Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi

❊ ❊ ❊

Sau ván croquet chơi trong gia đình, Canaris và Heydrich để vợ ở ngoài vườn, còn chúng bỏ vào phòng làm việc để tán gẫu tay đôi trong lúc chờ ăn cơm.

Ngay cả khi đi chơi croquet, Heydrich cũng không muốn cởi cúc áo cổ đứng.

Bao giờ cũng thế Heydrich tỏ ra đứng đắn, lịch sự và nếu thua thì cắn môi, đôi môi mỏng, cho tới lúc phát đau lên.

Canaris thì ngược lại, cẩu thả với chuyện ăn mặc, và khi thua lại biết hoan hỉ như sung sướng trước thắng lợi của đối thủ khiến cho đối thủ thấy có cảm giác tự nhiên giận: có đáng nỗ lực giành thắng lợi như vậy chỉ vì để làm cho đối thủ mình thỏa mãn hay không?

Heydrich kể sơ qua cho Canaris nghe về bản báo cáo mới nhận được, trong đó báo rằng ở một trong các trường nữ tình báo của Cục tình báo một nữ học viên đã tiến hành ám hại một nhân viên Gestapo.

- Tôi có biết. - Canaris lười biếng nói. - Một mụ loạn thần kinh. - Và nhận xét ngăn ngừa trước. - Nếu quân của ông không nhìn thấy sự khác nhau giữa các ngồi nhà quen thuộc với trường của tôi và hành động ở đó theo kiểu càn bậy thì không phải tôi, mà ông cần phải đưa họ vào kỷ luật. - Rồi hắn tinh quái nói thêm: - Thực ra, chỗ ông có nhiều kinh nghiệm làm việc với nữ tình báo hơn. Khi ông còn là chỉ huy cảnh sát hình sự mật, bọn gái làm tiền ở Berlin hình như đã hợp thành mạng lưới đáng tin cậy nhất của ông? Còn ở đây thì ngược lại, theo lối khác. Bọn này, đúng là còn chưa có đủ một số khái niệm về danh dự nữ giới.

- Tôi không được biết rằng các trường của ông lại giống quán trọ cho các gái đứng đắn. - Heydrich châm chọc nói.

Canaris mỉm cười thân mật.

- Người bằng hữu thân mến! Do bản chất sinh vật học của nó mà chính thượng đế đã đặc phụ nữ vào địa vị phụ thuộc nam giới chúng ta. Còn theo các quy luật sinh lý học thì nam giới chúng ta lại phần nào phụ thuộc vào phụ nữ. Tất cả những gì chúng ta đang làm, đó là ý chí của bản năng bí mật hợp thành toàn bộ bản chất của chúng ta và là vật chất, coi khinh nó thì có hại và nguy hiểm. - Những lời cuối cùng hắn nói giọng nhấn mạnh, đe dọa.

- Có phải tôi bị nguy hiểm như vậy đe dọa không?

- Sao ông nói thế. - Canaris phản đối. - Tôi chỉ muốn nói một điều: ông hãy đồng ý là viên thiếu úy của ông sau khi ở quân y viện về rất xứng đáng bị trừng phạt. Vì bằng hành động của mình suýt nữa hắn làm hỏng một đối tượng quý giá được chúng ta đào tạo để làm nhiệm vụ quan trọng. Bây giờ việc thực hiện nhiệm vụ này đành phải hoãn lại chỉ vì những tưởng tượng cần thiết chút nữa bị mất đối tượng đã nói đến. Nhưng không có tưởng tượng loài người sẽ bị hoang dại thôi. Chúng ta đều là nạn nhân của tưởng tượng. - Hắn thở dài nói: - Tôi chẳng hạn, trước đây lúc nào cũng mơ ước trở thành nhạc sĩ nổi tiếng. Và rồi sao? Ông cũng sẽ không nói an ủi tôi “Canaris thổi sáo như một nghệ sĩ điêu luyện”. Theo những tài liệu tôi có, - hắn mỉm cười phỉnh nịnh, - ông đã bày tỏ một điều hoàn toàn mẫu thuẫn. Còn theo các tin tức từ một nguồn khác, ý lại nói về vấn đề ít động chạm đến lòng tự ái của tôi hơn. Ngay cả khi người ta muốn thể hiện dự kiến như là tôi coi trọng quân Anh đổ bộ vào lãnh thổ nước ta với mục đích cùng hợp đồng chiến đấu chống nước Nga hơn là quân ta đổ bộ sang Anh.

Đôi mắt Heydrich trở nên chú ý rất lạnh nhạt.

- Trong khi đó, - cũng nhìn Heydrich như vậy, Canaris tiếp tục vẻ thành thạo, - sau lưng mình Churchill có kinh nghiệm đổ các binh đoàn viễn chinh Anh lên miền Bắc nước Nga. Về vấn đề này trong bất kỳ hoàn cảnh nào chúng ta cũng không được quên. Và nếu như trong những điều kiện mới và trên những điều kiện mới Churchill có áp dụng, tất nhiên đã cùng với chúng ta, kinh nghiệm của mình, chúng ta sau đó có thể theo lối mới trở lại chiến dịch “sư tử biển”, mặc dù một dạo, con sư tử này đã bị bọn Nga nện một đòn nên thân. Nhưng chuyện đó, tất nhiên, chỉ trong trường hợp nếu như Churchill không chống chúng ta, mà lại cùng chúng ta tham gia vào chiến dịch phương Đông. - Hắn trách: - Và ông đã trừng phạt vô ích cặp câm điếc của tôi ở Thụy sĩ. Tôi chỉ muốn biết một điều, người của ông tiến hành đàm phán với người Anh có kết quả đến mức nào, để sau đó, nhận được thông báo, sẽ cho ông vài ý kiến tốt vì lợi ích chung của chúng ta! Tuy nhiên, tôi cũng không phản đối: họ đã biết nhiều cái thừa. Vì thế hãy cho phép coi chuyện đó như sự giúp đỡ rất thân tình của Gestapo với Cục tình báo. - Rồi nói giọng giễu cợt: - Hãy coi tôi là người chịu ơn ông.

Heydrich lặng lẽ nhìn ánh sáng lấp lánh chập chờn trên bít tất trong đôi giày ủng đánh sạch bóng của mình. Hắn cau có hỏi:

- Thế thì chúng ta sẽ làm gì với tên thiếu úy bị thương này?

- Cho hắn chiếc huy chương. Nếu hắn không phải thằng ngốc thì sẽ có thể hiểu được cái ngu ngốc của hắn đã làm. Còn nếu hắn không hiểu thì mặc cho hắn thể hiện lòng dũng cảm của mình ở ngoài mặt trận. Mặc dù không thắng nổi một con nhóc - đó là cái nhục đối với một nhân viên SS!

- Cũng được, - Heydrich đồng ý. Và thận trọng rung má một cái làm bộ mỉm cười, bằng giọng thân thiết hỏi: - Phần nào tôi được biết, con nhóc Nga này là con gái một đại tá Liên Xô bị quản chế phải không?

- Đúng, - Canaris đáp qua loa và đặt tay lên chiếc vai xương xẩu của Heydrich. Hắn trách vui: - Và cô gái này, con gái một viên đại tá Liên Xô tốt, thế mà chàng trai của ông muốn làm mất ảo tưởng. - Hắn tinh nghịch nói thêm: Và cũng định cả… Ái chà chà, thế không tốt! Bất lịch sự! Vô giáo dục! Chúng ta là người châu Âu cơ mà… - Rồi hỏi vẻ sự vụ: - Ông biết Landsdorff chứ?

Heydrich cau có gật đầu.

- Một con người vĩ đại. - Canaris chân thành khâm phục nói. - Ông ta đã hứa với tôi sẽ tìm ở đó trong “Ban tham mưu Valia” của ông một tay Aryan chính cống, có giáo dục tốt, tuyệt đối đáng tin cậy và có vẻ ngoài tương xứng. Tay này với phong cách nhã nhặn và vô cùng thông minh sẽ tiến hành một chuyến du lịch tình báo nhỏ cùng với cô gái này. Tay này sẽ làm cô ta yên tâm và động viên cô ta có trách nhiệm hoàn thành công việc. Chuyện thế đó, người bằng hữu của tôi ạ… Chúng ta cần một người thích hợp để quẳng vào bộ tham mưu lớn của quân đội. Tôi tin rằng cô ta sẽ có thể có được đào tạo tốt. - Hắn thở dài thú nhận: - Đó là cái thứ yếu của tôi, là quá coi trọng điệp viên không từ loại rác rưởi mà rất tiếc, đáng chứa đầy ở các trường tình báo của chúng tôi nhằm cho phương Đông.

Một gia nhân đứng tuổi mặt bự thịt, lộng lẫy vì những nếp nhăn trang trọng kiểu giáo sư vào phòng. Hắn nhận lương như một trung úy Cục tình báo và đồng thời cũng một số lương như vậy, với tư cách điệp viên của Gestapo. Hắn nói:

- Thưa ngài, cơm đã dọn…

“Cái lộng lẫy nhất, đó là sự sạch sẽ”. Khi nói như vậy với học viên của mình, đại úy ROA Clara Aufbaum không có dụng ý gì, chỉ nói đến sự sạch sẽ của nhà cửa và quần áo.

Một lần Ernst Hagen, đại diện “Ban tham mưu Valia” đến thanh tra trường đã giáo huấn với mụ.

- Giới tính đối với một nữ điệp viên có hai mặt: mặt tốt và mặt xấu. Mặt tốt - đó là miếng mồi nhử. Mặt xấu - khi sử dụng mồi này, nữ điệp viên có thể bị lôi cuốn tới mức, biến mồi nhử thành mục đích riêng, sẽ quên mất là mình đang dùng cái bề ngoài của bản thân như miếng mồi nhử để làm gì. Trong các nước văn minh, trừ nước Nga ra, phụ nữ bán mình là một nghề phổ biến, nên có những đàn ông đã cống hiến bản thân cho hoạt động loại đó. Chúng ta sử dụng họ chỉ ở các nước phương Tây. Còn đối với các nữ điệp viên phương Đông này của ta thì chúng tôi không quở trách đại úy vì tỉ số tự sát trong đó tăng quá cao. Trong số đàn ông cũng có những chuyện đáng tiếc kiểu đó. Ấy thế mà các phương pháp dùng cho mục đích này thường thường là cổ lỗ sĩ rồi. - Khi giảng giải Hagen xòe các ngón tay ra và đưa chúng lên vuốt chiếc cổ già nhăn nheo của y. - Và thế là chúng ta hầu như bất lực trong việc làm những phương tiện sinh hoạt đơn giản nhất của chúng, những cái chúng dùng để thủ tiêu sinh mệnh bản thân. Vì thế, tôi nhắc lại về mặt này chúng tôi không có ý kiến phản đối đặc biệt nào chống đại úy.

Nhưng có nhân tố trong khi đào tạo nữ điệp viên là nguyên nhân tình trạng khó xử này.

Khi hoạt động ở hậu phương kẻ địch, trong khi làm thân với vác nhân vật mà chúng ta chú ý, tất nhiên, chúng ta phải hết sức sử dụng những tài năng mà thiên nhiên đã cung cấp cho chúng.

Những dân tộc văn minh, ở đây đặc biệt nói đến các tầng lớp có học, đã đưa ra ý kiến hoàn toàn lành mạnh khác xa với các khái niệm nô lệ của cái gọi là đạo đức, không phụ thuộc vào các trách nhiệm đạo đức gì trong khi giải quyết các vấn đề sinh lý.

Các chủng tộc phương Đông vẫn còn đang bị những khái niệm thời nguyên thủy thống trị. Họ quá đề cao mặt thân tình của cuộc sống, lo lắng về lương tâm, run sợ một cách thần bí trước sự trừng phạt, và tất cả những điều này chính do những nguyên nhân mà đối với người có văn hóa từ lâu đã không thành vấn đề gì cả…

- Tiếp nữa, - Hagen đưa mắt nhìn xuống, - sự giao thiệp tự do giữa các nữ học viên với các nhân viên quân sự của chúng tôi cũng có trong các nhiệm vụ đào tạo nữ diệp viên như trong chương trình đào tạo bắt buộc đối với họ. Tất nhiên cần phải theo dõi rất nghiêm ngặt để khi giao thiệp không xuất hiện những sự gắn bó gì đó chung giữa nam nữ. Điều đó có thể đạt được, mà dứt khoát không cho phép gặp lại nhau.

Bằng cách này chúng ta sẽ đảm bảo an toàn cho nữ điệp viên và sẽ tin tưởng rằng khi chúng thi hành trách nhiệm của mình sẽ không xuất hiện những tình cảm lãng mạn có thể dẫn chúng tới chỗ cởi mở không cần thiết trong lúc thực hiện nhiệm vụ ở hậu phương địch.

- Thưa ông Hagen, - Clara nghiêm nghị nói: - ông quên mất kinh thánh rồi.

- Thưa bà đại úy, tôi là người theo đạo, - Hagen khô khan nói. - Và tôi không cần đến việc người khác nhắc tôi chuyện đó.

- Nhưng ông hãy nhớ lại Maria Magdalene, dù sao cô ta cũng đã hối hận. Và tôi không tin rằng ý kiến của ông có thể trở thành sự đảm bảo chắc chắn.

- Maria Magdalene, đó là trường hợp ngoại lệ, - Hagen nghiêm giọng nói, - Và rất mong vì lợi ích của trường bà sẽ không có những nhân vật kỳ lạ như vậy.

Tuân theo chỉ thị của Hagen như của vị đại diện Bộ chỉ huy “Ban tham mưu Valia”, đại úy Clara đã ra các chỉ thị tương ứng cho nhân viên của trường.

Và không những chỉ sĩ quan của các đơn vị đóng gần trường mà cả bọn lính tráng cũng được đến trường.

Hai vụ quyết định tự sát - một kết thúc bằng cái chết của nữ học viên không làm bọn chỉ huy trường, những kẻ kiên quyết thi hành chỉ thị từ trên xuống, khó chịu.

Nhưng việc một nữ học viên làm bị thương thiếu úy SS đã trở thành vết nhọ cho trường.

Còn nữ học viên này, sau khi tự cắt mạch máu của mình bằng mảnh kính đã được cứu sống để xử bắn công khai trong sân trường trước toàn bộ học viên.

Nhưng bỗng nhiên có lệnh thả nữ học viên này khỏi nhà giam. Còn để điều tra sự việc xảy ra phải có một đại diện toàn quyền của “Ban tham mưu Valia” đến.

Đại diện toàn quyền này là Weiss.

Weiss được trao chỉ thị có ký trước lệnh trừng phạt kẻ phạm lỗi, còn người bị nạn được phép đi chơi mười ngày theo chỗ cô ta lựa chọn với mục đích nghỉ và tiêu khiển.

Thêm vào đó Weiss phải đi kèm theo cô ta trong cuộc du hành này đồng thời chú ý tôn trọng các yêu cầu của người thiếu nữ.

Vào ngày Weiss đến trường, đại tá ROA Sorokin cũng đến vì nhận được lệnh thực hành tại chỗ mọi mệnh lệnh của đại diện Cục tình báo.

Khi gọi lần lượt từng học viên lên hỏi cung, Weiss nhận rõ ra phương pháp mà Hagen khuyên nhủ đã dẫn những phụ nữ này tới chỗ mất cả bóng dáng phẩm hạnh con người.

Một số nữ học viên bị đần độn và bàng quan với tất cả, không còn khả năng hiểu nổi những câu hỏi đặt ra cho mình. Luôn luôn sợ hãi nhìn vào tay Weiss và co rúm người, mắt nhắm lại khi anh vô tình làm một động tác gì mạnh.

Mặt họ hốc hác, còn mắt thì lờ đờ, đồng tử bất động.

Phải cố gắng lắm họ mới cất lên được tiếng “vâng” “không” “tôi không thể biết được”. Và mỗi lần nói thế lại đứng dậy tư thế “nghiêm”, tay để dọc ống quần, cằm hất lên.

Những người khác bị kích động đến điên loạn, thần kinh căng thẳng tới mức gần như mất tự chủ, cười vang lên, rồi khóc, chửi rủa, láo xược đòi thuốc lá, rượu vodka, đồng thời hứa làm gì cũng được. Họ nói không kìm được bản thân, nhưng trong những lời nóng nảy Weiss không thể chộp được ý nào cả, không thể có được lời đáp cho các câu hỏi của mình. Nhiều người bị bệnh giật thần kinh: cằm, mi dưới của họ luôn giật giật, ngón tay lúc nào cũng run. Đây là những con người bị tàn tật về thần kinh. Bị nửa điên rồi.

Nhưng cảm giác đè nặng nhất là do những người ở đây còn chưa mất hoàn toàn thể lực và trí lực gây ra. Phần đông họ đã trở nên độc ác và dã man ở trong các trại tới mức họ thờ ơ đối với tất cả những ai sau này sẽ là vật hy sinh cho các tội lỗi của họ. Phần lớn đây là những mụ đẫy đà, ngốc nghếch, có quá khứ hình sự. Ở trại giam họ là bọn cai khu nhà sau khi chọn con đường phản quốc và làm đao phủ để kéo dài cuộc sống cá nhân, được no nê, có quyền thú vật đối với mọi người. Một mụ mặt béo phị, nặng nề và lông mày tỉa thành một vệt mỏng, vẻ bực mình nói với Weiss.

- Tôi không thấy ở đây một sự hèn kém nào cả. Tất cả hoàn toàn bình thường. Đây không phải là tổ văn nghệ của họ.

- Thế còn của chị?

- Còn tôi, lại không phải họ. Tôi là người có lý tưởng. Cha tôi đã có máy làm bột tấm riêng. Còn chồng tôi là thợ thuộc da, cho tới thời gian cuối chúng tôi đã có phân xưởng riêng trong nhà. Như có thể đã cứu được cuộc sống đầy đủ của mình khỏi chính quyền. - Mụ khinh bỉ nói: - Còn ở đây bọn gái này phần lớn là ai? Là những kẻ để sĩ quan Đức bậy bạ. Bọn chúng được dẫn đến đây, đến quán trọ này. Chỉ có điều là tình báo gì những gái này chứ? Chỉ là tên gọi thôi. Đêm đêm thì không cho ngủ. Toàn khóc. Thế vì sao? Vì chính quyền Xô Viết. Đấy, chính quyền Xô Viết bây giờ đối với họ là thế đấy! - Và giơ nắm đấm ngón tay cái để giữa ngón tay trỏ. Rồi trang trọng khuyên: - Thưa ông sĩ quan, ở địa vị ông, tôi sẽ chọn cán bộ từ những ai đến đây? Đặc biệt từ những người đứng tuổi, những người đã hiểu mọi va chạm trong cuộc sống, vì họ đã được biết chính xác là họ căm hờn chính quyền Xô Viết. Thí dụ như tôi chẳng hạn, tôi chẳng cần huy chương, huân chương gì tặng cho lòng dũng cảm của tôi. Chỉ cần được giấy chứng nhận buôn bán hàng da là đủ. Thế là tôi sẽ vào đó được thôi, xin ông cứ tin như vậy.

- Ở đây có nhiều người như chị đấy chứ?

- Đôi ba người, và có thế thôi. Còn như ở ROA có cả một quân chủng tốt. Trung sĩ Polkanov mơ ước có một nhà tắm. Ông cha anh ta đã đi theo nghề này, nhờ nó mà đã tích được vốn đấy. - Mụ hy vọng hỏi: - Khi bọn Bolshevik bị đuổi đi thì sẽ trở lại nguyên nếp cũ để buôn bán chứ?

Weiss nheo mắt nghiêm nghị nói.

- Nhưng không phải là để cho nhà chị.

- Tại sao thế?

- Theo như các tài liệu của “quân đội giải phóng Nga” mà chị đã rõ, nước Nga sẽ thành thuộc địa của chúng tôi, và những người được đào tạo như chị sẽ tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ trừng phạt đối với dân địa phương.

- Tức là sẽ được ghép vào Tổng cục cảnh sát. Tôi hiểu ông nói thế có phải không? - Mụ thở dài. - Thế thôi. Cũng là chức vụ.

Đại tá ROA Sorokin, một con người mập mạp, vẻ can đảm, mớ tóc nhuộm màu đen nhánh mọc xung quanh chiếc đầu hói trắng, khổ vì bệnh suyễn, nên khi nói thở phì phì.

Trung thành nhìn Weiss, hắn đảm bảo:

- Ở trong ROA của chúng tôi không thừa nhận sự suy đồi và bất kỳ sự lừa bịp hiện đại nào. Theo lối cổ, như tổ tiên thôi. Chúng tôi còn nện. Có những nhà chuyên môn hiếm thấy. Ở Gestapo không có những người như vậy. Ở đó theo kiểu châu Âu, có đủ loại kỹ thuật. Còn ở chỗ ROA chúng tôi các nghệ sĩ điêu luyện chỉ có sợi dây da bóng mỡ bình thường thôi.

Weiss nói với viên đại tá để viên này hỏi cung thêm trung úy Nyurka và học viên của mụ về chuyện thiếu úy SS. Còn đại úy Clara thì tự anh sẽ hỏi cung. Sau đó Clara đi kèm anh thăm một lượt ký túc xá của học viên. Đó cũng kiểu nhà gỗ nhẹ như ở “Ban tham mưu Valia”.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến ngạt thở. Hòa vào mùi nồng nặc này là mùi kem, nước hoa, phấn thơm của tất cả các thứ trang điểm mà học viên được phát vào ngày cấp chỉ huy đến.

Clara chăm chú ngắm những khuôn mặt căng thẳng đánh nhiều phấn của đám phụ nữ đứng theo lệnh “nghiêm”. Một số tô điểm cẩn thận, gọn gàng, một số khác cố tình cẩu thả như để che giấu bản thân. Loại này bị Clara nghiêm khắc nhận xét. Mụ giải thích với Weiss rằng, học viên có cả quần áo thường dân. Nhưng để ở kho và chỉ phát theo mức độ cần thiết trong từng trường hợp thôi.

- Thí dụ? - Weiss hỏi.

Clara lúng túng.

- Thì… khi ai đó trong số người đến kiểm tra muốn nói chuyện…

- Rõ, - Weiss nói.

- Đồ lót chúng tôi cũng phát cho họ loại của binh lính. Nhưng chúng tôi cho phép cắt quần đùi. Còn các mảnh vải thừa họ khâu corset cho họ.

- Hình phạt có kỷ luật chứ?

- Đó là nhiệm vụ của trung úy - phó chỉ huy của tôi, - Clara nói tránh trách nhiệm.

- Có khiếu nại chống đối không?

Không ai trong đám phụ nữ trả lời.

Weiss hỏi cô gái có bộ mặt méo mó vì bỏng:

- Chuyện gì xảy ra với chị?

Clara vội bảo:

- Đó là cô ta tự làm, dùng bàn là.

- Lạ thật. Thường thường đàn bà không là mặt.

Một cô gái trang điểm lộng lẫy, béo tốt, đứng ở bên giải thích vẻ hằn thù.

- Cô ta cố ý làm bỏng da để ít bị gọi lên gặp các sĩ quan hơn. Để những người khác chịu trách nhiệm thay cô ấy.

- Ra thế, hay đấy! - Weiss nói. Anh hỏi thiếu nữ mặt bị bỏng: - Họ tên chị?

- Tôi không có họ, cũng chẳng có tên.

- Bí danh?

- “Shtyr”, - Clara nói và phàn nàn: - Tôi đã định rằng dù tôi có bao như nữ học viên cũng đặt cho mỗi người bí danh theo một loài hoa, nhưng ban chỉ huy không tán thành.

Còn học viên bí danh “Spitsa” - vì cô ta mà Weiss đến đây - anh quyết định đến thăm một mình không cần người đi kèm.

Anh được chỉ dẫn đến căn phòng nơi đang giam “Spitsa”.

Một thiếu nữ ngồi trên chiếc giường gỗ, người mảnh khảnh mặc chiếc áo quá dài và rộng quá so với cô ta có viền các đường lấp lánh.

Khuôn mặt nhỏ bé, xanh xao, bộ tóc đen ngắn hơi xoắn lại còn chưa kịp mọc đủ sau thời gian ở trại giam. Chiếc miệng sưng to lên, đôi mắt lõm xuống, cổ nhỏ, cao. Tay bị băng đến cổ tay.

Cô gầy gò, mảnh khảnh và nhẹ đến mức khi nằm không làm rung được chiếc nệm đặt trên giường.

Weiss nhã nhặn tự giới thiệu và giải thích mục đích anh đến đây. Cô gái lặng lẽ nghe xong nói:

- Nói dối.

- Chị sẽ có thể tự thấy rõ kẻ phạm tội sẽ bị trừng trị nghiêm khắc nhất.

- Để rồi xem.

- Cho phép ngồi chứ? - Và Weiss ngồi xuống giường.

Cô gái chồm lên, lao ra cửa, đạp vào nó. Cửa mở toang.

- Có thể, chúng ta nói chuyện ở chỗ khác tốt hơn? - Weiss cũng đứng dậy.

- Nhưng tôi không muốn nói chuyện với các người.

- Vậy thì ta sẽ gọi theo cách khác. Chị hãy cho tôi một số chứng cớ cần thiết làm nghi thức, mặc dù chúng tôi đã rõ tất cả.

Cô gái hỏi, mỉm cười độc ác:

- Nếu đã rõ tất cả thì ông cần gì đến chỗ tôi?

- Có thể tìm hiểu tên chị?

- Tôi có bí danh “Spitsa”.

- Xin cho biết tên chị.

- Thì cứ cho là Inga.

- Chị là Inga, còn tôi là Weiss Johann, một sự trùng âm thú vị.

- Nếu vậy thì tôi là Olga.

- Thực thế chứ?

- Ông đã bắt đầu hỏi cung đấy à?

- Chị biết không, - Weiss thân mật nói, - tôi không thích chiếc áo dài của chị, nó hơi quá…

- “Hơi quá” làm sao?

- Thì tự biết thôi… Tôi sẽ đề nghị cho chị chiếc khác.

- Lụa, lấp lánh…

- Chính thế. Và vì vậy chiếc này không hợp với chị.

Thiếu nữ chăm chú nhìn vào mắt Weiss.

- Ông đóng kịch vô ích. Gestapo nhà các ông lúc đầu bao giờ cũng thế.

- Nhưng sau đó?

- Ông tự biết sau đó ra sao. Vì tôi đã cam kết… Bây giờ có thể ra lệnh cho tôi tất cả những gì tùy thích.

Đôi mắt thiếu nữ mờ đi, u ám.

Weiss đột ngột nói:

- Thưa tiểu thư, tôi có những căn cứ để ngờ vực sự che giấu các quan điểm thực của nữ học viên bí danh “Shtyr”, - anh nhắc: - người làm hỏng mặt mình bằng bàn là ấy. Phải đưa người này trả lại nhà giam Ravensbrück.

- Ông nói lạ, - Olga hoảng hốt. Chị ấy… Chị ấy là một người chống cách mạng thực sự và là tín đồ của quốc trưởng! - Nét mặt cô gái thể hiện lo lắng và thất vọng.

- Chị tin vào điều đó?

- Vâng, vâng, hoàn toàn tin! - Olga sôi nổi nói.

- Dẫn chứng của chị đối với chúng tôi có uy tín tới mức trong trường hợp này tôi sẽ truất lệnh của đại úy Clara.

Nhìn thấy nét mặt của Olga sáng sủa lên, anh liền hỏi:

- Còn người lông mày kẻ chỉ, thợ lông da?

- Đồ mạt kiếp!

- Xin lỗi, tôi không hiểu từ này.

Mắt lóe sáng, môi cong đi, với nụ cười rất nham hiểm Olga bảo:

- Loại này không thể làm cho ông tin tưởng được.

- Xin cảm ơn chị. - Weiss đứng dậy, dập gót giầy, cúi đầu chào. Anh liếc nhìn, hỏi nhanh: - Bố chị là đại tá? Trưởng ban tham mưu quân đoàn, bị bọn Xô Viết bắt giam.

Cô gái nín thở gật đầu. Trên cổ các tĩnh mạch căng lên. Weiss hỏi:

- Xin hãy để ý đến tôi như tôi để ý đến chị. - Weiss nhếch mép cười. - Vì tôi có nhiệm vụ phức tạp như vậy. Mà một cô gái Nga - đó là cả tâm hồn Slav khó hiểu.

Olga do dự hỏi:

- Nhưng ông là người của Gestapo?

- Tiếc rằng, - Weiss nói, - tôi chưa có vinh dự đó. Như đã báo cáo với chị, tôi là trung sĩ Cục tình báo. - Ngừng giây lát. - Nhưng nó cũng họ hàng với nhau.

- Tại sao ông lại nói điều này?

- Để rõ ràng thôi.

Weiss đi tìm Clara để ra lệnh cho mụ về quần áo của Olga. Nhưng té ra, mụ cũng tự đi tìm anh và không đi một mình, mà kèm bên còn có đại tá ROA Sorokin và hai lính ROA.

Mụ lao lại về phía Weiss, van lạy xin cứu vớt, rủ lòng thương mụ…

Viên đại tá kéo Clara sang một bên, nặng nề thở hổn hển báo cáo với Weiss rằng y đã phải dùng cực hình đối với trung úy Nyurka bị giáng chức và cả nữ học viên đã giúp Nyurka trong chuyện thiếu úy SS.

Còn bây giờ thì đến chủ ý với lệnh của ROA giáng chức đại úy Clara Aufbaum xuống lính trơn.

Clara hỏi vẻ bị nhục, van lơn nhìn Weiss:

- Ông sẽ khuyên tôi thế nào ạ?

Weiss lạnh nhạt nói:

- Tôi thật muốn đặt ra cho bà vài câu hỏi nữa.

- Ồ, xin mời. Tôi hoàn toàn sẵn sàng vì sự giúp đỡ của ông, - Clara mỉm cười đáng thương. Môi mụ run lên.

Còn lại một mình với đại úy Clara, Weiss hỏi:

- Phần nào tôi đã phát hiện ra, bà đã hoạt động theo các chỉ thị trực tiếp của nhân viên “Ban tham mưu Valia” là ông Hagen?

Clara chỉ gật đầu. Vì lo lắng, xúc động, mụ còn chưa làm chủ được mình.

- Nếu đúng thế thì bà có thể khẳng định tất cả bằng giấy tờ, và lỗi của bà sẽ nhẹ đi.

- Tôi sẵn sàng viết ngay bây giờ tất cả những gì ông sẽ nói với tôi.

- Tôi không nói gì với bà cả. Tôi chỉ hỏi bà: đúng thế hay không? Nếu đúng thì hãy làm ơn ghi chép một cách thật có logic tất cả ra giấy.

- Ơ, tôi thật quá hồi hộp.

Nhưng mặc tâm trạng của mình, Clara đã viết giấy tố cáo Hagen rất rõ ràng và thù địch.

Cất giấy vào trong túi áo khoác, Weiss nhắc trước đại úy Clara:

- Bản án nghiêm khắc nhất đã chờ bà. Nhưng bà đã gây cho tôi cảm xúc tốt đẹp khiến tôi coi có khả năng dùng các biện pháp thuần túy ngăn ngừa trước là đủ. Trong điều kiện hay đúng hơn, sự đảm bảo… - Anh hỏi: - Tôi có thể có những đảm bảo gì về phía bà?

- Ôi tôi đã nói: Cái đó tùy ông! - Clara trung thành mỉm cười, đưa tay lên sửa tóc.

- Thôi, bà hãy bỏ cái kiểu ấy đi! - Weiss cắt lời mụ. Anh cúi đầu xuống: - Bà hãy cho tôi lời khẳng định viết giấy ngay bây giờ về việc… - Weiss trầm ngâm giây lát. - Cứ coi như là đại tá Sorokin đã đề nghị bà làm việc cho tình báo Liên Xô…

- Tên đao phủ ấy có khả năng làm tất cả, làm tất cả! - Clara nóng nảy nói.

- Thế bà hãy viết đi. Có thể viết thật ngắn gọn.

Và chỉ sau khi Weiss cất xong tờ giấy thứ hai vào cạnh tờ thứ nhất, Clara mới hỏi:

- Nhưng những thứ này ông để làm gì?

- Sau này, - Weiss trang trọng nói. - nếu như trong tương lai bà có nghĩ lại để từ chối đề nghị nhỏ bé gì đó của tôi, các thứ này sẽ làm vật đảm bảo cho tôi. - Anh tuyên bố: - Còn bây giờ bà hãy ra lệnh cho học viên mặt bị bỏng lên phòng tôi sau bữa ăn tối.

- Ra ông lại có sở thích như thế! - Tươi tỉnh hẳn lên, Clara lại trở thành bà chủ mến khách. - Chỗ chúng tôi có cô gái xinh xắn lắm…

- Tôi không quen nhắc lại.

Weiss nói chuyện hơn một giờ với thiếu nữ bí danh “Shtyr”. Về cuối hai người nói như sau: cô thì thầm vào tai Weiss trước, và anh cũng đáp lại như thế.

Weiss không nhận ra cô gái vì mặt bị bỏng. Nhưng cô gái nhận ngay ra anh.

Đó là Lyusya Egorova trường số 48. Một hồi cô phụ trách thiếu niên. Alexander Belov đã dự tối liên hoan ở trường cô và khiêu vũ với cô.

Lyusya bị bắt vì chấn thương nặng ở Smolensk.

Nói chuyện với Lyusya, Weiss nhận thấy cô gái run cả người lên.

- Sao, bình tĩnh lại!

- Tôi bình tĩnh, tôi rất bình tĩnh. Chỉ vì tôi sung sướng là anh không phải tên khốn khiếp.

Lyusya không thể báo được gì về Olga và rất ngạc nhiên khi nghe thấy Weiss nói rằng Olga đã cố gắng bảo vệ cho Lyusya, gọi Lyusya là nữ phản cách mạng thực thụ.

- Thật kỳ lạ, - rùng mình liên tiếp và kéo dài, cô nói: - Tôi hoàn toàn chưa nói chuyện với Olga. Kỳ lạ thật.

Trước khi bỏ đi, Lyusya hỏi:

- Tôi trông quá quái gở, phải không?

Weiss chân thành nói:

- Chị là con người đẹp thực sự.

- Anh không nói dối chứ? Mà cũng không cần. Tôi đâu tiếc bộ mặt của mình. Mặc dù bản thân nó cũng không đến nỗi nào. Nhiều người bảo tôi phải đi đóng phim. Thôi, vĩnh biệt…

Weiss cúi xuống và cẩn thận hôn vào chiếc mà bị méo mó của Lyusya.

•º•

Đại tá ROA Sorokin uống chè ở phòng Clara Aufbaum.

Đứng đậy khi thấy Weiss vào, hắn gật đầu sang phía đại úy và cất giọng độ lượng:

- Thật tôi thấy thương Clara Aufbaum vì những chuyện bà ấy lo lắng.

- Thôi, xin đủ! - Weiss cắt lời. Anh tuyên bố giọng trang trọng: - Tôi cấm chuyện theo dõi việc đại úy Clara Aufbaum. Sẽ chẳng có kết quả gì đâu. Còn ông, ông đại tá, bây giờ hãy ký lệnh đề bạt học viên Shtyr làm phó chỉ huy của đại úy Aufbaum ở trường và phong Shtyr cấp trung úy ROA. Việc thi hành không được chậm quá ba ngày.

- Thế ông sẽ ra lệnh gì với những kẻ bị cực hình?

- Đưa về trại tập trung!

Viên đại tá đập gót giày, cúi chiếc đầu tóc nhuộm chào và ra khỏi phòng.

Clara ỏng ẹo nói:

- Ông đã cứu sống tôi.

Và không kìm được, sự nhận xét vẻ châm biếm:

- Tuy nhiên ông thật hào phóng với các cô gái: cấp bậc, chức vụ. Chỉ sau một lần thăm viếng.

- Thế là thế nào đại úy Clara Aufbaum! - Weiss nói mắt nhìn thẳng vào mụ. - Bà muốn kéo dài sự sống của mình chứ? Hãy học lấy cách lặng lẽ thi hành mọi mệnh lệnh của tôi, dù chúng có được ai truyền đạt đi nữa.

Anh xé đôi đồng mark. Trao cho Aufbaum một nửa, một nửa cất vào túi trên áo khoác.

- Tôi hiểu rồi, - Clara nói.

- Phải, đã đến lúc hiểu từ lâu rồi. - Anh ngăn chặn trước. - Ngành phản gián của Cục tình báo không chịu thua kém gì Gestapo trong việc áp dụng các biện pháp tác động ráo riết đâu.

- Nghĩa là tôi có thể tự coi mình…

- Phải, xin cứ việc. Hãy coi mình là ai tùy ý. Nhưng nếu người thứ ba biết bà coi mình là ai thì cả ROA, cả Gestapo và Cục tình báo sẽ hành động với bà đúng như bà sẽ xứng đáng chịu đựng.

Các mệnh lệnh tiếp theo của Weiss chỉ liên quan đến giấy tờ hành chính.

Anh đòi hỏi được xem xét các hồ sơ cá nhân của học viên và các lệnh ban trong trường, và cả các báo cáo về hoạt động của những nữ gián điệp viên đã tung sang hậu phương Liên Xô. Anh ngồi suốt đêm bên những tài liệu này trong văn phòng trường.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.