Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sáu Mươi Bảy

❊ ❊ ❊

Thành phần nhóm đặc biệt đóng quân ở phố Bismarck dưới quyền Walter Schellenberg thay đổi cơ bản trong những tháng cuối này. Nhiều người biến đi đâu không biết, và cũng không biết từ đâu xuất hiện số mới đến thay thế.

Thay cho Gustav bây giờ chỉ huy nhóm là Alfred Faerhof, một tên cao ngỏng cao nghễu, gày gò, mặt nhỏ như mặt xác ướp khô trên đó nụ cười nhã nhặn đã bất động đờ đẫn đi.

Faerhof là bạn trong trường đại học của Schellenberg và có hồi đã đứng ra bảo vệ danh dự cho Schellenberg. Có người trong sinh viên nói với hắn rằng Schellenberg là tên khai báo và đang làm việc trong ngành an ninh. Vì công phẫn Faerhof thách thức sinh viên này đọ gươm và đã chiến thắng. Bằng cú vụt gươm dũng cảm hắn đã làm má đối thủ xước toạc chảy máu.

Sau khi tốt nghiệp đại học tổng hợp Faerhof mở phòng luật sư ở Bonn, nhưng bị thất bại ngay trong phiên tòa đầu tiên: hắn không bảo vệ được mà còn kết tội bị can của mình như lời của viên công tố. Và đó cũng là lần cuối cùng. Và việc này không phải ngẫu nhiên, Faerhof có quyền hành trước mọi người, mà nghề của trạng sư đặt hắn vào địa vị của một người khôn ngoan trước sức mạnh của luật pháp nhà nước, không muốn thi hành luật pháp. Nhưng hắn cũng không muốn trở thành viên công tố vì sợ rằng những kẻ hết hạn bị trừng phạt sẽ có thể trả thù hắn. Hắn biết đã có những trường hợp như thế.

Walter Schellenberg sau khi trở thành chỉ huy Ban Sáu của ngành an ninh đã mời Faerhof giữ chức trong phòng điều tra mật của Ban này.

Phòng điều tra nhận được báo cáo của những kẻ bí mật theo dõi công tác của các điệp viên và đại diện tình báo đối ngoại của Ban Sáu ngành SĐ. Và trên cơ sở các báo cáo này Faerhof có thể kết tội vắng mặt điệp viên hay đại diện. Còn việc thi hành án trao cho những nhân viên chuyên làm nhiệm vụ này, và cách thức, phương pháp thì bọn này tự lựa chọn.

Đây đã là quyền hành thực sự trước mọi người, trước tính mạng của con người, hơn nữa không cần phải tiến hành tranh cãi với các bị can và những người bảo vệ bị can.

Trong các trường hợp hãn hữu điệp viên bị trừng phạt được gọi về phòng điều tra. Nhưng đây không phải là việc hỏi cung cũng như điều tra. Faerhof gặp điệp viên này trong một ngôi nhà thiết kế bí mật thuận tiện, trang biện đầy đủ. Hắn niềm nở tiếp khách, nói chuyện duyên dáng và thoải mái.

Để khêu gợi tên điệp viên sắp chết cởi mở, Faerhof dám đưa ra những ý kiến thâm độc về bọn cầm quyền quốc xã mà vì những ý kiến này bất kỳ kẻ nào khác cũng sẽ bị treo cổ ngay.

Hắn khẳng định rằng đối với những người làm nghề nghiệp này không có mức độ nhân đạo chung nào. Những người này được phép biết mọi bí mật của những kẻ có quyền hành, và điều đó cho chúng quyền tự coi mình theo bè phái nào thì theo. Đối với chúng không có cả những thành kiến phiền toái về lương tâm, danh dự hay những chuyện vớ vẩn loại đó được nghĩ ra để kìm giữ con người.

Sau khi đạt được mục đích Faerhof rất tế nhị cám ơn tên điệp viên quá cởi mở, đã nói chuyện rất thú vị và bắt chặt tay tên này. Trong lúc tên điệp viên đi xuống cầu thang gác Faerhof tiến lại bên cửa sổ và nếu là ban ngày hắn kéo rèm che cửa sổ, còn ban đêm thì đặt lên cửa sổ con một chiếc đèn chao màu hồng.

Bọn người chờ ám hiệu này đón tên điệp viên ở ngoài phố. Những chuyện còn lại thì chỉ liên quan đến nghề nghiệp chuyên môn rất bó hẹp của chúng.

Chủ nghĩa vô nhân đạo có nguyên tắc của Faerhof mà hắn tự huênh hoang trước bản thân là nét đặc trưng của toàn bộ bọn cầm đầu phát xít.

Wilhelm Hettl, một trong những tên thân cận nhất của Walter Schellenberg, để có thì giờ nghĩ đến quá khứ trong lời công khai thú nhận của mình đã nói về một trong những tên cầm đầu quốc xã Heydrich, và mặc dù việc phân tích đặc tính của Heydrich của hắn quá thổi phồng xu nịnh, dù sao cũng vẫn cho phép người ta hiểu bọn cầm đầu phát xít khác là những kẻ thế nào.

“Ông ta, - Hettl biết rất rõ về Heydrich nói, - rõ ràng là một cá nhân xuất sắc và là nhân vật lãnh đạo không chỉ trong chủ nghĩa xã hội dân tộc, mà còn cả trong quan niệm chung của nhà nước phát xít. Trong kế hoạch lịch sử có thể so sánh ông ta đúng nhất là với Cesare Borgia. Cả hai ông này hoàn toàn coi khinh mọi cơ sở đạo lý. Cả hai đều bị ám ảnh bởi mọi tham vọng như nhau về quyền hành, cả hai đều có đầu óc lạnh nhạt, trái tim băng giá như nhau, tính hiếu danh có tính toán như nhau… ông ta không những không có một luật lệ đạo đức thiên chúa giáo nào, mà còn mất cả tình cảm bản năng sơ đẳng của sự đứng đắn nữa.

Không phải nhà nước mà là quyền hành, quyền hành cá nhân, là chúa tể của ông ta. Đó là kiểu người thời kỳ Caesar, khi mà quyền hành không bao giờ bị nghi ngờ như mục đích và được coi là gốc mục tiêu. Đối với ông ta thì chưa từng có cái như là tư tưởng, ông ta không suy nghĩ đến cái đúng đắn và quý giá của tư tưởng, mà nghiên cứu nó một cách đặc biệt như là một công cụ - bằng công cụ này có thể sai khiến được quần chúng. Tất cả trong đầu óc ông ta chỉ phục tùng một nguyện vọng - nắm lấy quyền hành và sử dụng nó. Chân lý và lòng tốt đối với ông ta không có nghĩa lý bên trong, đó chỉ là công cụ cần phải sử dụng để tiếp tục chiếm giữ quyền hành, và dùng phương pháp gì để đạt được mục đích này đều tốt và đúng đắn.

Đối với ông ta ngay chính trị cũng chỉ là bước chuyển tiếp để nắm lấy và giữ quyền hành. Các câu tranh luận rằng, liệu có hoạt động riêng biệt nào đó là tự nó đúng đắn không, đối với ông ta thật là ngốc nghếch đến mức, tất nhiên, không bao giờ ông ta tự đặt ra câu hỏi đó.

Kết cục là toàn bộ cuộc sống của con người này gồm một mục đích liên tục giết người - những ai ông ta không ưa thích, giết những kẻ cạnh tranh muốn nắm quyền hành, giết các đối thủ và cả những kẻ ông ta coi là không xứng đáng được tin cậy. Cần bổ sung cho điểm này một chuỗi mưu kế cũng đê tiện như việc giết người và thường được bày ra còn độc ác hơn.

Sinh mạng con người không có giá trị gì trong con mắt của Heydrich và nếu kẻ nào đó đứng trên con đường nắm quyền hành của ông ta, ông ta sẽ thủ tiêu ngay không thương tiếc. Ông ta đoạt được quyền hành chỉ cho chính bản thân, ông ta mong muốn chỉ làm thỏa mãn khát vọng riêng nắm quyền hành”.

Những tập tài liệu mật tập trung trong tay Heydrich thuộc số các tài liệu mà bọn cầm đầu đế quốc đệ tam kinh sợ nhất.

Hitler, thấy trước là đáng lo ngại Heydrich vì tên này có nhiều đặc điểm giống Hitler, bèn cử Heydrich sang Tiệp Khắc, nơi tên này trở thành một kẻ cầm quyền không hạn chế. Khi những người yêu nước Tiệp Khắc giết Heydrich, bọn quan chức chính bảo vệ tên này thậm chí không bị trừng phạt. Hitler đã thỏa mãn với việc tàn sát nhân dân Tiệp Khắc, biến Lidice thành đoạn đầu đài khổng lồ và làm Tiệp Khắc nhuộm đầy máu. Kẻ kế tục Heydrich là Himmler, một người cùng họ hàng với Heydrich về khuynh hướng và phương cách, nhưng theo quan điểm của Hitler, Himmler có một tài năng quý giá đối với loại ngành này: đó là cái sợ gần như thuộc bệnh lý cho cuộc sống cá nhân.

Sức khỏe của Himmler không còn cho mong muốn tốt hơn và không bao giờ hắn xa viên bác sĩ điều trị, và cả thầy thuốc xoa bóp nữa - những kẻ được hắn tin cậy hơn bất kỳ tên thân cận nào của chính hắn.

Trong cuộc sống tình cảm Himmler tránh mọi cái thừa, và không phải hắn coi cái thừa là vô đạo đức, chỉ vì hắn lo ngại cho sức khỏe của hắn.

Cái sợ mà Himmler cảm thấy trước mặt Hitler được thể hiện dưới hình thức trâng tráo nhất. Ngay cả Keitel, được mệnh danh trong đám thủ hạ của Hitler là “Keitel đầy tớ” cũng nói rằng, mỗi lần khi ra khỏi phòng làm việc của Hitler sau buổi tiếp chuyện thường lệ hắn cảm thấy một sự khinh bỉ và ghê tởm lúc đưa cốc nước vào những ngón tay đàn bà mảnh khảnh run cầm cập của thủ tướng.

Chính cái nhút nhát kiểu nô lệ này của Himmler đã làm cho quốc trưởng tin rằng kẻ được hắn lựa chọn này trung thành với hắn hơn Heydrich.

Nhưng khi khúm núm trước mặt quốc trưởng, Himmler khôn ngoan, mềm mỏng như con rắn đeo kính, bề ngoài của hắn còn thấy rõ sự giống nhau với loài bò sát chân ở bụng này, kẻ thừa kế nhiều đặc điểm của tên đi trước hắn mà một thời gian dài hắn được làm tay phải của tên này.

Sau nhiều năm dài Himmler đã quen phục tùng kẻ mạnh hơn và rõ ràng Heydrich là kẻ như vậy. Nhưng sau khi trở thành trùm ngành an ninh đế quốc đệ tam, Himmler lại là nhân vật còn kinh khủng hơn cả Heydrich. Hắn sợ làm cho quốc trưởng không hài lòng tới mức trong hoạt động của mình hắn chỉ tuân theo một điều: mong muốn đoán trước ý muốn của Hitler. Vì vậy đôi khi trong sự nỗ lực kiểu đao phủ của mình hắn đã để những cái thừa khiến cho bản thân Hitler cũng phải tỏ ra ngạc nhiên vì tính chấp hành quá hấp tấp của tên giúp việc chính cho Hitler.

Nhưng càng đi trao đổi với Hitler, Himmler càng nhận thấy Hitler có nhiều đặc điểm mà Heydrich, sếp cũ của Himmler vốn có, và có nghĩa là, vốn có ở Himmler. Và dần dần trong thâm tâm Himmler thoáng hiện ra sự ganh tị ngấm ngầm đối với Hitler: bởi chính hắn cũng có thể trở thành người số một của nước đế quốc này. Địa vị của người thứ hai đã không làm hắn thỏa mãn.

Himmler đã kéo Walter Schellenberg lại gần mình hơn mọi tên khác. Hắn bắt đầu tin cậy Schellenberg sau khi hiểu chắc chắn rằng, con người trẻ tuổi này có những quy tắc hành động vững vàng và chắc chắn. Schellenberg phục vụ không phải cho quốc xã, không phải cho đế quốc đệ tam, không cho đảng quốc xã, cũng không cho quốc trưởng. Hắn phục vụ chỉ cho một người xác định mà hắn đặt hết hy vọng cá nhân vào. Hắn sốt sắng trung thành làm việc có lợi cho người này, được người này cầm đầu, hắn nhận được phần quyền hành của hắn trong tay, người này, đó là phần thưởng tặng cho lòng trung thành tận tụy.

Với hắn, người này là Himmler.

Schellenberg nguyên là một chính trị gia không đến nỗi tồi đã có ý kiến đánh giá không cao về những mặt vượt trội của Himmler và hiểu rất rõ toàn bộ những hành động đê tiện của bản chất Himmler. Nhưng hắn biết rằng chức vụ trùm ngành an ninh đế quốc đệ tam đang do quốc trưởng nắm giữ. Himmler nắm giữ trong tay mọi bí mật của cơ quan lãnh đạo quốc xã, mà sự vững chắc của chế độ quyền hành độc đoán tiền diện thì dựa trên hệ thống màng lưới chân rết và rộng lớn của các ngành mật vụ với các lực lượng đàn áp của nó.

Ngay năm 1939 Schellenberg đã cùng một tốp bộ hạ bắt liên lạc với tình báo Anh. Do tự nhận là các sĩ quan Đức thù địch với chế độ hiện tại, bọn này đã thiết lập được mối liên hệ với các chính giới Anh và sau khi lôi cuốn sự chú ý của bọn Anh bằng vụ mưu bạo động chống Hitler, chúng đã dự định lọt vào các môi trường cao nhất của tổ chức chính phủ Anh. Hitler đã tán thành ý đồ này, còn bọn đồng nghiệp Anh thì đảm bảo với Schellenberg rằng trong thời gian sớm nhất đại diện cao cấp chính thức sẽ đến Hà Lan để gặp gỡ Schellenberg. Điều này Hitler cũng được biết.

Ngày 8 tháng 11, mấy giờ trước vụ bom nổ Bürgerbrauhel nơi tổ chức vụ ám sát quốc trưởng, bỗng nhiên Heydrich ra chỉ thị ngừng đàm phán mật với tình báo Anh. Các sĩ quan liên lạc Anh bị bắt và đưa sang Đức.

Vụ này xảy ra với mục đích là cơ quan tuyên truyền Đức đã bắt đầu tâng bốc Hitler như một cá nhân thần thánh được chính Chúa che chở, bọn Anh bị mô tả như lũ thủ tướng tội ác tày trời. Còn Hà Lan thì đã bị xúc phạm. Và toàn bộ chuyện đó như cùng làm khúc nhạc dạo cho việc tạo nên một nhiệt tình hăng say của bọn Đức trước các kế hoạch chiến tranh được suy tính sâu rộng.

Nhưng những “chiến công” kiểu này của Schellenberg đã lùi về quá khứ xa xưa rồi.

Tòa nhà đế quốc phát xít đã nghiêng ngả và sụp đổ dưới các đòn tấn công của quân đội Liên Xô. Các đơn vị quân đồng minh đã được đổ vào lục địa. Bọn chỉ huy quốc xã kể cả chính Hitler, lồng lộn tiến hành việc buôn bán ngầm về ngoại giao với Anh và Mỹ. Mỗi tên này tự nhận mình là người đứng đầu quốc xã mới, đã cam kết tiếp tục cuộc chiến tranh chống Liên bang Xô Viết và yêu cầu Anh Mỹ ủng hộ. Chúng bất đồng chỉ ở vấn đề sự đầu hàng của Đức trước phương Tây sẽ mang hình thức gì và nó phải nhượng bộ một phần bao nhiêu trong chiến lợi phẩm của Đức.

Schellenberg luôn luôn ở bên cạnh Himmler, để động viên, thúc đẩy Himmler đi tới quyết định trở thành người kế tục Hitler, và tiến hành đàm phán ở Stockholm với các đại diện ngoại giao mật của Anh và Mỹ đã với tư cách thay mặt quốc trưởng mới sắp tới. Schellenberg đã đưa ra một số trong bọn đại diện này vào tòa tham mưu của Himmler ở Hohenlichen, nơi có thể tuyệt đối an toàn tiến hành ký hợp đồng với thủ tướng.

Để tiến hành hoạt động này thiếu tướng Schellenberg cần có những người có khả năng hoàn thành bất cứ nhiệm vụ gì hắn trao một cách trung thành, tin tưởng và nhanh chóng.

- Alfred Faerhof phải tuyển lựa một số người trong thành phần nhóm đặc biệt riêng trực thuộc Walter Schellenberg.

Bằng phẩm hạnh dũng cảm của mình trong nhà tù Weiss đã chứng minh lòng trung thành vô điều kiện với Schellenberg. Nhưng Faerhof còn chưa vội vã có quyết định cuối cùng. Hắn càng thích Weiss bao nhiêu thì sự chịu đựng và ưu điểm của anh - với nó anh hành động trong mọi trường hợp - càng đáng nghi ngờ hơn. Faerhof hiểu một cách có nguyên tắc rằng: lớp vỏ ngoài của con người càng tốt bao nhiêu thì sau lớp vỏ đó càng ẩn náu nhiều cái nhơ bẩn xấu xa bấy nhiêu. Kinh nghiệm của hắn nhắc nhở rằng: người càng khốn nạn bao nhiêu càng mong muốn tuân theo những quy tắc bên ngoài của lịch thiệp và đạo đức một cách cẩn thận bấy nhiêu.

Vào một buổi chiều Faerhof mời Weiss bơi thuyền với hắn trên hồ Wannsee và khi quan sát thấy Weiss chèo ra sao, hắn hỏi anh đã làm thủy thủ chưa. Weiss nói rằng trước đây anh sống ở Riga và thường ra biển với bạn anh là Heinrich Schwarzkopf.

Faerhof coi thường nói:

- Cháu trai Willie Schwarzkopf? Đại tá, kẻ có tài buôn bán? Tôi cho rằng ông ta đang kiếm chác khá nhiều trong công tác kinh tế của ngành SS.

- Willie Schwarzkopf là đảng viên lão thành, - Weiss nói.

- Vì vậy ông ta cũng đã kịp vơ vét cho bản thân một số tài sản Aryan hóa lớn tới mức đã trở thành nhà triệu phú.

- Ông ấy sống rất giản dị.

- Ở đâu?

- Ngay trong phòng cá nhân.

- Thế ông chưa đến biệt thự mới của Willie à?

- Tôi chỉ kết bạn với Heinrich.

- Vô ích. Cần phải chọn bạn theo địa vị mà họ có trong quốc xã chứ không nên theo sự lôi cuốn của trái tim.

- Nhưng tôi không dám đề nghị kết bạn với quốc trưởng, - Weiss cười.

Faerhof cười rộ lên, nhưng mắt hắn vẫn lạnh nhạt. Bỗng nhiên hắn hỏi, vẻ yêu cầu:

- Ông đã sẵn sàng cống hiến thân mình cho Schellenberg lúc ở trong nhà tù chứ?

- Thế tôi còn muốn gì khác nữa? - Về phần mình Weiss hỏi lại. - Tôi coi bị treo cổ vì trung thành với Schellenberg hơn là để mất lòng trung thành với ông ta.

- Ông nói điều đó rất hay. - Faerhof tán thành. - Chứ không, ông biết là những cá nhân huênh hoang trong bộ quần áo anh hùng không làm tôi tin tưởng đâu. Trong việc này bao giờ cũng có cái gì đó trái tự nhiên. Một câu hỏi nữa. Ông quen Hakke chứ?

- Vâng.

- Ông có thể nói gì về người này?

- Một tay bẻm mép.

- Cụ thể hơn?

- Nếu ông biết điều gì khác về lão ta thì có thể…

- Thế chính ông biết gì về Hakke?

- Tôi nghĩ là biết ít hơn ông.

- À, thế đấy! - Faerhof độc ác thốt lên. - Vậy thế này: Hakke đã khai rằng có đề nghị ông lấy tuyển tập hồ sơ cất trong tủ thép của ông ta.

- “Khai” nghĩa là thế nào? - Weiss hỏi. - Lẽ nào có ai đó đã hỏi cung lão ta?

- Bây giờ tôi đang hỏi cung ông.

- Về vấn đề gì?

- Tại sao ông từ chối không lấy tập hồ sơ chỗ Hakke? Vì ông đã biết nó liên quan đến ai.

- Chính vì thế tôi không lấy. - Weiss đáp.

- Rõ ràng hơn. - Faerhof đòi hỏi.

- Nếu như tôi chỉ động đến mớ tài liệu này, lập tức tôi bị thủ tiêu ngay rồi. Đúng thế không?

- Đúng. - Faerhof công nhận.

- Đấy, lời đáp của tôi cho câu hỏi của ông.

- Thế tại sao ông không khai báo?

- Cho ai?

- Sếp.

- Theo ý ông, nếu như Schellenberg không muốn ràng buộc mình với những tài liệu gì đó về quốc trưởng, loại không cần cho ai hết, liệu thiếu tướng sẽ làm gì tôi? Thủ tiêu!

- Còn nếu như Schellenberg muốn làm quen với tập hồ sơ?

- Vậy thì tại sao ông ta lại cần tôi biết việc này? Và trong trường hợp đó ông ta đã đối xử với tôi như vậy rồi.

- Này! - Faerhof thốt lên. - Tôi thấy thích và mến ông, ông đúng là một kẻ nhát gan có lý trí.

Weiss tin tưởng nói:

- Và tôi có che giấu điều đó đâu. Trong ngành của chúng ta phương pháp duy nhất bảo toàn được tính mạng là phải cố gắng không đoán trước mình sẽ được lệnh làm gì, mà chỉ làm cái gì được ra lệnh.

- Rất đúng, - Faerhof thoải mái đồng ý. - Nhưng, dù sao có lẽ ông cũng muốn làm cái gì đó to lớn hơn chứ?

- Cũng như mọi người thôi. - Weiss thở dài. - Tôi muốn rằng có thể bị ít người ra lệnh hơn, còn tôi có thể ra lệnh cho nhiều người hơn.

- Khá lắm! - Faerhof phấn khởi. - Đúng là ông đã phát minh ra công thức tổng hợp của nguồn kích thích cho mỗi cá nhân con người. - Và vì hào hứng với các âm thanh của giọng mình, Faerhof gần như cất giọng ngâm thơ: - Con người có thể nhận mình là một cá nhân chỉ qua quyền hành trên người khác. Còn giết người, đó chỉ là biểu hiện của bản chất quyền hành.

- Hay lắm! - Weiss nói. - Có thể nghĩ rằng đó là ông đã giúp quốc trưởng biên soạn “Mein Kampf”.

- Sách viết không được trau chuốt, trong đó hoàn toàn không sử dụng sự phong phú của tiếng Đức.

- Đó là kinh điển của Đảng.

- Đừng bắt bẻ tôi trong tiếng dùng, - giọng giễu cợt Faerhof khuyên. - Những cái tế nhị về hành văn chỉ làm tối nghĩa mục đích của tài liệu chính trị mà mỗi từ của nó phải thấm ngay, thật rõ ràng vào đầu óc như một viên đạn mới đúng.

- Đúng thế, - Weiss đồng ý. - Ông nắm chắc ngữ pháp hùng mạnh đến kỳ lạ.

- Nếu như không phải là bạn bè lâu năm với Walter Schellenberg từ lâu tôi đã trổ tài năng một nhà lý luận của mình rồi.

- Thế Rosenberg?

Faerhof nhăn mặt:

- Một lần Goebbels thông minh nhận xét: “chủ nghĩa xã hội cương lĩnh của chúng ta chỉ là một cái lồng bẫy chim”. Nhưng tôi cho rằng Rosenberg quá lạm dụng từ vựng xã hội chủ nghĩa, và trong khi đó chuyện này đã làm các nhà công nghiệp và tài chính Đức hoảng sợ chúng.

- Còn bây giờ?

- Ông đã biết các ông trùm công nghiệp và tài chính có quan hệ trực tiếp nhất vì, “âm mưu bạo động hai mươi, tháng bảy”. Nhưng bộ trưởng vũ trang và công nghiệp quân sự quốc xã là Speer, đúng như quốc trưởng đã rõ, nghiêm cấm điều tra việc tham gia của họ trong vụ bạo động này. Muốn hay không thì kinh tế quân sự Đức cũng ở trong tay họ, và điều này có thể ảnh hưởng đến nền kinh tế.

Thuyền cặp bờ, và Weiss đỡ tay Faerhof để hắn không ngã xuống nước, giúp hắn trèo lên bến. Khi đã lên tới bờ, anh hỏi:

- Ông còn hỏi gì tôi nữa không?

- Ông nói quá thế. - Faerhof phản đối, - thực ra tôi đã tiêu khiển thú vị một lúc với ông thôi.

- Không, - Weiss kiên quyết nói, - bây giờ chúng ta không có mà cũng không thể có thời gian cho chuyện đó.

- Thôi được. - Faerhof đồng ý. - Bây giờ tôi không có ý kiến gì chống đối ông cả.

- Tôi chỉ muốn biết có thế. - Vẻ thỏa mãn Weiss nói. Và bổ sung: - Ông có thể tin rằng sự sáng suốt của ông cả lần này cũng không lừa dối ông.

Thì ra nhiệm vụ tối “mật” mà Weiss thi hành dưới sự theo dõi của Faerhof không đòi hỏi một sự khéo léo hay nỗ lực đặc biệt nào.

Anh phải theo dõi để trong những thời gian nhất định trên khoảng đường hay dãy phố nằm sát tòa nhà anh được chỉ trước và cả chỗ cửa ra vào chính tòa nhà đó không xuất hiện những người mà nhân dạng anh không được biết trước. Hoặc có mặt ở một địa điểm nào đó anh phải chờ cho tới lúc chiếc xe mang số hiệu anh biết trước chạy qua và báo việc này cho một phóng viên không quen biết bằng điện thoại.

Cũng không phải khó khăn gì để nhận ra rằng cùng lúc đó có sự theo dõi anh. Anh như rơi vào một nhà tù khổng lồ và trong cảnh mất tự do anh phải thực hiện một cách thật đúng đắn chỉ những gì được trao.

Ít lâu sau anh nhận lệnh sang Stockholm công cán, nhưng nhiệm vụ vẫn như cũ. Anh là một phần của bộ máy theo dõi có tổ chức và làm việc rất khắng khít, trong đó Schellenberg chỉ biên chế những điệp viên có kinh nghiệm nhất của ngành mật vụ SĐ.

Thoát ra khỏi bộ máy này dù chỉ một thời gian ngắn nhất tạm thời chưa có khả năng: mọi chi tiết của bộ máy được nối khắng khít chính xác với nhau tới mức một sự sai lệch nhỏ bé nhất cũng ngay lập tức gây tín hiệu báo động trong toàn mạch. Ngay lập tức truất khỏi vị trí quan sát điệp viên nào cố ý hay vô tình phạm khuyết điểm, và cả điệp viên nào thoáng để lộ chỉ một bóng dáng khả nghi trong việc vi phạm quy tắc phục vụ. Việc trừng phạt thường tiến hành ngay lập tức, tại chỗ, và Weiss cũng như những tên khác được phát súng lục không kêu để làm việc này.

Sự cô lập hoàn toàn mà Weiss đang bị rơi vào đối với anh là sự thất bại. Anh mệt lử vì cảnh bất động, vì sự vô hiệu quả của mọi cố gắng bắt liên lạc với ai đó trong số người của anh. Vì thất vọng anh đã cho rằng tin chiến thắng phát xít Đức của quân đội Liên Xô sẽ đến với anh tại một nơi nào đó ở Stockholm. Còn anh thì sẽ đơn độc đứng bên trạm điện thoại tự động mà anh đã chán ngấy rồi. Anh dùng máy tự động này trong những trường hợp cần phải báo rằng bá tước Bernadotte, cháu trai vua Thụy điển đã đáp xe ra khỏi dinh thự của mình để gặp gỡ sứ giả đại diện thường kỳ của Himmler. Thường thường sứ giả này chính là Schellenberg.

Weiss biết rằng hiện giờ bá tước không chỉ giữ chức chủ tịch Hội chữ thập đỏ Thụy điển. Ông ta còn là giám đốc các chi nhánh Thụy điển của các công ty Mỹ “International Business Machines” trước thuộc công ty Morgan. Có khả năng ông ta có liên hệ không chỉ với các giới công nghiệp, mà cả với các giới cầm quyền Mỹ - đại diện cho bọn này ông ta tiến hành đàm phán mật với bọn Hitler.

Trách nhiệm của Weiss là đảm bảo cho các sứ giả của Himmler không bị theo dõi, vì ở Stockholm đầy dãy những điệp viên của Ribbentrop, Kaltenbrunner, Bormann, Goebbels, và của chính Hitler. Về phần mình nhóm đặc biệt của Ban Sáu SĐ, trong đó có Weiss, cũng tiến hành theo dõi toàn bộ bọn điệp viên đó.

Bỗng nhiên Weiss bị truất khỏi chức vụ quan sát. Anh nhận lệnh đến một trong các biệt thự ngoại ô Stockholm để thông báo về phương pháp hoạt động bí mật cho những kẻ có mặt ở đó gồm nhân viên Gestapo, khối sĩ quan SS và các đảng viên quốc xã sừng sỏ hiện đã rút vào bí mật. Anh đã nghiên cứu các phương pháp này khi cùng Dietrich thi hành nhiệm vụ của Landsdorff.

Đúng giờ quy định Weiss đến nơi, được chỉ dẫn và sau khi qua hàng loạt thủ tục trao đổi mật hiệu quy định, anh vào một phòng lớn tường lát bằng các tấm gỗ sồi đen và có treo các quốc huy cùng biên niên sử, các chiến lợi phẩm săn bắn và cả vũ khí cổ. Ở đây tập trung rất đông, và không chỉ có những người tuổi trung tuần mà cả thanh niên mang quân phục phi công. Bên cạnh diễn đàn dùng cho Weiss có dựng ảnh Hitler, trên một giá đỡ đặc biệt, ảnh chắp bằng các mẩu gỗ đủ loại khác nhau. Hai phía của ảnh có các cây nến sắt ba chân lửa bốc cháy cao.

Hồi ở trường đại học Alexander Belov không được coi là một diễn giả thành thạo. Bao giờ anh cũng cảm thấy lúng túng. Khi từ trên diễn đàn nhìn thấy nét mặt các bạn của mình đang suy nghĩ cũng như anh suy nghĩ, cũng biết những điều anh phải thuyết cho họ tin điều họ đã hiểu không kém gì anh. Vì thế trên diễn đàn bao giờ mặt anh cũng có vẻ rụt rè, mắc cỡ, và anh nói kiểu nuốt từ rồi vội vã kết thúc như chờ đợi mọi người sẽ mắng anh rằng: “Đừng có ăn cắp thời gian! Thời gian, đó là sự sống, thế mà anh đang rút ngắn mất cuộc sống của chúng tôi!”

Nhưng ở đây, khi anh bước lên bục diễn thuyết, trong căn phòng sang trọng này, và nhìn thấy những khuôn mặt kính cẩn của bọn phát xít ở Thụy điển với vẻ kính trọng kiểu kẻ cả của những tên chào mừng anh, Weiss phấn chấn và cất giọng diễn thuyết rất hay. Đúng là lời nói của anh đã gây được cảm xúc. Các thính giả rất đỗi sửng sốt tới mức sau khi Weiss kết thúc, hội trường im lặng kéo dài đến không chịu được. Và chỉ sau khi anh rời bục diễn thuyết, tiếng vỗ tay lịch thiệp mới vang lên. Nó vang lên bồm bộp vì lòng bàn tay của tất cả đã ướt đẫm mồ hôi.

Trong phần nói chuyện của mình Weiss đã đưa ra những ý kiến giới thiệu thiết thực có liên quan đến các phương pháp đưa bọn phát xít Đức vào hoạt động bí mật với các thông báo là bằng các phương pháp nào chúng đã giết hại bao nhiêu người. Để kết luận, sau khi trích dẫn một đoạn trong diễn văn của Hitler, anh tuyên bố rằng cuộc chiến tranh này chỉ là một đoạn trong lịch sử nghìn năm của quốc xã. Và anh cam đoan với lũ thính giả này rằng chiến tranh thế giới thứ ba sẽ mang lại cho chủng tộc thống trị quyền bá chủ hoàn toàn mọi dân tộc khác.

Lời hứa hẹn tràn đầy lạc quan này đã gây cho bọn phát xít ở Thụy điển cảm xúc phấn khởi không quá mức. Nhưng phần thiết thực thì bọn chúng đã ghi chép với sự cố gắng của những học trò trường Chủ nhật.

Khi trả lời các câu hỏi Weiss khuyên bọn có râu quai nón phải cạo đi, còn bọn đã cạo rồi thì để cho mọc, bọn có vợ hãy ly dị vì phụ nữ bây giờ hay bép xép và có thể làm lộ chồng mình, bọn không tài sản phải làm giàu để che giấu quá khứ bản thân, còn bọn giàu thì ngược lại, phải trở thành người nghèo khó. Ngoài ra, Weiss cho nhiều lời khuyên bảo bổ ích đề phòng trường hợp nếu tên nào đó ở đây sẽ bị sa vào nhà tù. Với vẻ hoàn toàn hiểu biết công việc anh đã giải thích phải xử dụng thế nào cho đúng đắn và hợp lý nhất thời gian bị giam giữ, lấy đâu ra sự sảng khoái của cơ thể. Anh đã trao đổi kinh nghiệm của mình về mặt này với vẻ hào phóng, vô cùng cởi mở.

Những lời giới thiệu của Weiss đã gây cho bọn có mặt một tâm trạng nặng nề nản chí. Và chỉ trong lúc dự tiệc thân mật chiêu đãi Weiss, tâm trạng chúng mới hơi khá lên. Và ở đây, bên bàn tiệc, Weiss đã nhận ra tên tuổi bọn tài chính Thụy điển, những tên đã tự đề nghị được giúp đỡ các điệp viên của Himmler. Bọn chúng muốn qua các điệp viên này sẽ thiết lập được mối liên hệ với thủ tướng Anh Churchill với ý đồ bằng con đường này nhanh chóng đạt được sự thỏa thuận về các điều kiện hòa ước mà Đức phát xít có thể chấp nhận được.

Weiss cũng được biết cả những điểm chính của các giác thư mà đại diện của mỗi phía trao đổi với nhau trong các cuộc đàm phán này.

Bọn phát xít ở đây chủ yếu vì lo cho số phận cá nhân đã tố sự công phẫn vì những yêu cầu quá mức của các nước phương Tây đặt ra cho Đức. Và chúng khuyên Weiss phải hết sức thận trọng ở Stockholm vì nhân thắng lợi của quân đội Liên Xô, nhân dân Thụy điển tỏ ra rất dứt khoát. Đeo huy hiệu chữ thập vào lúc này gần như là sự tự sát. Các đảng viên đảng phát xít đã nhiều lần bị đánh ngay trên đường phố.

Weiss hứa là sẽ thận trọng.

Hai ngày sau anh nhận được nhiệm vụ mới.

Anh sẽ phải bay về Berlin trên một máy bay có viên quan của bộ ngoại giao Đức. Tên quan này sẽ mang theo chiếc cặp đựng thư từ ngoại giao, và hắn sẽ không bay một mình mà được điệp viên của Ribbentrop vũ trang đi hộ vệ.

Nửa giờ trước lúc quy định máy bay phải hạ cánh trên một sân bay phụ, ở đó sẽ kết thúc đời viên quan này cùng bọn đi hộ tống. Nếu như máy bay không hạ cánh, Weiss sẽ phải bắn chết tên quan này bằng súng không kêu.

- Thế tôi thì sao? - Weiss hỏi.

- Nếu khử được hết bọn hộ vệ, hãy nhảy dù xuống, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.

Từ lúc đó hai điệp viên luôn bám sát theo sau Weiss. Chúng tiễn anh ra tận sân bay và không rời thang máy bay cho tới lúc cửa vào khoang máy bay còn chưa đóng sập lại.

Phi công là một tên trung thành. Đúng như đã thỏa thuận, hắn hạ cánh đúng như in ở sân bay phụ trống trải vào giờ này. Tên quan ngoại giao và bọn hộ vệ hắn chưa kịp cựa quậy, thân máy bay của khoang hành khách ở chỗ bọn chúng đang ngồi bị các loạt đạn tiểu liên bắn xuyên qua.

Tất cả được tính toán trước một cách tuyệt đối, và lúc xuống máy bay Weiss trông thấy bọn thợ sửa chữa máy bay thuộc nhân viên kỹ thuật SS đã đang lắp các miếng kim loại vá vào những chỗ thủng.

Trên thang lên máy bay đặt sát vào hai phía khoang ngồi là bọn mang súng tiểu liên đứng chờ. Một tên nhã nhặn chỉ cho Weiss hướng phải đi tới ô tô đã đến đón anh.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.