Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 65 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

Có một ngài Landsdorff nào đó từ Berlin đến. Lão mặc thường phục, nhưng Steinglitz và Dietrich phải mặc quân phục ngày lễ đón tiếp.

Đấy là một người gầy gò, tóc bạc, môi trễ xuống vì tuổi già, đầu nhỏ kiêu hãnh lắc lư trên chiếc cổ thon dài, đi lại hống hách, đôi mắt thâm lồi nhìn chăm chú như mắt rắn.

Steinglitz ra lệnh cho Weiss buổi tối chuẩn bị bể tắm cho ngài Landsdorff và giúp tất cả những gì ngài Landsdorff yêu cầu.

Thực hiện nhiệm vụ này với danh dự của mình lúc đầu thật khó khăn. Vì trong lý thuyết lẫn thực hành Weiss chưa bao giờ được đào tạo để đóng vai anh lính hầu. Nhưng biết làm sao được, sau khi suy nghĩ kỹ về cách hành động của mình, Weiss bắt tay vào thực hiện các trách nhiệm của anh được trao. Ngoài trời hơi lạnh, nên hơ ấm đồ lót bằng máy sấy mà lão già mặc sau khi tắm, tức là làm cho lão thấy dễ chịu. Khi vào phòng mình, Landsdorff hơi khó chịu vì vali của lão bị mở, nhưng khi thấy mọi thứ chuẩn bị để tắm, lão yên lòng ngay.

Weiss cũng cẩn thận và cố gắng giúp đỡ lão cởi quần áo gần như đây là một thương binh vừa được đưa từ mặt trận về. Nằm gọn trong bể tắm, Landsdorff nhận thấy nhiệt độ của nước đúng như lão thích. Lão khép đôi mi mắt trắng như mi mắt gà lại, lão đề nghị Weiss lấy quyển sách đặt ở bàn làm việc và đọc cho lão nghe.

Đây là cuốn tiểu thuyết Pháp xuất bản năm 1902 bằng tiếng Đức ở Munich. Nhan đề của nó là “Nghệ thuật khoái lạc”. Nhưng trong đó không có gì là viển vông cả. Tác giả mô tả một cách xúc tích và tỉ mỉ cuộc sống của một người đàn ông đứng tuổi, không vợ con đã tự kết án mình: tình nguyện giam mình trong phòng riêng. Sinh vật duy nhất mà người này tự cho phép mình giao thiệp là con chim sơn tước. Những buổi nói chuyện với con chim này, là bản chất của câu chuyện.

Weiss đọc sách ngồi hơi xa bể tắm trên chiếc ghế tròn con, thỉnh thoảng, khi ngước mắt lên, anh nhìn thấy bộ mặt nhăn nheo đang ngọ nguậy trong nước của Landsdorff điểm nụ cười mơ màng.

Sau đó Weiss giúp lão bước ra khỏi bể tắm, lau khô người lão bằng chiếc khăn mặt ấm, phủ lên người lão chiếc khăn choàng hơ ấm từ trước và dẫn lão đến giường ngủ. Ở đây anh khoác lên người lão chiếc áo choàng ngủ dài, đắp chăn bông cho lão rồi hỏi xem lão còn ra lệnh gì nữa không.

- Ta rất thích giọng đọc của anh! - Landsdorff nói. - Đọc tiếp đi!

Nhưng Weiss vừa cầm cuốn sách thì có tiếng gõ cửa một cách rụt rè và sau đó Steinglitz và Dietrich cũng vẻ rụt rè bước vào phòng.

Cũng với cái giọng đều đều mà lão tán thưởng giọng đọc truyện của Weiss, Landsdorff nói với hai viên sĩ quan đang đứng nghiêm bên giường:

- Thưa các ông! Bây giờ tôi sẽ đọc các ông nghe lệnh của thống soái Keitel. Lão đọc lệnh in trên giấy pelure: - Điểm một: Các tù binh Liên Xô bị khắc bằng dấu dài hạn đặc biệt.

Điểm hai: Dấu có hình góc nhọn khoảng bốn mươi nhăm độ, độ dài của cạnh là một phân và khắc trên mông bên trái. Vết xước được gạch trên mặt da trắng bằng mũi thép nhọn nung nóng và bôi mực tàu.

Vì thế tù binh đến các trại chuyển vận, nơi chúng ta tiến hành chọn lọc người biên chế cho các trường tình báo và phá hoại phải có in dấu. Thưa các ông, từ đó cần rút ra là việc chọn lọc người sơ bộ nhất cần phải tiến hành trong các trại tuyển lựa.

Ngay lúc đó Landsdorff chép môi. Weiss hiểu ý chạy tới, dúi thuốc lá vào mồm lão, đánh diêm đưa lên.

- Thưa các ông - Landsdorff nói rít lên. - Tôi cho rằng, tên binh nhất này được giáo dục tốt hơn một số sĩ quan. - Và lại tiếp tục bằng cái giọng không hài lòng: - Điểm ba của lệnh này ra ngày mười hai tháng năm năm nay giải thích rõ cần phải đối xử với bọn cán bộ quân sự chính trị Liên Xô bị bắt làm tù binh ra sao. Trong đó chỉ rõ:

“Những tên lãnh đạo trong các binh chủng không được coi là tù binh và phải bị thủ tiêu, chậm nhất là ở trong các trại chuyển vận. Chúng không được phân tán về hậu phương”.

Dietrich sốt ruột nói:

- Chúng tôi đã nhận được lệnh này.

Landsdorff giễu cợt nhìn hắn và, như không nghe thấy hắn nói, lão tiếp tục bằng cái giọng đều đều như cũ:

- Điểm này của lệnh kêu gọi hợp tác cần thiết giữa các ngành SĐ, SS, Gestapo và ngành của các ông.

Khi ngành quản lý trại vận chuyển báo cho biết họ đã thủ tiêu một số đơn vị tù binh mới đến tiếp thì điều đó được xét như là sự lơ là của ngành quản lý trại tuyển lựa. Còn khi ngành quản lý trại hậu phương thủ tiêu số tỉ lệ phần trăm tù binh nhiều hơn số thủ tiêu ở gần mặt trận, cơ quan quản lý trại gần mặt trận bị kết tội không lưu tâm.

Do tình hình như vậy nên mỗi ngành mỗi cấp của hệ thống trại giam đều lưu ý thủ tiêu tù binh với tỉ lệ tối đa, còn bất kỳ việc giảm tin tức nào về số lượng tù binh thủ tiêu cũng có thể là nguyên do để điều tra và quy trách nhiệm là không thi hành lệnh ngày mười hai tháng năm năm một nghìn chín trăm bốn mươi mốt”.

Landsdorff gạt tàn thuốc lá vào chiếc vỏ ốc biển lớn do Weiss biết trước đưa ra cho lão, châm biếm nhìn hai sĩ quan.

- Thưa các ông, tôi không mời các ông ngồi vì rằng các ông có thể coi lời mời đó của tôi như sự thể hiện thái độ không tin vào sức chịu đựng nhà binh của các ông. Nhưng nói vào việc. Tất cả những điều nói trên sẽ làm cho nhiệm vụ của các ông vô cùng phức tạp. Các ông phải lựa chọn số lượng người tối đa của các trại để sau khi nghiên cứu riêng sẽ tuyển lựa số người nhất định và dạy số này, đào tạo số này cho hoạt động gián điệp và phá hoại. Ngừng một giây rồi hắn kết luận: - Trong giai đoạn đầu tiên, tôi khuyên: khi trong số tài liệu các ngành nghề do các ông lựa chọn được đưa ra bàn bạc ở Gestapo phát hiện thấy những đối tượng riêng không có lợi thì không nên hoàn toàn kết tội Gestapo sơ xuất. Đô đóc Canaris thật không muốn làm căng thẳng quan hệ giữa các bên. Và vì thế chính các ông phải sửa sai lầm của Gestapo và làm việc đó không cần thủ tục thừa nào hết. Không cần cả lễ nghi chính thức của các án tử hình công cộng. Thưa các ông, các ông được tự do!

Không cho hai viên sĩ quan kịp há miệng, lão gật đầu cho chúng ra.

Sáng dậy Landsdorff yêu cầu xoa bóp chiếc chân đau cho lão. Và với một sự thành thạo kỳ lạ Weiss đã làm tốt việc này. Và mặt xoa bóp anh có được đào tạo chính quy cả về lý thuyết lẫn thực hành. Các huấn luyện viên khẳng định rằng xoa bóp không những là viên thuốc vạn năng chữa tất cả các bệnh mà còn là cách tốt nhất làm thoải mái hệ thần kinh. Hồi còn ở Latvia, Weiss đã nghe các bài thuyết trình về xoa bóp, và sau những lần luyện tập ở sân vận động “Dynamo”, các vận động viên thường xoa bóp cho nhau. Vì thế mà Weiss có những kinh nghiệm nhất định.

Landsdorff rất hài lòng nói rằng, ngay từ thời cổ người La Mã đã dùng xoa bóp: xoa bóp cho chỉ huy quân sự trước ngày xuất trận và cho cả những nhà quý tộc trước khi phát biểu quan trọng trong nghị viện.

Weiss mạnh dạn nói rằng, ngay cả Timur - nguyên là một kỵ binh xuất sắc, cũng không coi khinh môn xoa bóp.

Landsdorff chăm chú ngắm viên binh nhất, hỏi anh nhận được huy chương trong trường hợp nào. Weiss khiêm tốn trả lời:

- Có gì đâu ạ, chỉ vì lòng dũng cảm thôi!

- Thế anh còn gì nữa.

- Thưa ngài thiếu tướng, cái đầu ạ!

- Ta không phải tướng, - Landsdorff khô khan sửa lại. Rồi nhếch mép cười, nói thêm: - Nhưng nếu như không có bọn ta thì các tướng lĩnh đã chiến đấu như bọn mù rồi. Thế thì có cái gì trong đầu anh?

- Tôi thật muốn làm người có ích cho ngài ạ!

- Bằng cách gì?

- Tôi cho rằng ngài hiểu biết mỗi người hơn cả người ta hiểu biết về chính bản thân…

- Phải, tất nhiên rồi!

- Tôi cảm thấy như thiếu tá Steinglitz và đại úy Dietrich còn chưa hiểu ngài thực đúng đắn.

- Nói đi, ta nghe - Landsdorff thậm chí hơi chống khuỷu tay nhổm lên.

Weiss hiểu rằng anh đang liều lĩnh, nhưng anh không còn cách nào khác thu hút sự chú ý của Landsdorff đối với anh.

- Ngài đã làm cho hai ông sĩ quan hiểu rằng, càng sàng lọc nhiều bao nhiêu ngay từ trong trường học thì do đó càng có được nhiều cơ sở khiển trách ngành Gestapo lưu ý không đúng mức.

- Thế từ đó phải làm gì?

- Cần phải có một số lớn loại người không có ích đưa vào các trường. Nếu không, khi không phát hiện ra được loại người này thì mọi trách nhiệm sau này sẽ đổ hết cho ngành tình báo thôi.

- Ồ, anh thật là tay biết lường gạt. Anh học được cái đó ở đâu đấy?

- Dạ, ông khu trưởng Funk “sếp” của tôi, đã thường dùng phương pháp này đối với các hội viên “Hiệp hội kiều dân Đức vùng Baltic”. Ông ấy kết nạp vào Hội tất cả những ai mong muốn. Sau đó, trước khi hồi hương, lập một danh sách lớn tất cả những ai bị coi là không đáng được tin cậy. Và Berlin đã đánh giá cao công lao ông Funk, và đã chỉ cho biết công việc không tốt lắm của các điệp viên Gestapo ở Riga.

- Làm sao anh biết chuyện này?

- Tôi đã được ông Funk đặc biệt tin cậy ạ.

- Vì sao?

- Vì rằng, ngài là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng tôi coi là có khả năng nói về chuyện này được. Ông Funk đã coi trọng khả năng quên cái cần nhớ của tôi.

- Té ra anh cũng hiếu danh đấy! - Landsdorff nói vẻ khích lệ.

Weiss thốt lên đầy tình cảm chân thành:

- Tôi hiểu rằng ngài là một người chức cao và tôi chỉ muốn ngài để ý đến tôi thôi ạ.

- Thế anh nghĩ ra điều đó lúc nào?

- Chỉ vừa bây giờ, - Weiss thú nhận vẻ tin cậy. - Tôi đã cảm thấy lòng tốt của ngài và thế là quyết định… - Anh nói nhỏ. - Tôi biết đôi chút tiếng Nga, - và vội nói thêm: - Vấn đề này tôi đã khai trong lý lịch. Tôi học được tiếng Nga trong khi làm việc ở chỗ một người kiều dân Nga thuộc Latvia. - Rồi anh nói rõ hơn: - Đây không phải hoàn toàn là thứ tiếng Nga mà bọn Xô Viết dùng để nói với nhau, nhưng tôi hiểu hết.

Landsdorff nằm, mắt nhắm, mặt không động đậy như chiếc xác ướp khô.

Weiss ca thán:

- Ông thiếu tá chỉ coi tôi như một tên lái xe thôi ạ. Nhưng tôi thật sung sướng nếu như có ai đó lưu ý đến các khả năng khác của tôi.

Landsdorff mở mắt - cặp mắt lồi như của loài cá nhám.

Weiss chịu đựng cái nhìn soi mói, xuyên vào tận nội tâm con người của Landsdorff và mỉm cười rụt rè cầu khẩn. Landsdorff nói:

- Anh là người mà chỉ cần dậy thêm đôi chút rồi quẳng vào hậu phương bọn Nga. - Và liếc nhìn chiếc huy chương của Weiss, lão nói thêm vẻ châm biếm: - Anh thật là người dũng cảm đó thôi.

Weiss lạnh toát người, các ngón chân anh đã trượt đi vì cảm giác thất bại. Thế là câu chuyện liều lĩnh này đã dẫn đến đâu, cái câu chuyện anh đã suy tính kỹ nhằm hoàn toàn vào mục đích khác. Té ra, anh đã tính nhầm, anh đã không thể đánh giá đúng lão già trưởng giả này. Anh không nên liều lĩnh thế này mới phải. Nhưng làm thế nào không liều lĩnh khi anh đã với tới gần nguồn tin tức, gần hơn cả Steinglitz? Và làm thế nào biết được Landsdorff thực sự coi anh là người thích hợp với công việc ở hậu phương Liên Xô hay lão chỉ muốn thử thách anh.

Chẳng còn thì giờ để suy tính, Weiss nói giọng thỏa mãn một cách máy móc hơn là do nhận thức:

- Xin cảm ơn ngài, thưa ngài Landsdorff. Tôi tin là ngài sẽ không tiếc với quyết định của mình.

- Tại sao ta lại có thể tiếc? - Landsdorff hỏi, mắt nheo lại.

- Vấn đề là, - Weiss nói, - ở chỗ tôi có cái vẻ ngoài quá tiêu biểu khiến cho ở Riga bất kỳ một tên Latvia nào cũng có thể nhận ngay ra tôi là người Đức, còn bọn Nga thì càng dễ nhận hơn. - Anh vội vã nói thêm: - Nhưng điều đó không có nghĩa lý gì. Là một người Đức thực thụ, tôi sẵn sàng cống hiến cuộc đời mình cho quốc trưởng, và, ngài có thể tin tôi, nếu cần phải hy sinh, tôi sẽ hy sinh ở đó với danh dự của một người Đức.

Landsdorff chăm chú ngắm Weiss hồi lâu. Sau đó nói vẻ thương hại:

- Đúng, anh nói phải. Anh là người Đức kiểu mẫu. Thật có thể đưa anh đi triển lãm ở phòng chủng tộc như một hình mẫu sống về người Aryan. Nhưng tôi sẽ nghĩ đến chuyện anh. - Landsdorff hứa rồi hất tay cho Weiss ra ngoài.

Trước ngày diễn ra cuộc nói chuyện nguy hiểm này, Weiss đã suy nghĩ mãi: anh phải hành động ra sao trong hoàn cảnh mới mặc dù có thuận lợi đối với anh nhưng lại đang che dấu sự đe dọa cách ly. Anh không muốn bị rơi vào tình trạng không hoạt động một lần nữa, như lần trước, khi anh rơi vào một cứ điểm bí mật của Cục tình báo Đức - nơi đào tạo một nhóm kiều dân Nga phản quốc để quẳng vào hậu phương Liên Xô.

Theo tất cả các tài liệu thì ngành tình báo Đức đã bắt đầu lập một hệ thống khổng lồ các trường tình báo phá hoại.

Điều đó nói lên rằng cuộc tấn công chớp nhoáng của bọn Hitler đã bị bẻ gãy, và cả những hy vọng của chúng tìm kiếm sự ủng hộ trong một số ít dân nước Xô Viết cũng đã bị phá sản. Và không phải “đội Năm”, cái mà chúng hy vọng, đang chờ chúng, trên đất nước Xô Viết, mà là những đòn phản công vũ bão của các binh đoàn du kích.

Do đó chúng quyết định huy động hết mọi phương pháp tiến hành chiến tranh bí mật. Phải tiến hành các vụ phá hoại lớn, các vụ khủng bố quần chúng trên lãnh thổ Liên Xô. Và đây không còn là sách lược, mà đã là chiến lược của các chiến dịch quân sự. Bộ tổng tham mưu Đức và tất cả các cơ quan mật của nước Đức quốc xã đã được kết hợp lại để thực hiện nhiệm vụ này.

Và không phải ngẫu nhiên Landsdorff là cán bộ nổi tiếng của ngành SĐ. Phát hiện ra điều này, Weiss quyết định chơi trò cạnh tranh giữa Cục tình báo và ngành Gestapo. Chơi trò này với sự tính toán sao cho có thể tin được vào lòng trung thành với Cục tình báo của anh và cả vào sự sẵn sàng đi làm bất kỳ công việc đê tiện nào về lòng trung thành này. Bởi vì con cáo già Landsdorff sẽ không tin vào bất cứ lòng trung thành nào khác ngoài sự ham mê danh vọng, chức vụ. Weiss không quyết định mạo hiểm ngay, mà chỉ sau khi anh đã làm quen với cuốn sổ tay của Landsdorff, đúng hơn là làm quen với một bài ghi trong cuốn sổ này viết bằng nét chữ hơi cổ nhưng rõ ràng: “Tù binh Liên Xô ở trong các trại giam vẫn tiếp tục giữ được một cách máy móc mọi đạo lý và phong tục đặc trưng cho hệ thống chính trị của chúng, và đang thành lập các tổ chức cộng sản bí mật lãnh đạo người của chúng.

Để phát hiện ra bọn “lãnh đạo” này, ngành Gestapo có các chỉ điểm viên trong đám tù binh, đó là loại người đã được kiểm tra có giá trị nhất cho các trường tình báo phá hoại.

Nhưng để giữ số này cho riêng màng lưới của mình, Gestapo bằng mọi cách che giấu nó đi, đưa họ vào danh sách những kẻ không đáng tin cậy, thậm chí phải đem đi thủ tiêu.

Nhất thiết phải mạnh bạo, trực diện phát hiện ra số này trong tất cả các trại và bất kể sự chống đối của Gestapo, liệt chúng vào quân số các trường”.

Phần này Landsdorff ghi vào sổ tay, rõ ràng là để chỉ thị cho các nhân viên Cục tình báo được phái đến các trại tù binh chọn học viên.

Từ đó Weiss rút ra những kết luận phù hợp và quyết định nói chuyện với Landsdorff, vì anh hy vọng rằng làm thế sẽ mở cho anh khả năng tham gia vào việc chọn lựa “bọn này”. Anh đã liều tất cả, như người ta thường nói, để giành lấy tất cả.

Phát hiện ra màng lưới bọn chỉ điểm cho Gestapo, lẽ nào để làm việc đó lại không đáng liều mạng hay sao! Và anh đã liều, mặc dù đoán trước được cả sự sáng suốt lẫn sự nghi ngờ tất nhiên của Landsdorff.

Nhưng cách xử sự của Weiss lại đúng đắn và hoàn toàn chính xác. Lẽ nào nguyện vọng hồn nhiên điên cuồng của một thanh niên Đức muốn phục vụ hết khả năng lại không là tất nhiên hay sao? Và lẽ nào sự hoảng sợ của Weiss lại không là chuyện tất nhiên hay sao? Trong đó có gì lạ? Một lái xe láu cá đã quen sống với chủ mình rồi - và bỗng nhiên rơi vào chính địa ngục. Tất nhiên anh ta hoảng sợ. Tất nhiên việc Weiss hoảng sợ khi hiểu rằng anh sẽ bị đưa đi nhảy dù xuống chỗ người của mình - đó lại là chuyện khác, vì khi đó công việc của anh hiện nay ở đây - giữa kẻ thù sẽ ra sao. Nhưng, tất nhiên, Landsdorff đã coi sự hoảng sợ của anh là cái nhút nhát thông thường thôi.

Có thể Weiss đã gây nghi ngờ ở chỗ anh dám len lỏi vào những công việc bí mật của các chỉ huy cấp cao. Nhưng mà đó cũng là điều tất nhiên. Một tên ngông cuồng? Tất nhiên. Chính anh cũng không giấu giếm điều đó. Nếu là người khiêm tốn thì đã thỏa mãn với chiếc tay lái ô tô rồi.

Tại sao anh lại nói với Landsdorff rằng anh biết tiếng Nga? Chẳng lẽ anh đã che giấu điều đó hay sao? Trong lý lịch có ghi tất cả. Vì anh đã trả lời hàng trăm câu hỏi khác nhau. Nhưng hiểu biết của Weiss không làm thiếu tá chú ý. Và Weiss cũng chưa buộc hắn, nhưng đã đến lúc cần phải nhắc đến những hiểu biết của anh. Nguy hiểm không? Có, nguy hiểm! Nhưng vì người dạy anh tiếng Nga lại không thuộc những người Nga hiện nay đang đánh nhau với người Đức. Một họa sĩ thời trang chạy trốn khỏi cách mạng Nga. Trong lý lịch có tất cả những điều này.

Và bây giờ một vấn đề khác làm Weiss lo lắng. Liệu anh có thể làm một tên Đức được không khi nhìn thấy những người Xô Viết bị quẳng vào các trại tập trung của phát xít! Anh sẽ làm thế nào nhìn được vào tận mắt những con người ngay ở đây vẫn không mất lòng tự hào, danh dự và lòng trung thành với Tổ quốc? Anh đã được học nhiều. Và rõ ràng, anh không phải loại học trò kém. Làm một tên Đức giữa bọn phát xít thật không dễ, điều đó đòi hỏi sự tập trung cao nhất mọi trí lực. Thế rồi cuối cùng anh cũng đã trở thành một tên Đức, đối với bọn phát xít, anh là người của chúng. Nhưng lấy đâu ra sức để làm một tên phát xít trước mặt những người Xô Viết. Phải hành động ra sao? Anh chưa được đào tạo để làm việc này, anh chưa được học điều này. Thậm chí anh không thể dự định trước được là sẽ phải đi đến chỗ tự hành hạ mình như vậy. Mà đến nước này không phải do bị ra lệnh, mà là do sáng kiến của anh, vì rằng điều này ngay bây giờ toàn diện nhất, cần thiết nhất, nhất thiết phải làm.

Hành động theo cách khác anh cũng không thể làm được. Nghĩa vụ của anh, ngay bây giờ phải có mặt ở chỗ nguy hiểm hơn. Và phải cất giấu thật kỹ tất cả những gì mang tính người, phải quên đi cái điều anh là con người, là một người Xô Viết. Vì rằng, nếu anh càng thể hiện ít những tình cảm người bình thường bao nhiêu - những tình cảm tự nhiên đối với mỗi con người, thì anh sẽ càng tỏ ra tự nhiên bấy nhiêu trước những tù binh Liên Xô. Họ phải nhìn thấy trong con người anh một tên phát xít, chỉ có một tên phát xít thôi, một kẻ thù đáng căm ghét. Và chính việc làm một tên phát xít trước mặt những người mà ngay cả ở nơi kẻ thù dùng đủ mọi cách để trước hết giết chết trong con người tất cả mọi cái mang tính người, và chỉ sau đó mới thủ tiêu con người về thể xác - họ vẫn là những con người chân chính - đó mới là sự tra tấn ghê gớm làm sao!

Mọi chuyện này thật kinh khủng, thậm chí anh không thấy sung sướng khi von Dietrich mấy ngày sau nói rằng anh được tăng cấp và sẽ được biên chế làm phiên dịch cho phòng “S” thứ hai. Nhưng trong khi chưa có lái xe khác, phải chuẩn bị cho một chuyến đi dài. Không, Weiss không phấn khởi trước kết quả của mình trong chiến dịch mạo hiểm với Landsdorff. Liệu thắng lợi của anh sẽ có thể là thất bại hay không? Hay là anh đã đánh giá quá cao về bản thân, liệu trong tâm hồn anh có đủ chất thép để chịu đựng nổi những cuộc tra tấn tàn bạo về tinh thần mà anh tự gánh lấy hay không?…

Nhưng tất cả chuyện này đều nằm kín trong lòng Weiss. Và để đáp lại, binh nhất Weiss cúi chào Dietrich. Weiss rõ ràng là xúc động trước diễm phúc này, anh lắp bắp nói không rõ lời rằng sẵn sàng phục vụ hắn.

Anh thật rất muốn được tách riêng ra một mình, nhưng ngay lúc này Weiss tự nhắc mình cần phải vào gặp Landsdorff để cảm ơn lão, đồng thời không quên là phải mỉm cười phấn khởi.

Landsdorff lạnh nhạt tiếp anh, vẻ sự vụ. Lặng lẽ nghe xong lời cảm ơn đầy phấn khởi của người binh nhất, lão gật đầu cho anh ra. Nhưng khi anh bước đến cửa ra vào thì bỗng nhiên lão nói một câu rất có ý nghĩa:

- Anh có cái lưỡi hơi dài. Có thể vì nó mà cái cổ bị vạ lây đấy!

- Thưa ngài Landsdorff, - Weiss trả lời đầy phẩm cách cá nhân. - tôi cho rằng chiếc cổ của tôi sẽ chỉ chịu hình phạt trong trường hợp, nếu như tôi không báo cáo riêng với ngài tất cả mọi việc.

- Chính ta muốn nói như thế…

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.