Bỗng nhiên Weiss nhận được nhiệm vụ đi Bern. Gustav cho anh xem ảnh và nói:
- Ông sẽ hoàn toàn phục tùng người này hoặc người mà ông ta sẽ chỉ. Ông hoàn toàn chịu trách nhiệm bảo vệ ông ta. Vì vậy ông phải xác định xem ông ta có bị theo dõi không, và làm bất kỳ cách gì thủ tiêu kẻ theo dõi dù hắn là ai. Có khả năng cả nhóm tiến hành theo dõi. Nhưng dù sao tôi vẫn tin ở lòng dũng cảm của ông, - Gustav cương quyết tuyên bố: - Nếu ông còn sống sót, ông có thể không lo lắng gì về số phận tương lai của mình. Dù cho tòa án Thụy sĩ có kết án ông tội tử hình vì giết người, đối với chúng tôi việc cứu thoát ông không có gì là khó khăn đặc biệt. Chính phủ Thụy sĩ biết rất rõ nếu quốc trưởng coi không chiếm đóng nước này là hợp lý, thì điều đó có những nguyên nhân của nó: chúng ta đang và sẽ sử dụng nước này vào những mục đích của chúng ta.
Ông hãy nhớ: những kẻ sẽ tiến hành theo dõi người chúng tôi trao cho ông có thể cũng đã nhận được những chỉ thị như vậy đối với ông, cũng như tôi trao cho ông đối với họ. Tôi cho rằng ông đủ thông minh để hiểu rằng những người này không thuộc số điệp viên của đối thủ quân sự của ta. Vì vậy ở đó hãy thận trọng với các đồng bào của mình. Tôi nhắc lại: dù họ có là ai đi nữa và ở bên nào, dù cho là cao nhất đi nữa ông cũng không được biết họ, không một phút được quên điều này.
Ông được nhận một món tiền lớn bằng séc, tiền của Anh, nhưng, - Gustav mỉm cười, - có thể không ngại, vì nhiệm vụ của ông đặc biệt quan trọng, nên đó sẽ là những giấy tờ thực của ngân hàng London. - Hắn hỏi: - Mà ông đã bị thương? Ông sẽ có thể đến chữa bệnh một thời gian ở đó. Ông sẽ trả tiền hậu một chút, bác sĩ sẽ tìm ra cách chữa ông khỏi bệnh gì…
•º•
Chiếc máy bay vận tải “Lufthansa” đưa Weiss tới Zurich lúc bình minh. Ngay ngày hôm đó anh đi tàu tốc hành diesel đến Bern và vào ở khách sạn. Anh mang hộ chiếu Hà Lan và các giấy tờ chứng nhận anh là kiều dân chính trị Đức. Nhưng cả viên phụ trách khách sạn lẫn cảnh sát Thụy sĩ đều không yêu cầu anh đến đăng ký.
Một thành phố yên tĩnh, thanh bình, hình như nó bị tách khỏi cái thế giới bị chiến tranh làm rung chuyển bớt hàng trăm năm sinh sống thuận lợi kiểu thị thành, thật giống như một khu rừng cấm. Thị dân ở đây sống lối sống văn thư mười, hai mươi, ba mươi năm về trước.
Một thành phố của quan lại và các sứ quán nước ngoài. Một nơi tụ tập của các tổ chức tình báo và những viên tình báo theo mức độ khả năng của mình đã bắt chước được ở dân Bern vẻ bình thản, thái độ rất lịch thiệp và vô cùng tiết kiệm từng đồng phơ răng, loại ngoại tệ vững giá nhất thế giới hồi đó.
Weiss lấy của khách sạn chiếc xe thể thao cũ hai chỗ ngồi để đi lại, loại Fiat phaeton và từ từ cho xe chạy khắp thành phố để nghiên cứu đường phố không chỉ với mục đích biết mà còn để không bị khó khăn khi phải bảo vệ kẻ anh được trao. Anh nhanh chóng tìm ra tên này. Hắn đang ngắm tòa thị chính cổ Bern xây dựng từ thế kỷ 14.
Đó là một người cao tuổi vẻ ngoài quý tộc. Hắn thành thạo nói tiếng Pháp với người nữ đồng hành trẻ tuổi khiến cho có thể tưởng hắn là người Pháp.
Trong bức ảnh mà Gustav cho Weiss xem trước, viên này để râu cắt gọn kiểu Hitler thành hình chiếc bàn chải, còn bây giờ phía trên môi hắn là bộ râu hoàng đế dài hơn nhiều xoắn lại. Sau trận Stalingrad nhiều tên đứng tuổi người Berlin bắt đầu để râu theo lối quân chủ cổ.
Weiss đỗ xe lại và cũng bắt đầu ngắm thành. Và khi lão già cùng nữ đồng hành trẻ tuổi tiến lại gần, anh nói tỏ vẻ thán phục lối kiến trúc cổ.
Lão già chăm chú nhìn mặt Weiss, - đúng là hắn cũng đã được biết anh qua ảnh. Hắn cắn môi, hơi gật đầu, không phải lối hoạt động bí mật đòi hỏi thế, mà vì đúng là hắn quen kiêu ngạo chào hỏi mọi người, và không nhìn Weiss nữa, hắn buông giọng:
- Nếu ông không có nhu cầu ngắm công trình cổ này thì xin đừng mất thì giờ…
Đó là hầu tước Hohenloe, nhân vật tin cậy của quốc trưởng trong việc đàm phán với Dulles. Và, như sau này Weiss hiểu, ở đây không có gì thuộc cả hai phía đe dọa hầu tước. Canaris và Schellenberg cần Weiss đến Bern sớm nhất là để làm cho hầu tước hiểu: hai tên này đã rõ hầu tước đến đây để làm gì, vì vậy chúng trao cho điệp viên của mình nhiệm vụ đóng vai bảo vệ danh dự trước sự có mặt của hầu tước.
Nhưng, như một lần Dulles nói, hắn coi trọng những đại diện trong giới lãnh đạo SS có triển vọng hơn. Và chính Weiss phải tỏ ra quan tâm đến “những đại diện có triển vọng” này vì ghi nhớ lời dặn của Gustav.
Buổi tối Weiss rẽ vào tiệm cà phê ở gần phái đoàn Mỹ và nhìn thấy thiếu tá Steinglitz đang ở đây. Bộ quần áo thường dân và khuôn mặt gầy hốc hác buồn bã lo lắng của Steinglitz không làm cho Weiss muốn để lộ sự kính trọng đặc biệt với chỉ huy cũ của anh. Weiss nhẹ nhàng tiến lại phía sau hắn và khẽ vỗ vai Steinglitz. Hắn hơi co người lại và kịp đút tay vào sườn áo vest.
Weiss giữ lấy tay hắn. Steinglitz ngước mắt và vô cùng chân thành, phấn khởi mỉm cười.
Hai người nói chuyện như ngang hàng nhau. Vì biết Steinglitz sẽ gạn hỏi tại sao anh đến Bern, Weiss vội bảo, vẻ mặt không hài lòng rằng anh chỉ có những nhiệm vụ buồn chán mang đặc tính hoàn toàn tài chính. Steinglitz thông cảm nói.
- Thụy sĩ không phải là nơi cần để tiêu thụ các séc tiền giả của chúng ta.
Weiss đau khổ nói:
- Mệnh lệnh là mệnh lệnh!
Steinglitz dài giọng mơ màng:
- Ở Ý người của ta trao đổi đồng bảng Anh sản xuất ở Đức và mua vàng ngọc tích trữ. Đó mới là nguồn lợi nhuận!
- Công việc ra sao? - Weiss hỏi.
- Như thấy đấy, - Steinglitz đáp. - Ngồi bên cửa sổ nhìn người qua lại.
- Những người đến thăm phái đoàn Mỹ, - Weiss mỉm cười. Anh nghiêng người: - Tôi cho rằng việc của ông là phải chiếm địa vị như vậy ở Sứ quán Anh mới phải.
- Người Mỹ là một lũ quá khốn nạn! - Steinglitz giận dữ thốt lên. - Chúng muốn hất cẳng Canaris và cho đăng trên báo Mỹ như là Canaris tham gia vào âm mưu chống quốc trưởng. Đó là công tác tuyên truyền của ngành tình báo Mỹ. Nhưng mà người Anh để trả thù chúng đã cho đăng toàn tập các bài báo về đô đốc của ta: họ kêu gọi sau chiến tranh phải xử tử đô đốc như một người tàn ác.
- Những sự giúp đỡ chân tình vì quá khứ và hiện tại, - Weiss nói bằng cái giọng không tranh chấp, khiến Steinglitz phải im lặng.
Sau khi lo sợ nhìn tứ phía hắn mới dám nhận xét:
- Tuy nhiên anh trở nên quá tự tin.
- Bị lây chỉ huy trực tiếp của tôi mà lại.
- Phải, - Steinglitz đăm chiêu hỏi. - Đô đốc bộ binh của ta bây giờ đành phải chịu khó khăn. Nhưng ông ta sẽ còn trổ tài… - Hắn thầm thì rất nhỏ: - Langeben có kháo chuyện với đô đốc rằng đồng minh không tin vào quốc trưởng và đang tìm kiếm một nhóm nhỏ các nhân vật trí thức biết lẽ phải và đáng tin tưởng loại như thống soái SS Himmler. - Đăm chiêu nói thêm: - Mặc dù về thực chất vì tất cả những nhân vật này ở bên kia đại dương. Dulles có thái độ thân thiện nhất với chúng ta. Nghe nói ông ta đã tuyên bố là công nhận những kỳ vọng của ngành công nghiệp Đức tiến lên vai trò dẫn đầu ở châu Âu.
- Đúng, - Weiss đồng ý, - Ông ta không muốn rằng sau chiến tranh Anh sẽ là nước mạnh nhất ở châu Âu.
- Tức là, không phải tất cả đều xấu, Steinglitz lên tiếng. Và bỗng nhiên hắn cau lông mày, mặt trở nên đanh lại. - Thế là bây giờ anh làm tình bảo chính trị à?
- Để hoàn toàn rõ ràng, - Weiss nghiêm nghị nói, xưng hô chuyển sang “ông”, - tôi đã được biết sẽ gặp ông ở đây. Được biết cả nhiệm vụ của ông. - Nhếch mép cười. - Của tôi thì không trùng với của ông, ông là người của Canaris chứ không phải của Himmler. Vì nhớ lại quan hệ tốt đẹp trước đây của chúng ta, tôi coi mình có trách nhiệm đề nghị ông có thái độ trung lập.
- Trung lập? - Steinglitz ngạc nhiên. - Xin làm ơn nói cho biết!
- Điều đó đủ để người của chúng tôi không chộp ông, - Weiss tuyên bố vẻ thành thạo. - Đã đến lúc nhân viên Cục tình báo ngừng nhúng tay vào nơi họ đã không có thế rồi.
Mặt Steinglitz trở nên xám lại.
- Tức là Himmler đã không tha thứ cho tôi về cái chuyện cũ ở Anh…
- Rõ như thế, - Weiss nói. - Vì có tình bạn với Heydrich nên Canaris lúc đó đã cứu sống ông. Còn về Himmler thì ông ta không có tới mức cảm tình đối với đô đốc.
- Đúng, - Steinglitz đăm chiêu thừa nhận, - và Himmler không có gì đáng phải chộp tôi.
- Còn nếu như ông sợ giúp đỡ nhân viên của Himmler và người này sẽ không quên nhắc đến sự giúp đỡ này của ông trong bản tin báo của mình thì sao?
Sau khi dao động Steinglitz nói.
- Churchill nói với Hessel rằng cho tới lúc tiến hành đảo chính ông ta không thể nhận trách nhiệm gì về mình cả, nhưng nếu sẽ xảy ra đảo chính và chính phủ mới có đủ uy tín thì sẽ tìm ra lối thoát thuận lợi. Người Anh vẫn nhớ Canaris đã giúp đỡ họ như thế nào khi họ bị lâm vào tình trạng khốn quẫn: sau vụ Dunkirk đô đốc đã trình lên quốc trưởng bản báo cáo trong đó hết sức thổi phồng khả năng quốc phòng của Anh và đồng thời quá bóp nhỏ lực lượng bọn Nga. Người Anh biết ơn đô đốc và sẽ bảo vệ ngôi thứ của đô đốc trong chính phủ mới. Ngoài ra một phần các tướng lĩnh sẽ ủng hộ Canaris.
- Xin ông hãy nghe, - Weiss nói giọng cố tình giận dữ. - Trong chính phủ mới dù sẽ có Himmler, Goering, Canaris hay sẽ còn cả quốc trưởng, điều đó không liên quan gì đến tôi với ông. Và tốt nhất là chúng ta không dính dáng đến chuyện đó.
- Đúng, - Steinglitz đồng ý. - Nhưng nếu người ta nhúng tay?
- Trước khi ông được cử ra nước ngoài, ông đã làm việc chống lại một quốc gia khác nhất định, và tất cả đã rõ.
- Đúng như thế, - Steinglitz gật đầu.
- Còn bây giờ, - Weiss nói. - Nếu như ông sẽ làm việc chống lại Anh hay Mỹ, người ta sẽ khử ông, và không phải ai khác, mà chính người của ta sẽ bắn. Những người đang làm việc cho Anh và Mỹ ấy.
- Thế anh đề nghị gì? - Steinglitz đau khổ hỏi.
- Tôi đã nói rồi: trung lập, để trả công sự giúp đỡ của ông.
- Giá không công bằng. - Steinglitz nhận xét.
- Ở đây cũng có sự không công bằng như giữa thống soái của tôi và đô đốc của ông mà con tàu của ông ta, có khả năng trong thời gian gần nhất sẽ nhập vào thành phần của SĐ, nhưng đã không còn đô đốc nữa, - Weiss nhắc ám chỉ Schellenberg.
- Đúng, có những tin đồn như vậy, - Steinglitz cau có đồng ý.
- Thế thì sao? - Weiss hỏi.
- Nghe đây, - Steinglitz quay ngoắt toàn thân lại phía Weiss, - thế nếu tôi có chỉ thị trên đường đi gặp kẻ như anh phải thủ tiêu kẻ này đi thì sao? Và, tôi thề rằng, sẽ thủ tiêu. Anh biết là tôi biết cách làm việc đó. Nhưng gặp anh, và anh biết đấy, tay tôi không giương súng được.
Weiss phấn khởi trong lòng, tức là mối đe dọa thứ nhất treo trên đầu anh đã bị loại trừ. Và để củng cố vững chắc sự đảm bảo an toàn, anh cất giọng coi thường nói lại, chuyển xưng hô bằng “anh”.
- Qua tình báo của chúng tôi, Schellenberg đã được rõ chỉ thị là anh nhận. Nhưng tôi đã đề nghị Schellenberg không thi hành biện pháp gì đối với anh cho tới lúc tôi chưa thỏa thuận riêng với anh ở đây.
- Thế anh có ý kiến không tồi về tôi khi nói với thiếu tướng chứ?
- Phải - Weiss kiên quyết bảo đảm. - Vì tôi nhìn thấy ở anh chỉ những mặt tốt.
Steinglitz cảm động bắt tay Weiss.
- Biết không, - tự nhiên hắn lúng túng nói, - thật rất kỳ lạ, nhưng trước anh lúc nào cũng làm tôi nghi ngờ.
- Ở điểm gì vậy? - Weiss hỏi.
- Thì ở điểm đứng đắn chứ sao, - mãi mới tìm ra từ, Steinglitz giải thích. - Nói điều đó thế nào được… thì không phải loại quân phục trong hàng ngũ ngành chúng tôi. - Buồn rầu thú nhận: - Nói chung thì tôi không biết nhạy bén đối với những người đứng đắn. Vì ít được gặp họ lắm.
•º•
Từ hôm gặp Weiss, Steinglitz tận tâm cung cấp cho anh những tin tức lấy được ở chính những kẻ đang tiến hành đàm phán mật với đồng minh do Canaris ủy toàn quyền mà Steinglitz đang cảnh giác bảo vệ khỏi tình báo của Gestapo.
Về phần mình Weiss cũng bảo vệ viên đại diện đặc quyền của Himmler tránh khỏi mọi sự theo dõi do nhân viên Gestapo của Müller tiến hành, kể cả nhân viên Cục tình báo Đức lẫn điệp viên của Ribbentrop - những kẻ về phần mình cũng đang thay mặt quốc trưởng tiến hành đàm phán mật ở đây với đồng minh.
Sau ba tuần lễ Weiss được nhập vào nhóm SĐ lớn do đại đá SS Otto Hauptmann chỉ huy.
Chẳng bao lâu Hauptmann gọi Weiss cùng hai nhân viên khác đến gặp. Sau khi cho họ xem ảnh Steinglitz, Hauptmann ra chỉ thị theo dõi và thủ tiêu Steinglitz, còn xác thì chở ra ngoài thành, nhét vào trong bao tải chứa xi măng, đổ nước vào, chờ cho xi măng cứng lại thì quẳng xuống sông Aar. Những xác bị bọc xi măng kín không bao giờ nổi lên.
Ông định tiến hành chiến dịch sau hai ngày. Weiss bèn đi tìm Steinglitz và khi tìm thấy hắn ở một hiệu bia ngoại ô thành phố - nơi họ vẫn thường gặp nhau, anh kể cho hắn nghe nguy hiểm gì đang đe dọa hắn. Steinglitz nghe tin này với vẻ ảm đạm phục tùng số mệnh. Hắn chỉ hỏi:
- Có thể, tôi tự sát thì tốt hơn?
- Thế anh không thể tự tránh thoát được à?
- Bằng cách nào? - Steinglitz hỏi. - Ở Đức thì dù sao người ta cũng sẽ tìm thấy. Ở đây có hàng nghìn điệp viên Gestapo. Nếu như tôi bỏ trốn sang một nước khác, họ sẽ báo bằng vô tuyến điện, điện báo. Cuối cùng họ cũng sẽ tóm được tôi, vả chăng họ sẽ chỉ moi ruột lâu hơn thôi, và chỉ có thế. - Hắn đưa tay, để vĩnh biệt, cất giọng nghẹn ngào: - Cám ơn đã kể cho biết.
- Nhưng tại sao lại có quyết định như vậy, ý anh thế nào? - Weiss hỏi.
Steinglitz đăm chiêu nói:
- Đó không phải là người của ta quyết định, mà họ. - Hắn vung tay về phía nào đó, và nói thêm vẻ mắc cỡ: - Họ vẫn không quên là hồi trước chiến tranh, một lần tôi đã giết viên quan bộ ngoại giao Anh, đánh cắp tài liệu cho quốc trưởng. Đúng là bây giờ đô đốc đã khai báo tôi cho người Anh để không có vệt đen nào làm lu mờ quan hệ của đô đốc với họ. Còn họ thì để kiểm tra thái độ trung thực của Gestapo đối với lợi ích của đế quốc Anh, họ đã yêu cầu thủ tiêu tôi. Và phía SS, như ta nói, để tỏ ra lịch thiệp đã nhận lấy việc này. Có thế thôi.
Hắn còng người xuống, đầu gục vào tay. Làn da lộ rõ dưới bộ tóc thưa.
- Vĩnh biệt, Johann Weiss, - Steinglitz nói. - Vĩnh biệt, hãy sống đi, sống cho tới lúc người của ta còn chưa khử anh như tôi bây giờ vì quá hăng hái phục vụ…
Ngay đêm đó Steinglitz bắn tự sát trong phòng riêng ở khách sạn.
Đại tá Hauptmann ký hợp đồng với phòng an táng về việc chôn cất trọng thể người cùng nước của hắn.
Việc tự sát của người Đức lúc này được coi là rất không tốt và phải chi phí rất lớn đề bác sĩ cảnh sát lập hồ sơ khai tử là bị vỡ tim.
Quan tài đựng xác Steinglitz được đưa đến nghĩa địa bằng xe hơi đen của nghĩa trang. Tấm bia mộ cũng đã được làm xong. Trên đó có khắc họ tên, ngày tháng sinh tử và dòng chữ:
“Tưởng nhớ người con có ích của quốc xã. Những đồng bào yêu quý và thương tiếc”