Những ngày này Schellenberg là người có mục đích, hăng hái và kiên quyết nhất trong toàn bộ bọn hoạt động nhà nước của Đức quốc xã. Nhưng hắn lại ít nghĩ nhất tới việc số phận tương lai của nước quốc xã sẽ ra sao. Hắn đã rõ rằng tương lai riêng của hắn không thể nào không phụ thuộc vào việc đó. Từ lâu rồi, trước thời Stalingrad hắn đã hiểu rằng thất bại về quân sự của quốc xã là không tránh khỏi. Và đã đặt mọi hy vọng vào Himmler. Nếu Himmler trở thành người đứng đầu nước Đức, tất nhiên hắn, Schellenberg sẽ là người thứ hai. Còn nước Đức nào, điều này đã không có ý nghĩa nữa. Nhưng chính bây giờ, trong những ngày này, đối với hắn mọi cái đã được giải quyết xong. Và việc cung cấp quân tiếp viện, những người được nhét đầy các toa xe lửa như củi và vội vã đưa sang mặt trận phía Đông, làm Schellenberg chú ý chỉ tới mức việc đó có thể làm chậm sự tiến công của quân đội Liên Xô tới mức nào. Mà vì hắn cần phải tranh thủ thời gian để kết thúc việc đàm phán của Himmler với những kẻ đã nhận trách nhiệm đóng vai trò điệp viên ngoại giao mật của các nước phương Tây.
Thời gian trước ngày sụp đổ của nước Đức Hitler đối với Schellenberg đã trở thành như đỉnh cao của toàn bộ đời hoạt động của hắn. Việc hắn có trở thành người thân tín số một của quốc trưởng mới và người thứ hai ở Đức hay không bây giờ đã phụ thuộc vào đầu óc và sự khôn ngoan của hắn. Sự đầu hàng cá nhân của Himmler đối với Schellenberg sẽ như một thảm kịch, một sự thất bại lớn hơn cả sự đầu hàng của nước Đức. Theo hắn, thất bại quân sự của quốc xã còn chưa có ý nghĩa thất bại chính trị. Nếu hoạt động thật có mục đích và kiên quyết vào thời điểm nghiêm trọng này có thể giành được tương lai vĩ đại cho bản thân. Hắn đã hoạt động như vậy.
Trong suốt những ngày này Schellenberg không rời Himmler. Hắn vô cùng sảng khoái, tự tin và văn hoa khêu gợi óc tưởng tượng của sếp tương lai bằng những viễn cảnh độc quyền tự trị đầy quyến rũ.
Trong hầm tránh bom ở Hohenlichen, Schellenberg chiếu cho Himmler xem cuốn phim trong đó theo lệnh hắn một điệp viên đã thu hình quốc trưởng bằng máy quay mật.
Việc quay phim tiến hành theo phương pháp đặc biệt, quay chậm, cho phép ghi lại một cách chính xác và tỉ mỉ những nét nhỏ bé nhất của tình trạng thể lực của Hitler.
Trên màn ảnh xám trước mặt chúng, giống như trong khoảng chân không dưới mặt nước, một người gù mặt tái xanh, nhũn nhẽo, xị ra và mí mắt dưới bị căng ra như của con chó già yếu đi đi lại lại trong khoảng trống. Tay trái lắc lư không cố ý giống như vây hải báo, tay phải giơ lên bên tai để chú ý nghe: thính giác của Hitler bị giảm xuống rất nhiều sau lần mổ vừa rồi. Kìa Hitler đi về phía bàn. Gót giày cao cổ của hắn như lát chặt vào sàn nhà, và vì thế dáng đi lảo đảo như ông già thời cổ. Hắn cầm lấy một tờ giấy vẻ vất vả như nhấc một vật quá nặng, và đưa lên sát mắt. Mắt Hitler cũng đã kém, và giấy tờ bây giờ in cho hắn bằng một máy đặc biệt chữ rất to.
Himmler xích ghế lại gần màn ảnh. Hắn nhìn quốc trưởng của mình vẻ lặng lẽ, chú ý và vô cùng thích thú.
Mấy hôm trước Schellenberg có nói chuyện về tình trạng sức khỏe của Hitler với giáo sư de Crini và giám đốc bệnh viện thần kinh Charité. Đó là những người của hắn và các tin tức hắn nhận được mang đặc tính đáng tin cậy nhất: tình trạng của Hitler là vô hy vọng. Thế là hắn tổ chức cho Himmler gặp de Crini và tên chỉ huy ngành y tế quốc xã là Conti. Himmler đã chăm chú và khao khát nghe hai tên này nói, hoàn toàn hiểu rằng: ngay trước đây hắn đã đọc trong bách khoa toàn thư y học bài báo viết về cái gọi là bệnh liệt rung Parkinson. Hitler đã được chẩn đoán mắc bệnh này.
Bây giờ sau khi xem xong cuốn phim và trong phòng đèn bật sáng, Himmler nói vẻ thông cảm giả tạo.
- Toàn bộ việc này là do quốc trưởng có lối sống hoàn toàn trái tự nhiên: biến đêm thành ngày, chỉ ngủ có hai ba giờ thôi. Hoạt động liên tục của quốc trưởng và sự phát khùng thường xuyên làm khổ những người xung quanh và gây nên bầu không khí không chịu nổi. - Hắn thú nhận: - Khi quốc trưởng gọi tôi đến, lần nào tôi cũng thấy sợ, tưởng chết đi được, vì trong cơn tức giận thì quốc trưởng bắn tôi có nghĩa lý gì đâu.
- Vâng, - Schellenberg đồng ý. - Và nếu như ông chậm trễ thì một ngày nào đó người ta sẽ mang xác ông ra khỏi hầm tránh bom ở dưới tòa nhà hành chánh quốc xã như đã xảy ra với nhiều người khác.
Himmler tái mặt, nhưng vẫn giả tạo thốt lên:
- Chết vì quốc trưởng - đó là vinh dự to lớn!
Schellenberg có lối kìm mình rất sắt đá và sự chịu đựng tốt, nhưng sự giả tạo không ai cần nữa và rất trâng tráo này đôi khi đã làm hắn mất các phẩm chất trên. Sự giả tạo giống như là bản tính thứ hai của Himmler. Khi ký lệnh về “chế độ đặc biệt” đối với hàng vạn tù nhân trong các trại tập trung hắn phàn nàn:
- Giá như kẻ thù của chúng ta nhân đạo hơn, chúng đã nhận trách nhiệm trả chi phí cho việc nuôi sống tù binh và tự chúng phải cung cấp lương thực thực phẩm cho tù binh. Tôi không thể đẩy nhân dân Đức vào chỗ đói rách để lấy thực phẩm nuôi sống bọn ngồi không này.
Phần lớn các cuộc thí nghiệm y học bằng tù nhân đã tiến hành với sự phê chuẩn của Himmler. Và khi đọc các tài liệu mà bọn thầy thuốc đao phủ gửi cho hắn về các cuộc thí nghiệm này, Himmler nói:
- Tôi đang quan tâm đến sức khỏe nhân dân Đức không ai lo bằng. Các cuộc thử vật nghiên cứu mới các loại này bằng vật liệu sống đảm bảo cho ngành y của ta không bị sai lầm khi chữa bệnh cho những người thuộc chủng tộc cao đẳng.
Hắn đã đặc biệt chú ý theo dõi kết quả của bọn thầy thuốc SS tiến hành các thí nghiệm diệt chủng tù nhân.
- Quốc trưởng đòi hỏi chúng ta tiêu diệt mỗi năm một triệu dân Slav. Nhưng tôi là nhà mơ tưởng. Chúng ta có thể đảm bảo an toàn cho tương lai của chúng ta: sẽ giữ lại cho ta sức lao động, nhưng làm mất khả năng sinh đẻ nguy hiểm của chúng.
Himmler rất sợ Hitler sẽ biết đến các cuộc đàm phán mật của Himmler với các điệp viên phương Tây. Và trước ngày bọn này đến Hohenlichen hắn giả vờ ốm. Để làm cho Himmler có đà tích cực Schellenberg quyết định cả việc sẽ làm Himmler hoảng sợ. Hắn nói rằng theo tài liệu riêng, Kaltenbrunner đang ngờ vực về những cuộc đàm phán này của Himmler. Hàng trăm điệp viên riêng của Kaltenbrunner đang chạy loạn xạ quanh Hohenlichen săn và bắt người của Schellenberg.
Thế là Himmler giận dữ thốt lên:
- Cần phải thủ tiêu bọn chúng, thủ tiêu tại chỗ! - Và khuyên, giọng nhẹ đi ngay: - Những điệp viên của ta, không thể đối chọi được với bọn chúng thì phải lặng lẽ khử ngay đi và lập tài liệu điều tra sao cho rõ là: trong hàng ngũ của ta có bọn phản bội và chúng bị tiêu diệt.
- Xin tuân lệnh, - Schellenberg đáp.
Mấy ngày sau khi xem phim về Hitler, Himmler gọi Schellenberg đến trạng trại riêng ở Wustrawa và khi đi dạo trong rừng hắn nói:
- Ông Schellenberg, tôi cảm thấy là chẳng còn phải làm gì với Hitler nữa. - Hắn hỏi: - Ông tin lời chẩn đoán của de Crini chứ?
- Vâng, - Schellenberg đáp.- Đúng là đã lâu rồi chúng tôi không được thấy quốc trưởng, nhưng sự quan sát của tôi cho phép tôi rút ra kết luận: phút cuối cùng để bắt đầu hành động đã điểm.
Himmler gật đầu đồng ý. Sau đó dừng lại rồi cất giọng quan trọng:
- Nếu như Anh - Mỹ sẽ giúp đỡ tôi với thiện ý là để chiến thắng Nga, tôi đồng ý hậu thưởng họ. Chúng ta có thể chuyển cho Anh quản lý một phần Siberia, phần nằm giữa các sông Ob và Lena. Còn Mỹ thì ta sẽ cho vùng giữa sông Lena, Kamchatka và biển Okhotsk. - Hắn hỏi: - Tôi tính là họ sẽ thỏa mãn với các điều kiện này chứ?
- Vâng, - Schellenberg nói. - Tất nhiên rồi.
Lúc này những mơ ước của quốc trưởng lại không còn làm Schellenberg chú ý. Hắn có đầu óc thực tế hơn, và sung sướng vì Himmler đã tỏ ra kiên quyết. Tức là, cả hành động bây giờ cũng có thể nỗ lực hơn.
Điều làm cho Schellenberg lo lắng hơn cả là tiếng tăm đẫm máu của Himmler. Cái cần thiết nhất lúc này là phải thanh minh cho Himmler để tiếng tăm này không trở thành sự ngăn cản việc đưa nhà độc tài mới lên ngai vàng. Hơn sáu triệu người Do Thái bị giết hại theo kế hoạch do Himmler duyệt y trong cuộc hội nghị ở một biệt thự của khu Wannsee và vì thế kế hoạch được mang tên mật “kế hoạch Wannsee”.
Ngay từ tháng giêng năm 1944 Schellenberg đã sáng suốt tổ chức cuộc gặp gỡ của Himmler với cựu tổng thống Thụy sĩ Muzy. Thay mặt các tổ chức Do Thái, Muzy đặt năm triệu quan tiền Thụy Sĩ để giải thoát các tù nhân người Do Thái theo danh sách riêng.
Himmler đã nghiêng về việc ký hợp đồng này. Hắn đòi phải biến toàn bộ khoản tiền đó thành máy kéo, xe hơi và thiết bị kỹ thuật để đưa về quốc xã. Còn về bản thân hắn mong muốn rằng báo chí Mỹ và Anh sẽ đăng các bài mô tả hắn chỉ như một nhà hoạt động quốc gia của đế quốc đệ tam.
Còn về vai trò chỉ huy ngành an ninh của hắn thì không được nhắc đến.
Và thế là bây giờ để đàm phán với Himmler, Bernadotte từ Thụy điển đã sang Đức, còn từ Thụy sĩ thì hầu như cùng một lúc với Bernadotte, lão Arthur Lazar tám mươi tuổi cũng sang. Đi kèm lão là con trai út.
Schellenberg đón Lazar về một trong các dinh thự Himmler.
Muzy đã thực hiện lời hứa, Arthur Lazar mang theo mình một tập báo Anh và Mỹ trong đó có đăng các bài về Himmler.
Lão già Lazar lặng lẽ ngồi trên ghế bành. Lão mặc áo lễ đen, quần xám rộng kẻ sọc xòe thành từng nếp xuống chân.
Cổ áo hồ bột có các góc xòe ra như đỡ lấy đầu lão. Đôi mắt đã mờ đục, tầm nhìn của chúng ngược vào bên trong, và vì thế chúng bất động.
Trước lúc lên đường sang Đức, vợ lão từ biệt lão như từ biệt một người đã chết. Nhưng lão không sợ chết: tử thần đã lẩn quất đâu đó ngay cạnh thôi, như một bóng đen, như vật cống cho những năm đã sống qua. Bọn chúng sẽ giết con trai lão? Sáu triệu cộng với một người. Bản thân lão không còn là vật hy sinh nữa. Lão sang Đức vì rằng lão đã rất già; trái tim khô héo của lão dễ chịu đựng toàn bộ chuyện này hơn.
Lão nghĩ: nếu như có chúa, chúa sẽ không bỏ qua cái gì như thế. Nhưng nếu bây giờ còn có thể mua được sinh mệnh của mấy nghìn người ở tay bọn phát xít thì tại sao không làm điều đó? Lão biết, khi Hitler lên cầm quyền, các nước phương Tây đã giúp hắn vũ trang vì hy vọng rằng Hitler sẽ tấn công những người Bolshevik. Và khi bọn quốc xã ở Đức giết hại người Do Thái, các nước phương Tây đã im lặng. Chúng im lặng, còn bọn quốc xã đã học được nghề giết người qua dân Do Thái.
Lão biết rằng Eichmann cũng đã học tiếng Do Thái do mong muốn có sự chuẩn bị cần thiết cho chức vụ trùm ngành chuyên giết dân Do Thái.
Lazar cũng là kẻ thù của Liên Xô. Lão cho rằng ở Nga người ta bóc lột những ai nhờ có đầu óc thông minh biết làm ra tiền cũng như lão đã biết làm.
Nhưng thất bại của nước Đức phát xít lại do chính người Bolshevik làm nên chứ không phải ai khác. Và chỉ có quân đội Liên Xô mới có thể giải phóng được toàn bộ tù nhân khỏi các trại tập trung phát xít. Nếu như…
Lazar được biết về các cuộc đàm phán mật của đồng minh với bè lũ Hitler. Lão cũng biết rằng bọn phát xít đang chuyển hết quân của chúng từ mặt trận phía Tây sang phía Đông, với hy vọng chặn người Nga lại với sự ủng hộ của đồng minh.
Lão cũng biết rằng Allen Dulles trong buổi tiếp chuyện điệp viên của bọn Hitler đã tuyên bố. Với lòng kính trọng sâu sắc ý nghĩa lịch sử của Adolf Hitler và sự nghiệp của ông ta, thật khó mà tưởng tượng rằng dư luận xã hội bị kích động của người Anglo-Saxon lại thỏa thuận nhìn thấy ở Hitler một người chủ hiển nhiên của nước Đức. Và tiếp đó: Hitler có thể làm người tham dự các cuộc đàm phán.
Lazar cũng biết: Dulles và không chỉ một mình hắn đang kiên quyết ủng hộ việc đề cử Himmler làm người thay thế Hitler. Nếu Himmler trở thành quốc trưởng mới thì hắn sẽ thách giá giải phóng tù nhân quá cao. Nhưng cũng có thể sẽ tiêu diệt toàn bộ tù nhân như là theo lệnh Hitler. Sẽ để mọi tội lỗi giết người cho việc bị bao vây sắp tới của quốc trưởng.
Lazar biết rằng sứ mệnh mà lão nhận gánh vác rất mơ hồ. Lão phải tham gia đàm phán với tên đao phủ chính của dân tộc mình để cứu mấy nghìn người ghi trong danh sách, còn hàng chục vạn người chịu số phận chết sẽ ở lại trong các trại tập trung.
Nhưng lão vẫn nhận lấy sứ mệnh này với hy vọng thuyết phục được Himmler để hắn không di chuyển các trại đi cả trước những đòn tấn công vũ bão không cản nổi của quân đội Liên Xô lần trước các đội quân đồng minh đang từ từ và thận trọng chuyển từ bờ biển phía tây đến.
Vì toàn bộ chuyện đó lão có mặt ở đây.
•º•
Thủ tướng vào phòng, đi kèm là Schellenberg. Hắn không tin ở bản thân, nổi nóng và xao xuyến khi nhận ra toàn bộ sự nguy hiểm của việc đàm phán với Arthur Lazar. Bắt tay một tên Do Thái, đối với Himmler cũng là một chiến công. Nhưng hắn quyết định lập chiến công này vì những cái lợi mà Schellenberg đã hứa hẹn với hắn.
Ngay những lời đầu tiên Himmler đã nói lung tung về vấn đề hắn tự đề nghị giải quyết vấn đề người Do Thái bằng cách đưa người Do Thái ra hòn đảo nào đó. Nhưng việc này không có khả năng: thứ nhất, vì sự tuyên truyền bên ngoài và thứ hai, vì sự chống đối đã xuất hiện ở trong các đảng phái. Như để thanh minh bỗng nhiên hắn muốn cho Lazar xem một bằng chứng tài liệu gì đó về các ý định nhân đạo của hắn. Sau khi xin lỗi, hắn bỏ về phòng làm việc của mình và bắt đầu lục bới giấy tờ.
Hắn chọn lọc các thông báo từ trại tập trung gửi đến cho hắn về số lượng các vụ giết người đã tiến hành, trong một tuần, một tháng, một quý. Các bản sao những lệnh của hắn về việc cảnh cáo bọn chỉ huy trại về sự chậm trễ đã thể hiện ra. Những báo cáo về bản thiết kế kỹ thuật cho phòng hơi ngạt và về các nghị quyết chuẩn y của hắn ghi ở góc tờ đầu báo cáo.
Những ảnh chụp xác chết được mổ với các lá phổi bị vỡ tung sau khi ở trong các buồng chân không, nơi tiến hành các cuộc thử cơ quan con người về mức độ chịu đựng ở khoảng không có không khí với sự duyệt y của chính hắn (đơn đặt hàng của Goering để nghiên cứu ảnh hưởng của việc bay cao đối với phi công)!
Những thông báo về số lượng tấn máu lấy cho các mặt trận ở trẻ em bị giết trong các trại tập trung.
Báo cáo của Bộ nông nghiệp về việc dùng phân sản xuất bằng than người hỏa táng.
Dưới tay hắn có một lệnh ngày 16 tháng hai năm 1942 với chữ ký của hắn. Himmler liếc qua tờ giấy:
“Gửi chỉ huy tối cao ngành SS và cảnh sát ở phương Đông - Thượng tướng SS Kruger Krakow.
Để nhằm các mục đích đảm bảo an ninh, tôi ra lệnh sau khi di chuyển trại tập trung thì khu Do Thái Warsaw phải được triệt hạ hoàn toàn. Đồng thời trước khi tiến hành phải sử dụng tất cả các phần nhà cửa có lợi và vật liệu các loại. Việc triệt hạ khu dành riêng và thu xếp trại tập trung cần phải thực hiện bởi vì nếu không chúng ta sẽ không bao giờ làm Warsaw yên tĩnh được, và sự phá rối của các phần tử tội phạm sẽ không thể bị thủ tiêu nếu khu Do Thái vẫn còn tồn tại.
Kế hoạch thủ tiêu khu Do Thái phải trình lên tôi. Trong bất kỳ trường hợp nào cũng phải làm cho được là diện tích ở có tới nay, trên đó đang sinh sống nửa triệu người chủng tộc hạ đẳng và không bao giờ có lợi cho người Đức sẽ phải được quét sạch khỏi mặt đất, còn thành phố Warsaw một triệu dân luôn luôn là lò lửa nguy hiểm để suy đồi và bạo động phải được giảm nhỏ đi.
H. Himmler”
Hắn điên giận giúi tờ giấy này vào ngăn kéo, nơi có một mẩu xà phòng thực nghiệm làm bằng mỡ người.
Trên bàn hắn nhìn thấy bản sao của bức điện chuẩn bị sẵn gửi cho chỉ huy các trại Dachau và Flossenbürg.
“Về việc di chuyển thì không thể nói được gì nữa. Ngay lập tức phải di chuyển trại tập trung. Không một tù nhân nào được sống sót rơi vào tay kẻ thù.
Heinrich Himmler”
Hắn cầm lấy những bức điện này, vò nhàu thành một nắm nhỏ và ném vào sọt rác ở dưới bàn, sau đó cúi xuống nhặt lên và đốt ở chiếc gạt tàn thuốc. Và sau khi làm như thế, trong người hắn dễ chịu hơn: bớt được một tang chứng.
Sau khi trở lại căn phòng mà Lazar vẫn kiên nhẫn chờ hắn ở đó, Himmler tuyên bố ngay là hắn bất chấp cả ba điều kiện Lazar đưa ra. Điều thứ nhất: Himmler sẽ ra lệnh không giết người Do Thái nữa. Điều thứ hai: những người Do Thái hiện có mặt mà số lượng không thật chính xác và đáng hồ nghi thì nhất thiết sẽ cứ ở trại, sẽ không “di chuyển” đi đâu cả. Và điều thứ ba: tất cả các trại trong đó có người Do Thái sẽ phải lập danh sách và sẽ thông báo các danh sách này.
Lazar ngồi nghe tất cả mọi điểm nét mặt lạnh như tiền, lặng lẽ. Sau một chút dừng lại, lão nói:
- Tôi muốn rằng con trai tôi sẽ được đến thăm một trong các trại. Điều này cần thiết để chúng tôi có thể tin được rằng các chỉ thị của ngài được thi hành chính xác.
Himmler lo lắng nhìn sang Schellenberg. Tên này gật đầu. Thế là Himmler vội nói:
- Thưa cụ Lazar, ý muốn của cụ sẽ được thực hiện. Cụ sẽ không phải nghi ngờ gì cả.
Himmler tin vào tài năng xoay xở trong bất kỳ tình huống nào của Schellenberg.
Hắn cũng muốn gây cho Lazar cảm xúc dễ chịu. Và sau khi ngồi xuống ghế bành ở bên cạnh, hắn vẻ rất thân tình ca cẩm rằng khi giải quyết vấn đề Do Thái kinh tế Đức đã chịu một số thiệt hại vì mất một lực lượng công nhân lành nghề và cả một phần tri thức kỹ thuật nữa, phần có thể có ích lợi đặc biệt. Và thở dài phiền muộn hắn kết luận:
- Nhưng tiếc thay! Các nguyên tắc, dù thoạt nhìn có vẻ kỳ lạ thế nào đi nữa, cũng chỉ là nguyên tắc. Chúng ta cần phải chịu đựng hy sinh vì để củng cố tinh thần dân tộc, - Hắn đứng dậy, lấy cớ là bận, xin lỗi vì không thể tiếp tục được buổi nói chuyện. Rồi đưa tay ra bắt tay từ biệt.
Do đãng trí kiểu già nua, hình như Lazar không nhận ra động tác này. Và lúc này lão chỉ quan tâm đến việc châm điếu xì gà. Và hai tay lão đều bận.
Kiêu hãnh hất đầu, Himmler ra khỏi phòng. Đúng là hắn đang vội: hắn hẹn gặp Bernadotte ở Hohenlichen. Cuộc gặp gỡ này đối với Himmler có ý nghĩa đặc biệt quan trọng vì Bernadotte phải khẳng định sự công nhận việc đề cử Himmler lên ngôi quốc trưởng mới, mà các giới Mỹ - Anh lưu ý đến.
Nhưng dù sao trước khi ra khỏi phòng Himmler còn dừng lại ở ngưỡng cửa đôi chút để kịp nói với Lazar rằng hôm nay hắn sẽ ra lệnh thả nhóm phụ nữ Do Thái ra khỏi Ravensbrück. Nhưng Lazar phải tìm ra phương pháp thông báo nhanh nhất cho tướng Eisenhower về hành động hảo hán này.
Himmler đã dự định qua vai trò trung gian của Bernadotte gặp được tướng Eisenhower và hắn vô cùng nhã nhặn với bá tước.
Bá tước Bernadotte không phải lần đầu tiên được vinh dự đón tiếp ở Hohenlichen, tòa tham mưu này của Himmler, một dinh thự lộng lẫy được ngụy trang rất khéo léo thành một quân y viện lớn đầy đủ tiện nghi như để dành cho thương binh SS.
Ở đấy trong nhiều tòa nhà có đặt những văn phòng bí mật nhất của ngành an ninh, trong các ngôi nhà một mái riêng biệt có đặt các phòng thí nghiệm, ở đó các nhà hóa học và vi sinh vật học phát minh ra những phương pháp mới để giết người hàng loạt.
Những nhân viên thường của các ngành này chân tay được băng bó cẩn thận và mang cả nạng đến và đi khỏi Hohenlichen bằng xe y tế. Một số loại điệp viên tối mật được khênh ra khỏi xe hoặc lên xe bằng cáng và như những người bị thương nặng, đầu, mặt chúng được băng bó cẩn thận.
Bằng hình thức này, chúng đưa đến đây những tên mà Himmler thấy cần thiết phải tự hỏi cung. Những kẻ thuộc loại không còn trở lại nữa theo quy tắc - ở Hohenlichen có một nghĩa địa cũng như một số quân y viện khác.
Ở “quân y viện” này không kẻ nào bị tra tấn thô bạo: trong phòng mổ được trang bị rất đầy đủ sẽ tiến hành đủ loại giải phẫu nhưng không dùng một loại thuốc tê nào.
Ở đây bọn chúng bị khêu gợi bộc lộ bằng các điện cực cho chạm vào khu vực trực tiếp của não hoặc các phần ngẫu hợp của đầu mối thần kinh không dính dáng với tổ chức bắp cơ.
Bọn SS không mặc quân phục mà trong các bộ quần áo ngủ bệnh viện, cần cù tiến hành công việc của chúng ở đây.
Ngay những lần trước đến thăm Himmler, bá tước Bernadotte cũng đã lấy lại được tự do cho hàng loạt các nhân vật người Scandinavia. Đêm đêm họ được các xe của đội chữ thập đỏ Thụy điển chở ra khỏi các trại tập trung dưới sự kiểm tra của tay chân Schellenberg. Bá tước nhận trách nhiệm báo cho tướng Eisenhower về việc này, khi đó sẽ chuyển đến cho ông ta các điều kiện của Himmler để trên cơ sở đó mong muốn ký hòa ước riêng lẻ với Mỹ.
Vào những ngày này, khi gặp gỡ Ribbentrop và Kaltenbrunner, bá tước cũng nghe cả đề nghị của hai tên này làm môi giới cho chúng với Eisenhower. Bá tước đã được biết rằng một số giới của đồng minh đang đặt hy vọng vào Himmler. Và chính Bernadotte cũng có quan điểm như vậy. Bá tước vô cùng thất vọng khi bỗng nhiên Kaltenbrunner ngăn cản việc tiếp tục cho gọi các tù nhân người Thụy điển về nước.
Là một nhà ngoại giao, Bá tước hiểu rằng Kaltenbrunner làm thế với ý muốn hại Himmler, ngăn cản Himmler đóng vai người nhân đạo trước các nước phương Tây. Bá tước cũng hiểu rằng chính Kaltenbrunner không phản đối việc đóng vai trò như vậy trước phương Tây. Nhưng sự kiện này chứng minh rằng Himmler còn chưa mạnh tới mức dám công khai đứng ra chống lại các đối thủ của mình, nhất là chống lại Hitler.
Từ lâu bá tước đã nghi ngờ thái độ không kiên quyết, nhát gan của Himmler. Và bây giờ Bernadotte chỉ còn một việc: ngạc nhiên, làm thế nào Himmler đã có thể thực hiện chức trách tên đao phủ chính ở nước đế quốc đệ tam với hiến pháp của kẻ đốn mạt.
Ngoài ra, bá tước cũng được biết rằng chính giới ở Liên Xô đã biết rõ về các cuộc đàm phán của bọn Hitler với các điệp viên của đồng minh tiến hành qua các môi giới Thụy điển. Và mặc dù không hề nhắc đến họ tên của bá tước, nhưng chẳng cần thế Bernadotte cũng đã hiểu rằng các giới ở Liên Xô biết rất tỉ mỉ về hoạt động của bá tước. Tất cả các việc đó là kết quả của công tác tình báo rất tinh vi của Liên Xô. Đúng là tình báo Liên Xô đã đột nhập vào được hang ổ chính của ngành mật vụ Đức.
Khi được biết lập trường kiên quyết của Liên Xô, sức mạnh chiến lược và chính trị của Liên Xô và hiểu Liên Xô sẽ đóng vai trò gì trong việc giải quyết các vấn đề Đức sau chiến tranh, bá tước tự thấy rõ vấn đề: mọi dự định đưa Himmler lên ngôi người cầm đầu chính phủ Đức bây giờ là không có hy vọng gì và trong tương lai có thể chỉ mang lại tai hại cho bá tước thôi.
Thời cơ cho Himmler có thể lên cầm đầu chính phủ Đức đã trôi qua: lúc bọn cầm đầu vụ bạo động, hai mươi tháng bảy mong muốn Himmler trở thành quốc trưởng Đức. Khi được biết về vụ bạo động, ngành an ninh của hắn đã có lúc không hoạt động. Nhưng hắn đã rụt rè, không kiên quyết. Đáng lẽ hắn phải tự lãnh đạo việc tổ chức vụ ám sát Hitler, hắn lại chờ đợi xem bao giờ thì chuyện đó được kẻ một tay, chột mắt làm, kẻ này đã hy sinh cho chiến công táo tợn. Mà Himmler, thì đã có thể nếu hắn dám hành động kiên quyết, sau này xử tử tên giết người, và bọn chủ mưu chính và sẽ dẫm lên xác chúng mà bước lên ngôi quốc trưởng như cha rửa tội trung thành của hắn.
Lúc này, khi chiến tranh sắp kết thúc lòng căm thù chủ nghĩa phát xít đã đoàn kết các dân tộc trên thế giới lại và thật sẽ khó mà làm cho dư luận xã hội tin rằng vai trò trung gian giữa bọn phát xít Đức với các nước phương Tây chỉ nằm trong phạm vi ngoại giao khôn khéo, và chỉ có thế. Trong thâm tâm Bernadotte nhận thức rằng, hoạt động của bá tước xem ra như một dự định giúp đỡ tên giết người che giấu tang chứng, như khuyên bảo tên giết người làm một việc tốt đẹp nhỏ bé gi đó, thí dụ như thả chim ra khỏi lồng ở trong một ngôi nhà mà hắn đã chọc tiết người.
Tất cả những điều này làm bá tước bực mình. Và tâm trạng bá tước rất buồn chán khi Himmler và Schellenberg xin lỗi vì chậm mấy phút rồi vào căn phòng bá tước.
Ngay phút đầu tiên Schellenberg đã không khỏi lo lắng nhận thấy rằng trong phong cách của bá tước xuất hiện một điều gì mới mẻ. Nếu trước kia trong các lần gặp gỡ bá tước cũng lo lắng đến công việc, vội vã tập trung chuyển từ chuyện phiếm phàm tục không tránh khỏi lúc bắt đầu câu chuyện nghiêm chỉnh sang thực chất vấn đề, thì bây giờ tự nhiên bá tước nói đến các vùng lân cận ở Hohenlichen vì lưu ý đến các địa điểm săn bắn và qua đây thể hiện những hiểu biết sành sỏi về kỹ thuật đi săn.
Vì muốn hiểu xem do những nguyên nhân bí mật nào bá tước có sự thay đổi về phong cách bình thường như vậy. Schellenberg quyết định giữ câu chuyện theo đề tài này và theo dõi bá tước. Nhưng Himmler vốn là một tên giả tạo tế nhị, lại không biết đoán ra tài này ở những người khác. Sau khi ngồi xuống bên cạnh, hắn để dừng lại một chút rồi chuyển ngay vào công việc.
Hắn cất giọng nói trịnh trọng như định báo cho bá tước biết một bí mật chính trị quan trọng nhất:
- Chúng tôi, người Đức - hắn cất giọng khàn khàn, - phải thừa nhận mình là kẻ chiến bại trước các nước phương Tây.
Himmler dừng lại một chút để xem lời thừa nhận rất kích động này sẽ gây được cảm xúc gì cho bá tước. Nhưng bá tước cúi người xuống ngắm nghía móng tay của mình chăm chú như lần đầu tiên trông thấy chúng, sau đó móc túi áo vest lấy ra chiếc đệm con bằng da hươu và bắt đầu sử dụng nó.
Himmler bối rối nói:
- Đó là điều tôi đề nghị bá tước qua chính phủ Thụy điển chuyển cho tướng Eisenhower để tránh cuộc chiến tranh và đổ máu vô nghĩa lý sắp tới.
Bá tước ngẩng đầu quan tâm hỏi:
- Hình như bây giờ thiệt hại của quân Đức ở mặt trận phía Đông hàng ngày đã đạt tới trên chục vạn người? - Rồi nói, mặt không tỏ thái độ gì: - Kinh khủng thật!
Himmler lầu bầu:
- Người Đức chúng tôi, mà trước hết là tôi không thể nào đầu hàng bọn Nga được.
- Điều đó rõ rồi, - Bá tước nói.
Như được ủng hộ, Himmler sôi nổi tuyên bố:
- Chúng tôi sẽ tiếp tục chiến đấu ở đó cho tới lúc mặt trận các nước phương Tây thay đổi mặt trận chiến đấu Đức.
- Tất nhiên là như thế, - bá tước đồng ý và vội nhận xét: - Nhưng theo các tin tức tôi nhận được, các chỉ huy quân sự Anh và Mỹ hiện không có những sư đoàn giống như SS. Ngoài ra họ cần phải có thời gian để thỏa thuận với binh lính của mình, những người cho đến nay vẫn nhận thức rằng họ là đồng minh của Nga. - Bỗng nhiên hỏi:
- Sức khỏe quốc trưởng ra sao?
Himmler buồn rầu đáp:
- Tôi không có quyền thông báo điều đó để tiếp tục truyền tin đi. Nhưng tôi nói riêng với ngài rằng, với sự phát triển hiện nay của thời cục thì đó chỉ là vấn đề của hai, cùng lắm là ba ngày thôi. Hitler sẽ từ giã cõi đời trong cuộc chiến đấu bi đát này. - Buồn rầu nói tiếp: - Nguồn an ủi chỉ có thể là việc Hitler hy sinh trong cuộc chiến đấu với chủ nghĩa Bolshevik với cái độc ác mà quốc trưởng đã cống hiến cả đời mình để loại trừ.
- Ngài có biết chính thức ngày quốc trưởng sẽ hy sinh trong cuộc chiến đấu này không?
Himmler lúng túng:
- Nói thực, tôi chỉ theo đúng các ý kiến mà các bác sĩ chữa bệnh cho quốc trưởng nói ra thôi.
- À, các bác sĩ!
Schellenberg đành phải tham gia vào đề tài câu chuyện theo hướng đã định, theo mục đích chính của cuộc gặp gỡ ngày hôm nay là tổ chức cho Himmler gặp Eisenhower. Cuối cùng, bá tước đồng ý là Himmler sẽ viết một bức thư cho Gunther trình bày đề nghị của mình với hy vọng là chức tước của Gunther sẽ ủng hộ hắn. Lấy cớ rằng bận công việc khẩn, Himmler từ biệt rồi bỏ đi, còn Schellenberg lấy cớ gì đó ở lại thêm mấy phút. Hắn làm thế để một lần nữa kiên trì nhắc lại đề nghị của Himmler với Bernadotte: ngay lập tức phải bay sang chỗ Eisenhower và đạt cho được là Eisenhower sẽ gặp gỡ Himmler.
Bá tước thân mật đỡ tay Schellenberg vì luôn luôn có cảm tình đặc biệt với hắn, cho rằng hắn là người thông minh, dũng cảm như tay bợm. Giá ở địa vị của Himmler, Schellenberg sẽ hành động kiên quyết hơn và đã xác định được ngày tử vong của Hitler rồi, chẳng cần phải trao đổi với các bác sĩ riêng của Hitler về chuyện này.
Nhẹ nhàng đi theo con đường nhỏ giữa hai hàng cây mờ tối, bá tước nói:
- Thủ tướng còn chưa hiểu thấu thực chất tình hình sự việc. Vào lúc này, tôi không thể giúp được gì cho Himmler cả. Tôi có thể làm việc đó sau lần đầu tiên tôi đến thăm, giá như lúc đó thủ tướng hoàn toàn nhận trách nhiệm lãnh đạo công việc của quốc xã. Bây giờ theo ý tôi, thủ tướng không có khả năng nào cả - Nhã nhặn mỉm cười, Bernadotte khuyên: - Còn ngài, ngài Schellenberg thân mến của tôi, ngài nên hành động thông minh hơn bằng cách lo cho bản thân hơn mới phải.
Khi Schellenberg trở lại chỗ Himmler, được buổi nói chuyện với bá tước cổ vũ, Himmler bèn nói về vấn đề: hắn sẽ phải áp dụng trước những bước gì đầu tiên khi trở thành quốc trưởng. Và ngay lập tức lo lắng nhăn trán nói rằng sẽ phải gọi tên đảng theo cách gì đó khác đi “Đảng xã hội dân tộc” - các nước phương Tây đòi phải bỏ cái tên này.
- “Đảng dân tộc thống nhất”. Còn ông tìm ra tên gì? - Schellenberg đưa ý kiến.
- Hay lắm! Ông có đầu óc tưởng tượng nhanh đến kỳ lạ, Walter ạ!
Sau đó Himmler bắt đầu phàn nàn về Kaltenbrunner: tên này dám can thiệp vào quyền hành của hắn và đã thay đổi các lệnh của Himmler có liên quan đến việc thả một số ít tù nhân. Mà điều này cần thiết vì các trách nhiệm được chấp nhận trong các cuộc đàm phán với Muzy và Bernadotte.
Hắn bực mình nói:
- Tôi hiểu, đối với quốc trưởng thì toàn bộ bọn tù nhân và công nhân nước ngoài này đều là con tin. Đến phút cuối cùng Hitler có thể đe dọa nước các phương Tây rằng sẽ rạ lệnh tiến hành chém giết các trại tập trung. Nhưng tôi cũng có quyền tạo cho mình một sự đảm bảo nhất định trước các nước phương Tây bằng cách đe dọa thủ tiêu toàn bộ các trại tập trung cùng tất cả những gì có ở đó.
Himmler ra lệnh cho Schellenberg lập một nhóm mật gồm những nhân vật đặc biệt, đáng tin cậy trong ngành.
Một mặt nhóm này nhận nhiệm vụ ngăn cản việc thủ tiêu toàn bộ tù nhân trong các trại khi lệnh này do Hitler hay Kaltenbrunner đưa ra. Mặt khác người của nhóm này phải sẵn sàng thi hành lệnh tương tự nếu nó do Himmler ban bố.
Thế là xảy ra sự việc sau: việc đi kiếm con trai Lazar đến một trong số các trại tập trung được trao cho Weiss.
Mục đích của chuyến đi là kiểm tra xem lệnh của Himmler về tiệc thả các tù nhân có ghi tên trong danh sách được thực hiện ra sao.
Weiss hoàn thành nhiệm vụ này của Schellenberg khá đặc biệt. Trước hết do có giấy tờ rất hiệu lực của mình, bỏ qua Ban chỉ huy trại, anh dẫn người thanh niên này đi khắp trại và giới thiệu tỉ mỉ với con trai Lazar về tổ chức công việc của trại. Anh chỉ cho người thanh niên này xem tất cả cho tới tận ngôi nhà kề sát cửa vào lò thiêu người trong đó có đóng các mốc vào tường để treo và ở nền có các búa bằng gỗ để đề phòng trường hợp tất cả các giá treo cổ đều bận sử dụng. Và chỉ sau sau đó mới dẫn người này lên phòng ban chỉ huy.
Khi nhận được tin có một đại diện Hội chữ thập đỏ quốc tế đến thăm trại, trưởng trại tỏ ra rất kính trọng Weiss là người đi kèm.
Khi người thanh niên yêu cầu cho xem các tù nhân có tên trong danh sách, trưởng trại nhã nhặn nói:
- Nhưng tiếc rằng, tất cả số này đã được chôn bằng các hộp carton rồi, chúng tôi không có quan tài. Đúng là tin vui về việc sắp được giải phóng đã làm họ kích động - hắn mỉm cười kiểu tay sai với Weiss, - tới mức tất cả đột ngột từ trần vì tim bị co quắp lại. Các bác sĩ của chúng tôi đã định cứu chữa nhưng ngành y tỏ ra bất lực.
Weiss mở tài liệu của anh ra trước mặt tên trưởng trại đang cười, và nói.
- Ông sẽ lấy đầu ra chịu trách nhiệm về việc này. Ông hành động theo lệnh ai?
- Đây, - tên này rút túi lấy ra một tờ giấy và đưa cho Weiss. Phía dưới có chữ ký của Kaltenbrunner.
Trên đường về khách đồng hành của Weiss không ngồi cạnh anh. Anh ta ngồi ở ghế sau và qua gương Weiss nhìn thấy bộ mặt xanh xao, căm thù của anh ta. Weiss cho xe rẽ xuống con đường đất ở bên và dừng xe lại bên một đám cây rậm rạp.
- Sao thế này? - Người thanh niên lo lắng hỏi.
Weiss quay lại phía anh ta hỏi:
- Ông hiểu hết chứ?
- Ông định nói điều gì?
- Nếu như ông đã hiểu tất cả và biết giấu tình của mình thì với ông cũng có thể xảy ra cái như với những người… có khả năng, tai nạn ô tô sẽ là phương pháp cho chuyện đó.
- Ông đừng có dọa tôi. - Và anh ta bắt đầu tàn nhẫn, kiên quyết, táo tợn kết tội Weiss đã giết hại những tù nhân bất hạnh. Đúng, đúng anh là tòng phạm của vụ giết người này.
Anh lặng lẽ nghe hết.
- Ông là người dũng cảm, - Weiss nói khi lời nguyền rủa chấm dứt. - Tôi thích điểm đó ở ông. Ông sẽ không bao giờ quên những gì đã thấy hôm nay chứ?
- Đời đời không quên! - Người thanh niên thốt lên và ngay lập tức như bừng tỉnh, rồi sửng sốt nhìn Weiss.
- Sao nữa, Amen? Ta đi tiếp thôi. Có điều là đừng nghĩ chuyện bắn vào gáy tôi. Nhìn nét mặt ông, tôi biết ông rất muốn như vậy.
Sau khi chở anh ta về Hohenlichen, Weiss báo cáo với Schellenberg về kết quả cuộc hành trình.
Schellenberg tức điên lên.
Weiss nói:
- Xin lỗi, thưa ngài thiếu tướng, nhưng tôi cảm thấy ở đây không chỉ đơn giản đã để có sai sót.
- Thế chính là gì?
- Tôi có ý nghĩ là người ra chỉ thị đó muốn hại thủ tướng của chúng ta bằng cách này.
Schellenberg tò mò, hồi lâu nhìn nét mặt niềm nở, bình thản của Weiss. Sau đó ra lệnh.
- Hãy lựa chọn hai người loại đáng tin cậy và sẵn sàng làm tất cả. Cho anh ba… không, một ngày để làm việc này. Và hãy chờ các lệnh tiếp theo.
- Xin tuân lệnh, thưa ngài thiếu tướng, - Weiss khẽ lệch gót giày vì coi không cần thiết phải phô trương tư thế, đã đến lúc không đòi hỏi ở anh việc đó nữa.