Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bảy Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

Vào ngày bắt đầu chiến dịch giải phóng tù nhân khỏi trại giam ngầm, chú cháu Schwarzkopf mặc quân phục ngày lễ, lần mò qua các ngôi nhà đổ nát của dinh lũy chính phủ quốc xã, đi chúc mừng ngày sinh của quốc trưởng. Buổi đón tiếp những viên thân cận nhất của Hitler ấn định tổ chức dưới hầm cố thủ.

Kaltenbrunner đã đề nghị Willie Schwarzkopf dẫn cháu trai đi theo vì hy vọng rằng, quốc trưởng, có lẽ sẽ dễ chịu nhớ lại một lần với sức mạnh luồng nhỡn quang thôi miên của mình Hitler để làm cho chàng thanh niên này phải “đờ người” ra như thế nào.

Trước lúc ra khỏi nhà Willie tiến lại bên gương và cẩn thận ngắm nghía lại, còn sau đó ướm lại mấy nụ cười để lựa chọn xem nụ cười nào cần thể hiện trên nét mặt khi hắn chúc mừng quốc trưởng. Trong khi chờ chú, Heinrich liếc qua các giấy tờ ở trên bàn của Willie. Anh đọc một tờ trong số đó:

“Kính gởi tổng quản lý hành chính SS.

Berlin - Lichtenfelde - Tây (Вест),

Tôi xin báo cáo vấn đề xây dựng lò thiêu xác thứ III đã kết thúc. Vì vậy, tất cả các lò thiêu xác đã được xây dựng theo như lệnh ban về việc này.

Năng suất của các lò thiêu hiện có trong một ngày đêm làm việc:

1) Lò thiêu số I cũ: 3 x 2 lò gạch chịu lửa - 340 xác.

2) Lò thiêu mới trong trại tù binh số II: 5 x 3 lò gạch chịu lửa - 1.440 xác.

3) Lò thiêu mới số III: 5 x 3 lò gạch chịu lửa: 1.440 xác.

4) Lò thiêu mới số IV: 768 xác.

5) Lò thiêu mới số V: 768 xác.

Tổng cộng: 4.756 xác trong một ngày đêm”

Đính theo báo cáo là bản hạch toán của công ty “IA. Topf và các con trai” (Erfurt).

“Dự đoán chi:

Giá một lò - 25.148 đồng mark, nặng 4.637 kg. Giá được chỉ dẫn theo giá vận chuyển dỡ từ nhà ga xuống.

Theo giấy ủy nhiệm của “IA. Topf và các con trai” Zender, Erdman, 50001/0211”.

Đưa cho Willie các tài liệu hạch toán của ngành quản lý SS, Heinrich nói:

- Chắc là sắp tới, chúng ta sẽ phải thanh toán theo các tài liệu này đây!

Willie không hài lòng lầu bầu nói:

- Đấy là giấy tờ cũ, chú lựa ra để hủy đi.

- Như là các tang chứng? - Heinrich hỏi.

Willie cau có nói:

- Chú không có liên quan gì đến chúng. Chú được lệnh, thì đi đặt làm, theo dõi việc xây dựng, trả tiền. Chú là người ngay thẳng, và không ai có thể quở trách chú là chú đã lấy tiền hoa hồng từ các công ty có công việc với chú, mặc dù trong ngành thương mại người ta thừa nhận việc đó.

- Vậy tại sao chú lại quyết định hủy những giấy tờ này đi?

- Chú sẽ còn suy nghĩ xem nên hay không. Có thể, chúng sẽ có lợi như để xác nhận tính ngay thẳng của chú.

- Thế sự xác nhận đó sẽ cần cho ai?

- Cháu phải biết, - Willie tức giận nói, - dù thế nào đi nữa, các công ty và consortium có công việc với chú, nhất định sẽ tiếp tục tồn tại. Trong chiến tranh thế giới trước cũng thế, chú hy vọng, bây giờ cũng thế. Tức là, Willie Schwarzkopf có thể đặt hy vọng vào chức vụ quản trị của một trong các công ty mà chú từng có mối quan hệ công việc với họ và trong việc này chú đã có tiếng tăm tốt nhất.

- Chú tin vào tương lai của mình chứ?

- Ơ, tất nhiên, trong lúc mà phương Tây vẫn nguyên vẹn như thời kỳ trước lúc quốc trưởng lên cầm quyền và sau thời quốc trưởng cũng sẽ vẫn thế. Khi nào kết thúc cái chuyện ầm ĩ của sự chiến thắng chúng ta, các nước phương Tây sẽ phải chịu chi phí để phục hồi lực lượng của chúng ta và lại chĩa mũi nhọn của ta chống Liên Xô.

- Tuy nhiên chú là người lạc quan đấy, và thần kinh chú gang thép lắm.

- Tất nhiên, - Willie hài lòng đồng ý. Hắn khinh bỉ hầm hừ nói: - chú không phải là loại Landsdorff. Lão ta tự sát như một kẻ loạn trí khi một trong số cấp dưới báo cáo với lão rằng, một trong số các nhân viên yêu quý của lão - đâu như là tình báo Liên Xô.

- Sự nghi ngờ đặt vào ai đấy? - Heinrich thích thú hỏi.

- Không rõ. Landsdorff đốt cháy hết các giấy tờ. Lão đã quá lên mặt về tài năng vô địch của mình, như lão cảm thấy, so với những người trần mắt thịt là có thể đọc được tâm hồn kẻ khác. Lão đã chuẩn bị hồi ký trong đó miêu tả bản thân như một ngôi sao của cái vĩ đại số một trong ngành tình báo Đức. Và, đúng là lão không muốn rằng hồi ký của lão sẽ bị làm hỏng. Thế là lão tự sát vì tính hiếu danh của mình và vì sự đa cảm kiểu già nua một cách bệnh tật.

- Tức là không có tình báo Liên Xô nào cả?

- Tất nhiên. Một sự khai báo thông thường của kẻ không may mắn lắm ganh tỵ với nhân viên khác may mắn thôi.

Lần mò qua các ngôi nhà đổ nát của dinh lũy chính phủ quốc xã tới được trại ngầm của đội bảo vệ SS, chú cháu Schwarzkopf đều làm lấm bê bết quân phục ngày lễ của mình vì vôi vữa và gạch vỡ. Ở hành lang chật hẹp, hai người tháo găng tay, sau đó đi theo cầu thang đá qua gara xe và đứng vào một hàng các quan cấp quốc xã đang từ từ di chuyển, những kẻ đến đây chúc mừng quốc trưởng.

Trong phòng tiếp khách dài như toa xe lửa trần thấp và tường lộ bê tông, dưới ảnh Friedrich đại đế trong khung mạ vàng là Hitler ngồi trên ghế bành.

Mặc quần rộng, đôi chân Hitler choãi ra như là hắn tụt khỏi ghế và muốn tựa lên đó. Bộ mặt bủng beo màu khoai tây xệ xuống kéo trễ cả mí dưới. Tóc ướt được chải mượt như tóc người chết.

Kaltenbrunner người khổng lồ hình vượn người đứng ngang bên tay trái quốc trưởng. Bên cạnh hắn là Bormann người thấp bé. Bộ mặt không môi, khe miệng hẹp của hắn vẫn giữ được vẻ kiêu căng như cũ.

Chánh sĩ quan tùy tùng của Hitler, vẻ quan tâm cúi xuống, dừng ở bên phải và sau mỗi lần bắt tay lại khẽ xoa lòng bàn tay quốc trưởng bằng bông thấm thuốc sát trùng.

Mặc dù trong hầm cố thủ rất yên tĩnh, nhưng trong khoảng ngầm hôi hám và khó thở này thật khó mà phân biệt được rõ Hitler đáp lại những lời chúc mừng hắn như thế nào. Hắn cố gắng một cách dễ thấy nói lầu bầu giọng ồng ộc những gì không rõ, và hình như cái thân không xương nhũn nhẽo của hắn càng tụt xuống khỏi ghế bành. Chỉ có chiếc mũi to hình thô kệch trên bộ mặt xám và ẩm ướt của hắn là lắc lư một cách cứng cỏi, kiêu ngạo và tự chủ. Tay trái đặt trên thành ghế luôn luôn giật giật như động kinh. Và không ai dám nhìn cánh tay đơn độc luôn giật giật này cũng như chủ nó bất lực và uể oải đang tụt khỏi ghế bành.

Nhưng khi Himmler tiến lại bên Hitler và ngọt ngào mỉm cười, bắt đầu trang trọng chúc mừng Hitler thì xảy ra cái mà Heinrich Schwarzkopf ít ngờ nhất ở cái thây sắp chết này và được truyền lan đi chỉ trong các chuyện thần thoại vu khống.

Quốc trưởng chồm dậy, giận dữ, nóng nảy, điên cuồng. Gào thét và rít lên, hắn định dùng những ngón tay cong queo của mình giằng đứt các huân chương ra khỏi quân phục Himmler.

Qua những tiếng gào thét không rõ lời thật khó có thể hiểu nổi cái gì đã gây ra sự giận dữ này. Quân đội Anh Mỹ đã phát hiện ra trong trại tập trung Bergen-Belsen và cả các trại khác có các tù nhân còn chưa bị giết. Bọn SS, khi dùng đạn cháy chỉ giết được một phần tù nhân, nhưng các xác bốc cháy không bị thiêu hẳn đi.

Hitler kết tội cho Himmler ở chỗ tên này đã cố tình làm như vậy hòng ngăn cản việc tiến hành đàm phán với bọn Anh và Mỹ về sự hoạt động chống quân đội Liên Xô.

Himmler lặng lẽ và kiên trì chờ đợi cho tới lúc cơn giận dữ điên cuồng này kết thúc và sức Hitler cạn đi. Tranh thủ thời cơ hắn bắt đầu thành thạo báo cáo… Hắn đã cho lệnh đưa tất cả tù nhân của các trại tập trung Sachsenhausen, Ravensbrück và Nijengamma thành các đoàn đi bộ về Lubeck. Ở đó họ sẽ bị chất lên tàu biển chở ra biển khơi và đánh chìm chết. Lệnh này đang được thi hành.

- Và sẽ không để lại dấu vết gì chứ? - Hitler hỏi.

- Tuyệt đối không, - Himmler đảm bảo chắc chắn. Sau đó nói: - Thưa quốc trưởng của tôi, quốc trưởng chắc cũng biết, trong các trại tập trung nằm ở ngay nước Đức và khu vực chiếm được có tổng cộng là gần mười tám triệu người. Trong đó có mười một triệu đã bị gia công thủ tiêu vào mấy năm vừa qua. - Rồi cất giọng tự đề cao: - Quốc trưởng đã rõ công lao và sự nỗ lực của tôi trong mặt này. Nhưng tiếc rằng, trong hàng loạt các trại, lệnh tôi ra theo chỉ bảo của quốc trưởng không được thi hành. Lỗi là do hoàn cảnh nghiêm trọng không theo dõi được, ở đây lại có tai nạn máy bay chở các ủy nhiệm SS, và nhiều điều khác.

Báo cáo bằng giọng đều đều, Himmler lặng người đi vì kinh sợ: hắn sợ Hitler biết được những mưu đồ ngấm ngầm của hắn và thế là bây giờ, ngay phút này, sẽ có lệnh bắt hắn.

Schellenberg bằng mọi cách gây cho Himmler có sự sảng khoái và tin vào tương lai. Hắn gọi thầy tướng Wolfe từ Hamburg tới, và tên này đã lập bảng tinh tú cho Himmler, trong đó đã vẽ trước ra số phận Himmler: hắn sẽ làm quốc trưởng. Schellenberg cũng đã nhủ thầm Felix Kersten - thầy thuốc xoa bóp riêng của Himmler để tên này làm cho viên thủ tướng quá mệt mỏi tin rằng hắn được định trước sẽ trở thành người kế tục Hitler.

Phấn khởi vì mọi gợi ý này, Himmler đã dự định đề nghị bạn học cũ của mình là Stumpfegger để tên này tiêm cho Hitler một mũi chết người bằng cách thay thuốc ngủ bằng thuốc độc ở trong ống tiêm.

Nhưng bây giờ, đứng khom người trước quốc trưởng đang nắm quyền lực trên ghế bành, tròng mắt không cử động, Himmler lại run lên vì hoảng sợ.

Khi chuẩn bị đến chỗ Hitler để chúc mừng sinh nhật, Himmler đã giắt sẵn phía trong má một ống thuốc độc. Và khi báo cáo, lúc nào hắn cũng cảm thấy nó ở lợi răng. Nếu quốc trưởng ra lệnh bắt hắn, hắn chỉ cần khẽ động lưỡi và ống thuốc độc sẽ ở giữa hai hàm răng. Mím hàm lại - ống thuốc độc sẽ vỡ, và xong. Và hắn sẽ lừa được cả Kaltenbrunner, cả Bormann, làm hai tên này mất khả năng tra tấn hắn với việc dùng đủ mọi phương pháp mà trong nhiều năm dài thực tế chính hắn đã học được cách áp dụng…

Quốc trưởng mệt mỏi hất tay một cái, Himmler thở dài lấy hơi và kiễng chân đi ra phía cửa. Cả mặt, cổ và nách hắn ướt đẫm mồ hôi nồng nặc như nước tiểu.

Buổi đón tiếp kết thúc ở đó. Quốc trưởng mệt, sĩ quan tùy tùng tuyên bố, nhưng hắn hứa là sau này sẽ báo cáo về tất cả những ai đến chúc mừng.

Trong gara ngầm lúc nhúc những tên cao cấp đến thăm mà không được Hitler tiếp, chủ yếu là bọn thân cận và bầy tôi của Hitler.

Trong số này Heinrich nhìn thấy tướng Fegelein, một tên ngổ ngáo và hợm mình, chồng của chị gái Eva Braun. Qua Willie, Heinrich được biết rằng, Fegelein, một kẻ thân cận của Himmler và đã có hội đàm gì đó với Himmler. Nhưng bây giờ thì viên tướng trẻ này vẻ giận dữ, lớn tiếng phỉ mạ Himmler bất tài và không có khả năng thủ tiêu tù nhân trong các trại tập trung. Và Himmler nhẫn nhục nghe hết những lời xỉ nhục, không đáp gì cả.

Fegelein chỉ im lặng khi Magda Goebbels xuất hiện có các con mình đi kèm: trước sự có mặt của một nhân vật nữ giới không được phép buông ra những lời lẽ mà hắn đã dùng khi xỉ mạ Himmler.

Cả hai tên - Fegelein và Himmler - đều cúi đầu kính cẩn chào phu nhân Goebbels. Sau đó, như vừa rồi không phải là hắn đã làm nhục Himmler, coi như không có chuyện gì xảy ra, Fegelein nói với Himmler:

- Tôi cho rằng, - hất đầu về phía cửa, - cho đến phút cuối cùng ông ta sẽ không rời hầm cố thủ.

- Ông nghĩ thế? - Giọng ngạc nhiên, Himmler hỏi và nhìn trần bê tông ẩm ướt một lượt, hắn nhận xét: - công trình không đảm bảo lắm.

- Thế bây giờ có gì đáng tin cậy và đáng được tin cậy? - Fegelein hỏi.

- Ông định nói đến ai?

Fegelein, nhếch mép cười, vỗ vai Himmler:

- Dù sao ông cũng là người dũng cảm, đã quyết định đến chúc mừng quốc trưởng. Chứ như Goering thì không dám, ngồi lì ở miền Nam, sống chờ ngày người ta sẽ tuyên bố: lão là người kế ngôn Hitler.

- Ồ, việc đó thì chúng ta sẽ còn xem đã.

- Chính thế, - Fegelein đồng ý và lại mỉm cười đầy hứa hẹn với Himmler.

Chẳng biết từ đâu mà Fegelein được rõ rằng trong lúc hắn chưa kịp khai báo với quốc trưởng về Himmler thì Bormann và Kaltenbrunner sẽ khai báo chính hắn và chỉ mấy ngày sau hắn sẽ tự sát ngay ở đây, trong sân hành dinh chính phủ quốc xã ngổn ngang đầy những mảnh vỡ. Và Eva Braun sẽ nói an ủi và không thiếu vẻ ghen tị với chị góa bụa của mình.

- Bây giờ, chị có thể nhận mình là nạn nhân của Hitler trước các nước phương Tây được rồi đấy. Có khi còn nhận được tiền trợ cấp của nhà nước này cũng nên, đầy đủ để có thể công khai nuôi dưỡng Skorzeny của chị.

- Lúc đầu anh ấy là tình nhân của cô, - người chị góa nói.

- Nhưng tâm hồn và trái tim tôi lúc nào cũng ở bên Adolf, - Eva kiêu hãnh nói. - Ngay cả khi Otto tỏ ra trìu mến với tôi.

Vì sức khỏe kém cỏi và hoàn toàn suy nhược thần kinh, Hitler không bao giờ có thể cho phép mình được thỏa mãn tự tay giết một người nào khác. Nhưng hắn lại yêu thích những kẻ thừa sức làm chuyện đó. Yêu thích và mong ước được như chúng. Hitler đã có liên hệ với Otto Skorzeny. Sức mạnh cơ thể và “cái đồ sộ” của Otto đã làm quốc trưởng say mê. Tên gà tồ ngốc nghếch, đầu óc nhỏ xíu thời nguyên thủy này nguyên là sinh viên sắp tốt nghiệp. Nhưng ngay từ năm học thứ nhất đã không thể nắm được các môn cơ bản nhất! Nhưng cứ thử không cấp bằng kỹ sư cho hắn! Hắn đúng là sẽ đấm vỡ đầu bất kỳ giáo sư nào bằng nắm đấm thép.

Skorzeny có tấm thân lực sĩ đô vật, hắn lớn lên người đầy bắp thịt chắc, nặng, nhưng trong các cuộc thi đấu thể thao của sinh viên, không bao giờ hắn có thể chiếm được giải vô địch về môn nào. Bản tính thú dữ, nhưng hắn mất mấy đặc tính vốn có của động vật. Hắn không có đủ sự can đảm mù quáng. Nhưng để giết người một cách vô tội vạ, không bị chống cự, chỉ cần có sự khôn khéo thôi. Và hắn đã giết người một cách thành thạo như một tay đồ tể, vì hắn biết không gì đe dọa hắn cả. Nghề giết người của hắn đã lôi cuốn được quốc trưởng đến với hắn, và Hitler đã rộng lượng tha thứ cho chị em Braun về việc hai mụ say mê tên thú vật này.

Magda Goebbels đi xuyên qua đám đông tụ tập ở gara, khinh bỉ nhô đôi vai, không cần thế cũng đã cao theo mốt thời bấy giờ rồi. Mụ biết rằng mỗi kẻ ở đây đã nhiều lần buồn rầu nghe Murelier, bác sĩ riêng của Hitler nói về tình trạng sức khỏe của quốc trưởng với hy vọng là không gì cứu được.

Nhưng Murelier đã tiêm đủ loại thuốc mê cho Hitler, khiến cho Hitler từ một cái xác sắp chết lại trở thành kẻ bị điên cuồng mong muốn trả thù tất cả và từng tên cầm quyền.

Magda Goebbels biết rằng: tất cả bọn ở đây đều khao khát cái chết của Hitler, nhưng tên nào cũng muốn nghe được tin này đầu tiên, trước mọi tên khác để ngay lập tức bắt đầu quỳ gối trước kẻ khôn ngoan có thể trở thành người nối nghiệp Hitler.

Còn đối với một số tên, cái chết của Hitler lại chỉ như là dấu hiệu để chạy sang phương Tây hay một nơi nào cũng được. Bỏ chạy không có dấu hiệu này thì chúng sợ, vì biết Himmler, Kaltenbrunner, Bormann sẽ tóm được và khoái chí giết kẻ chạy trốn. Và sẽ giết không chỉ kẻ đào ngũ, mà như một tay tranh cử có khả năng trong việc tham gia vào việc phân chia mật các kho tàng khổng lồ gửi tại nhà băng các nước trung lập. Đó là quỹ dự trữ cho trường hợp nếu bọn quốc xã lại có khả năng lên cầm quyền.

Magda Goebbels căm thù bọn người này từ lâu, từ hồi Hitler còn chưa là tên độc tài quốc xã, nhưng đã là trùm quốc xã.

Hitler có một sự ràng buộc kỳ lạ với Magda và coi trọng mụ hơn tất cả các phụ nữ khác. Magda nấu cho hắn những món ăn ngon miệng, khoai tây với trứng luộc thái nhỏ và váng sữa đánh lộn với sôcôla. Hitler là tên thích của ngọt, thích các tiện nghi gia đình và khoái lạc với các tiện nghi này.

Goebbels đã hạ mình van lạy Magda hãy vì cuộc sống phong lưu của riêng gia đình Goebbels mà gần gũi quốc trưởng.

Magda ngoan ngoãn định thực hiện ý định của chồng. Nhưng quốc trưởng nhẹ nhàng đẩy lui mọi ý định của mụ, giải thích rằng hắn không có quyền lãng phí nghị lực của hắn vì đã cống hiến nó cho hoạt động chính trị. Nghe lời thú nhận cao thượng này, Magda trở nên đối xử với Hitler vẻ khâm phục hơn: vì Hitler khác biệt với những người xung quanh hắn.

Ghen tị với các ưu thế của Goebbels, những nhân vật thân cận của quốc trưởng bắt đầu kiên trì tìm tòi cho Hitler một nữ nhân vật đáng yêu - loại mà chúng có thể biến thành điệp viên của chúng.

Nhưng tất cả đều thất bại. Nữ quý tộc Pozzi Hanfstaengel khước từ lời cầu hôn của Hitler ngay từ khi hắn còn chưa là quốc trưởng, mà chỉ là thủ lĩnh phát xít và không biết cách cư xử trong bàn ăn cũng như trong nhóm người khác. Sau đó Hitler từ bỏ tiểu thư Wagner được giới thiệu cho hắn - họ hàng với nhạc sĩ, và sau Wagner thì cả vợ góa của chủ xưởng đàn dương cầm Bechstein.

Cuối cùng thì tìm được cho hắn một cô gái - Eva Braun, người giúp việc của thợ ảnh Hoffmann - nguyên là binh nhất. Cô gái này đã lấn át Magda Goebbels.

Magda quẳng cái nhìn độc ác vào tấm thân phì nộn của Kaltenbrunner. Mụ biết rằng Kaltenbrunner và bạn hắn - Skorzeny đã chuẩn bị xong tất cả để bỏ chạy sang vùng Alps nước Áo, nơi cất giấu trong các hầm bí mật số vàng bạc châu báu rất lớn. Cả hai nói dối quốc trưởng rằng vùng núi này đã xây dựng những chòi ngũ giác không đến được, ở đó các đơn vị SS sẽ cố thủ để tiếp tục chiến đấu. Magda không tin rằng hai tên yêu quý này của quốc trưởng sẽ chiến đấu khi mà không còn Hitler nữa. Mụ biết: bọn này chỉ muốn đánh cắp các kho tàng báu vật giấu trong núi.

Nhưng liệu Magda có thể biết được cái gì sẽ xảy ra tiếp đó không? Rằng Skorzeny, khi đi kèm Kaltenbrunner kiệt sức theo đường núi đã trao hắn cho bọn Mỹ với hy vọng kiếm chác được cho mình lòng biết ơn của bọn Mỹ và hất được bạn ra khi chia các tài sản được giấu kỹ? Skorzeny đã kịp làm trước ý định của mình, hơn nữa hắn có cái đảm bảo chắn chắn là bọn Anh Mỹ sẽ tỏ ra kính trọng hắn. Sau khi Ý đầu hàng, lúc Skorzeny bắt cóc Mussolini khỏi nhà tù, hắn đã có thể đánh cắp được của tên này không chỉ một phần nhật ký, mà cái chủ yếu - thư mật trao đổi với thủ tướng Anh Winston Churchill.

Những thư này chứa đựng những tài liệu xúc phạm Churchill tới mức danh tiếng chính trị của hắn gần như có thể bị bôi nhọ, không hy vọng rửa sạch được.

Skorzeny trình cho bọn Anh Mỹ các thư này của Churchill như là tối hậu thư để yêu cầu đổi lấy sự kính trọng, tiện nghi và hoàn toàn tự do.

Goebbels đứng giữa các tướng lĩnh, tựa người vào thành ô tô chất đầy vali kính xanh mờ mờ đạn bắn không thủng. Ngả đầu với chiếc trán lệch ra, gõ chân đi giày gót đóng cá như móng ngựa, hắn nói:

- Chúng tôi tin chắc rằng trong cuộc chiến đấu anh hùng hiện nay của dân tộc ta, nếu nhìn thẳng xa hơn, sẽ xuất hiện một quốc xã vĩ đại nhất mà có hồi lịch sử đã biết đến. Nhưng cái đó phụ thuộc chỉ vào chính chúng ta…

Magda biết rằng trên chiếc xe này chúng phải đi khỏi Berlin, nhưng chỉ không phải bây giờ, mà sau đây, khi nào Hitler ký tên vào bản di chúc của hắn. Chồng mụ tính toán rằng lòng trung thành của Goebbels sẽ được quốc trưởng đánh giá cao. Còn tạm thời hắn chỉ cố gắng sử dụng thời gian còn lại. Vu khống Himmler, Kaltenbrunner và Bormann với Hitler như những tên có thể tranh chấp ngôi quốc trưởng.

Keitel quay tay máy hát như mọi khi, lúc nào có người hỏi hắn mà hắn không muốn trả lời. Hắn nghe nhạc với vẻ mặt đần độn chờ cho tới lúc sự kiên nhẫn của người cấp bách hỏi hắn cạn hết.

Keitel biết: quốc trưởng không bỏ hầm cố thủ dưới dinh lũy nhà chính phủ không phải vì khao khát muốn từ đây chỉ huy quân đội đang bất lực chiến đấu chống các sư đoàn quân Liên Xô đang tấn công vào Berlin.

Hitler đang phải bỏ hầm cố thủ, như những tên ở bên hắn, để cứu bản thân sẽ trao hắn cho kẻ địch như để chuộc bản thân. Và sẽ thề nguyền và có bằng chứng đảm bảo rằng, kẻ bán thân bất toại bị rơi vào tình trạng loạn trí, mất khả năng nói, nghe và nhìn đó tức chính là Hitler, quốc trưởng, nguyên là kẻ độc tài của nước đế quốc đệ tam vừa qua.

Còn tạm thời những kẻ tụ tập trong nhà chính phủ quốc xã đang kỷ niệm ngày sinh Hitler.

Trong gara lúc này chúng nói chuyện, hút thuốc, uống rượu chai đặt lên bậc ô tô. Tất cả đều lịch sự thôi.

Có kẻ nào đó đùa báo rằng Krupp nói về Goering: “Phải kéo cái khối thịt này về Rua để dùng nó che cho những nhà máy của tôi đang bị bom rơi vào. Đó là cái duy nhất bây giờ hắn có ích”.

Còn vấn đề các ý định của Goering nhân danh cá nhân ký hòa ước riêng lẻ với đồng minh không thành công thì tất cả đều đã rõ. Nhưng cũng còn rõ cả một điều khác - đàn áp phong trào dân chủ ở Đức chỉ có Himmler mới có thể làm được, kẻ đã tập trung trong tay mình mọi lực lượng cảnh sát và SS quốc xã.

Himmler bây giờ là nhân vật duy nhất xứng đáng được kế ngôi Hitler. Nhưng tiếc rằng hắn không thủ tiêu được những tang chứng nguy hiểm nhất: tù nhân trong nhiều trại tập trung đã được quân đội Xô Viết và cả quân đồng minh giải phóng.

Các khách của quốc trưởng định làm sáng tỏ cái gì đã cản trở Himmler và Kaltenbrunner thủ tiêu sạch các trại tập trung khỏi mặt đất. Chúng nói về chuyện này với vẻ tức giận, và đờ người đi để phán đoán.

Chúng cũng không nhớ vì sao từ vùng lãnh thổ Đức do quân Liên Xô chiếm không có tin tức về các đội khủng bố hoạt động ráo riết nhất.

Nghe thấy nói điều này Heinrich Schwarzkopf tự hào nghĩ đến Johann Weiss. Và lúc này anh cũng thấy tự hào về bản thân. Mặc quân phục SS màu đen, ở đây anh tỏ ra ngỗ ngược. Vì lẽ đó quốc trưởng có thái độ tốt với Heinrich. Anh được coi là một thanh niên khôn khéo và ngay cả các tướng lĩnh trong bất kỳ trường hợp nào cũng phải nhã nhặn mỉm cười với Heinrich khi nâng cốc để cùng cạn cốc với Heinrich.

Bọn đến chúc mừng quốc trưởng không vội vã bỏ đi, nhưng không phải vì chúng thích thú trao đổi với nhau. Đợt ném bom lại bắt đầu và do không muốn tỏ ra là nhút nhát chúng tiếp tục sôi nổi nói chuyện. Để đảm bảo lịch sự, chúng tán gẫu đủ mọi chuyện, kiên nhẫn chờ cho tới lúc sẽ có thể lẩn trốn đi khỏi cái hầm ngầm không chắc chắn này.

Trong số đó những kẻ thuộc loại tay sai, bảo vệ và nhân viên phục vụ Hitler thì mặt mày xám sáng - màu bệnh viện. Do ở lâu dưới hầm ngầm da chúng trở nên xám bệch đi và để không quá giống xác người chết ướp lâu trong nhà mồ, các liên lạc đánh phấn son đậm như chúng phải ra sân khấu biểu diễn.

Đây là một phần hầm mồ, nơi các xác chết đang lang thang đi lại, và mỗi tên ở đây đều muốn giả làm người sống.

Willie Schwarzkopf không bao giờ đứng một mình, hắn luôn luôn bị kéo ra một bên để nghe kẻ khác quan tâm thì thầm vào tai. Ban quản lý kinh tế hành chính SS bây giờ là khâu chủ yếu của quốc xã. Nó phụ trách cung cấp tài chính cho tất cả các tên hoạt động quốc xã này vào lúc mà quốc xã không còn tồn tại nữa.

Willie Schwarzkopf quay phải, quay trái cho ra những lời hứa hẹn hào phóng và an ủi. Chính hắn cũng được núi vàng hứa hẹn thưởng cho công lao hắn. Để đáp, hắn chỉ ngờ vực lắc đầu, hắn biết rõ rằng hắn sẽ bị xỏ như chính hắn định xỏ nhiều tên trong đám cấp dưới của hắn. Tự hắn chỉ huy nhiều chiến dịch tài chính, tổ chức chuyển ngoại tệ và vàng vào các nhà băng nước ngoài cho các khoản tiền hiện gửi với họ tên giả mạo. Hộ chiếu cho các tên giả mạo này được làm rất đúng trong ban kỹ thuật của ngành tình báo đối ngoại, và Willie đã kịp chiếm một phần làm của riêng. Hắn không có ý định chạy trốn sang phương Tây với các vali cồng kềnh nặng nề. Để sắp xếp gọn các giấy tờ này chỉ cần một túi xách tay cũ hai đáy. Còn nhận ở các nhà băng theo giấy tờ này thì hắn sẽ kịp. Trước hết cần phải tập cho quen và quyết định hùn vốn vào xí nghiệp nào thì đáng tin cậy và có thu nhập cao hơn hết. Nhận thức rằng hắn đã là kẻ có bạc triệu giúp cho Willie giữ được vẻ khiêm tốn và sẵn sàng hứa hẹn với mỗi tên tất cả mọi thứ trên đời.

Chẳng hạn, hắn đã kiên nhẫn nghe Keitel nói hết, tên này trước khi bàn bạc với Willie một số vấn đề tài chính của mình đã tin cậy nói:

- Quốc trưởng còn chưa hết hy vọng, chưa hết. Bá tước Hohenloe còn có thể thay mặt quốc trưởng thỏa thuận với người Anh và Mỹ. Quốc trưởng đặt hy vọng đặc biệt vào Mỹ. Giá như ông nhìn thấy quốc trưởng khi quốc trưởng nhận được tin báo về cái chết của Roosevelt! Hitler đã sung sướng hết mức, như một đứa trẻ. Ông biết Hitler là người theo đạo khổ hạnh, không uống một giọt rượu, ấy thế mà lúc đó đòi mang champagne ra. Tại sao chỉ có việc đó xảy ra muộn như vậy? Giá như sớm trước một năm! Truman trở thành tổng thống quá chậm. - Hắn giận dữ nói: - Từ lâu chúng ta đã biết các thiện cảm của ông này đối với người Đức và giá như có thể giúp kịp thời cho ông ta, quẳng tình báo có khả năng sang để thủ tiêu Roosevelt. Heydrich biết tổ chức các việc như vậy với kỹ thuật cao không chê được. Không như là Himmler. Himmler là cái gì? Một tay đần độn. Quốc trưởng sẽ không tha thứ cho ông ta về các sai lầm trong vấn đề trại tập trung, Bormann đã đánh giá cuộc đàm phán với người Anh và người Mỹ như là sự phản bội và đang đặt ra vấn đề khai trừ ông ta ra khỏi hàng ngũ những người quốc xã. Nhưng chủ yếu là vấn đề trại tập trung thế mà ông ta còn dám coi việc tiêu diệt mười một triệu người là công lao đặc biệt của bản thân. Và đã không thể giải quyết xong số còn lại. Trong các điều kiện nào? thuận tiện nhất. Phải, vì việc đó thì treo cổ là còn ít!

Willie kính cẩn báo cáo với Keitel, ban quản lý kinh tế tài chính SS đã dùng các biện pháp gì để thu xếp xong các khoản tiền gửi vào các nhà băng trung lập theo tên giả mạo. Tên ghi trong các giấy tờ được làm ở ban kỹ thuật SĐ và trao cho những ai được nhận các khoản đóng góp này.

- Khá lắm, - Keitel nói. - Tôi sẽ còn nghĩ đến vấn đề, đối với tôi phương pháp nào sẽ được chấp nhận tốt hơn.

Tụ tập lại ở gara trong các bộ quân phục ngày lễ, tất cả các tên hoạt động lãnh đạo quốc xã này chỉ thì thầm với nhau để giữ nét mặt đau thương, trang trọng mà người ta thể hiện trong các đám tang. Tất cả bọn này đều có thứ tình cảm chiếm lĩnh con người khi bạn đồng tuổi hấp hối chết. Tên nào cũng lo sợ và hồi hộp lo nghĩ, chính bản thân hắn có các triệu chứng bệnh mà do bệnh này bạn đồng tuổi của hắn lìa trần hay không.

Và cũng như trong các đám tang, người ta thích nói về các thiên tài y học - những người giá có thể tham gia vào cứu sống được người quá cố, cũng với hy vọng đặc biệt bọn có mặt ở đây hỏi han nhau, liệu Truman và Churchill có ý định “cứu” nước Đức quốc xã để tiến hành cuộc chiến tranh mới chống nước Nga hay không.

Đi từ nhóm này sang nhóm khác, Heinrich lắng nghe các câu chuyện này. Và, trong khi nghe bọn sắp chết này nói gì với nhau Heinrich lại nghĩ đến Johann Weiss người bạn của mình, người đã liều mạng kéo Heinrich ra khỏi vực thẳm và biến anh thành chiến sĩ đấu tranh cho nước Đức mới.

Heinrich không định trở về ngôi nhà nơi anh đã sống và là nơi Willie Schwarzkopf lập văn phòng riêng của hắn.

Ngay từ hôm trước Heinrich đã lấy được trong các tủ thép của Willie nhiều giấy tờ nói đến hành động tàn ác của bọn quốc xã.

Heinrich đã hoàn thành nhiệm vụ Johann Weiss giao cho: trong tay anh đã có những bằng chứng không thể chối cãi mà sau này có thể thay mặt nước Đức mới trình ra tòa án xử tội bọn tội phạm chiến tranh Hitler, xử tội chủ nghĩa phát xít. Một phần các tài liệu này sau đó cũng đã chuyển cho tòa án quốc tế Nuremberg.

Heinrich giấu toàn bộ các giấy tờ này ở địa điểm bí mật do giáo sư Stutthof chỉ cho anh. Heinrich được giáo sư cho biết địa điểm gặp mặt mật của một trong các tổ chức bí mật của Đức ở khu công nhân Wedding. Ở đây Heinrich thay quần áo thường và ẩn náu trong một thời gian ở căn nhà một công nhân đông con - đảng viên cộng sản Otto Schulz.

Heinrich kể cho Schultz nghe rằng, chú anh là Willie Schwarzkopf đã ngầm tổ chức vụ giết hại anh trai, còn anh, Heinrich thì muốn bắn chết kẻ giết cha, nhưng một đồng chí người Nga cấm anh làm việc đó.

Schultz rất thông cảm lắng nghe Heinrich nói.

- Đồng chí người Nga này chắc là bạn thân nhất của anh. Đồng chí ấy muốn anh trở thành chiến sĩ chống phát xít không chỉ vì một tên trong bọn phát xít đã giết cha anh…

- Đúng. Đồng chí ấy như thế, Johann Weiss của tôi…

- Người Đức?

- Không. Người Nga chính cống. Nhưng cũng là đảng viên cộng sản như anh. - Nói thêm vẻ tự hào: - Và đồng chí ấy cũng ủng hộ những người Đức như anh và các đồng chí của anh. - Im lặng một lát rồi khẽ kết luận: - Nhưng, hình như Johann Weiss đã hy sinh…

- Anh biết trong hoàn cảnh nào không?

- Đồng chí ấy cứu tù nhân trong các trại tập trung. Ở đó có người đủ các dân tộc, từ các nước bị bọn phát xít nô lệ hóa, hàng vạn người, Weiss thích nói rằng con người chỉ hạnh phúc khi phục vụ mọi người…

- Anh biết tên thật của Johann Weiss không?

- Không. Nhưng đồng chí ấy đã cứu tôi, cứu thoát khỏi một cái gì đó khủng khiếp hơn cả cái chết…

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.