Những nhiệm vụ mà Gustav tiếp tục trao cho Weiss cũng vẫn không đáng kể, Weiss vẫn đến đón người, nhận ra họ qua các đặc điểm thoáng nhìn, đưa họ tới các địa điểm có sẵn.
Một trong số những kẻ anh đón tại sân bay đã ở trong tình trạng rất nguy ngập: đúng là đã bị thương nặng và mất nhiều máu. Mặc dù tên này van lạy anh đưa hắn đến quân y viện, Weiss vẫn không thương xót đưa hắn đến ngôi nhà họp bí mật. Ở đây tên bị thương nói rằng hoàn cảnh buộc hắn phải thủ tiêu mật mã và đề nghị Weiss nghe hắn nói hết. Hắn sợ rằng sẽ chết trước khi người mà hắn phải truyền tin tức đến được đây.
Dù việc nghe tên bị thương này có đáng quyến rũ thế nào đi nữa. Weiss cũng kiên quyết từ chối và bỏ đi. Khi Gustav tự phóng xe mô tô tới được đây thì tên này, do nằm ngắc ngoải một mình, đã qua đời.
Gustav nổi giận, gọi Weiss là tên đần độn không đầu óc, đe dọa đủ điều. Nhưng hắn lại nhanh chóng trấn tĩnh lại được, và mặc dù không xin lỗi, nhưng cũng đành phải thừa nhận rằng Weiss đã hành động đúng như điều lệ quy định.
Hôm sau, chắc là sau khi báo cáo về hành động của Weiss cho một tên cao cấp nào đó, Gustav nói:
- Peter, do ông có tính kỷ luật, ông xứng đáng với niềm tin cậy. Và trên cơ sở đó, trong các trường hợp đặc biệt nhất định ông được phép tiếp nhận các bưu kiện hay tin tức thực. Nhưng tôi nhắc lại - chỉ trong những trường hợp rất đặc biệt, giống như câu chuyện lầm lẫn đáng buồn này.
Chủ nhật đó, Heinrich bắt Weiss phải đến thăm gia đình Rumpf.
Weiss rất không muốn bị thử thách một lần nữa. Nhưng anh vẫn nhượng bộ Heinrich với hy vọng là anh sẽ nhanh chóng tìm được lý do để về nên anh sẽ cảm thấy sự có mặt ở đó là vô nghĩa lý.
Gia đình Rumpf đón tiếp hai thanh niên này rất thắm thiết tựa như coi là thành viên của gia đình.
Và thế là Weiss phải nhanh chóng tỏ ngay thái độ khó tính quá nghiêm khắc của mình sau khi Charlotte Rumpf, một thiếu nữ cao cân đối, mặc chiếc áo dài hoa giản dị đưa tay ra cho anh bắt, nồng nhiệt nói:
- Có thể không cần xưng danh: Anh là Weiss. Em cũng đã hình dung anh gần như thế này.
Đôi mắt xám đen tò mò của thiếu nữ kỳ lạ không lóe sáng lên, vì thế ngay cả khi mỉm cười bộ mặt mệt mỏi với các nét rất nghiêm nghị của thiếu nữ vẫn có vẻ buồn man mác.
Không để cho Weiss đáp, thiếu nữ đề nghị:
- Chỉ có điều là xin anh đừng làm ra vẻ ngạc nhiên, Heinrich đã kể với em về anh.
Heinrich coi nói chen vào là cần thiết, anh cất giọng giải thích:
- Nhưng chỉ những gì một thiếu nữ cần biết về người thanh niên đáng chú ý mà cô ta chưa quen biết.
- Heinrich, không nên. - Weiss lúng túng.
Ngay khi đó một cô gái tóc đen da bánh mật đi vào phòng, cô gái mặc loại vải màu da cam sáng, và cả phòng lóe lên vì cái màu lộng lẫy này. Lóe đôi mắt đen lên, cô gái vẻ coi thường nói với Weiss:
- Caroline von Wirth. - Trìu mến đặt tay lên vai Heinrich, chăm chú nhìn anh. - Người ta có bịa đặt chuyện về anh, tựa như anh định cống hiến hết sức mình cho công việc. Và bây giờ em có thể khẳng định điều đó.
- Cô có những cơ sở gì cho quyết định đó?
- Gì nữa! Thì cuối cùng anh đã muốn gặp em.
- Chỉ theo lệnh con tim thôi?
- Nhưng lần trước anh đã chẳng chú ý đến công việc của em ở Berkaerstrasse khiến em không thể không nghĩ: anh chú ý nhiều nhất đến em chỉ như một bạn đồng nghiệp của anh thôi.
Heinrich bối rối, và để cố gắng tránh cái nhìn của Weiss, giải thích:
- Tôi chỉ chú ý đến các vấn đề cô trở nên nghiêm nghị tới mức nào sau khi bắt tay vào làm ở đó.
- Anh hình dung xem, không quá anh đâu.
Heinrich quay sang Weiss, báo tin.
- Caroline biết hoàn thiện mấy thứ tiếng nước ngoài, hơn nữa cô ấy cũng hoàn thiện cả trong mọi quan hệ khác.
Weiss cũng đã được biết rằng ở phố Berkaerstrasse chỉ đặt một ban ngành mật - ban quan hệ đối ngoại. Ban này chỉ huy các chiến dịch ở ngoài nước và phân tích các tài liệu từ nước ngoài gửi về.
Anh cũng đã được biết Caroline, con gái một nhà ngoại giao chết năm 1935, hầu như từ bé sống ở nước ngoài. Khi bố cô gái chết, Bộ ngoại giao có ý định đưa cô ta vào làm việc trong Ban tình báo của Bộ, nhưng cô gái kiên quyết từ chối. Và để tránh phải huy động ra mặt trận lao động, Caroline vào làm cho Ban Sáu ngành SĐ - làm nhân viên mật mã và ngay sau đó làm phiên dịch. Giấy giới thiệu tốt nhất là anh trai Caroline mới hy sinh ngoài mặt trận, tốt nghiệp trường đại học tổng hợp năm 1933 cùng với Walter Schellenberg.
Lúc đầu Weiss lo ngại tính kiên quyết và có nghị lực mà Heinrich tỏ ra khi tổ chức việc làm quen này cho Weiss, ngay sau khi hai người cùng các thiếu nữ bỏ ra ngoài rừng dạo chơi thì mọi nghi ngờ đều biến mất. Heinrich rất say sưa chuyện trò với Caroline, thậm chí không nghĩ cả đến việc Weiss sẽ có thái độ thế nào về cuộc gặp gỡ này với thiếu nữ.
Nhưng nếu Gustav được biết chuyện làm quen này có lẽ hắn sẽ có thể nghi ngờ điều Weiss quá nhanh chóng thích hợp với Berlin. Vì thế Weiss quyết định trong mọi trường hợp phải ở xa Caroline hơn để không cho cô gái có lý do nói với ai đó về sự quen thuộc mới này.
Bắt gặp vẻ lo lắng trong con mắt Weiss, Charlotte hỏi:
- Anh buồn vì đi với em à? - Và như tự đồng ý: - Tất nhiên em thật đáng chán ngấy và như không hợp thời. Nhiều bạn gái của em đã gia nhập các đội nữ hậu cần, còn em thì lại vào nhà máy, đang làm cho xong nghĩa vụ lao động. Em sống trong doanh trại và chỉ chủ nhật mới về nhà.
- Nhưng cô cũng đã hành động rất yêu nước. - Weiss lãnh đạm nói.
- Không, em thực chỉ muốn thế thôi. Bố em đã làm kỹ sư trưởng nhà máy này, nhưng từ năm ba mươi ba thì không ở đâu cả, bỏ về hưu vì bệnh đau tim.
- Trông bố cô còn khỏe mạnh, - Weiss nói như cái máy. - Khó mà có thể nói được rằng ông cụ đang ốm đau.
Charlotte lo lắng nhìn Weiss. Cô vội vã khẳng định:
- Không, không, bố em rất hay ốm đau.
Và bỗng nhiên Weiss có ý nghĩ: năm ba mươi ba bọn phát xít lên cầm quyền. Không, mọi việc ở đây không đơn giản như vậy. Và cũng vội vã như Charlotte, anh nói:
- Đúng là những người đau tim trông vẻ rất đẹp.
Charlotte gật đầu và mỉm cười biết ơn, cô hỏi:
- Nghe em tán hươu tán vượn anh thích không?
- Tất nhiên rất thích. - Weiss đáp.
- Đôi khi em cảm thấy, - thiếu nữ buồn rầu nói: - em như đang sống một cuộc sống hai mặt kỳ lạ thế nào ấy. Và, anh biết không, ở xưởng máy không quá kinh khủng, mặc dù công việc rất nặng nề và nhiều phụ nữ đang bị tàn tật hoặc mắc bệnh không chữa nổi. Cái kinh khủng nhất sau đó là trong doanh trại. Đàn ông họ vào đó thật sự như vào…, tự anh biết, vào đâu. Và có những phụ nữ coi mọi chuyện đều bình thường cả. Họ cũng rượu chè, thật kinh khủng. Còn một số ba mẹ phải giấu con trong doanh trại vì không còn biết quẳng chúng đi đâu nữa. - Dừng lại một chút rồi nói tiếp: - Nhưng tại sao các đảng viên đảng xã hội dân tộc được thoát các chuyện này và không chịu những thiếu thốn mà cả dân tộc đang chịu đau khổ? Anh coi như thế là đúng à?
- Nhưng tôi mới đến Berlin không lâu. - Weiss định tránh trả lời thẳng.
- Em quên mất là anh đã phục vụ bên đất thống sứ. Hitler nói rằng, đất thống sứ là nơi dự trữ đối với bọn Ba Lan, là trại tập trung lớn. Đúng ở bên đó kinh khủng không?
- Đối với ai cũng thế.
- Em muốn biết không phải anh sống ở bên đó ra sao, mà ở bên đó con người bị giết ra sao?
- Thế chỗ cô, trong nhà máy không có tù binh làm việc à?
- Họ bị tra tấn đến chết, và nhiều người chết cái chết của mình - vì kiệt sức. Đôi khi em thấy xấu hổ vì em là cô gái Đức. - Charlotte buồn rầu nói. - Và anh biết em nghĩ gì không? Nếu như người Nga chiến thắng, họ cũng sẽ đối xử với chúng ta như là chúng ta đang đối xử với họ. Doctor Goebbels lúc nào cũng khẳng định rằng người Nga sẽ trả thù chúng ta, tàn bạo đáp lại tàn bạo. Em thấy nhức tai vì những diễn văn dài dòng của ông ta.
- Và dù sao cô cũng đồng ý với điều ông ta nói sao?
- Thế chẳng lẽ không đúng à?
- Do ngành nghề của mình, tôi phải làm quen với các nguyên tắc của bọn Bolshevik, - Weiss nói. - Chúng dứt khoát không theo những nguyên tắc mà quốc trưởng tuyên đọc, và tôi nghĩ rằng người Nga sẽ đối xử không theo như chúng ta dự tính. - Và thấy bổ sung thêm là cần thiết: - Vì vậy Liên Xô là đối thủ chính của đế quốc đệ tam. Và không chỉ là đối thủ bên ngoài như những đồng minh của nó, mà còn cả về chính trị nữa.
- Kỳ lạ đấy, - Charlotte chậm rãi kéo dài giọng, - em biết, anh là sĩ quan SĐ, nhưng vì sao đó em không sợ anh. Còn anh, em cảm thấy, anh sợ em, và vì vậy anh nói một cách thận trọng như thế và trả lời không đúng các câu hỏi của em.
- Cô biết cho, - Weiss nói, giọng tỏ ra cố ý nông nổi, - tôi cho rằng, không nói chuyện với cô về chính trị thì tốt hơn.
- Được, vậy anh hãy nói với em những gì mà anh thường nói với các cô gái khác đi. - Và Charlotte sốt ruột ra lệnh: - Nào, em nghe anh đây.
Weiss lúng túng mắt nhìn xuống đất.
- Có thể anh không thích em?
Weiss chân thành thú nhận:
- Đừng nói thế, rất thích là khác!
- Chính ở điểm gì? - Thiếu nữ gạn hỏi.
- Ở điểm cô là người thế nào, thể hiện ra như thế.
- Em thế nào?
- Thì anh cảm thấy như đã quen biết em từ lâu.
- Do Heinrich nói?
- Không, Heinrich không bao giờ nói với anh về em.
- Đàn ông thường hay bàn tán về các cô gái. Anh sẽ nói gì với Heinrich về em? Nào, hãy dũng cảm lên!
- Rằng em là nữ thần rừng Grunewald.
- Kỳ lạ đấy, - Charlotte đăm chiêu nói, - nhưng lạ anh lại trở nên giả tạo như vậy khi nói đến chuyện nhỏ nhặt.
- Đó là lời quở trách?
- Thế anh giận rồi à? Anh cũng muốn là người như tất cả những người khác à?
Weiss trấn tĩnh lại ngay, nói vẻ tiếc rẻ:
- Anh mới đến Berlin không lâu, và tất nhiên anh không đủ khả năng biết cách đối xử với mọi người.
- Anh đến vườn bách thú Berlin chưa? Chưa à? Thật đáng tiếc. Phải bắt đầu từ chỗ đó. Anh sẽ tìm thấy ở đó nhiều điều đáng học tập.
- Ở bên các chuồng vẹt?
- Dù sao thì cũng không phải ở bên các chuồng mãnh thú. - Charlotte mỉm cười. - Anh hãy tin rằng em nói thế chỉ vì em biết: anh tốt hơn, chứ không như anh muốn thể hiện ra.
Weiss hoàn toàn không muốn gây cho người thiếu nữ này cảm xúc đó, một thiếu nữ đa cảm và sắc bén thể hiện ý kiến cá nhân. Điều đó nguy hiểm. Và mặc dù anh rất thích nghe những lời nói như vậy của Charlotte, anh vẫn không có quyền mạo hiểm hơn nữa. Ai mà biết được sự nhạy bén về tình cảm của Charlotte có thể đi xa đến đâu… Vì thế anh hỏi để chuyển đề tài câu chuyện.
- Hình như Heinrich thực sự yêu tiểu thư Caroline?
- Thực ra chị ấy đẹp đấy. Lẽ nào anh không nhận thấy?
- Đúng, tất nhiên, rất đẹp, - Weiss đồng ý.
- Ve vãn một thiếu nữ xinh đẹp - Charlotte nói ra giọng bậc thầy, - thật tự nhiên đối với người đàn ông, cũng như một sĩ quan phải chăm lo đến danh dự quân phục của mình.
Nếu như lúc đầu phần nào Weiss không yên tâm vì sự chú ý quá rõ rệt và nhẫn nại của Heinrich đối với nữ nhân viên Ban mật vụ số Sáu của SĐ thì bây giờ anh đã hoàn toàn yên tâm. Qua lời Charlotte anh hiểu rằng, quan hệ của Heinrich với Caroline von Wirth xinh đẹp không thể gây nghi ngờ gì cho ai cả.
Weiss hít sâu làn không khí mát lành sạch sẽ tựa hồ như khử trùng rồi. Anh nhìn quanh.
Dải rừng Grunewald nằm xung quanh, và không thấy cửa rừng đâu cả. Rừng được chăm sóc như công viên. Những người thợ rừng tỉa sửa cả khu vực mênh mông này với sự cố gắng cẩn thận chẳng khác gì những người trồng vườn chăm sóc các bồn hoa và các nữ tỳ dọn dẹp các căn phòng thông nhau trong trang trại giàu có, không để có một chút rác rưởi nào ở đâu.
Thậm chí không tin được rằng, người ta lại chăm sóc rừng cẩn thận như thế vào lúc này - thời chiến - khi mà hàng triệu người Đức bị lùa vào công tác nông nghiệp theo việc động viên lao động bắt buộc.
Những khu vực lớn của rừng với các con đường lát nhựa rất tốt được rào bằng dây thép gai. Các biểu ghi chữ thông báo: “Chú ý, sử hữu cá thể!” Vi phạm điều nghiêm cấm này cũng chẳng khác gì đột nhập vào vùng cấm địa.
Họ ăn tối ở chòi lộ thiên trong cảnh hoàng hôn. Còn chưa kịp ngồi xuống ăn thì còi báo động phòng không đã rú lên.
Ở khu vực ngoại thành gồm các tòa nhà lầu, biệt thự này không có hầm tránh bom công cộng, chỉ có hầm riêng của các gia đình giàu có nhất. Vì nghiêm cấm đào hầm ở trong rừng, mà làm hỏng các mảnh đất nhỏ bé của mình thì các tiểu chủ lại không muốn.
Thường thường quân đồng minh ném bom các khu vực đông công nhân ở Berlin.
Lần này cũng thế. Và mặc dù Berlin nằm trên một mặt phẳng thấp, những đám cháy khói lửa vẫn như vươn cao các lưỡi lửa lay động giần giật của thành phố lên.
Những tiếng bom nổ ầm ầm vang đến đây như tiếng đập búa khổng lồ.
Tất cả đều im lặng không ai động đến cơm nước.
Tay xoa chiếc trán hói nhỏ của mình, ông Rumpf cất giọng nói nhỏ, không quay sang ai cả:
- Lạ thật, tại sao chỉ có Mỹ và Anh nhận lấy trách nhiệm tiến hành các biện pháp chinh phạt này đối với nhân dân Đức còn không quân Liên Xô thì không tham gia vào?
- Rõ ràng vì bọn Nga không đủ máy bay. - Caroline đưa ra giả thuyết.
- Thống soái Goering khẳng định điều ngược lại. Người Nga di chuyển các nhà máy làm máy bay sang tận phía Đông, sang những vùng máy bay oanh tạc của ta không bay tới được. - Rumpf liếc nhìn Weiss. - Có hồi, đối với Canaris đây là tin mới bất ngờ đấy.
Weiss lặng lẽ dang tay ra.
- Ở địa vị người Anh và Mỹ tôi sẽ cung cấp cho bọn Nga các máy bay hoạt động tầm xa, - Caroline nói.
- Thực chất vì sao? - Heinrich hỏi.
- Để bọn Nga ném bom chúng ta và chúng ta căm thù bọn Nga hơn! - Caroline tức giận thốt lên. - Tôi cho rằng điều đó sẽ có lợi cho chính quân đồng minh.
Weiss rít răng nói vẻ thờ ơ lười nhác:
- Cũng chẳng cần phải nói chuyện công khai như thế về vấn đề mà các “sếp” của ta ở Berkaerstrasse đang quan tâm đến.
Mặt Caroline lộ vẻ có lỗi. Rùng mình nhún vai, cô ta lúng túng nói:
- Xin lỗi, tôi không dự tính trước rằng anh được biết quá rõ như vậy.
Weiss mỉm cười xoa dịu với Caroline, anh bình tĩnh nói:
- Thực ra thì ở đây không có gì bí mật cả. Lẽ nào có thể khác được.
Bầu trời ửng hồng trên Berlin vẫn tiếp tục rung nổ, hình như có các mũi khoan khổng lồ đang khoan vào lòng đất Berlin. Những vệt đèn pha xanh lạnh cắt ngang mây đen, và ngay khi có những vệt đó của đạn cao xạ nổ xuyên qua chúng. Tiếng nổ của bom giống như những tiếng động ngầm trong lòng đất.
Mặt tái nhợt nghiêng về phía Weiss, Caroline thì thầm nói:
- Đôi khi tôi cảm thấy rằng quân Đồng minh không mong muốn nước Đức bại trận, còn những cuộc ném bom này chỉ là để đút lót bọn Nga thôi. Và khi đó tôi thỏa thuận với họ.
- Tiểu thư thông minh lắm! - Weiss nhếch mép cười. - Tất nhiên, giết hại dân thường dễ dàng hơn và an toàn hơn là mở mặt trận thứ hai chống chúng ta.
Được Weiss tán dương, Caroline thì thầm nói thêm:
- Hơn nữa họ lại cẩn thận tránh phá hủy các mục tiêu công nghiệp lớn.
- Nhưng điều này khó tin đấy!
- Anh nghĩ thế à? - Caroline mỉm cười chế nhạo. - Thế thì sao tình báo của họ chưa bao giờ có ý định thiết lập tọa độ trong các khu vực xí nghiệp quốc phòng?
- Tôi nghĩ rằng ở đây có công lao của phản gián ta.
- Thế bọn Nga lại làm như vậy đấy!
- Nhưng chính tiểu thư chẳng đã nói rằng không quân Nga không tham gia vào các vụ oanh tạc như vậy.
- Đúng là trong các vụ như vậy, nhưng mà theo các mục tiêu đã chọn thì chúng lại đánh với một độ chính xác khiến ta có ý nghĩ khó chịu nhất.
- Ý nghĩ gì?
- Ơ, lẽ nào anh không hiểu? - Caroline bực tức. - Ngay cả trong việc này bọn Nga cũng đặt ra cho bản thân nhiệm vụ tuyên truyền và làm cho nhân dân có khái niệm lừa dối về bản thân.
- Tiểu thư cho rằng bọn Nga đang hoạt động nhìn xa thấy rộng như vậy?
- Nhìn xa thấy rộng hơn là Đồng minh của chúng. Và chúng ta phải giúp cho Đồng minh của chúng hiểu điều này.
- Bằng cách nào?
- Nếu như người Đức chúng ta có thể trở nên lớn mạnh hơn các tổn thất do các vụ ném bom mang lại cho chúng ta và sẽ tìm ra phương pháp làm cho Đồng minh của Nga thấy rằng, cuối cùng bọn Nga sẽ lừa Đồng minh, có khả năng Đồng minh của Nga sẽ trở thành Đồng minh của chúng ta.
- Tiểu thư nói phải, - Weiss đồng ý. - Nhưng hình như bọn Nga trung thành với các trách nhiệm của chúng trước Đồng minh hơn là Đồng minh trước bọn Nga.
Caroline hăng say tuyên bố:
- Tôi tin ở thiên tài của chúng ta. Và trong chúng ta những ai có sự tưởng trọng và kinh nghiệm cao sẽ có thể truyền cho Đồng minh của Nga sự khẳng định có dẫn chứng về vấn đề bọn Nga đang lừa dối Đồng minh, còn cho bọn Nga cũng hiểu những tài liệu tương tự về Đồng minh của chúng.
- Đúng, - Weiss sôi nổi nói: - Tôi không hề nghi ngờ là ở phố Berkaerstrasse có những người không chỉ nghĩ như tiểu thư mà còn có kỹ thuật tương xứng để thực hiện kế hoạch này. - Và ca ngợi: - Ở “Ban tham mưu Valia” chúng tôi có những tay rất lão luyện: làm được bất kỳ giấy tờ giả mạo nào giống như thật. Nhưng tiểu thư biết vì sao mà điệp viên của ta vẫn coi trọng giấy tờ thực hơn không? Vì nó đáng tin hơn.
Weiss hiểu rằng việc Caroline thích nói chứng minh không những chỉ cho ý muốn tỏ ra hơn tài Weiss. Cô ta còn sợ hãi trước màu đỏ tía tàn bạo của các tiếng bom nổ, đầu óc cô ta căng thẳng tới mức điên cuồng lên được và để giữ được vẻ tự chủ trông thấy, cô ta nói luôn mồm, định bóp chết cái sợ bằng chính cái âm thanh của giọng nói cá nhân. Và khi cuộc ném bom chấm dứt và còi báo an vang lên, hoàn toàn bất lực, Caroline đưa bàn tay lạnh toát đẫm mồ hôi ra cho Weiss và lo sợ hỏi:
- Hình như tôi có nói quá lời với anh?
- Tiểu thư nói thế làm gì! - Weiss ngạc nhiên. - Lời nói của tiểu thư đã chứng minh quan tâm say sưa với công việc của mình ra sao. Và có thế thôi.
Tiễn khách ra xe, Charlotte hỏi Weiss:
- Lẽ nào anh lại bị thu hút bởi chuyện huyên thuyên của Caroline? Ngay em cũng không ngờ rằng công việc sẽ đặt lên chị ấy vết tích khó chịu như vậy.
- Chỉ vì Caroline quá căng thẳng đầu óc thôi.
- Đúng thế, - Charlotte đồng ý, - và em cũng thế. Những vụ ném bom này sắp biến hết chúng ta thành điên dại mất thôi. - Rồi khẽ hỏi: - Anh sẽ còn đến đây chơi nữa chứ? - Và nói thêm vẻ lúng túng, trìu mến, dò hỏi nhìn Weiss bằng đôi mắt xám đen, buồn rầu: - Bây giờ sau khi anh đã là người quen của chúng em, anh có thể đến chơi chỗ chúng em một mình, nếu Heinrich bận việc.
Weiss gật đầu, ngồi vào xe, mắt ngoảnh lại. Charlotte đứng bên chiếc cổng thấp bện bằng cành cây tay giơ lên chào tạm biệt.
Trước khi trao đổi với Heinrich những cảm xúc của mình về gia đình Rumpf, Weiss giải thích rất lâu và tỉ mỉ cho Heinrich về các quy tắc và chiến lược mà từ nay Heinrich phải tuân theo. Và anh tự nhận thấy rằng anh nói cũng với cái giọng bậc thầy như anh vẫn thường nghe thấy trong giọng nói của Baryshev khi đồng chí ấy giảng dạy cho chính anh.
Bỗng nhiên Heinrich ngắt lời Weiss.
- Thế cậu có biết bố Caroline chết hoàn toàn không phải vì mắc bệnh, mà là bị đầu độc không?
- Kẻ nào?
- Tôi chỉ biết rằng ông ta bị đầu độc.
- Cậu mê cô gái này à?
- Đang tiến lại gần mức đó, - Heinrich lầu bầu nói. - Nhưng tôi có thể thôi được.
- Cậu thấy không, - Weiss nói, - chẳng hạn tôi đã và không coi việc bố cậu bị bọn phát xít giết hại là cái chủ yếu quyết định đối với cậu.
- Bị chú tôi?
- Bị bọn phát xít. - Weiss kiên trì nhắc lại - Cái chủ yếu và quyết định đối với cậu lại là vấn đề khác. Cậu đã giác ngộ, hiểu rằng cậu không thể đi với những kẻ đang nắm chính quyền thống trị nhân dân Đức.
- Trời. - Heinrich thốt lên. - Ông tướng lại lên giọng triết lý…
Weiss như không nghe thấy tiếng thốt nực cười của Heinrich, tiếp tục nói, bình tĩnh và có suy luận:
- Caroline chẳng hạn, nếu coi như cô ta được biết là bố cô ta bị giết theo chỉ thị của một nhân vật nào đó, có khả năng cô ta sẽ vô cùng căm thù chính kẻ này. Nhưng lại không phải căm thù chế độ quốc xã.
- Cậu tin như vậy? - Heinrich ngắt lời Weiss.
- Tôi chỉ lập giả thuyết thôi.
- Tức là tôi phải ra lệnh cho bản thân: “Dừng lại!”? Nhưng, nếu sự say mê này có lợi?
- Tôi sẽ coi các phương pháp khác tốt hơn.
- Còn nếu quên mất đạo lý quá kỳ lạ của các cậu thì sao? - Heinrich hỏi.
- Vấn đề không phải ở đạo lý. Cậu phải thấy Caroline đã luôn mồm tán chuyện phiếm khi đầu óc bắt đầu căng thẳng vì hãi tiếng bom nổ. Cô ta có thể mất tự chủ như vậy vì đầu óc căng thẳng cả trong các hoàn cảnh khác, và điều đó sẽ xảy ra không phải không nhận thấy. Tức là, cậu càng lánh xa cô ta thì sẽ càng tốt cho cả đôi ta - có lý trí và an toàn hơn.
- Nhưng mà lời tán phiếm của cô ta làm cậu thích thú đó thôi, tôi nhận thấy điều đó qua nét mặt cậu…
- Cô ta chỉ nói những điều mà chúng ta đã rõ từ các nguồn tin khác.
- Thôi được, có thể tôi sai, cậu đúng. Nhưng tôi vẫn có đủ các quan sát để xác định một điều gì đó nữa. Có đúng là Charlotte đã gây được cảm xúc tốt cho cậu không?
Weiss lặng lẽ gật đầu, nhưng không quay sang.
- Thôi được, đừng quay con mắt sợ hãi của cậu đi. Tôi sẽ rộng lượng hơn là cậu. Xin mời, cứ gặp gỡ nhau theo ý muốn. Charlotte là cô gái tốt.
Weiss buồn rầu nói.
- Chính thế, vì tốt tới mức tôi sợ rằng các ý kiến của cô ta sẽ mang lại điều bất hạnh cho chính cô ta. Có nên ngăn cô ta bằng cách gì đó không?
- Thì cậu đi mà ngăn ngừa, và không phải ban ngày, có thể ban đêm, trong vỉa rừng huyền bí Grunewald ấy.
- Ở đây tôi không có cớ để đùa. - Weiss khẽ nói. - Nhưng cậu tự hiểu đấy, tôi không thể ngăn ngừa cô ta về việc gì cả. Và thậm chí có khả năng sẽ không gặp gỡ cô ta hơn nữa.
- Cậu nói nghiêm chỉnh đấy chứ?
Weiss gật đầu.
- Thế thì, Heinrich nói. - Hãy coi là tôi với cậu đã chịu tổn thất như nhau.
- Tôi cảm thấy Charlotte là cô gái rất tốt. - Weiss nhắc lại.
- Thì cậu muốn qua đó nói rằng, cậu mất mát nhiều hơn tôi chứ gì? Mà có khả năng thế. Caroline không chỉ rất đẹp, còn vị tất trong tâm hồn cô ta đã có cái gì tốt ngoài sắc đẹp ra. Có thể cậu đúng. Và cậu bất hạnh hơn tôi. Hãy nhận lấy lời chia buồn của tôi!…
•º•
Trong trường hợp không có mặt ở doanh trại mỗi người phải báo cho Gustav biết: đã ở đâu và với ai trong thời gian đó. Nhưng không đòi hỏi báo cáo viết. Việc báo tin này mang hình thức một buổi nói chuyện biếng nhác giữa hai người ngang hàng nhau.
Ngay sau lần đầu tiên đến thăm nhà Schwarzkopf, Weiss đầy vẻ tự tin dứt khoát cho Gustav hiểu rằng hắn không thể trông mong vào các tin tức gì đó về nhà Schwarzkopf.
- Chắc là Willie Schwarzkopf gây được nhiều cảm tình đối với ông? - Gustav giễu cợt nhận xét.
- Vấn đề không phải thế. - Weiss nghiêm nghị nói. - Khi Willie tỏ ra chú ý đến lối sống của tôi, tôi đã trả lời ông ta như tôi vừa trả lời ông ở đây.
- Ông đã thận trọng đến thế đấy!
- Đúng. - Weiss nói. - Như thế. Tôi rất quý trọng tình bạn giữa tôi và Heinrich Schwarzkopf. Tôi mang ơn anh ta rất nhiều.
- Chứ sao nữa. - Gustav kéo dài giọng. - Ông nói đúng: đó thực sự là cái yếu. Nhưng nhược điểm đó không phổ biến lắm trong số những người đang phục vụ ở đây, khiến tôi sẵn sàng hòa giải với nó.
- Xin cám ơn ông. - Weiss nói.
Việc đến thăm nhà Rumpf của Weiss không làm Gustav chú ý. Hơn nữa anh đã mô tả Charlotte như một đoàn viên “thanh niên Hitler” kiểu mẫu, một tín đồ cuồng tín coi công việc làm ở trong nhà máy chỉ là phương pháp thể hiện lòng trung thành tuyệt đối của mình với quốc trưởng.
Nhưng anh lại nói về Caroline von Wirth với vẻ vô cùng phấn khởi khiến Gustav buộc phải hỏi có phải Weiss thấy yêu cô ta ngay khi thoạt trông thấy cô ta hay không, còn sau đó nói như kết luận chung:
- Thôi, xin chúc ông có những buổi gặp gỡ thú vị. Ông định khi nào sẽ gặp lại cô ta?
- Tôi chưa có ý định đề nghị cô ta về việc đó, mắt Weiss hơi mờ đi.
- Tại sao?
- Thì tôi định hỏi ông về điều này, - vẻ rất chân thành Weiss cất giọng đề nghị. - Tất nhiên cô ta là thiếu nữ xinh đẹp, gia đình khá giả, nhưng đã sống nhiều năm ở nước ngoài… với bố, và tôi không nhận thấy cô ta có lòng yêu nước cao cả.
- Không nhận thấy? - Gustav ngạc nhiên. - Vậy thì xin chúc mừng! Tức là cô ta đã say mê ông tới mức quên cả chính trị.
- Ông biết rõ cô ta thế cơ à?
Không trả lời câu hỏi này, Gustav khuyên:
- Dù sao thì cũng nên xét: sắc đẹp của đàn bà cũng có thể là vũ khí như sự thông minh của đàn ông. Mà cả hai cái này đều cần thiết như nhau trong khối các ngành mật.
- Ông định bảo tôi thu hút cô ta? - Weiss hỏi.
Gustav độ lượng mỉm cười.
- Tôi đề nghị ông suy nghĩ những điều tôi nói.
- Có lẽ tôi đã hiểu ông. - Weiss lắp bắp nói.
- Thế thì rất tốt. Ông đã có kết luận gì cho bản thân?
- Khi nào cần, ông sẽ nói với tôi, có nên nối lại mối quan hệ với Caroline von Wirth hay không.
- Ông Peter, ông thật là thông minh. - Gustav nói.
Không phải toàn bộ nhân viên nhóm sĩ quan thông tin đặc biệt của Walter Schellenberg thường trú trong các ngôi nhà nhỏ ẩn dưới các khóm cây tím. Một số trong bọn này sống ở nhà riêng, và từ nhà đến đây chỉ để nhận nhiệm vụ. Đó là những người có tai mắt đáng kể ở Berlin. Tất cả đều thuộc các gia đình kính trọng và có điều kiện vật chất độc lập.
Một tên trong bọn này là Hugo Lemberg - con trai luật sư nổi tiếng ở Berlin, có bằng luật sư và là phi công theo nghề quân sự, đã lôi cuốn sự chú ý của Weiss.
Cái con người thanh niên có dáng thể thao này tỏ ra rất độc lập và có những ý kiến sắc bén, kiên quyết. Một lần hắn hỏi Weiss:
- Ông đã làm việc bên cục tình báo và phụ trách vấn đề Nga. Xin cho biết, theo ý ông, chúng có lộ ý nghĩ về khả năng đàm phán mật tay đôi gì đó với Đức không?
- Không. - Weiss nói.
- Còn về việc Nga có thể bị ta đánh bại?
- Không. - Weiss nhắc lại.
- Thế còn những tên đang làm việc với chúng ta?
- Thường đó là lũ cặn bã.
- Tức là ông coi công tác phá hoại bên trong nước Nga không triển vọng?
- Chúng tôi đã có những chiến dịch nhất định thành công, thí dụ…
- Tôi hiểu ông. - Hugo ngắt ngay. Mời Weiss thuốc lá xong, hắn đăm chiêu kéo hơi thuốc: - Từ đây có thể đi tới một kết luận: để chúng ta có thể thắng cuộc chiến tranh ở phương Đông, chúng ta cần phải thất bại ở phía Tây càng sớm và có hiệu quả càng tốt. Và một số cho rằng, nhượng bộ đối thủ quân sự của chúng ta ở phía Tây tốt hơn là bị thất bại bởi kẻ thù chính trị quân sự của chúng ta ở phương Đông.
- Tôi vẫn tin vào thắng lợi cuối cùng của quốc xã. - Weiss nói.
- Tôi cũng thế. - Hugo nói. - Nhưng đường đi tới thắng lợi thường khác nhau.
Một hôm Hugo mời Weiss đến nhà hắn. Biệt thự nhà Lemberg ở gần Wannsee, trong khu Dahlem. Và ở đây bất ngờ Weiss được gặp đại úy Gerd. Nhưng tên này không hề lộ vẻ ngạc nhiên trước sự có mặt của Weiss: đúng là hắn đã được biết trước về cuộc gặp gỡ này.
Mọi người ăn trong một nhà kính lớn, nền lát bằng các tấm đá thô. Đề tài câu chuyện sau bữa ăn mang đặc tính vô cùng trừu tượng. Sau đó, mọi người đứng dậy đi lên phòng làm việc của bố Hugo. Nhìn thấy trên giá tủ sách tuyển tập lớn những tác phẩm mới nhất của ngành xuất bản Xô Viết theo ấn phẩm, Weiss coi việc che giấu ngạc nhiên là không cần biết.
Hugo giải thích:
- Theo nhiệm vụ của một số nhân vật có uy thế bố tôi nhận trách nhiệm phân tích tình hình chính trị và tư tưởng của xã hội Xô Viết.
- Ông cụ biết tiếng Nga à? - Weiss hỏi.
- Bố tôi có những người giúp việc nắm hoàn thiện tiếng Nga. - Hugo nói.
- Ông Weiss cũng có trình độ hiểu biết như vậy. - Gerd nhắc.
- Tôi thật thích thú được biết không những chỉ các khả năng về mặt ngôn ngữ học của vị khách này của tôi, - Hugo nói, - mà còn cả việc nhận xét một cách dũng cảm và đúng đắn tình trạng đạo đức chính trị của bọn Nga nữa.
Hắn quay sang phía Weiss nói tiếp:
- Điều đó làm ông vinh dự. - Và hơi nghiêng đầu có đường ngôi chải cẩn thận tóc ngắn mượt dính sát vào nhau.
Sau khi mời Weiss và Gerd ngồi xuống ghế bành và tự hắn ngồi xuống bên chiếc bàn hút thuốc tròn nhỏ, Hugo hỏi:
- Xin cho biết, theo ý các ông, có sự khác nhau hay không về mức độ tội lỗi giữa sự phản bội nhà nước đế quốc và phản bội quốc xã?
- Tôi không phải luật gia và rất tiếc, không thể phân tích các khía cạnh tỉ mỉ. - Weiss nói.
- Thôi được. - Hugo đồng ý. - Ông còn có thì giờ để suy nghĩ đến câu hỏi của tôi. Nhưng tôi đưa ra câu hỏi này với mục đích nhất định để ông hiểu: quốc xã là bất tử, còn mỗi người chúng ta, ai gây cho sự nghiệp của quốc xã dù chỉ một tổn thất rất nhỏ cũng xứng đáng tội chết.
- Rõ như thế rồi! - Weiss nồng nhiệt thốt lên.
- Rất tốt, - Hugo nói. - Bây giờ xin ông đặc biệt chú ý. Có khả năng ông sẽ phải gặp gỡ và tiễn đưa những người nước ngoài là đối phương của quốc trưởng, nhưng lại là bạn của nước Đức. Nếu như trước mặt ông họ dám bày tỏ các ý kiến phê phán quốc trưởng, ông sẽ hành động ra sao?
Weiss tin tưởng nói:
- Nếu những cuộc gặp gỡ này nằm trong trách nhiệm phục vụ của tôi, tôi sẽ đối xử phù hợp với những chỉ thị tôi sẽ nhận được.
Gerd không kìm được, ngắt lời Weiss và vẻ long trọng, hài lòng tuyên bố với Hugo:
- Bây giờ thì ông thấy rõ rồi chứ? Tôi chẳng đã nói với ông mà! Tình cảm hiểu biết địa vị cá nhân của ông Weiss phát triển cao đến kỳ lạ. - Quay sang Weiss hắn nói như để xin lỗi: - Tôi mong rằng ông không giận chứ? Sự thật - đó là chỉ huy tối cao của chúng ta!… - Hắn đề nghị Hugo: - Ông cho phép tôi giảng giải đôi chút chứ? - Gerd hơi nhắm mắt lại, tay đặt lên bụng và bắt đầu lầu bầu nói: - Các ông biết không, tất cả chúng ta rõ ràng là thừa nhận quyền tối cao của quốc trưởng ở mức độ như nhau. Và cái vĩ đại của người thật vô tận và trọn vẹn tới mức ngay những đại biểu xuất sắc nhất của các dân tộc khác cũng không hiểu nổi.
- Ngắn gọn hơn! - Hugo sốt ruột đề nghị.
- Tóm lại, đây là điều tôi muốn nói. Cái bất tử của quốc trưởng được thể hiện ở nước Đại Đức chúng ta và chăm lo tới việc giữ gìn nó là phục vụ quốc trưởng. Nhưng Hitler, đó chỉ là tên gọi. Còn quốc trưởng - đó là tinh thần nước Đức. Vì vậy, nếu nhân vật hợp với ông sẽ quan tâm đến vấn đề dân tộc Đức vì lợi ích của nước đại đế quốc ta, dù không có Hitler đi nữa, sẽ có thể thực hiện được thành công sứ mệnh lịch sử của mình hay không, thật rất muốn các ông đưa đủ lý lẽ xác đáng để khẳng định điều này.
- Nếu người ta sẽ ra lệnh cho tôi. - Weiss nói.
- Và ông đừng quên phân tích đặc điểm đoàn kết nhất trí kiểu Bolshevik của bọn Nga thật rõ ràng như ông đã làm cách đây không lâu trong khi nói chuyện với tôi. - Hugo bổ sung thêm.
- Tôi hy vọng, Weiss nói - toàn bộ vấn đề này sẽ được nhắc đến khi ra chỉ thị.