Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm Mươi Hai

❊ ❊ ❊

Ngôi nhà biệt thự của viên quý tộc giàu có ở sâu trong vườn cây trên đường phố Marshalkovskaya phục vụ cho các sĩ quan tình báo đi đến Warszawa công cán như là một khách sạn. Rõ ràng là địa vị ngành nghề thực sự của một tình báo thường được xác định không phải bằng chức tước hoặc cương vị mà bằng nhiệm vụ mà tình báo này được trao. Phổ biến nhất là bằng những mối liên hệ với các giới cao cấp và bằng địa vị của viên tình báo trong các giới này. Vì thế việc có được một căn phòng trong khách sạn tình báo bí mật này phụ thuộc một phần vào chỗ giấy giới thiệu công tác của nhân viên tình báo này viết gì, một phần vào chỗ nhân viên tình báo này cư xử ra sao với tên phụ trách khách sạn ngồi bên bàn hút thuốc ở phòng tiếp khách…

Tên phụ trách nhà mặc thường phục loại nửa gác cửa nửa mật thám, hắn không xem hộ chiếu đưa cho hắn. Mà chỉ gõ gáy cứng của tấm hộ chiếu này xuống bàn nhã nhặn mỉm cười hỏi Weiss từ đâu đến.

Cũng mỉm cười như vậy, về phần mình, Weiss hỏi tên phụ trách nhà là hắn có thấy thích Nice hay không và đề nghị:

- Nếu như ông thấy thích thì ta sẽ coi như là tôi từ cái thị trấn tuyệt vời đó đến đây, - và ngay lập tức nghiêm nghị, không mỉm cười nữa, anh báo trước: - Ông hãy báo cho thiếu tá Steinglitz về việc tôi đến đây chỉ sau khi tôi tắm rửa thay quần áo và gặp ngài Landsdorff. Ngài Landsdorff có hỏi về tôi không?

Tên phụ trách nhà mở hộ chiếu của Weiss ra.

- Này ông bạn, - Weiss cất giọng mắng, - ngài Landsdorff có thể đã quên trong đó viết gì rồi. Có khả năng sẽ chỉ hỏi có ai trong số bạn bè của ngài hỏi về ngài hay không thôi. Đúng thế chứ? - Vẻ chiến thắng, nhìn tên phụ trách nhà, anh cất giọng coi thường: - Tức là sau khi ông dẫn tôi đến phòng của tôi thì ông có thể báo cho ngài Landsdorff biết là tôi đã hỏi đến ngài ấy!

Weiss đã quyết tâm lao vào cái khách sạn này để gặp gỡ ở đây các chỉ huy của anh và kịp nói chuyện với chúng đôi điều trong bầu không khí ngoài nhiệm vụ công tác. Vì bao giờ không khí này cũng gây được sự cởi mở.

Bị khuất phục trước vẻ tự tin một cách có quyền lực của Weiss, tên phụ trách nhà ra lệnh cho tên hầu dẫn Weiss đi, vì tính rằng, tạm thời trong lúc người mới đến còn thu xếp việc ở phòng riêng thì sẽ có thể kịp hỏi thêm về người này qua tên trực ban Gestapo.

Weiss đã định đi theo tên hầu đến thang máy, thì bỗng trông thấy Angelika Bücher đang đi xuống theo tấm thảm đỏ giải trên cầu thang, còn đi sau mụ là đại tá Joachim von Salz vẻ quan trọng cũng như mọi khi, mặt tái xanh và mệt mỏi.

Weiss lặng đi, đứng nghiêm và khẽ gật đầu chào cặp này qua cái nhìn khâm phục. Qua cái nhìn đặc biệt không những chỉ đánh giá khuôn mặt, mà cả tấm thân người phụ nữ.

Và những phụ nữ xinh đẹp thì không cảm thấy những cái nhìn như vậy là xúc phạm.

- Ơ, Johann Weiss! - Angelika nói và đưa bàn tay nhỏ bé đi găng da của mình cho Weiss.

Anh rất lịch thiệp chạm môi mình vào bàn tay đeo găng. Tên đại tá dừng lại, vẻ bối rối, vì không biết, hắn có cần phải nhận ra con người này hay không. Nheo mắt nhìn trong giây lát, Weiss nói với Angelika:

- Tiểu thư lúc nào cũng thật lộng lẫy!

- Ông đến đón ai đó? - Viên đại tá hỏi như vậy để muốn tỏ ra hắn đã nhớ đến người lái xe này.

- Vâng, - Weiss đáp. - Tôi đến gặp ngài Landsdorff. - Và cất giọng chung chung: - Tôi cần phải trao đổi vài điều với ngài Landsdorff. - Liếc nhìn đồng hồ xong anh nói thêm: - Nhưng tôi cho rằng, tôi sẽ có đủ thời gian để làm việc đó.

- Nếu vậy thì ông sẽ ăn sáng với chúng tôi, - Angelika nói và đưa mắt trách mắng nhìn tên đại tá, giải thích: - phu nhân Dietmar nói với tôi rằng ông Weiss đang tiến nhanh trên con đường nhiệm vụ.

Weiss nhếch mép cười nhiều ý, cúi đầu chào và quay sang nói với viên đại tá:

- Tôi dám mạnh dạn tin tưởng rằng bây giờ chúng ta được biết thời tiết ở Moskva ra sao trước cả bọn dân Moskva Heil Hitler! - Rồi bước qua chiếc cửa hai cánh của tiệm ăn, nhường cho tên đại tá và Angelika đi trước, anh ra lệnh cho tên phụ trách nhà vẻ khinh thường: - Hãy báo cáo với ngài Landsdorff và thiếu tá Steinglitz rằng tôi sẽ ở đây.

Weiss rất muốn là hai tên chỉ huy này sẽ gặp mặt anh trong nhóm với Salz, nhưng anh lại nghĩ ra là có thể nên tỏ ra thật suồng sã và anh đề nghị viên đại tá:

- Thật sẽ rất biết ơn ngài, nếu ngài mời hai vị này đến!

Nhưng không cần đến lời đề nghị này, Landsdorff và Steinglitz đang ăn sáng ở đây, mỗi tên ngồi bên bàn con của mình. Và Weiss đã biết khôn khéo giới thiệu với Angelika trước hết là Landsdorff và sau đó là Steinglitz, khiến cho tên đại tá không còn cách nào khác là phải mời cả hai tên này đến bàn ăn của hắn.

Steinglitz, không còn nghi ngờ gì tỏ ra rất huênh hoang trước tên đại tá. Còn Landsdorff thì lại bắt đầu một cách rất tự nhiên theo lối làm duyên kiểu cổ vồn vã với Angelika hoàn toàn không để ý đến là như thế có làm tên đại tá thích hay không.

Lão nói chuyện với Angelika về giới hạn tinh tế nhất của sự lịch thiệp và bất lịch thiệp khiến cho không lấy gì làm ngạc nhiên về kinh nghiệm của lão trong lĩnh vực mà như Weiss cảm thấy có thể chỉ là đối tượng của ký ức đối với lão.

Bữa ăn sáng bắt đầu rất sôi nổi này đối với Weiss có hai cái lợi: thứ nhất, việc quen biết viên đại tá này đã nâng anh lên rất cao trước con mắt bọn chỉ huy. Thứ hai, tên phụ trách nhà phải dành riêng cho anh một phòng tốt hơn rất nhiều so với căn phòng lúc đầu hắn định để cho chàng nhân viên tình báo khá ngỗ ngược này với chức vị thì không lớn nhưng như đã rõ, lại tự cao một cách rất có căn cứ.

Té ra, theo nhiệm vụ tên đại tá giao, Angelika đã đi thăm trường tình báo nữ và đã tham dự các giờ học tập. Mụ nói với Landsdorff:

- Thật kỳ lạ, chúng rất nhanh trí trong tất cả những gì liên quan đến việc giảng dạy kỹ thuật. Nhưng khi tôi bắt đầu hỏi về các thủ đoạn chủ yếu nhất của nữ giới cần thiết trong việc tuyển lựa điệp viên thì trong vấn đề này chúng tỏ ra ngốc nghếch đến kỳ lạ.

- Có thể tiểu thư sẽ chia sẻ với tôi các kiến thức mà tiểu thư đã có? - Landsdorff đùa bỡn hơn. - Có khả năng tôi sẽ là học trò xứng đáng.

Steinglitz cười rộ lên.

- Thưa tiểu thư, kỳ quái đấy, tiểu thư thật là thông minh, xin hãy thuyết phục cho được ngài Landsdorff, thành lập trường gồm các cô gái có những tài năng tương tự - và tất cả chúng tôi sẵn sàng làm học viên trong trường đó.

Von Salz không hài lòng nói:

- Tiểu thư Angelika đặt ra những vấn đề quan trọng về nguyên tắc đào tạo điệp viên nữ về mặt mạnh của mỗi người phụ nữ được xác định bằng bản lĩnh tác động của họ sang các mặt chủ yếu của nam giới.

- Nếu người đàn ông yếu hèn thì không có gì để tác động sang anh ta nữa. - Landsdorff thở dài.

- Chí lý, - Angelika thốt lên. - Ngài thật là vĩ nhân, thưa ngài Landsdorff.

Steinglitz rót cognac vào cốc mình, lo lắng nói:

- Nữ tình báo,… - và khinh bỉ bĩu môi: - chỉ có lợi lúc thời bình, và không chống lại bọn Nga.

- Nhưng tại sao? Lẽ nào trời đã sáng tạo ra họ khác chúng ta? - Tên đại tá giễu cợt nói.

Steinglitz uống một hơi hết cốc cognac và dừng lại thở rồi lỗ mãng đáp:

- Bởi vì, bọn mọi rợ này, như những thầy tu mặc áo cà sa xám, bây giờ đang lao vào một phụ nữ gầy trơ xương. Và mụ này đang lao sang phía chúng ta. Như một cô gái nông cạn xuất thân trong nhà lính mà ở đó người con gái này đã trải qua những thử thách lớn.

- Tôi không hiểu những câu bóng bẩy của ông, - tên đại tá nhún vai, nhíu lông mày.

Weiss giải thích:

- Ngài thiếu tá cho chúng ta hiểu rằng, nếu bằng sức mạnh của vũ khí không bắt được ngay kẻ địch thừa nhận chiến thắng của chúng ta, vị tất các nữ phù thủy có thể làm cho kẻ địch nghiêng ý kiến về phía ta.

- Chính thế, - Steinglitz nói lầu bầu, - các mụ phù thủy! - Và đưa con mắt rỗng tuếch nhìn Angelika, hắn rất nhã nhặn tuyên bố: - Thưa tiểu thư, nhưng nếu tiểu thư làm việc chống lại chúng tôi, thì tôi thề tôi sẽ không đứng vững trước tiểu thư đâu.

- Đó là lời tán tụng cao nhất đối với phụ nữ mà chỉ có người tình báo mới có thể thốt ra được, - Landsdorff nói.

Quay sang phía Weiss, Angelika nói:

- Ở đó, trong trường tình báo, phó chỉ huy trưởng là một cô gái Nga, nửa mặt cô ta bị méo mó đến kinh khủng, còn nửa mặt kia thì lại đẹp như hình trông nghiêng của ngọc trai…

- Tức là con người hai mặt, - Steinglitz cắt ngang.

Weiss hiểu mụ đang nói về Lyusya Egorova. Anh nén mình nói với Steinglitz:

- Một tình báo thực sự - đó là người nghìn mặt. Còn trong đó mặt nào là thật thì chỉ có kẻ không bị mất mặt mới có thể hiểu nổi điều đó.

Angelika gật đầu đồng ý với Weiss:

- Tuy nhiên ông có cái thích rất đặc biệt, - mụ hạ giọng nói. - Theo tôi được biết, ông cũng đã không hờ hững với cô gái này.

“Mụ khốn kiếp bẻm mép, - Weiss nghĩ đến mụ Clara Aufbaum. Mụ sẽ phải trả giá rất đắt cho chuyện này”. Và, mỉm cười, anh đáp:

- Thưa tiểu thư, những người tình báo chúng tôi có được nghệ thuật biến thành ai cũng được. Tuy thế, chúng tôi vẫn là những người đàn ông.

- Chẳng lẽ thế? - Angelika vẻ giễu cợt ngạc nhiên. - Dù sao đối với tôi đó cũng là điều mới mẻ. Vì ông vẫn thường đối xử rất khiêm tốn đối với tôi, khiến cho bây giờ có thể coi sự khiêm tốn này là có tính xúc phạm.

- Thưa tiểu thư, tiểu thư cho phép, tôi sẽ xứng đáng được tiểu thư tha lỗi.

- Thế còn cô gái Nga đó, lúc đầu ông có xin phép không?

Landsdorff lắng nghe hai người nói chuyện, nháy mắt khuyến khích Weiss và nói to:

- Ơ, té ra cả những người luôn luôn đúng cũng mắc. Phải, chỉ có điều khiêm tốn và bí mật thôi.

Weiss phải làm gì nữa? Không phản đối nữa. Anh rụt rè nhếch mép cười, Landsdorff cười rộ lên và đồng tình đặt tay lên vai anh.

Chậm rãi rót cognac cho mình, Weiss tập trung nhìn vào chiếc cốc và bỗng nhiên trước mắt anh Egorova hiện ra như một bóng ma, đúng như trước kia, khi lần đầu tiên anh trông thấy cô trong cuộc tập trung thiếu niên, mảnh khảnh, vui tươi, lộng lẫy. Cô đi bên cạnh em cầm cờ và bàn tay cô giơ lên chào kiểu đội thiếu niên, trông như đang che mặt khỏi ánh mặt trời, mặc dù hôm đó trời ảm đạm, mưa. Và bất kỳ ai trông thấy cô gái cân đối như quân cờ này cũng đều cảm thấy rằng từ người cô đang phát ra những tia sáng chói, rằng cô rực rỡ bởi ánh mặt trời Artek.

Anh lắc đầu một cái như xua đuổi bóng ma ám ảnh và đưa cốc rượu cognac lên môi, anh nhìn đôi mắt trong suốt, lãnh đạm của Angelika.

- Thưa tiểu thư, xin chúc nguyện vọng thiết tha nhất của tiểu thư.

Một giọng khàn nhỏ đi từ nơi xa vọng đến anh:

- Tôi quá thất vọng, - Angelika kể. - Tôi đã nghĩ rằng sẽ là vụ tử hình. Ấy thế mà bọn chúng lại lười nhác. Cởi quần áo ra như kiểu trước khi tắm. Nói với nhau điều gì đó, rồi từng đứa một tiến lại chỗ hố sâu và thậm chí không thèm quay nhìn chúng tôi, mặc dù chúng tôi là những người cuối cùng mà chúng nhìn thấy trước khi chết. Chúng thật là láo xược coi chúng tôi không phải là người nữa. Thậm chí tôi không biết là chúng có sợ đau hay không sợ, chúng hiểu cái chết là thế nào hay không hiểu? Và chỉ có những chỗ lõa lồ thì lấy tay che như để có lịch sự.

Steinglitz cười rộ lên:

- Chứ sao nữa, nếu trong vụ tử hình có mặt một phụ nữ… - Nói thêm, mặt nhăn nhó: - Làm việc với bọn Nga thật chẳng khác gì dạy gấu bắt chuột trong nhà. Tôi không thể nào cảm thấy bình tĩnh, dù chỉ một phút, với bọn chúng. Tiến hành các chiến dịch với loại điệp viên này cũng chính như bẫy thỏ bằng cả bầy sói. Không bao giờ biết được chúng lao vào đâu, vào con thỏ hay vào người bẫy.

- Hôm nay tâm trạng ông không tốt, - Landsdorff nhận xét.

- Vâng, - Steinglitz nói, - không tốt. - Hắn thông báo giọng công vụ, nói nhỏ: - Học viên bí danh “Goga”, đấy chính là tên đã tham gia vào vụ tử hình treo cổ tên cùng bộ lạc của mình, đã tổ chức vụ bắn giết trên máy bay. Hầu như toàn bộ nhóm này bị tiêu diệt. Tên phi công bị thương kịp hạ cánh xuống khu vực mặt trận mà đạn kẻ thù bắn tới được. - Nhún vai: - Mà tên Goga này vốn lặng lẽ và đáng tin cậy làm sao, ấy thế mà, lại chuyện không hay.

Weiss đứng dậy và mặt rạng rỡ một nụ cười sung sướng, nâng cốc rượu uống dở:

- Thưa các ngài, tôi đề nghị cạn chén chúc sức khỏe tiểu thư kiều diễm của chúng ta, nữ thần quốc xã, tiểu thư Angelika Bücher!

Tất cả đành phải đứng dậy.

Và ngay khi đó Weiss nhìn thấy cửa tiệm ăn mở tung ra như có báo trước và Heinrich Schwarzkopf trong quân phục SS lộng lẫy có cả một bầy nhân viên SĐ và Gestapo đi vào.

Nét mặt Heinrich đã thay đổi: dãi dầu, khinh bỉ, ngạo mạn không động đậy như mặt người chết. Trên gò má có các vệt đỏ, mắt lờ đờ, đỏ ngầu, môi mím lại. Hai tay nắm lấy chiếc roi cứng. Nện roi này xuống chiếc bàn con ở giữa phòng, lên giọng chỉ huy:

- Ở đây! - Và không hài lòng nhìn nhóm sĩ quan đang ngồi ở góc phòng, Heinrich lớn tiếng hỏi một sĩ quan SĐ: - Ông tin rằng ở đây không có chủ nhân mà sự có mặt của họ không cần thiết à!

Landsdorff đứng dậy khỏi bàn ăn. Ngay lập tức tên phụ trách nhà chạy tới bên lão và kính cẩn nhưng kiên quyết, nói thì thầm gì đó vào tai lão.

- Nhưng tôi phỉ nhổ vào… - Landsdorff lớn tiếng nói: - Dù cho ông ta là cháu của chính thủ tướng! - Và tiến lại chỗ Heinrich, kiêu ngạo ngẩng chiếc đầu tóc bạc lãnh đạo lên.

Đại tá von Salz lo lắng lấy miếng da hươu lau mắt kính lão như sự trong sạch của danh dự dòng họ hắn phụ thuộc vào chính việc đó.

Steinglitz bằng cử động trượt đi khó nhận thấy đưa tay sờ đùi và trong tay hắn đã là khẩu súng “Sauer”. Hắn dúi tay cầm súng lục xuống dưới khăn trải bàn và mắt nheo lại theo dõi Heinrich. Có thể tin chắc rằng hắn đã sẵn sàng bảo vệ chỉ huy của mình.

Nhưng các cử chỉ của Steinglitz không thoát khỏi con mắt của tên Gestapo, kẻ vào phòng cùng với bọn hộ tống Heinrich, nhưng dừng lại ở cửa. Hắn nâng khẩu parabellum nòng làm dài thêm lên ngang khuỷu tay co lại và chĩa vào lưng Steinglitz.

“Hừ thế đấy, chỉ còn thiếu chuyện đó nữa thôi, - Weiss nghĩ. Sẽ bị lôi thôi chỉ vì có lẽ nào ở đây sẽ bị giết. Mặc dù chuyện đó có thú vị và có lợi tới mức độ nào đó: vì dù sao cũng bớt bọn khốn kiếp đi”. Nhưng rất tiếc! Anh không có quyền hài lòng như thế. Và dù Weiss có thấy ghét tính ngạo mạn say rượu, vẻ vênh váo kiêu căng của tên SS tin ở sự vô phạt của mình, dù chính Heinrich có bị trụy lạc ra sao đi nữa, dù sao anh cũng đành phải đứng ra lĩnh vai người giải hòa.

- Ôi Heinrich! Ở đâu mò đến đây thế này, bất ngờ thật! - Anh thốt lên với vẻ rất nhiệt tình và đưa tay làm động tác như giang ra để ôm chầm lấy. Thực ra, làm như thế Weiss vẫn không thể cho thêm vào nét mặt mình vẻ sung sướng, hoặc dù chỉ vẻ nồng nhiệt. Đôi mắt anh vẫn lạnh nhạt khinh bỉ.

Heinrich rùng mình một cái. Bộ mặt say rượu dữ tợn của hắn bỗng nhiên trở nên đáng thương:

- Johann Weiss, cậu đấy à? - Heinrich lúng túng và sửng sốt hỏi. - Ơ, cậu biết không, mình thật xúc động! Gặp gỡ như thế này… - Điểm một nụ cười, hắn đi vòng qua Landsdorff như trên đường đi của hắn không phải vướng người, mà là chiếc ghế, nắm lấy tay Weiss, kéo vào người mình. Hắn ôm lấy Weiss, trịnh trọng tuyên bố với bọn đi kèm hắn: - Thưa các ông, tôi giới thiệu: đây là người bạn tốt nhất của tôi - Johann Weiss - và kính cẩn tự giới thiệu với Angelika, von Salz, Steinglitz và Landsdorff. - Tôi rất hân hạnh - Heinrich Schwarzkopf - Hắn cúi đầu, dập gót giày, nói giọng có lỗi: - Nếu như phong cách của tôi tỏ ra vô lễ, tôi xin sẵn sàng nhận bất kỳ sự trừng phạt nào.

- Thưa ông đại úy, ở đâu và bao giờ ông cũng hành động kiên quyết như vậy sao? Angelika nói: - Hay chỉ…

- Vì chúa, xin hãy thứ lỗi cho, - Heinrich nói lầu bầu và quay sang Landsdorff, - Và thưa ngài Landsdorff, cũng mong ngài như vậy. - Nói thêm vẻ quan trọng: - Tôi đã được gặp ngài ở Berlin, tại dinh thủ tướng. Nếu như ngài muốn nhớ lại. - Đưa mắt nhìn sang Weiss nói: - Khi đó tôi đã hỏi ngài về bạn tôi.

“Tức là Heinrich chưa hoàn toàn biến thành súc vật, nếu đã nói với Landsdorff về ta. - Weiss nghĩ thế. - Sao đây, vì lợi ích của sự nghiệp cần phải khôi phục quan hệ”.

Đặt tay lên vai Heinrich, anh mỉm cười nói:

- Tôi và Heinrich là bạn cố tri.

- Thực ra tôi là khách của ngài, - Heinrich nhã nhặn nói, đưa mắt nhìn Landsdorff. Rồi hỏi, giọng trịnh trọng: - Ngài nhận được điện hỏa tốc của Berlin rồi chứ?

- Đã, - Landsdorff khô khan trả lời. - Tôi đã nhận được.

- Vậy thì… Người đại diện đặc mệnh toàn quyền của thủ tướng là tôi, - và Heinrich lại cúi đầu chào một lần nữa, nhưng lần này nén mình hơn với lòng tự trọng nghiêm trang.

- Tôi sẵn sàng giúp ông, - Landsdorff nói.

- Rất tốt! Trong trường hợp như vậy thì tôi xin lỗi tiểu thư đây, - Buồn rầu nhún vai: - Công việc! - Quay sang Weiss: - Cậu cũng sẽ đành bỏ cái không khí thú vị này, vì những nguyên nhân, cũng như mình và ngài Landsdorff.

Ở cửa vào các phòng lộng lẫy dành riêng cho Heinrich trong ngôi nhà này có lính SS đứng gác. “Thì ra Heinrich là con chim bay cao”, - Weiss xác định thế.

Trong phòng làm việc, nơi có hai tủ không cháy của hậu cần - tham mưu, và trên bàn có một số máy điện thoại, Heinrich mời Landsdorff ngồi trên chiếc đi văng da lớn và còn quan tâm đẩy đến cạnh lão chiếc bàn con gạt tàn thuốc lá.

Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Landsdorff, Heinrich nói với vẻ khiêm tốn, xảo quyệt, Weiss cảm thấy thế.

- Thực ra tôi là kẻ dốt đặc trong các vấn đề của ngài. Vì vậy, ngài sẽ không tìm thấy gì khác trong câu hỏi của tôi. Ngoài nguyện vọng lấy được các tin tức bổ ích ở một người vô cùng đáng kính nể và rất giàu kinh nghiệm như ngài.

Landsdorff lặng lẽ một lúc rồi nói vẻ cảnh giác:

- Thưa ông đại úy, tôi sẵn sàng làm người có ích cho ông.

- Cho tôi? Chưa chắc đâu, - Heinrich mỉm cười nói. - cho thủ tướng.

Bộ mặt Landsdorff dài ra và hình như càng khô khan hơn. Bộ mặt béo phị của Heinrich đã mất vẻ vô tư lự. Cúi xuống sát mặt Landsdorff, hắn nói gay gắt và ác cảm:

- Xét theo báo cáo của ngài, ở trung tâm công nghiệp của kẻ địch thế là đã mấy tháng liền có tổ chức tình báo mang cái tên “Số VI” hoạt động có kết quả. Tổ chức này đã liên tiếp được tăng thêm điệp viên và kỹ thuật. Đứng đầu nó là điệp viên Gvozd có phải thế không? Gvozd, nếu tôi không nhầm? Người một chân được các ngài cưa cụt.

Landsdorff im lặng.

Heinrich nhếch mép cười.

- Tổ chức này đã thông báo cho chúng tôi về quy trình sản xuất các loại xe tăng mới của Liên Xô. Tin tức rất đáng yên tâm.

Các chuyên gia của Krupp sau khi nghiên cứu quy trình này đã kết luận là lớp vỏ thép của xe tăng Xô Viết thật giống như vỏ hạt dẻ. Thật là tuyệt! Nhưng các đơn vị cơ giới, - quân ta đã chứng kiến ngược lại. Và vì sự không nhất trí nhỏ bé này trong việc đánh giá xe tăng mới của Liên Xô chúng ta đã bị thiệt hại nặng. Ngài sẽ ra lệnh liệt trách nhiệm tổn thất này cho ai?

- Tôi cho rằng… - Landsdorff nói, mí mắt trắng hạ xuống.

- Xin chờ một phút, - Heinrich ngắt lời lão, - tôi còn chưa nói hết. Tiếp theo. Nhóm này đã gây một vụ phá hoại với tiếng nổ rất mạnh, một phân xưởng lắp ráp đã bị phá hủy. Đúng thế chứ?

Landsdorff gật đầu.

- Nhưng, - Heinrich lại mỉm cười. - tình báo của chúng tôi cho biết rằng tiếng nổ này lại cần cho chính bọn Bolshevik để đào một hố sâu cho phân xưởng mới mà bây giờ chúng đã xây dựng ở đó. - Giọng giễu cợt nói tiếp: - Không đúng rằng vụ phá hoại có tính sáng tạo đến kỳ lạ này có lợi cho kẻ địch hay sao? Ngài Landsdorff, điều đó không làm ngài buồn phiền sao? Tôi đảm bảo với ngài rằng chính thủ tướng vô cùng ngạc nhiên trước những việc này. Càng ngạc nhiên hơn trong trường hợp nếu như các ngài, cuối cùng sẽ phá hủy được một nhà máy loại như vậy. Thủ tướng yêu cầu tôi tìm hiểu ở ngài xem ngài sẽ coi việc làm sáng tỏ những sự kiện bí ẩn này là có khả năng hay không.

Mặt Landsdorff trở nên xám xịt.

Weiss căng thẳng lắng nghe cuộc hỏi cung Landsdorff - vì những gì xảy ra ở đây không thể gọi theo cách khác được, - anh hiểu rằng, toàn bộ chiến dịch nhờ có Gvozd tiến hành bắt chước lối hoạt động của một tổ chức lớn chống Xô Viết ở hậu phương Liên Xô đang bị nguy hiểm ra sao. Ngay bây giờ, không được chậm một giây, anh phải tìm lối thoát. Nhưng làm thế nào?

Lười nhác vươn vai, anh hỏi Heinrich, giọng đỏng đảnh:

- Chỉ vì cái chuyện vớ vẩn đó mà cậu buộc mọi người bỏ nhóm của tiểu thư Angelika Bücher và tự làm mất thích thú làm quen hơn với tiểu thư? - Anh trách Heinrich: - Cậu đã trở thành một quan chức thực thụ rồi đấy.

Heinrich sốt ruột co vai:

- Tầm quan trọng của công việc đã rõ ràng tới mức tôi không hiểu nổi, sao lại có thể tỏ ra nông cạn như vậy đối với câu hỏi của tôi.

- Nhưng cậu có hỏi tôi đâu. Nếu hỏi tôi đã trả lời cậu rồi.

- Thế thì thử trả lời xem, - Heinrich đề nghị.

- Nhưng vì toàn bộ chuyện đó, tôi xin lỗi, đơn giản đến nực cười, - Weiss tỏ ra khiêm tốn: - Bọn Bolshevik đã thảo ra một quy trình thô thiển sản xuất xe tăng mới phù hợp với dự kiến mất các cơ sở quặng ở phía Đông. Và không phải lỗi của chúng trong việc quân quốc xã không đến được các ranh giới đã định và thế là vẫn như cũ, các cơ sở quặng chrom, niken, coban vv. vẫn nằm trong khu vực bọn Bolshevik. Chính vì thế quy trình sản xuất xe tăng cuối cùng thay đổi và lớp vỏ thép của chúng bền vững hơn là chúng ta dự kiến. Nhưng ở đây lỗi không phải của tình báo ta, mà tôi xin thứ lỗi, của chính hội đồng tướng lĩnh quân đội Đức. Còn về vụ phá hoại thì ở đây thật cũng dễ hiểu như đặt trứng lên mặt bàn để nó không lăn. Làm chuyện đó không cần thiết phải là Columbus. Các điệp viên của ta đã phá nổ phân xưởng lắp ráp, để làm việc việc đó đặt một khối thuốc nổ quá lớn. Còn bọn Bolshevik, đành gạt nước mắt sau vụ phá hoại, tính toán rằng có thể dùng hố sâu này làm nền móng và bây giờ chúng đang xây phân xưởng mới trên địa điểm lắp ráp cũ. Vậy có thể trách điệp viên của ta ở điểm nào? Ở điểm họ đã đặt quá nhiều chất nổ và sau vụ phá hoại đã tạo ra hố sâu mà bọn Bolshevik quyết định sử dụng một cách hợp lý à? Thế thì cậu biết đấy, chuyện đó quá… - Anh nhún vai: - Các người ở đó - ở Berlin, chỉ tưởng rằng điệp viên của chúng ta phải nhìn xa thấy rộng hơn cả chính quốc trưởng. Các điệp viên của ta, cũng như chúng tôi, tính toán rằng nước Nga đã bị thất bại và công nghiệp của nó đã mất cơ sở nguyên liệu. Vì vậy họ báo cáo là bọn Bolshevik đang chuẩn bị làm xe tăng và vũ khí gần như chỉ bằng có mỗi sắt và gang thôi. Còn ở Berlin các người lại quở trách điều đó. Thật kỳ lạ… - Vẻ dứt khoát, anh nói thêm: - Nếu như một điệp viên không tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng của nước đại Đức, hắn đã không còn là điệp viên nữa. Trách nhiệm đầu tiên của chúng ta là gây cho điệp viên có ý nghĩ này. Đó là một trong các nhiệm vụ chủ yếu của công tác tình báo. Thưa ngài Landsdorff, đúng thế không ạ!

Landsdorff gật đầu, trên má lão đã có vẻ hồng. Nhưng giọng lão vẫn không bình tĩnh như trước, khi nói:

- Tôi tin rằng ông đại úy đã cảm thấy những ý kiến làm sáng tỏ của chúng tôi là đủ rõ ràng rồi. - Và hỏi giọng đã hơi sảng khoái hơn: - Còn hỏi gì tôi nữa không?

Câu chuyện tiếp theo mà Weiss coi không cần thiết phải tham gia vào có đặc tính không đáng kể và chỉ liên quan đến các mặt hoạt động của “Ban tham mưu Valia”.

Sau đó Landsdorff hứa sẽ biên soạn cho Heinrich bản báo cáo trong đó có đủ các tin tức mà thủ tướng đang lưu ý.

- Rất tốt, - Heinrich đồng ý và lúc chia tay đã rất thân thiện đưa tay ra cho Landsdorff bắt. Rồi nói vẻ kính trọng: - Thưa ngài Landsdorff, tôi rất sung sướng được may mắn nói chuyện với một người vô cùng có uy tín trong lĩnh vực tình báo như ngài. - Hắn giữ Weiss lại. - Anh bạn già! Tôi không thể chia tay với anh như thế được đâu. - Nháy mắt một cái: - Hay vẫn như trước anh coi trọng cognac hơn bia, và bia hơn nước lã? - Khi tiễn Landsdorff tới cửa, Heinrich nói, quay người lại và mỉm cười trìu mến nhìn Weiss. - Thưa ngài Landsdorff, ngài không hình dung nổi được tôi sung sướng ra sao vì được gặp lại bạn cũ. Nhưng lạ thật, ngài hãy nói cho tôi biết: ngay cả trong công tác ở Cục tình báo anh ấy cũng cư xử như một tay đạo đức giả hay sao.

- Tôi có ý kiến tốt nhất về thượng úy, - Landsdorff lầu bầu nói. - Thượng úy Weiss không những chỉ có những khái niệm cao nhất về đạo đức mà rõ ràng là có cái quan trọng hơn: có quyết tâm tuân theo những khái niệm đó.

Khi chỉ còn lại hai người với nhau, Heinrich tiến lại bên Weiss, đặt hai tay lên vai bạn và say sưa ngắm khuôn mặt Weiss, vẻ không tin hỏi:

- Thực sự cậu không thay đổi gì chứ?

- Còn cậu? - Về phần mình, Weiss hỏi lại, mặc dù anh hiểu rất rõ rằng, những biến đổi sâu xa đã xảy ra không chỉ ở bên ngoài của Heinrich.

•º•

Mỗi con người chịu tác động của hằng hà sa số các yếu tố kích thích khác nhau. Chúng tác động vào tình cảm con người, vào trí nhớ con người, thúc đẩy suy nghĩ ngay cả khi con người ở trong trạng thái tương đối yên tĩnh.

Alexander Belov không được để lại ngoài tầm chú ý bất kỳ một yếu tố kích thích nào, dù nó nhỏ bé nhất. Đặc điểm hoạt động của anh là mọi kích thích không nhận thấy có thể trở thành dấu hiệu nguy hiểm đang đe dọa. Vì thế sự nhạy cảm, tiếp thu một cách cảnh giác, phức tạp, sự căng thẳng, tập trung, thần kinh luôn luôn là trạng thái làm việc bình thường của anh.

Cùng với thời gian, trong khi phát hiện và thu hút vào công tác những người mới có khả năng lập chiến công lâu dài, Alexander Belov đã bí mật đối với họ theo quy luật hoạt động bí mật tập họp tất cả họ lại làm một mối thống nhất, có người phụ trách từng khâu.

Nói cách khác, anh đã thành lập được một tổ chức ở bên trong Cục tình báo Đức. Một tổ chức tình báo Xô Viết ở ngay trong tâm não của ngành tình báo quân Đức. Và tất cả các bạn chiến đấu của Belov nhất thiết phải là những nhân viên thừa hành và có kỷ luật của Cục tình báo cũng như anh Belov quan sát mặt hoạt động này của họ một cách có trách nhiệm và sáng suốt cũng như quan sát vấn đề trong khi được kẻ thù tin cậy, họ sẽ đáp ứng lại được lòng tin cao cả của Tổ quốc và thực hiện mọi nhiệm vụ của tình báo ta có kết quả nhất và chính xác nhất.

Vì vậy để chỉ thị cho các bạn chiến đấu của anh ở hậu phương kẻ thù, Belov đã khuyên răn gần như theo các phương hướng đối lập với nhau làm thế nào càng thực hiện tốt hơn nhiệm vụ trong Cục tình báo bằng cách tuân thủ nghiêm khắc tinh thần và quy tắc mà ở đây được coi là kiểu mẫu cho một điệp viên thì lại càng phá hoại, lột trần tốt hơn tất cả những gì thuộc chức năng của Cục tình báo Đức. Và đã nhiều lần Belov quở trách đồng đội của anh vì đồng chí này phục vụ bọn Đức không cố gắng đúng mức. Và anh đã dạy cách phục vụ này như Steinglitz - một tên sành sỏi có uy tín về mọi khía cạnh tỉ mỉ của ngành tình báo Đức đã dạy bọn cấp dưới của hắn.

Khi chỉ thị cho đồng đội, Belov giảng giải, thí dụ như: “Đồng chí đã nhận vũ khí của kẻ thù vào tay mình. Cũng được. Nhưng không phải để đánh lùi kẻ thù để chiến thắng chúng. Mà trước hết phải nghiên cứu nắm toàn diện vũ khí của kẻ thù. Sau đó học cách sử dụng vũ khí tốt hơn chính kẻ thù đã sử dụng. Một tình báo Xô Viết chân chính - đó cũng như là một tay thiện xạ đang phục kích. Lấy được tầm xa, ngụy trang tốt, sau đó hãy nằm im chờ đợi, nhẫn nại nhằm mục tiêu xứng đáng với viên đạn của mình. Chọn đúng lúc, bóp cò, kẻ thù bị giết, nhưng phát súng đã làm lộ người bắn. Hãy thay đổi vị trí bắn, hãy dùng mọi mánh khóe không được ngần ngại, hãy lẩn tránh nhanh như thỏ. Đồng chí hoàn thành nhiệm vụ, nhưng hãy giữ gìn tính mạng mình cho nhiệm vụ tiếp theo.

Móc xích hoạt động bí mật theo truyền thống, trong đó mỗi khâu là một vòng khép kín, có tổ chức và trong mỗi khâu chỉ có một người được biết một người khác của khâu tiếp theo, phục vụ trong cơ quan tình báo Xô Viết, trừ tất cả những cái khác, cũng như là chiếc dây thừng của những người leo núi dùng khi leo cao, nhờ dây này đồng đội giúp nhau từng người một hoặc cứu nhau nếu bạn mình sẽ bị treo lơ lửng trên vực thẳm.

Người ta nói có những công trình sư nổi tiếng về khả năng tưởng tượng trong đầu óc toàn bộ các chi tiết của chiếc máy ở trong trạng thái hoạt động tương hỗ ra sao khi nó ở bất kỳ vị trí làm việc nào.

Người tình báo Xô Viết chỉ huy cả một móc xích người phải có được khả năng như vậy; mỗi người trong khối này làm việc trong các điều kiện đặc biệt, nhưng sự nỗ lực chung của họ hòa vào một hướng mà theo đó các tin tức được truyền đi, giống như mạch nước ngầm xuyên cho mình con đường tuôn lên mặt đất.

Người tình báo phải luôn luôn biết tình trạng công việc của các bạn chiến đấu ra sao, cái gì tạo điều kiện thuận lợi cho số người này, cái gì đe dọa những người khác, và khi nào cần phải sơ tán số thứ ba - những người đang bị mối nguy hiểm không tránh nổi treo trên đầu. Và vì người tình báo chỉ thuộc về mình trong những phần thời gian nhỏ bé của cuộc sống cá nhân và sự gắng sức trong công việc riêng của anh lại khác thường, về độ căng thẳng, về tính tổng hợp, về tính nhiều mặt, do đó sự tinh tường và nhạy cảm cũng cần thiết cho anh như cho một nhà bác học đang bận tìm tòi giải đáp một vấn đề khoa học quan trọng. Còn sự suy nghĩ của mình, người tình báo phải giữ trong mối liên hệ khăng khít và bền vững với các sự kiện, phải ghép mình vào kỷ luật bằng sự kiện và kiểm tra bằng sự kiện. Vì anh là một nhà nghiên cứu.

Nhưng để lựa chọn phương hướng chủ yếu, trong công tác nghiên cứu của mình người tình báo phải có tài năng chính trị, có niềm tin cộng sản chủ nghĩa - cái mà trừ sự tinh tường ra, còn cho con người tầm nhìn xa thấy rộng, tức là bản năng trong hiện tại nhìn tường tận thấy tương lai.

Bây giờ Weiss đã có đủ các cơ sở để đánh giá địa vị của mình trong Cục tình báo Đức đường hoàng, vững chắc ra sao, còn tổ chức mà anh thành lập trong Cục tình báo thì vô cùng đáng tin cậy. Anh đã chuẩn bị được người thay thế - những người mà ngay bây giờ anh không hề do dự có thể tin cậy trao cho họ việc lãnh đạo tổ chức này. Và bây giờ anh chỉ còn chờ đợi những chỉ thị phù hợp với điều đó của trung tâm để sau khi trao công tác trong “Ban tham mưu Valia” cho những người trung thành, bắt đầu cuộc leo mới tới các kho bí mật mới của các ngành mật vụ nước Đức.

Sau khi gặp Weiss, Heinrich rất hối hận vì hắn đã bỏ bạn ở Litzmanstadt để bạn tự định đoạt lấy số phận mình. Giờ đây Heinrich tỏ ra quyến luyến chân thành với Weiss. Tình cảm đó làm Weiss thấy phiền phức. Heinrich đòi hỏi Weiss phải ở bên hắn trong tất cả các giờ tự do.

Tất nhiên, tình bạn với một nhân viên SĐ ở Berlin - cháu của viên trùm Gestapo hiện giờ là chỉ huy trưởng SS Willie Schwarzkopf đã nâng Weiss lên trên bọn đồng nghiệp của anh trong cục tình báo và có thể trở thành chiếc cầu chuyển tiếp sang môi trường hoạt động khác, nhưng trong tình bạn này vẫn ẩn nấp những nguy hiểm mà Weiss không thể vượt qua được, mặc dù anh đã dự tính.

Vấn đề là ở chỗ Heinrich đã trở thành con người hoàn toàn khác. Tính kiêu căng và ngạo mạn của Heinrich được giải thích dễ dàng bởi việc hắn tiến bộ nhanh chóng trong nghiệp vụ và quyền hành chỉ huy mọi người, còn thái độ lỗ mãng, tục tằn với bọn cấp dưới đó là kiểu đối xử được thừa nhận trong nội bộ ngành SĐ, và Weiss có thể tránh được toàn bộ chuyện đó bằng thái độ tự chủ và lịch thiệp mà không mất phẩm giá mình. Nhưng tính rượu chè của Heinrich thì không thể chịu nổi. Hễ rượu vào là Heinrich trở nên cởi mở một cách vô kỷ luật và nguy hiểm, không thèm đếm xỉa đến sự có mặt của kẻ lạ.

Heinrich biết rất nhiều về các mặt sinh hoạt tâm linh của bọn cầm đầu đế quốc đệ tam và khi còn lại hai người với nhau, Weiss đã thích thú nghe hắn kể và còn khuyến khích bằng sự ngạc nhiên chân thành của một người ở tỉnh lẻ nữa. “Vì điều đó cả Berlin đều rõ, - Heinrich nói như vậy”.

Hắn nhếch mép cười thâm hiểm kể lại cho Weiss nghe rằng Hitler đang khổ sở vì những cơn đau thần kinh, điên cuồng rên rỉ, Hitler lê gót khắp nhà, và than vãn: “Ta mới đơn độc làm sao!… Ta bị đơn độc vĩnh viễn. Nhưng tất cả các vĩ nhân đều đơn độc. Napoleon cũng đơn độc… và Friedrich đại đế… cả Jesus nữa…”

Trước khi Hitler gặp gỡ Eva Braun, đảng quốc xã đã định cưới cho quốc trưởng một cô vợ họ hàng giàu có của nhạc sĩ Wagner, nhưng sau đó lại lấy vợ góa của chủ nhà máy sản xuất đàn dương cầm - phu nhân Bechstein để địa vị của họ làm đầy két bạc rỗng của Đảng. Nhưng chuyện tay đôi với các bà này, quốc trưởng tỏ ra không tháo vát quá mức hoặc trước mặt họ chỉ cất giọng chính trị sôi nổi mà thôi.

Một người mẹ đông con - phu nhân Magda Goebbels được quốc trưởng có cảm tình đặc biệt, nhưng rất buồn cho chồng của bà, mọi quan hệ của Magda với quốc trưởng lại chỉ rất trừu tượng. Phu nhân Magda làm cho quốc trưởng các món ăn ngon miệng, còn quốc trưởng trìu mến, vuốt ve Magda như một con mèo. Quốc trưởng cũng không muốn gì hơn thế. Nhưng ngay cả điều đó cũng làm cho Goering căm thù tỵ nạnh Goebbels và vì biết Goering ưa thuốc ngủ, với sự giúp đỡ của các điệp viên mật của mình Goebbels đã cung cấp rất nhiều thuốc ngủ cho Goering. Nhưng Goering có bộ máy cơ thể rất mạnh, lão uống thuốc ngủ như xe tăng ngốn xăng.

Himmler đã trừ khử những kẻ nào muốn gần gũi Hitler mà hắn không được biết trước bằng cách đơn giản như sau: xác nạn nhân bị nhét vào thùng phuy, đổ đầy xi măng vào rồi quẳng xuống đáy một trong số các hồ ở ngoại ô Berlin.

Giữa Goebbels và Rosenberg cũng đang diễn ra cuộc tranh giành địa vị gần gũi quốc trưởng hơn. Goebbels tung đi các tài liệu nói rằng hình như giữa các năm 1917 - 1919 Rosenberg đã phục vụ trong “phòng nhì” của tình báo Pháp hoạt động chống Đức. Về phần mình Rosenberg cũng đang tìm kiếm các nhân chứng vạch trần lời vu cáo của Goebbels. Bắt chước một kẻ bị nạn Goebbels tung đi tin đồn là trong thời gian đại chiến thứ nhất lúc bọn Pháp chiếm tỉnh Ranh, hắn bị bọn chiếm đóng tra tấn nên thân. Được sự giúp đỡ của lũ bầy tôi Rosenberg đã lột trần sự dối trá của Goebbels.

Một hồi Hitler yêu say đắm cháu gái mình là Geli, nhưng vì kém cỏi, bị đại bại trong vai người tình nhân, Hitler đã đầu độc Geli. Và bây giờ bắt Eva Braun mặc quần áo của Geli.

Trong biệt thự của Hitler ở Berchtesgaden có một búp bê lớn bằng người thật với các đường nét của Geli - búp bê này do một thợ lành nghề người Hungaria làm rất tinh xảo, và khi nào Eva vắng nhà thì quốc trưởng tìm sự tiêu khiển bên búp bê này.

Còn về Eva Braun thì đây là một người rất rụt rè và ngốc nghếch. Mụ là người phụ việc cho phóng viên nhiếp ảnh riêng của Hitler. Sau khi được độc quyền phát hành rộng rãi ảnh quốc trưởng, tên này đã trở thành triệu phú. Một lần khóc nức nở, Eva than thở với chị gái là đã bị định mệnh đóng vai nữ hầu thần Vesta[1].

Mụ góa Bechstein hiện giờ cũng ở chỗ quốc trưởng trong vai người nhìn xa thấy rộng. Người đàn bà này thực sự đã hóa điên. Theo lệnh của Himmler trong phòng của mụ có đặt một loa phát thanh ngụy trang kín mà một trong số các điệp viên của Himmler đã truyền vào ống thu thanh của loa này giọng nói hấp hối của chồng mụ, và sau đó mụ góa Bechstein đoán ra trước truyền lại cho quốc trưởng những lời này.

Phía trên túi trái áo cổ đứng của Hitler đeo tấm huân chương chữ thập sắt hạng nhất. Nhưng những kẻ nào đã biết Hitler trong những năm đại chiến thứ nhất đều khẳng định rằng Hitler không bao giờ tham gia vào các hoạt động chiến đấu. Lúc đầu làm lính hầu của thượng sĩ đại đội Amman, sau đó làm lính báo tin trong nhà ăn sĩ quan, còn trước lúc chiến tranh chấm dứt thì làm lính thông tin trung đoàn.

Bệnh dập thương của Hitler là do lên cơn thần kinh khi đạn nổ bất thình lình trong lúc rút lui với đoàn xe tải đồ của quân Đức mùa thu năm 1918, và bệnh này làm ảnh hưởng đến hệ thần kinh thị giác - mắt quốc trưởng bị kém. Nhưng lại không đeo kính vì hiếu danh.

Heinrich kể lại toàn bộ những điều này vẻ khoe khoang. (vì không phải ai cũng hiểu biết như vậy), không nghĩ ngợi tựa hồ như câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt, và nhấm nháp từng ngụm nhỏ cognac đựng trong chiếc cốc to phình bụng để giữa hai lòng bàn tay cho ấm.

Heinrich hành động chậm rãi, thận trọng và tập trung do đó liên tiếp rót cognac cho mình và vì mong muốn bằng mọi cách giữ Weiss ở lại với hắn lâu hơn, Heinrich đã thu hút Weiss bằng mọi chuyện về sinh hoạt của bọn cầm đầu quốc xã. Nhưng Heinrich kể lại toàn bộ chuyện này bằng một giọng mà người ta thường nói về một số điều kỳ lạ vốn có ở những người nổi tiếng có quyền hành trong chuyện kỳ lạ, vì rằng họ nổi tiếng.

Ngồi bắt chân chữ ngũ, Heinrich nói rằng quốc trưởng ngoài tất cả những cái khác còn có bản năng thương mại rất lớn. Khi bắt đầu con đường chiến thắng tiến tới việc nắm chính quyền Hitler đã kiếm được khá nhiều tiền trong việc bán quyển sách của hắn là “Mein Kampf” và đã bỏ toàn bộ khoản tiền nhuận bút này vào công ty “Eggert và Co”, công ty này không chỉ làm việc xuất bản mà còn làm chủ toàn bộ các xí nghiệp của Đảng quốc xã trong việc bán quân phục và giày ủng cho quân đội dã chiến và trang bị cho “Đoàn thanh niên Hitler”. Mỗi đảng viên quốc xã phải mua bằng tiền riêng của mình trang phục đặc biệt: áo sơ mi nâu, quân phục, dây lưng, dây ủng, cả sách hát, súng lục… Ngay cả trong trường hợp thất bại chính trị của Đảng Hitler vẫn còn lại số vốn không nhỏ như để an ủi…

Hitler coi mình không chỉ là nhà chính trị vĩ đại, mà còn là họa sĩ.

Giám đốc Viện hàn lâm nghệ thuật ở Munich - kẻ mấy năm trước đây đã loại bỏ tác phẩm thơ của Hitler và khinh bỉ nhận xét các tác phẩm này: “… đã phát hiện ra sự bất tài hoàn toàn”, “không có dấu hiệu gì của sự kích thích nghệ thuật cần thiết” - đã bị tử hình ở Dachau.

Bộ tranh của quốc trưởng có thể ngay cả những trùm triệu phú Mỹ cũng thèm muốn.

Những chuyên gia đặc biệt trong biên chế Gestapo có các điệp viên Gestapo đi tìm thủ tiêu tất cả những kẻ nào bất hạnh là chủ nhân dù chỉ một bức tranh của chuyên gia nổi tiếng… Vì thế có thể mạnh dạn nói rằng trong Gestapo cũng có những người hiểu biết sâu về nghệ thuật.

Himmler là một nhà tổ chức xuất sắc. Gestapo đã đặt được “thường trực” vào tất cả các nhà ở. Trách nhiệm của bọn này là theo dõi từng người sinh sống và trình báo cáo thường xuyên cho “thường trực đường phố” đứng đầu phòng Gestapo khu. Theo cách suy xét của mình chúng có thể mở cửa các nhà ở bằng chìa khóa đặc biệt và tiến hành lục soát ở đó. Vì vậy bọn lãnh đạo quốc xã gần như nắm rất rõ cuộc sống của nhân dân.

Hitler là một nhà hùng biện lỗi lạc. Bác sĩ riêng của Hitler khẳng định rằng trong thời gian diễn thuyết trước quần chúng đã có một hiện tượng kiểu như cơn động kinh xảy ra với quốc trưởng do đó quốc trưởng bị rơi vào tình trạng mất tự chủ.

Do các thanh đới bị quá căng thẳng ở cổ họng quốc trưởng nổi lên những vết u nhưng không phải ung thư mà có đặc tính lành. Bác sĩ cắt chúng đi và quốc trưởng lại có thể diễn thuyết suốt mấy giờ liền.

Quốc trưởng hàng mấy giờ liền ngồi một mình trong phòng chiếu phim riêng. Hitler say mê các phim tình yêu đa cảm của Mỹ và cả những phim về sinh hoạt của bọn cao bồi, gangster. Người ta có dựng riêng cho Hitler những phim đặc biệt hết sức trụy lạc, Hitler ngồi xem tay đôi với Magda Goebbels nhưng trong khi đó lại nói chuyện với Magda về điều gì đó cao đẹp, nên thơ.

Nghe nói rằng khi xem các phim của Charles Chaplin Hitler cười vang lên và vỗ vào đùi mình, nhưng sau đó tuyên bố rằng đây là “hình tượng khả ố của sự châm biếm Do Thái phá hoại”. Và đồng thời khen ngợi sự phục hồi ở một số thành phố phong tục thời trung cổ: bêu người trên cột làm nhục.

Và đúng là bây giờ chúng đã quay trở lại các phong tục này.

Những phụ nữ trẻ người Đức đang có mối quan hệ quen biết với đàn ông Do Thái bị cắt hết tóc, sau đó trên ngực mang tấm biển gỗ có dòng chữ: “Tôi là con lợn. Tôi đã bôi nhọ danh dự người Đức của tôi bằng sự giao thiệp với lũ lợn Do Thái”, bị chở đi khắp thành phố bằng những chiếc xe kéo đặc biệt.

- À, - Heinrich hỏi, - cậu đã bị các tay điệp viên của “Đội tiên phong Aryan chính cống” kiểm tra chưa?

Weiss trả lời bằng cái nhìn băn khoăn:

- Đó là đội tình báo đặc biệt của Đảng gồm những cô gái tóc vàng hung, nhất thiết là phải tự nhiên, bện thành các đuôi xam to cuốn xung quanh đầu. Họ ăn mặc theo lối Potsdam cổ, rất giản dị: cổ áo cao, áo sơ mi bó sát người, giày gót thấp và không trang điểm gì cả. Các đảng viên quốc xã đưa ra nguyên tắc: người phụ nữ Đức không cần phấn son nhân tạo.

Thế là đội nữ Aryan này có mục tiêu kiểm tra số tối đa những người trung thành của quốc trưởng bằng cách đặt quan hệ gần gũi thân thiết với những người này và trong quá trình gần gũi thân thiết họ sẽ tiến hành hỏi cung những người này một cách chớp nhoáng về các quan điểm chính trị.

- Cậu biết không, - Weiss tức giận nói, - đôi khi tôi cảm thấy, hình như trong quan hệ với tôi cậu nhận các trách nhiệm giống như các cô gái ấy đang làm. Thế cậu nói với tôi toàn bộ chuyện vớ vẩn này ra để làm quái gì?

- Nhưng cậu là người rất trung thành, lẽ nào cái chuyện vớ vẩn này có thể làm giao động các niềm tin của cậu?

- Không, - Weiss trả lời dứt khoát. - Các niềm tin của tôi chỉ có vững chắc thêm qua câu chuyện phiếm của cậu kể thôi.

- Thật thế chứ, - Heinrich nheo mắt hỏi. - Kỳ lạ đấy. - Và nét mặt hắn tỏ vẻ ác cảm.

Weiss tỏ ra rất thận trọng đối với Heinrich. Anh nhẫn nại chờ đợi. Và trong khi dùng nhiều thời gian ở bên Heinrich, cho tới giờ anh vẫn tránh nghĩ đến các câu chuyện có liên quan đến phần sinh hoạt của Heinrich ở Berlin mà đáng ra chúng có thể là điều chú ý đối với tình báo ta.

Anh báo cho trung tâm về việc anh gặp Heinrich Schwarzkopf. Một thời gian sau liên lạc mang đến cho Zubov gói bưu kiện để chuyển cho Weiss.

Trong gói này có các tài liệu điều tra vụ ám hại kỹ sư Rudolf Schwarzkopf.

Như các cơ quan phản gián Liên Xô đã xác định, Rudolf Schwarzkopf bị giết theo chỉ thị của em trai ông là Willie Schwarzkopf. Funk đã giết ông với sự tham gia của Oskar Papke. Tên này đã cho dẫn chứng viết khi hắn bị giữ lại ở biên giới Liên Xô. Các dẫn chứng này cũng nằm trong gói Weiss nhận được.

Weiss lật đi lật lại các tờ tài liệu điều tra và anh quyết định: rõ ràng Trung tâm gửi cho anh những tài liệu này vì rằng đã coi việc cho Heinrich Schwarzkopf biết chúng là có khả năng, nếu điều đó sẽ hợp lý. Nhưng trước mắt chưa cảm thấy cần thiết làm điều đó.

❀ ❀ ❀

[1] Vesto (tiếng Latin): Nữ thần nhà bếp, theo triết học cổ Hy Lạp - ND.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.