Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

Những cuộc giao đấu cờ công khai cùng một lúc trên nhiều bàn cờ mà những kiện tướng cờ nổi tiếng cùng với các nhà vô địch cờ thế giới dự đấu với các nhà cờ tướng chưa có chức vị để giành danh hiệu theo ngôi thứ đã lôi cuốn mọi người. Mà sao lại không đáng khâm phục những khả năng điêu luyện của đầu óc con người chứng minh năng lực trí nhớ trên bàn đấu như nhau, chứng minh sự xuất sắc của các cách giải quyết chớp nhoáng cũng như cả việc tiên đoán tức thời cách suy nghĩ và đặc điểm tâm lý của đối thủ.

Và, nếu trong cuộc đấu như vậy mà nhà vô địch có thua đi nữa thì cũng chỉ coi như sự rộng lượng dành cho đối thủ mới một sự khuyến khích, gần như hành động ban ơn của vua chúa mà thôi.

Tất nhiên danh hiệu cao quý của nhà vô địch đã tác động đến các đối thủ một cách thôi miên, đè bẹp ý chí chiến thắng của đối thủ và cho nhà vô địch khả năng mở chiến thuật, hệ thống nước cờ, những cái đã được chuẩn bị trước và ghi nhớ trong đầu óc mình với số lượng tương ứng.

Còn đối với Weiss thì anh phải hàng ngày hàng giờ tiến hành cuộc thi đấu nguy hiểm với rất nhiều đối thủ, và chỉ cần thua một đối thủ nào là anh phải trả nợ thua bằng sinh mệnh mình. Cuộc đấu tay đôi giữa một người với tất cả mọi kẻ khác kéo dài đã nhiều tháng ròng. Vũ đài, đối thủ, ý định, tấn công, phương pháp tấn công và cách đỡ đã thay đổi không biết bao nhiêu lần rồi. Cuộc đấu tay đôi này càng tiếp tục kéo dài càng xuất hiện nhiều sự kiện mới bất ngờ, Weiss phải giải quyết chúng không được trì hoãn và thường thường trong các điều kiện dự đoán trước được rất khác nhau, không hề giống nhau, như sự khác nhau giữa mọi người.

Người dạy thú biểu diễn trên vũ đài với cả bầy mãnh thú phối hợp phải biết không chỉ những thói quen độc ác của từng con thú, không chỉ giữ những con nguy hiểm nhất trong bầy ở khoảng cách nhất định. Khi vào chuồng thú, người này phải luôn luôn nhớ rằng, ngoài cơn giận dữ đối với người, con thú còn luôn sẵn sàng xé xác con thú giống khác. Lao vào giữa những con thú cắn xé nhau thật nguy hiểm hơn nhiều so với một mình đối mặt với bất kỳ con nào trong bầy. Weiss đã có cảm giác tương tự như thế trong những lúc anh phải làm người chứng kiến cuộc đấu tranh liên tục giữa các ngành gián điệp của Đức để chiếm quyền hành hoàn toàn.

Cuộc phản công vĩ đại của nhân dân Liên Xô trong trận Moskva đã báo cho toàn thế giới biết sức mạnh của nhà nước xã hội chủ nghĩa đầu tiên trên thế giới mà ngay cả những ngành tình báo tinh quái nhất của Đức cũng bất lực, không phát hiện ra được.

Sự thất bại của quân đội quốc xã ở ngay sát Moskva đồng thời cũng là đòn đánh tập trung vào uy tín Cục tình báo Đức và là thắng lợi của ngành SĐ - thắng lợi của Himmler và Heydrich những kẻ vui cái vui độc ác nhân việc Canaris bị nhục vì đã không thể đánh cắp được những bí mật về lực lượng quốc phòng của nhà nước Bolshevik.

Cơ quan cục tình báo vì mong muốn phục hồi danh dự mình trước quốc trưởng nên đã cố gắng tạo nên vào lúc này một vành đai tình báo phá hoại dày đặc ở vùng giáp mặt trận, dùng các trụ sở gián điệp bao bọc tất cả các khâu giao thông chủ yếu nối mặt trận với các trung tâm công nghiệp để tổ chức theo dõi thường xuyên việc chuyển quân và cả vũ khí, đạn dược, trang bị ra mặt trận…

Nhưng việc thực hiện tất cả các biện pháp quy mô khổng lồ này đòi hỏi thời gian dài và sự hoạt động cần cù tỉ mỉ. Ở đây không có hy vọng đạt kết quả ngay tức khắc, chớp nhoáng, ầm ĩ, Canaris rất hiểu điều này.

Bộ máy cầm quyền Đức, phải dùng các phương pháp ngoại giao mật vì kinh hoảng trước thất bại ở Moskva, đã bắt đầu tìm kiếm với năng lực mới, những khả năng tiến lại gần các giới đế quốc Anh và Mỹ. Và bằng các biện pháp của mọi ngành mật bọn cầm quyền Đức đã thảo ra nhiều hoạt động khiêu khích, những hoạt động có thể làm nguyên nhân lôi kéo cả Nhật và Thổ Nhĩ Kỳ vào cuộc chiến tranh chống Liên Xô.

Weiss đã nhật xét thấy Landsdorff bắt đầu tỏ ra chú ý đến đội quân Quan đông của Nhật không chỉ qua sách báo, cẩm nang, bản đồ địa hình, những vật bắt đầu lấn chỗ tiểu thuyết thế kỷ trước trong tủ sách của lão già.

Sau khi hoàn thành thắng lợi chuyến đi tuyển lựa qua các trại tập trung, Dietrich đã tìm ra quân số thích hợp để tung vào hậu phương Liên Xô trong thời hạn lâu dài. Và khi bọn được y lựa chọn đến trường tình báo phá hoại, tự bản thân Landsdorff hỏi cung chúng, điều mà trước kia lão không bao giờ làm.

Nhiệm vụ kỳ lạ đang bắt Weiss phải thi hành với tư cách một người phục hồi sự cân bằng tinh thần của con gái người đại tá bị bắt giam có liên quan trực tiếp đến tất cả sự việc đang xảy ra. Anh được lệnh dùng bất kỳ phương tiện liên lạc nào hàng ngày báo cáo cho Landsdorff về tình trạng sức khỏe cô gái mà anh bảo trợ.

Khi xuất hiện trên vũ đài cuộc sống của một dân tộc khác, Weiss phải biết mọi quy tắc quy định cho mọi công dân tuân theo luật pháp, và phải tuân theo các quy tắc này không cần thừa nhận. Còn nhiệm vụ đặt ra trước những công dân chín chắn của Đức quốc xã là phải luôn luôn thấm nhuần các quy tắc mà những kẻ cao cấp khuyên người cấp thấp. Weiss đã nắm được một cách rất chắc chắn bản chất này và cả những thói quen của bọn thực hiện nó.

Nhưng anh đặt ra cho mình những mục đích khác. Anh muốn lọt sâu vào những từng lớp Đức mà các quy tắc sống của chúng là: không đếm xỉa gì đến các quy tắc, mức độ, thói quen, mệnh lệnh tư tưởng đạo đức cao cả. Và đại biểu các giới này càng thô bạo giày xéo luật lệ bao nhiêu, địa vị chúng trong xã hội càng cao bấy nhiêu. Và bọn này cũng tạo thành hạt giống cầm quyền.

Còn vấn đề chương trình chính trị của chính Hitler thì mỗi tên tư sản Đức đều đã biết khá rõ là nước Đức chờ đợi quốc trưởng của mình từ chính ngày ký kết hòa ước Versailles. Điều đó thấy rõ ngay cả trên các sách giáo khoa Đức.

Còn đối với những kẻ mắc bệnh cuồng điên dân tộc thì quốc trưởng này mang tên ai - Schicklgruber hay người khác, đều không có ý nghĩa lớn lắm. Đối với chúng chỉ có một điều quan trọng là: quốc trưởng ngoan ngoãn, mà quảng trung thành với chính sách cướp bóc và xâm chiếm có truyền thống và đồng thời được chuẩn bị đầy đủ để khéo léo thi hành ở trang trại ngoại ô của Krupp vai trò Hoàng đế tự phong, và trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không quên vấn đề chịu ơn chính ai mà có địa vị tiến lên như vũ bão của mình.

Nếu như nghệ thuật tư tưởng của chiến sĩ tình báo Weiss chỉ ở chỗ biết kể những cái không có thật về bản thân bằng lời vờ vịt cởi mở cũng như việc thực hiện tốt các trách nhiệm của một nhân viên Cục tình báo Đức trong phạm vi các quy tắc đã định có khả năng anh đã tiến lên một cách từ từ theo bậc thang nghề nghiệp, nhưng không bao giờ có thể giành được sự tin tưởng đặc biệt của các nhân vật chỉ huy, mà ý nghĩa của nó quan trọng hơn danh hiệu quân nhân cao cấp và mọi tặng thưởng rất nhiều.

Một lần Weiss có mặt trong buổi nói chuyện khá cởi mở giữa Landsdorff và Gerd. Vẻ khinh bỉ và tự cao, đại úy Gerd tỏ rõ sự bất bình của y với đại biểu toàn quyền của ngành SĐ nhân những thất bại ở mặt trận phương Đông.

- Những nhà công nghiệp Đức chúng tôi - Gerd giận dữ nói, - bí mật trợ cấp cho hầu hết các chỉ huy quân sự của ta. Ở trận Moskva họ đã không đền bù xứng đáng cả những hy vọng của quốc trưởng lẫn những món tiền mà chúng tôi chuyển cho cá nhân họ. Đến lúc phải nhượng bộ phần nào, thỏa thuận có lý trí với Mỹ và Anh và cùng với hai nước này kiên quyết tiêu diệt nước Nga.

- Tôi cho rằng, - Landsdorff nói lảng: - những vấn đề này liên quan chỉ đến quốc trưởng và đảng.

- Đảng gì ở đây chứ? - Gerd tức giận phản đối. - Tôi và bố vợ tôi không ở trong đảng xã hội dân tộc, nhưng công ty của chúng tôi đã cho phong trào những người quần áo nâu xám vay món tiền khổng lồ ngay từ lúc phong trào mới xuất hiện, điều đó cho phép chúng tôi có mọi cơ sở coi mình là những người có cổ phần với quyền nói tiếng nói quyết định. Tôi là người bảo vệ có mức độ cần phải giới hạn tới Ural, - Gerd đường hoàng nói tiếp: - Và quốc trưởng chú ý đến những tiếng nói thông minh của các nhà công nghiệp chúng tôi, cũng như những khả năng tuyệt vời trong lĩnh vực kinh tế bằng việc bắt đầu tấn công vào Caucasus. Mà Caucasus đó là dầu hỏa. Và nếu hội đồng tướng lĩnh không thể phục hồi lại được những thiệt hại về người trong các trận đánh vừa rồi thì sau khi ra lệnh cho các quân đoàn quốc xã tấn công theo hướng Caucasus, quốc trưởng sẽ có thể bù đắp lại những tổn thất kinh tế của chúng ta. Bằng cách đó lại sẽ củng cố được uy tín của mình, lấy lại được sự tin tưởng của những người đã đảm bảo về mặt vật chất cho quốc trưởng có khả năng trở thành người như hiện nay.

- Ông định nói… - Landsdorff định bắt đầu.

- Nhưng chúng ta trở lại chuyện dầu lửa, - Gerd cắt lời Landsdorff - chúng tôi, những nhà công nghiệp Đức, chúng tôi bác bỏ sự phê phán, của một số đại diện các tướng lĩnh đối với quốc trưởng vì việc đã không tập trung tất cả cố gắng để chiếm Moskva mà lại quan tâm đến việc chiếm các nguồn dầu lửa Caucasus.

Lần này Landsdorff im lặng, và Gerd sau khi dừng lại nói tiếp:

- Tôi muốn nhắc một số các tướng lĩnh của chúng ta về việc: quốc trưởng lên cầm quyền đã có lợi cho các sĩ quan quân đội quốc xã về mặt triển vọng nghề nghiệp của họ. Còn chúng tôi những nhà công nghiệp chú ý tới các nguồn nguyên liệu phụ thuộc, đã được quốc trưởng đảm bảo các triển vọng về kinh tế. Các tướng lĩnh phải thực hành mọi khả năng của mình để làm việc đó.

- Các tướng lĩnh Đức không phụ thuộc vào Đảng. - Landsdorff nói. - Họ chỉ tuân theo các mục đích quân sự đơn thuần.

- Còn thế nào nữa! - Gerd cười vang lên. - Nhưng vì theo đề nghị bí mật của các đại diện quan trọng nhất của Hội đồng tướng lĩnh của những người phụ thuộc vào hai tướng Blomberg và Fritz; hai người này được quốc trưởng kéo lại quá gần mình thì Himmler đã biết bôi nhọ cả hai tướng. Lúc đầu là Blomberg, bằng cách chứng minh rằng vợ ông ta nguyên là gái điếm, sau đó khai báo rằng Fritz có hành động sai lệch về sinh dục. Và cả hai tướng này bị nhục nhã truất khỏi cương vị mình, và người ta thay vào đó bằng những chỉ huy quân sự ít khả năng hơn, nhưng đồng thời cũng ít nguy hiểm hơn. Đúng thế chứ? Tức là hội đồng tướng lĩnh phải nhờ đến đảng quốc xã khi vấn đề liên quan đến những miếng bánh nướng béo bở hơn.

- Ông cho rằng đã để có sai lầm?

- Tôi cho rằng quốc trưởng đang cần những người thừa hành quân sự chứ không phải cố vấn mà Blomberg và Fritz đã định giành lấy cho mình vai trò đó. Và Himmler đã hạ hai người xuống, và chỉ có thế. Lợi ích của các nhà công nghiệp và tướng lĩnh bao giờ cũng thống nhất. Chúng tôi đã tin vào quốc trưởng.

- Vào Adolf Hitler, khi ông ta còn chưa là quốc trưởng!

- Tôi nhắc lại: vào quốc trưởng, - Gerd nói có căn cứ. - Tin vào chuyên chính của quyền hành cá nhân. Còn vấn đề cá nhân cũng thế, đó chỉ là vấn đề khuynh hướng. Thí dụ: Krupp cho rằng Hitler có nhiều khả năng chính trị hơn là lúc đầu chúng ta cảm thấy điều đó. Nhưng, có thể chúng cũng ít hơn.

•º•

Không kể đến thái độ vô cùng nhã nhặn chịu đựng của Weiss đối với người nữ đồng hành của anh, người mà anh phải gây được những ấn tượng tốt nhất về phong cách đạo đức của một nhân viên Cục tình báo Đức, vẫn tỏ ra rất ác cảm.

Cô ta ngồi trên ô tô, tì sát vào lưng ghế và ngón tay nắm chặt lấy cần mở cửa xe như sẵn sàng nhảy ra ngoài đường bây giờ.

Weiss hỏi:

- Chị thích xem Warsaw không?

- Để làm gì?

- Có thể sẽ muốn mua gì đó trong các cửa hàng?

- Bằng tiền của ông?

- Không, của chị. Ban chỉ huy xuất cho chị một món tiền khá lớn để đi du lịch.

- Thế thì đưa đây cho tôi.

Weiss lấy trong túi ra một tập tiền Mác.

Thiếu nữ cầm lấy rồi hỏi:

- Đây đúng là một món tiền lớn?

- Đúng, rất lớn.

Thiếu nữ kiên quyết hạ kính cửa bén và quẳng tiền ra ngoài.

Weiss không bấm phanh cũng không giảm tốc độ.

Mấy phút sau thiếu nữ hồi hộp hỏi:

- Ông nhìn thấy tôi ném tiền của ông đi chứ?

- Có nhìn thấy, nhưng không phải của tôi, mà là của chị.

Dừng lại một lát, Olga đề nghị:

- Ông có thể quay lại và nhặt lấy mà tiêu.

- Xin cám ơn, - Weiss nói. - Nhưng tôi đã quen cho phụ nữ tiền chứ không lấy ở họ. Có thể điều đó không được thừa nhận ở Nga? - Anh kịp nắm lấy tay thiếu nữ và đẩy ra khỏi mặt mình. Sau đó anh nói, không buông tay thiếu nữ: - Ta hãy thỏa thuận với nhau, tôi không thích chị về mặt nào cả, chị cũng thế với tôi. Tôi đành phải đi kèm chị, chị đành phải làm bạn đồng hành của tôi. Chị hãy nghe tôi, đáp lại, trong phạm vi được phép, tôi sẽ lưu ý đến các nguyện vọng của chị. Đồng ý chứ?

Cô gái không nói gì. Nhưng tay cô bị bóp chặt trong các ngón tay của Weiss yếu đi.

Ở Warsaw, trong một khách sạn loại sang nhất, hai người được dành một số hai phòng.

Olga không cởi áo bành tô, vẻ phản kháng ngồi xuống chiếc ghế ở giữa phòng và im lặng, cảnh giác theo dõi Weiss.

Một lúc sau Weiss đề nghị:

- Ta đi xuống dưới nhà, vào tiệm ăn cơm tối đi.

- Tôi không đi đâu cả.

- Chị đã đồng ý cộng tác với chúng tôi, - Weiss nghiêm nghị nói, - Vậy mà đối xử với một sĩ quan Đức thật quá mức kỳ lạ.

- Chẳng lẽ ông là sĩ quan? Vì ông mới là trung…

- Tôi là nhân viên Cục tình báo Đức và biết mọi chuyện của chị.

- À thế! - Cô thốt lên. - Tức là ông được phép tán gẫu về vấn đề tôi đã đồng ý trở thành điệp viên của các ông?

- Đừng có quát tướng lên, - Weiss đề nghị, - người ta có thể nghe thấy chị nói.

- Lẽ nào ban chỉ huy lại không tìm ra được một sĩ quan để ghép cặp với con gái của trưởng ban tham mưu quân đoàn.

- Liên Xô, - Weiss nhắc.

- Phải, đại tá Liên Xô bị trừng phạt, - thiếu nữ kiêu hãnh nói. Rồi kéo vai Weiss, ra lệnh: - Đi thôi!

- Đi đâu?

- Xuống tiệm ăn.

Weiss đứng dậy và ngoan ngoãn đi theo thiếu nữ, trong bụng đoán trước cô ta có thể buông những lời như vậy ra nữa.

Trong phòng ăn Olga tỏ ra không khiêm tốn. Giữ cốc trên môi, nhìn chằm chằm vào mắt một đại tá đứng tuổi ngồi bên chiếc bàn nhỏ sát đấy khiến viên này mắt tình tứ sáng hẳn lên. Qua tên hầu bàn, đại tá gửi cho hai người chai rượu Johannesburg lâu năm, và sau đó tự tiến lại bàn của hai người, rồi đề nghị cho phép ngồi cùng bàn.

Olga biết rất ít tiếng Đức và vì vậy hoàn toàn không hiểu chính xác viên đại tá nói gì với cô. Còn tên này tưởng cô là người Ba Lan. Thế là hắn ca ngợi cái đẹp của phụ nữ Ba Lan qua người đại biểu của họ - người đẹp nhất, như hắn nói.

Olga nói với đại tá vẻ hứa hẹn:

- Tôi thật muốn làm ông tin một điều, là ông đúng.

“Lại thế đấy” - Weiss nghĩ. Và âu yếm đặt tay mình lên tay thiếu nữ, kịp thời ngăn trước viên đại tá:

- Đây là người yêu của tôi, được phép của trung tá Gestapo Willie Schwarzkopf. - Anh nói thêm: - Tôi mạnh dạn báo cáo với ngài vấn đề này để không xảy ra những chuyện không rõ ràng giữa các nhân viên ngành Gestapo với đại biểu anh hùng của quân đội quốc xã là ngài.

Weiss tiến tới bước táo bạo này sau khi thiếu nữ đồng ý đi chơi thành phố với viên đại tá.

Anh biết rằng bọn quân đội coi tốt nhất là không liên hệ gì với nhân viên các ngành đặc biệt. Viên đại tá cũng thận trọng từ chối lời mời của mình. Và việc đó đã cứu thoát Weiss. Vì nếu không, thiếu nữ dứt khoát sẽ lợi dụng tình thế để thoát khỏi sự giám sát của anh.

Khi viên đại tá bỏ đi sau cái gật đầu nhã nhặn chào thiếu nữ, cô gái hồi lâu nhìn vào mắt Weiss, sau đó hỏi, mặt nhăn xệch đi.

- Ông sợ gì thế? Nếu ông để mất tôi, người ta sẽ xử bắn hoặc đưa ông ra mặt trận à?

Những người ngồi ở bàn bên cạnh tò mò nhìn họ. Weiss quên mất rằng anh ngồi cạnh một thiếu nữ trẻ đẹp đang lôi kéo sự chú ý đó về mình. Anh đề nghị:

- Nếu chị no rồi, có thể ta đi chứ?

- Đi đâu?

- Tôi muốn đề nghị đến nhà hát nhạc nhẹ “Columbine” ở đó có chương trình rất hay.

- Lại còn thế nữa! - Cô gái khinh bỉ đáp. - Tôi sẽ phải lang thang khắp các xí nghiệp rượu.

- Đó không phải xí nghiệp rượu, nó giống như rạp hát tạp kỹ. - Weiss vội vã giải thích và kịp thời nói thêm: - Ở đó có một nữ diễn viên mềm dẻo biểu diễn. Tôi thật rất biết ơn chị: vì tôi với cô ta rất ít khi được gặp nhau.

- Thôi được, - thiếu nữ nhăn mặt rồi đồng ý. Cô hỏi: - Cô ta người Đức?

- Rất tiếc, người ngoại quốc.

- Thế người của ông biết điều này không?

- Không. Nhưng tôi tin vào sự đứng đắn của chị.

- Ngay cả trong quan hệ với người yêu của mình ông cũng tỏ ra như kẻ nhút nhát.

- Đấy, chị thấy không, tôi chân thành với chị, mặc dù điều đó có thể đe dọa tôi sau này bằng những chuyện không may.

Tự giận mình, Weiss nghĩ rằng, chiếm được niềm tin của người thiếu nữ này thật không dễ dàng tí nào. Vì cô gái bị suy nhược thần kinh, có khả năng làm bất kỳ chuyện quá trớn nào. Nhưng kẻ nào đã dẫn cô gái đến tình trạng này - bọn Đức hay sự bất hạnh đối với cha cô? Sự bất hạnh này đã định trước việc cô ta quyết định trở thành kẻ phản bội tổ quốc tới mức nào, bây giờ thật khó xác định.

- Xin mời, - Weiss đề nghị, - đừng có nhìn tôi vẻ đe dọa như thế, không có người ngoài sẽ nghĩ rằng chị là tình nhân của tôi và giận tôi vì chuyện gì đó.

Thiếu nữ đỏ mặt, cắn môi và không gây sự với Weiss nữa. Rõ ràng cô ta thấy rằng đã xúc phạm một nhân viên cục tình báo Đức lạnh lùng, mà sự xúc phạm của cô đối với anh hoàn toàn không có kết quả gì cả.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.