Đại úy Gerd ngả lưng thoải mái trên ghế xe, chẳng khách sáo gì đẩy Weiss ngồi sát vào thành cửa sắt lạnh lẽo. Sau giấc ngủ thoải mái trong bộ quần áo hàng không sưởi bằng điện, sau khi uống cốc cà phê và khẩu phần cô nhắc đáng kể, hắn trở nên hiền lành và không khước từ việc tán gẫu với Weiss.
Rõ ràng là Gerd muốn giảng giải cho người bạn đường của mình rằng, mặc dù chức của hắn không cao - hắn chỉ là đại úy, nhưng địa vị của hắn trong ngành công nghiệp Đức thì ngang hàng, thậm chí hơn cấp tướng. Và, về thực chất, những người giống như hắn có vốn liếng khổng lồ, bao giờ cũng độc lập với mức có thể cho phép mình nói những chuyện mà ngay cả những viên quốc xã cáo già nhất cũng không dám mở miệng ra nói vì sợ bị trừng phạt.
Về Canaris hắn khinh bỉ nhận xét rằng, trong những năm đại chiến thứ nhất tên này làm gián điệp với nữ điệp viên xuất sắc Mata Hari, nhưng đúng là Canaris đã khai báo Hari cho bọn Pháp và do đó hắn thoát khỏi bẫy do “Phòng nhì” giăng ra bắt hắn. Bây giờ địa vị của Canaris còn thấp kém, vì rằng sớm hay muộn Himmler nhất định sẽ thống nhất được tất cả các ngành gián điệp Đức phục tùng mình và thực tế sẽ trở thành nhân vật thứ hai ở quốc xã. Còn về Heydrich, thì đã có dư luận là tên này đã ra lệnh đánh cắp bia mộ bà hắn trên đó khắc tên Sarah Heydrich và đã thay bằng chiếc bia khác bây giờ chỉ còn khắc họ tên viết tắt mà thôi. Chuyện này Canaris có biết và Heydrich cũng rõ là Canaris biết chuyện này, và vì thế hai tên này phải hòa giải với nhau…
Gerd cho rằng kẻ nhìn xa thấy rộng nhất trong toàn bộ đảng quốc xã là Goering. Cái yếu của Goering về mặt huân chương và chức tước có thể tha thứ được. Goering đã bước lên con đường rộng lớn và consortium của y đã cho phép y có trong thành phần những kẻ cầm đầu thực sự nước Đức, những kẻ như Stinnes, Borzig, Krupp, Thyssen. Cũng chính những tên này là đại diện cho nước Đức quốc xã. Tài năng chính trị của Hitler chính ở chỗ, Hitler hiểu điều này trước tất cả những tên khác trong bọn lãnh đạo đảng xã hội dân tộc.
Gerd nói rằng khi các quan chức cao cấp của Bộ tổng tham mưu, để thảo ra kế hoạch chiến tranh tương lai, đã cho tiến hành các cuộc tập trận năm 1936 ở Dresden thì ở đó có mặt cả Bosch, Fegler, Springroom, Simmens, Thyssen, Krupp, Borzig, và cả những viên trùm công nghiệp khác - những kẻ chịu trách nhiệm chuẩn bị bảo đảm về kinh tế của cuộc chiến tranh này. Nhưng nếu Bộ tổng tham mưu Đức và chính phủ quốc xã chỉ suy tính trong khuôn khổ lợi ích dân tộc hẹp hòi thì các viên trùm công nghiệp khác ở chỗ suy nghĩ rộng lớn hơn, và những mối quan hệ kinh tế thế giới không phụ thuộc vào chỗ các quốc gia này có tham gia chiến tranh chống nhau hay không.
Chẳng hạn như Krupp ngay trước đại chiến thứ nhất đã ký kết hợp đồng với công ty quân sự Anh “Vickers-Armstrong” bán cho công ty này phát minh làm kíp nổ của lựu đạn. Trong bản ký kết hợp đồng có quy định là mỗi quả lựu đạn đem sử dụng, công ty này phải trả một shilling. Và người Anh vẫn trả cho Krupp lãi cổ phần theo như quy ước này. Những khoản thu nhập tương tự như vậy nhiều công ty khác của Đức cũng đang được nhận vì bán biểu xích ngắm quang học.
Về phần mình các nhà công nghiệp Đức phải trả lãi cổ phần trong các hợp đồng tương tự cho các công ty nước ngoài, kể cả các consortium lớn nhất của Mỹ, và ngược lại.
- Vì vậy, - giọng bậc thầy, Gerd nói: - Cuộc hành quân của chúng ta sang nước Nga, đó là cuộc chiến tranh thần thánh gắn liền không những chỉ với lợi ích quốc xã, mà còn với mục đích chủ yếu: kết liễu chủ nghĩa cộng sản, cái thứ rất nguy hiểm ở chỗ nó muốn cướp mất của các dân tộc châu Âu niềm tin vào văn minh đang nằm trên những nền tảng vững chắc.
Weiss hỏi:
- Nếu như tôi hiểu ngài một cách đúng đắn thì binh lính Anh càng ném vào chúng ta nhiều lựu đạn với kíp nổ theo hệ thống của chúng ta, nguồn bảng Anh đến với chúng ta sẽ càng lớn?
- Đúng thế. - Gerd đồng ý. - Vì thế dù chiến tranh giữa các cường quốc văn minh có mang tính hủy diệt ra sao đi nữa, kết quả nó vẫn củng cố vững chắc sức mạnh về kinh tế và tài chính của các tập đoàn công nghiệp hùng mạnh nhất, đồng thời vẫn không đụng chạm đến nền tảng chính trị. Chính nhờ có điều kiện này chúng ta đã rút ra khỏi lò lửa chiến tranh thế giới thứ nhất như con chim phượng hoàng bất tử và với năng lực cũng như trang bị lớn hơn chúng ta đã bước vào hành động bạo lực mới.
- Nhất định Ngài sẽ làm bộ trưởng! - Weiss ra vẻ khâm phục thốt lên. - Ngài có tài năng phân tích rất đặc biệt.
- Tôi mới chỉ gọi các vấn đề bằng tên của mình, - Gerd tỏ ra khiêm tốn. Hắn thân thiện nói thêm: - Một số người trẻ tuổi của chúng ta coi đại diện của tầng lớp thành thạo công việc là những người vô công rỗi nghề, sống xa hoa và vô ích. Như anh thấy đấy, tôi cống hiến toàn bộ sức lực của mình cho công việc, tôi chịu mọi thiếu thốn cũng như mọi sĩ quan khác, không cho phép mình hưởng thụ phung phí. Tôi phục vụ quốc trưởng với lòng trung thành và biết ơn. Bằng mọi biện pháp cưỡng bức rộng rãi, với thái độ, kiên quyết tuyệt vời của quốc trưởng đã cứu chúng ta thoát khỏi nguy cơ đang đe dọa sự toàn vẹn của trật tự đã hình thành có tính chất lịch sử mà những người xứng đáng đã điều khiển theo các quy tắc luật pháp của chế độ sở hữu.
Cả đoàn dừng lại để ngủ đêm ở Gomel trong khu vực đóng quân của nhóm nhân viên tình báo số 315.
Theo lệ thường của Cục tình báo, sĩ quan của nhóm này mặc thường phục. Chúng đối xử với nhau thoải mái, theo tình bạn hữu. Phần lớn đó là con cái các gia đình trí thức, có giáo dục và lịch sự, chúng tỏ thái độ mến khách một cách dễ chịu, không hề mảy may nịnh hót, nhưng đồng thời đặc biệt kính trọng các đại diện của “Ban tham mưu Valia”.
Trong những câu chuyện với khách đều mang tính chất chuyện phiếm phàm tục. Các sĩ quan Cục tình báo cũng tán thành nói chuyện phiếm và thân mật cười giễu mọi cốt truyện mà những người bị chọn làm mục tiêu cho các câu chuyện bông đùa bên bàn ăn phải kiên nhẫn chịu dựng.
Thế là trong bữa ăn tối tổ chức thết Gerd và Weiss, đối tượng của trò chơi thân mật này là chỉ huy đội càn quét Willie Kracht. Tất cả đều nói cạnh nói khóe đến tai họa háo gái của hắn, mà rõ ràng điều này đã nịnh hót hắn. Chỉ huy nhóm tình báo này - đại úy Dress kể thêm vào đó một câu chuyện hấp dẫn về Kracht.
- Willie Kracht đã cưỡng bức nữ điện báo viên là Raya Mokina ngủ với hắn. Sau đó thì rõ ra rằng Mokina này là kẻ phản bội và làm việc cho đối phương. Mokina bị bắt lần thứ hai, lần này do các cơ quan SĐ bắt, chỉ huy cơ quan này ở Gomel là Willie Schultz, bạn thân của Kracht. Và thế là để chơi xỏ Kracht, trong lúc hỏi cung Schultz đã ngủ với Mokina.
Sau đó do trách nhiệm ngành nghề, cả hai tên. này đều có mặt trong buổi xử tội Mokina, và bỗng nhiên Mokina kêu lên: “Willie! Willie!”. Nhưng cả hai tên này đều là Willie và đều giống nhau về mối quan hệ với Mokina. Chúng đang thể hiện một cách lố bịch đến nỗi ngay cả tên trung sĩ chịu trách nhiệm thi hành án cũng không giấu nổi nụ cười.
Vì muốn tự giới thiệu mình như một hiệp sĩ không biết sợ hãi và không ngại bị chửi rủa, Dress đã giảng giải lời hắn vừa kể:
- Như các ông thấy đấy, tình cảm hài hước cũng tô vẽ thêm một số khía cạnh ảm đạm gắn liền với việc thực hiện nghĩa vụ của chúng ta. Nhận thấy rằng trong số những người có mặt chỉ có Gerd và Weiss không mỉm cười, Dress đổi giọng, nghiêm nghị và phê phán: - Nhưng nói chung tôi không khuyến khích những trò tiêu khiển như vậy. - Rồi quay sang Kracht, hắn hỏi: - Willie, chắc ông còn nhớ một lần chúng ta có giữ cho nhau nghỉ sau thời gian đáng kể ở trong nhà tù vì những lần hỏi cung khá căng thẳng của Gestapo - một thiếu nữ tên là Mila, trước kia là nhân viên đánh máy cho cho một cơ quan nhỏ chứ? Một gái kháu thật, chỉ quá gầy, và kiệt sức thôi. Nhưng một số người lại thích những loại như thế. Và thế là các sĩ quan cấp cao từ Berlin đến thăm chúng ta sau bữa cơm tối rượu chè đâu vào đấy, bèn đưa nguyện vọng quấy rối sự đơn độc của thiếu nữ này.
Tôi đã làm gì? Tôi bèn lao ra xe, chở cô gái đến tòa biệt thự riêng. Các bạn sĩ quan Berlin không những chỉ buồn vì chuyện đó mà lại còn nổi giận nữa, và điều đó cũng đe dọa tôi bởi nhận xét không tốt về công tác của tôi. Nhưng tôi đã làm như thế vì lợi ích của Cục tình báo. Điệp viên này ngày hôm sau phải tung đi rồi. Nhưng các ông thấy đấy, nữ điệp viên làm sao có thể hoàn thành được nhiệm vụ nếu sự thăm viếng này xảy ra, nhất là lại mấy vị đến? Và lúc đó tôi đã chặn đứng ngay ý định của các sĩ quan này với thái độ kiên quyết không hề do dự một giây phút.
- Thế cô gái này bây giờ ở đâu? - Gerd thích thú hỏi.
Kracht không nhịn được nụ cười, hóm hỉnh, nhưng Dress, sau khi nghiêm nghị nhìn hắn, giải thích có châm chước:
- Thưa ngài đại úy, rất tiếc là tôi phải báo cáo với ngài rằng bị tan xác rồi. Ngay lần nhảy dù thứ nhất. Dù không mở. Nhưng tôi cho rằng không phải vì lỗi kỹ thuật chuẩn bị dù. Ngài biết không, một số trong bọn chúng đã chọn lấy cách giải quyết khả ố loại như thế chỉ để tránh không thi hành nhiệm vụ. - Hẳn kính cẩn nói thêm: - Tất nhiên, học viên trường của ngài có giá trị hơn. Chúng tôi đành phải chịu những mất mát như vậy. Chúng tôi tuyển lựa vội vàng, trong các nhà tù. Thu được chỉ một loại thể lực đã kiệt quệ. Chúng chỉ vừa lê chân được là chúng tôi đã quẳng đi rồi. Thời gian để đào tạo rất bị hạn chế. Cũng có được những tên quý giá - con cái của những gia đình bị bọn Bolshevik hồi nào cướp mất hết quyền sở hữu ruộng đất rất lớn. Bọn này có khả năng phát triển hành động khủng bố. Nhưng tiếc rằng chúng lại trở thành nạn nhân của những kẻ đã từng sử dụng ruộng đất của chúng. - Rồi phàn nàn. - Ngài đã thấy các làng mạc Byelorussia rồi chứ? Bọn đàn ông? Châu Á? So với nông dân có ruộng đất ở bất kỳ nước nào thuộc châu Âu, đó chỉ là bọn nghèo đói. Và đó là câu đố? Chúng bỏ cả làng đi vào các đội du kích. chiến đấu như quỷ. Tôi có ý nghĩ là bọn chúng đã bị trụy lạc về chính trị nặng hơn nhiều so với chúng ta dự kiến.
Vì vậy chỉ có sự kết hợp cố gắng của SS và quân đội mới có thể thực hiện được việc thủ tiêu hàng loạt số dân thừa ở các lãnh thổ chiếm được này. Chuyện đó thật không nhân đạo, nhưng là hành động hợp lý duy nhất.
•º•
Willie Kracht đề nghị Weiss ngủ cùng phòng với hắn.
Thái độ biết nén mình của Weiss được Kracht coi như thái độ rất đứng đắn loại như hắn, bẩm sinh có ở những con cái các gia đình quý tộc, và vì mong muốn chiếm được cảm tình của anh, hắn đã kể lại tỉ mỉ câu chuyện gần gũi của hắn với Mokina.
Sau khi uống cốc rượu ngọt, Kracht trở nên đa cảm và nằm trên giường hút thuốc lá bằng chiếc bót ngà voi dài, hắn nói, mắt mơ màng hơi khép lại:
- Ông không thể tưởng tượng được con người này hay tới mức nào. Lúc đầu cô ta điên cuồng căm thù tôi. Nhưng để xoa dịu cô ta, làm cho cô ta trở nên thú vị hơn, lợi dụng tình bạn của mình với trưởng phòng SĐ ở đây là Willie Schultz, tôi đề nghị Schultz một số khoan dung tạm thời cho tù nhân, loại như Mokina, tôi khẳng định tuyệt đối không có lỗi gì cả. Và thậm chí còn mang thư của bọn này đến cho cô ta. Và cho phép mình trở thành đối tượng tuyên truyền của cô ta. Hạ thấp bố mẹ mình tới mức là công nhân. Tôi kể câu chuyện thần thoại về sự xuất thân của mình: một cậu bé nghèo cóp nhặt dùng pfennigs để đi học. Ông tưởng tượng xem, một con người bị tra tấn cực khổ bởi những lần nói chuyện trong cơ quan SĐ đã bắt đầu thấy thương tôi như một con cừu lạc lõng giữa bầy sói.
Sự ngây thơ của cô ta thật cảm động và đáng phục tới mức, nói thật giữa đôi ta với nhau, tự nhiên thấy mê cô ta. Tiếc rằng, ở riêng một mình với tôi cô ta lại nói những điều mà tôi đành phải chính thức báo cáo cho Schultz về sự không đáng tin cậy của cô ta.
- Tiếp đó ra sao?
- Ông nghe thấy rồi đấy: cô ta bị xử tội.
- Có cơ sở chứ?
- Có, Schultz có những cơ sở nào đó… Mặc dù Schultz, lão Bavaria lỗ mãng này cũng có thể hoãn lại đôi chút vì kính trọng tình cảm của tôi.
- Ông còn buồn nhớ cô ta chứ?
- Tất nhiên, nhớ. Mặc dù đó là con gái Liên Xô, nhưng rõ ràng là một nữ Gretchen, con người bẩm sinh ngây thơ trong trắng và có niềm tin vô cùng ngang bướng.
Weiss nhìn Willie Kracht, tên quý tộc có giáo dục, tế nhị như vậy. Anh nhìn chiếc cổ cạo sạch sẽ của hắn. Bộ mặt hắn hơi xanh xao, nhỏ, đường nét đều đặn. Đôi mắt lồi của hắn màu hơi xanh lơ. Đôi tay hắn không có bắp cơ như tay đàn bà. Chiếc áo len dài tay của Willie biết quan tâm mặc để không bị cảm lạnh về ban đêm ngay cả trên đệm lông, rõ ràng được mang từ nhà đến.
Anh nhìn thấy trên chiếc cổ mảnh khảnh của Willie chuỗi dây chuyền vàng treo tấm ảnh các thánh mà hắn cẩn thận hôn sau mỗi lần cầu kinh trước khi ngủ.
Willie cho Weiss xem ảnh em gái hắn. Hắn nói đó là em đẻ sinh đôi với hắn. Rất yêu quý nhau. Và một trong số các ảnh thánh là thần hạnh phúc mà em gái hắn đã mua được bằng món tiền lớn của nhà thiên văn học nổi tiếng ở Munich, và thần hạnh phúc này phải bảo vệ hắn thoát khỏi cái chết bắt buộc.
Và, nhìn chiếc cổ mảnh khảnh đeo ảnh thần hạnh phúc, Weiss cố xua đuổi ý nghĩ của anh, thật khoái biết bao nhiêu nếu được bóp chiếc cổ này bằng những ngón tay của mình.
Lim dim đôi mắt, anh nhẩm ôn lại trong óc số của các xe ô tô mà anh kịp nhận ra trên đường đi chuyên chở các bao thực phẩm đến những khu nhà bí mật của Cục tình báo ở Gomel. Biết được số các xe này, nhóm tác chiến và các đội du kích sẽ có thể xác định được địa điểm tập hợp của bọn gián điệp Đức.
Và trong khi Weiss còn ghi vào trí nhớ những con số này thì Willie, rúc đầu gọn gàng trên gối, hạ thấp giọng, bắt đầu nói chuyện đơm đặt. Hắn nói chủ yếu về chỉ huy của mình.
Đại úy Dress là một tên rượu chè be bét. Mới đây, sau khi say khướt tên này đã xồng xộc đến nhà viên quân quản thành phố đúng ngày tên này tổ chức sinh nhật. Đó là một nhân viên già có kinh nghiệm, người Phổ. Đặt lên bàn, ngay trước mặt viên đại tá đang bị sửng sốt một cây cọ bám đầy bụi lấy từ nhà ăn của nhóm tình báo lên, nó gần như đã chết khô rồi, và ngắt lời viên đại tá đang nói, Dress nắm lấy tay viên đại tá lắc lắc hồi lâu. Sau đó ngồi xuống bên bàn ăn, ngủ thiếp đi, đầu gục vào chiếc đĩa.
Mới mấy hôm trước đây hắn uống ngay trong ngôi nhà này cùng với đại úy von Walde, nhưng khi Walde bỏ Dress lại một mình để đi ngủ, Dress bèn lao vào phòng Walde và đòi tên này phải tiếp tục uống rượu. Walde từ chối. Khi đó Dress bèn tuyên bố rằng, nếu Walde không quay trở lại bàn ăn, Dress sẽ đái ngay ở trong phòng Walde, đái vào lò sưởi.
Walde cầm lấy súng lục ở trên bàn và nhằm bắn. Khó khăn lắm mới kéo được Dress ra khỏi phòng.
Bạn chè chén thường xuyên của Dress là tên chỉ huy sen đầm Gomel, và tên này cũng bắt đầu tránh mặt Dress sau lần đang đêm Dress lao vào sở sen đầm và đi dọc hành lang dài bắn vỡ hết bóng đèn điện. Bọn sen đầm cho rằng đây là cuộc tấn công của du kích, và tất cả có thể xảy ra thật kinh khủng nếu như tên chỉ huy sen đầm không nhân ra ngay giọng Dress hét lên mỗi lần bắn bóng đèn: “Xin chúc uống rượu, xin chúc uống rượu!”
Nhưng nói chung thì Dress cũng là một nhân viên khá. Hắn tốt bụng với tất cả các hạn đồng nghiệp, biết quan tâm.
Còn những nhược điểm của hắn có thể giải thích được, vì những cuộc hỏi cung dân địa phương đều do phòng phản gián tiến hành vào ban đêm.
Hơn nữa, những người thuộc chủng tộc thấp kém có cảm giác đau đớn nhậy bén và sự sợ hãi cái chết bẩm sinh của mỗi sinh vật sống không phát triển tới mức phải dùng những biện pháp đặc biệt. Điều này đòi hỏi các nhân viên “Phòng nhì” phải hoàn toàn tự chủ và hoạt động thể lực thật thô lỗ tới mức lao động của người đập đá hay chàng đồ tể xem như là trò chơi trẻ con.
Về bản thân, thì Willie rùng mình nói rằng hắn không chịu nổi tiếng kêu thét, và hắn không thể hiểu được các bạn đồng nghiệp của hắn làm thế nào mà chịu nổi. Nói chung thì thật kinh khủng là người Đức của chúng ta đành phải mất phẩm giá với những con người này, những kẻ không muốn hiểu toàn bộ tính chất vô nghĩa lý của việc chống đối lại trật tự mới.
Weiss hỏi:
- Thế, nếu như chúng ta làm dịu bớt quan hệ với dân địa phương?
- Ông nói lạ. - Willie hoảng hốt nói. - Như thế thì sẽ được chúng coi như là sự biểu hiện của yếu đuối, và chúng sẽ lập tức tấn công chúng ta liên tục hơn. Không. Không thể được. Dù việc này có tàn bạo ra sao, nhưng sự tàn bạo đó là phương pháp duy nhất. Ông cũng biết đấy, chúng ta coi như đang ở vùng hậu phương. Nhưng nguy hiểm chúng ta gặp phải ở đây không kém gì nguy hiểm ngoài mặt trận. Hắn ca thán: - Nhưng lại được ít khen thưởng hơn. Thật không công minh.
- Các ông sẽ nhận được phần của mình thôi, - Weiss quả quyết nói. - Tôi hứa với ông như vậy - Và giọng nói mà anh vừa cất lên bản thân anh cũng cảm thấy cởi mở quá mức.
Nhưng Willie không nhận thấy gì cả.
- Tất nhiên ông có thể cho một lời tốt về tôi với “Ban tham mưu Valia”, - hắn nói. Và nhã nhặn chúc: - Anh bạn thân, chúc ngủ ngon!
Weiss cũng đáp như vậy.
Ngày hôm sau, trước bữa cơm sáng, Weiss đã nhắc lại với Willie Kracht về nguyện vọng của hắn muốn trở thành người của “Ban tham mưu Valia” với nhận xét rất tốt, và nhân dịp này anh đề nghị hắn làm ơn hoàn toàn trên tình bạn cho anh biết những mặt mạnh yếu của các điệp viên lựa chọn học viên cho trường tình báo, nhưng theo những lý do rất dễ hiểu, đại úy Dress sẽ coi việc giữ lại trong nhóm của mình những điệp viên xuất sắc là tốt hơn và vì vậy có thể sẽ không phân tích đặc tính của họ một cách cụ thể.
Kracht hơi lúng túng nhắc lại các quy tắc sử dụng tài liệu mật.
Weiss ngạc nhiên nhún vai:
- Nhưng tôi đâu có đề nghị ông trao tay danh sách cho tôi! Tuyệt đối không. Và cũng không phải tôi, mà là ông đọc các danh sách này. Tôi sẽ chỉ xem qua ông đọc điều gì thôi và nếu điệp viên không đáng tin cậy, thì chỉ cần ông nhăn mặt một cái là đủ. - Đặt tay lên vai Kracht, Weiss thân mật nói vẻ tin cậy: - Chỉ giữa đôi ta thôi. Ông có biết ngài Gerd là con rể ai không?
- Ồ, lại còn thế nữa! - Willie thốt kêu lên.
- Đúng thế, đại úy Gerd không có một số phẩm chất cần thiết đối với một sĩ quan Cục tình báo và đúng là cũng không muốn có. Đại úy Dress sẽ dễ dàng lừa phỉnh đại úy Gerd. Nhưng nếu đại úy Gerd được biết rằng ông đã giúp tôi một việc nhỏ này… - Weiss ngước mắt lên cất giọng điềm nhiên nói: - Cuối cùng thì sau chiến tranh, tôi với ông, ông Willie ạ, cũng như nhiều người trẻ khác, ơn huệ của vị đồng chủ của một công ty khổng lồ mà ngài Gerd là đại diện có thể sẽ cho chúng ta địa vị xứng đáng trong xã hội, tốt hơn những chữ thập sắt nhiều bậc. Chính tôi nghĩ thế và hành động như thế.
Kracht hơi dao động:
- Nhưng làm sao tôi có thể tin… - Hắn hơi do dự, đôi má thoáng đỏ lên, - Như là ông sẽ không ghi nhớ công lao của tôi thì sao?
- Nếu như ngài Gerd sẽ không tỏ ý biết ơn ông, ông có thể không cần khách sáo gì đưa tôi ra trước ngài Gerd với thế bất lợi nhất, - Weiss quả quyết tuyên bố. Và mỉm cười nói thêm: - Nhưng xin thề với ông, ông Willie, ông sẽ không cần phải làm thế đâu.
Willie Kracht thực hiện lời đề nghị của Weiss. Trí nhớ được rèn luyện đã giúp anh ghi nhớ chính xác ngay như máy bằng con mắt với những gì anh chú ý.
Bây giờ đến chuyện Gerd. Vấn đề này đòi hỏi phải làm việc với đầu óc suy nghĩ cao. Weiss hỏi Gerd rằng hắn có coi việc lấy một số tượng thánh ở nhà thờ Nga làm kỷ niệm là hợp lý hay không. Trong các gia đình giàu có nhất ở Đức hiện nay tượng thánh được coi là kiểu trang hoàng mới.
Gerd rất vui mừng.
Lúc này Weiss mới cất giọng của người thủ mưu:
- Đại úy Dress định chiếm đoạt chúng cho bản thân, nhưng nhóm trưởng Kracht muốn làm một việc thú vị cho ngài nên đã báo cho tôi biết ngôi nhà thờ này ở đâu.
- Khá lắm. Tôi vô cùng biết ơn ông ta.
Weiss kiên nhẫn nói:
- Thưa ngài đại úy, tôi nghĩ rằng ngài nên tỏ lòng biết ơn của mình với Kracht, nhưng chỉ nói chung chung nhất thôi để không đặt ông ta vào địa vị bất lợi trước đại úy Dress.
- Anh có thể tin như vậy, - Gerd dứt khoát hứa.
Và hắn thực hiện lời hứa của mình. Hắn nồng nhiệt bắt tay Kracht, trao cho Kracht tấm danh thiếp của mình. Và còn nói hàm ý là sẽ không quên ơn Kracht.
Về ngôi nhà thờ đã biến thành kho súng đạn, Weiss được biết qua viên giáo sĩ hiện làm việc cho nhóm gián điệp 315, làm chân đánh xe ngựa.
Weiss đã nhiều lần nói chuyện với viên có râu quai nón tiêu biểu Nga này. Anh chú ý đến lão, chủ yếu là vì lão chuyên chở thực phẩm cho bọn điệp viên hiện sống trong các ngôi nhà khác nhau trong thành phố.
Trên đường đến sân bay xe rẽ vào kho vũ khí và Gerd tự do nhận “những đồ trang hoàng hợp kiểu mới” cho ngôi nhà ngoại thành của hắn.
•º•
Trên sân bay bí mật của đơn vị tình báo, nơi chỉ có vài chiếc máy bay vận tải đỗ, một chuyện bất ngờ đầu tiên rất phiền toái đã đến với Weiss. Ở đây có nhóm điệp viên được đào tạo trong trường “Zet”. Và nếu bọn này không được đặc biệt đào tạo có cơ sở và có kỹ thuật cẩn thận như các điệp viên của trường trung tâm Warsaw trực thuộc “Ban tham mưu Valia” thì trình độ cũng khác biệt mà theo lối đào tạo riêng của trường đặc biệt mới có…
Bọn này hầu hết bị bắt làm kẻ thừa hành giết người, và những ảnh chụp chúng vào lúc này trong hồ sơ cá nhân của chúng đã thay thế cho các bài luận viết của học viên trường Warsaw mà trong đó giải thích vì sao chúng tự coi là kẻ thù của chính quyền Xô Viết. Bọn chúng được luyện tập kỹ thuật tiến hành các hoạt động khủng bố. Đây là bọn khốn kiếp hết chỗ nói, bọn đã mất hết tính người, sẵn sàng hành động không cần suy nghĩ.
Nhóm của trường Warsaw được ghép vào với nhóm của trường “Zet” và nhóm trưởng không còn là Gvozd mà anh đặt mọi hy vọng nữa, mà là điệp viên trường “Zet” bí danh “Whiplash”, kẻ đã tham gia nhiều chiến dịch.
Theo điều lệ quy định, một giờ trước lúc máy bay cất cánh Weiss trao cho các học viên của mình bản đồ mục tiêu do thám tỷ lệ 1/100.000. Súng lục lắp đạn. Địa bàn - hai tên một chiếc. Đèn pin - hai tên một chiếc. Tiền Liên Xô mỗi tên một vạn rúp. Đồng hồ đeo tay, dao găm.
Theo điều khoản đặc biệt, anh bắt tên huấn luyện viên Radio thử các tín hiệu thu phát liên lạc với Gvozd. Anh kiểm tra lại chữ cái biểu thị, chữ ký của hắn một lần nữa, khẩu hiệu trong trường hợp vượt trận tuyến trở về, số cá nhân để tự giới thiệu ở Ban tham mưu bất kỳ đơn vị quân Đức nào. Anh trao một quả lựu đạn để Gvozd dùng thủ tiêu điện đài trong trường hợp tối cần thiết.
Weiss biết rằng, bọn chỉ huy không bao giờ áp dụng việc xáo trộn học viên các trường khác nhau trong một chiến dịch. Hành động bất ngờ này của bọn chỉ huy quá lo xa làm anh phải thận trọng và bắt anh nhìn thấy qua những sự việc xảy ra này một điều gì đó không tốt lành và nguy hiểm.
Qua đôi mắt Gvozd anh hiểu rằng: Gvozd đã đoán ra, kế hoạch bị phá vỡ và “Whiplash” cùng tay chân của hắn đang chiếm được địa vị ưu thế.
Weiss giữ Gvozd lại với lý do như muốn kiểm tra xem Gvozd dùng dây buộc điện đài gói trong quần áo vào ngực mình ra sao.
- Không tốt? - Gvozd thì thầm hỏi.
Weiss gật đầu.
- Tôi muốn nhảy dù đầu tiên.
- Vì sao?
- Có lý do. - Gvozd nhìn thẳng vào mắt Weiss và cương quyết nói thêm: - Cần phải thế.
Weiss biết rằng, theo điều lệ quy định thì việc lên máy bay theo thứ tự ngược lại với thứ tự nhảy dù (ai lên máy bay cuối cùng sẽ nhảy đầu tiên) và nói với Gvozd điều này.
Vào lúc đã làm xong tất cả bỗng nhiên Gvozd được lệnh tháo điện đài ra khỏi người và trao cho điện báo viên trường “Zet”. Thế là mất nốt cả khả năng báo bằng làn sóng điện về cho Trung tâm địa điểm có mặt của nhóm này sau khi nhảy dù. Nhưng tên điện báo viên mới, sau khi nhận điện đài của Gvozd quên không lấy lựu đạn kèm cho điện đài, và Gvozd vẫn còn lựu đạn.
Ngay trước lúc lên máy bay, Gvozd ngồi xuống đất và bắt đầu đi lại giày.
Vì thế anh lên thang máy bay cuối cùng. Ngoảnh nhìn lại Weiss đang buồn rầu và thất vọng nhìn theo anh, bỗng nhiên Gvozd nhếch mép cười chiến thắng và yên tâm.
•º•
Từ sân bay trở về nhà tham mưu, Weiss gặp Hakke và “Titmouse” ở đây. Thoạt tiên anh ngạc nhiên vì hai tên này cùng đi với bọn học viên, nhưng sau đó tự nhiên anh không suy nghĩ đến sự kỳ lạ này nữa. Lúc này nhìn thấy bộ mặt lo lắng của chúng, anh mới hiểu rằng mọi chuyện không phải đơn giản. Rõ ràng là có liên quan gì đến anh đây, vì cả hai tên này đều nhìn anh bằng con mắt đòi hỏi rất rõ rệt.
Gerd cùng học viên quân quản sân bay đi vào, và hai tay cầm sợi dây băng điện báo, đọc ngắc ngứ, xong lệnh của Ban Tham mưu. Lệnh cấp tốc thả vào hậu phương Liên Xô một nhóm gồm thành phần sau đây để thi hành nhiệm vụ đặc biệt:
Nhóm trưởng - Weiss, điện báo viên - Hakke và “Titmouse”.
Về mục đích nhiệm vụ nhóm này sẽ được thông báo ngay sau khi nhảy dù.
Khi Gerd đọc xong lệnh, viên quân quản bèn yêu cầu nhóm này trao vũ khí riêng của mình để thay bằng súng lục Liên Xô “T. T”. Ngay lúc đó một tên lính mang quân phục Liên Xô vào: quần áo lót, bít tất, giày ủng, và cả thuốc lá, diêm Liên Xô.
Còn viên quân quản thì đặt lên bàn các giấy tờ quân nhân làm trong xưởng của Cục tình báo. Chúng làm sẵn cho Weiss một quyển sổ huân chương.
Thay xong quần áo, Weiss cố gắng tìm hiểu vì sao bọn chúng tước ngay vũ khí cá nhân của anh. Nếu chúng không cho vũ khí khác, tức là… Nhưng, tức là thế nào? Anh đã có thể phạm sai sót, lầm lẫn ở điểm nào? Và hơn nữa, cùng với anh còn có Hakke, “Titmouse”. Không, ở đây đúng có ẩn giấu một điều gì khác.
Weiss tiến lại phía bàn, và mỉm cười anh đề nghị viên quân quản giải thích cho biết vũ khí Liên Xô có những đặc điểm gì phải xét đến.
Bằng thái độ lịch thiệp có chuẩn bị viên quân quản giải thích những điều cần thiết. Nhưng Weiss nhận thấy rằng tên đại úy nhìn anh vẻ dò hỏi và ngạc nhiên.
Anh hiểu rằng anh đã đùa quá trớn. Vì trong trường đã nghiên cứu tất cả các loại vũ khí Liên Xô. Và thế là ngay lúc đó anh tuyên bố với viên quân quản rằng anh đã được biết rất rõ mọi đặc điểm kết cấu của vũ khí Liên Xô, sở dĩ anh đưa ra câu hỏi vừa rồi là muốn để xem súng lục của anh đã được bắn thử chưa và khi bắn xuất hiện những đặc điểm gì, vì bất kỳ súng nào cũng có những đặc điểm riêng mà khi bắn cần phải xét đến.
Viên quân quản trả lời anh:
- Chưa, chưa được bắn thử.
- Vô dụng, - Weiss nhẹ nhàng trách. - Tức là, nếu tôi bắn trượt, ông sẽ chịu trách nhiệm.
- Đúng thế, - Gerd đồng ý - Đó là một sơ xuất nghiêm trọng.
Viên quân quản xem đồng hồ.
- Đến giờ rồi. Đành phải ăn trưa trên máy bay.
Tên lính giúp ba người đeo dù.
Anh tiến lại chỗ Gerd, chìa tay ra nói:
- Xin tạm biệt, ngài đại úy.
Nhưng Gerd ra vẻ không nhìn thấy tay anh đưa ra, bằng nét mặt khó hiểu cất giọng khô khan nói:
- Chúc các ông hoàn thành một cách có danh dự nghĩa vụ của mình.
Trong nháy mắt, Weiss bắt gặp cái nhìn lờ đờ không thân thiện của Gerd và đi tới một kết luận mà tự anh cảm thấy chưa hoàn toàn tin hẳn như vậy.
Việc quẳng họ vào hậu phương Liên Xô Gerd không coi như một chiến công. Điều này đã rõ. Gerd không biết cách giả vờ như là hắn đang tiễn một anh hùng đi lập chiến công, và chính vì thế mà hắn đã để lộ một điều gì đó với Weiss. Hắn đang lo lắng. Có phải vì hắn đã nói chuyện quá cởi mở với Weiss và khi cùng anh ở nhóm gián điệp 315 hắn đã quá nhấn mạnh cảm tình của hắn với Weiss trước các sĩ quan không? Tại sao điều đó lúc này lại làm hắn lo lắng?
Weiss quyết định lên thang máy bay đầu tiên để nhảy dù cuối cùng. Để làm gì? Để có thêm chút thời gian mà có thể là có ích.
Cửa sổ ở cabin máy bay bị dán giấy đen mà thường giấy này được bịt ngoài bằng phim.
Máy bay lướt trên đường băng ngay sau khi Hakke đóng sập cửa. Hắn lên máy bay cuối cùng, trước ngực Hakke đeo chiếc điện đài.
Nguồn pin cho điện đài do “Titmouse” giữ.
Mấy phút đầu trong máy bay tối mù mịt, sau đó đèn trần bật sáng.
“Titmouse” tuyên bố rằng hắn không định chết vì cái bụng rỗng tuếch, và mở gói thức ăn của mình ra. Mỗi người được một chai rượu trắng.
Hakke hầu như không động đến thức ăn, nhưng tay cầm chai rượu, thỉnh thoảng lại tu một ít.
“Titmouse” ăn uống rất ngon miệng. Hắn nhanh chóng bị say và bắt đầu tán gẫu. Để ống thuốc độc lên lòng bàn tay, hắn trìu mến nhìn và nói:
- Nghe nói tác động tức khắc: hấp và xong.
- Ai nói? - Weiss nói - Những kẻ đã uống rồi đấy à?
- Đúng! - “Titmouse” cười rống lên. Sau đó hy vọng hỏi. - Dù sao cũng là hóa học, mà người Đức các ông là những chuyên gia lớn trong ngành này, không như chúng tôi, những người ngốc nghếch… - Hắn thở dài: - Ôi, nước Nga! - Hắn chuyển sang lòng bàn tay kia. - Có đấy, thế mà hết rồi. - Hắn phàn nàn: - Mà dù sao tôi cũng chỉ là một tay Khukhrik.
Weiss hỏi:
- Khukhrik tiếng Nga nghĩa là gì?
- Như thế… - “Titmouse” buồn rầu nói: - Loại những kẻ dù biết láu cá với bản thân, nhưng lại không biết láu cá với người khác. Vì những người thông minh hơn một chút lại đang ngồi ở nhà, ở Berlin, trong các cuộc họp bàn và thảo ra kế hoạch chống cách mạng, còn những kẻ chất phác hơn, loại như tôi chẳng hạn, thì bị hất ra khỏi ban công như rác rưởi, mặc cho rơi vào khách qua đường.
- Anh không thích thế à?
- Thích chứ, tại sao không? - “Titmouse” cảnh giác nói: - Mỗi người có số phận riêng.
Hakke công khai khinh bỉ “Titmouse”, hắn không hài lòng rõ ràng vì anh chàng Nga này như được đặt ngang hàng với hắn. Hẳn tin tưởng nói với Weiss:
- Tôi cho rằng loại này chỉ có thể làm kẻ vác đồ cho chúng ta thôi.
Weiss gật đầu. Lại tu thêm một ít rượu, sau đó Hakke tức giận lầu bầu nói:
- Tôi cho rằng, ngài đại úy chọn tôi làm việc này chỉ vì tôi đã báo cáo cho đảng về một số quan điểm quá tự do của đại úy.
- Thế thì sao? - Weiss hỏi.
Mặt đỏ lên, Hakke nổi khùng đáp:
- Người ta cho tôi hiểu nghiêm chỉnh nhất, là các ông loại như Gerd lại đứng ở ngoài giới hạn. Và chúng ta, các đảng viên quốc xã phải chịu ơn họ, chứ không phải ngược lại. Làm sao ông có thể thích thú điều đó?
- Phần nào tôi còn nhớ, - Weiss nghiêm nghị nói: - tất cả các nhà công nghiệp và tư bản ngân hàng kếch sù nhất đã ủng hộ quốc trưởng ngay từ bước đầu của Người. Vì điều này tôi thật muốn khuyên ông không nên quên.
- Đúng, - Hakke đồng ý. - Điều đó đúng thế. Nhưng tôi đã từng đổ máu vì quốc trưởng.
- Đúng, nhưng không phải ngoài mặt trận và không phải tất cả.
Hakke trầm ngâm suy nghĩ, sau đó tức giận nói:
- Họ đối xử với bọn Gestapo không như với tôi, bọn Gestapo bị đưa đi làm các nhiệm vụ như thế này, mà làm việc ở hậu phương.
- Tại sao số phận này lại rơi vào ông?
Hakke lại đưa chai lên miệng, mặt mũi càng đỏ hơn, hắn ho rồi lấy tay lau miệng và thì thầm, thở vào mặt Weiss toàn hơi rượu.
- Tôi cũng như nhiều đảng viên lão thành khác của phong trào, biết được khá nhiều về chuyện này chuyện khác… Vì thế mà, - Hakke vỗ vào lưng mình, chỗ chiếc dù nhô lên như chiếc bướu, ít người chứng kiến hơn. Ludwig Rem đã báo trước với chúng tôi rằng, quốc trưởng sẽ ký hợp đồng bằng sự hy sinh của chúng ta. Và thế mới có chuyện, - hắn bĩu môi, - ngài Gerd chỉ là một quân cờ. Còn tôi, một đảng viên quốc xã lão thành, phải phục tùng viên chủ nhà máy này, - Và quốc trưởng cũng thế.
- Ông Hakke, - Weiss cất giọng phê phán, - tôi không muốn nghe các suy luận của ông.
Hakke ngả người vào thành máy bay, chăm chú nhìn Weiss hồi lâu, sau đó nói bằng một giọng hoàn toàn tỉnh táo:
- Đó không phải là những suy luận của tôi.
- Thế của ai?
- Thế cậu nghĩ, - Hakke thô lỗ nói, - là tớ sẽ làm việc với ai cũng thế hay sao? Không đâu, anh bạn trẻ ạ, không phải chuyện bàng quan đâu. - Tớ đã bắt được mạch cậu rồi. Hiểu chưa?
- Thì sao nào?
- Mà chẳng sao cả, - Hakke nói - Không sao. Cậu hãy từ chối đóng vai thiên thần. Tớ nghĩ chỉ thế thôi, bọn Xô Viết sẽ đoán ra cậu ngay lập tức.
- Vì sao?
- Vì cậu là người Đức, mà thuộc loại ngay từ trong “Đoàn thanh niên Hitler” đã bị đóng chặt vào khuôn khổ một người Đức phải như vậy.
- Phải, tôi như vậy, - Weiss tự hào công nhận.
- Nhưng không một ai sẽ được biết rằng, cả với chiếc roi vút trên đầu cậu vẫn muốn hét lên “Heil Hitler!”. Không một ai.
- Thế lúc đó anh sẽ ở đâu? - Weiss hỏi và đe trước - Lão thành! Hãy nhớ lấy: hễ hèn nhát, ta sẽ gửi anh trả về cho Têm nhà anh ngay lập tức.
- Đúng. - Hakke nói, - cậu nói đúng, chỉ huy ạ. Lời lẽ thực sự, - Và chìa tay ra.
Nhưng Weiss không đưa tay ra bắt. Anh lạnh nhạt nói:
- Thôi được, rồi xem, ở đó anh sẽ là người thế nào.
- Cũng đúng nốt. - Hakke hài lòng mỉm cười, tuyên bố: - Cậu là tay cứng đấy, đó mới là người mà chúng ta cần.
Trong khi nghe và nói với hắn, Weiss vẫn kiên nhẫn suy nghĩ xem điều gì làm cho “Ban tham mưu Valia” quyết định tung anh sang hậu phương Liên Xô. Anh tính thời gian bay, theo sự tính toán của anh, máy bay phải vượt qua phòng tuyến rồi và đang bay trên lãnh thổ Liên Xô. Nhưng vì sao đó động cơ vẫn làm việc theo nhịp điệu không đổi, và không cảm thấy chiều cao bị giảm đi. Weiss biết rằng, theo điều lệ quy định trên lãnh thổ đối phương máy bay chỉ được lấy độ cao giới hạn từ bốn nghìn đến sáu nghìn mét, và trên máy bay được trang bị máy nhả oxy. Thật lạ lùng.
Sau đó anh nghĩ đến điều là sẽ phải có được điện đài của Hakke. Cần phải cho Trung tâm biết nguy hiểm đang đe dọa nhóm tình báo có Gvozd, và cũng phải báo cáo địa điểm nhảy dù của mình. Nhưng làm thế nào lấy được điện đài? Dùng vũ lực?
Anh có thể bắn chết cả Hakke lẫn “Titmouse” ngay trên không trung khi hai tên này treo lơ lửng dù dưới chân anh: vì anh nhảy cuối cùng.
Nhưng khi đó thì Weiss cầm chắc cái chết, không hoãn lại được nữa. Sẽ chỉ còn lại Alexander Belov, thực chất là kẻ giết chết binh nhất cục tình báo Weiss - một con người vô giá. Mà nghĩa vụ của Belov là phải cứu sống Weiss, bảo toàn Weiss và đưa Weiss về nơi cần thiết phải có mặt lúc này. Vậy thì phải làm thế nào loại trừ được những hành động nguy hại của nhóm gián điệp, trong đó Gvozd bị các điệp viên trường “Zet” bao vây? Cùng nhóm với Gvozd chỉ có hai tên nữa, anh ta đã kịp “sửa gáy” hai tên này và báo cho Weiss biết điều đó.
Tên phi công thứ hai vào chỗ nhóm Weiss và ra lệnh chuẩn bị.
Dù hoạt động bán tự động: móc nắp dù không do người nhảy giật, mà do một sợi dây nhỏ buộc chặt vào máy bay giật. Phía trên cửa móc để nhảy có một sợi dây cáp căng ngang, còn trên nóc dù có đặt một cuộn dây nhỏ ngoằn ngoèo dài tám - mười mét, ở đầu cuối có khẩu các bin.
Trước lúc nhảy, một phần của dây thòng xuống, khẩu các bin sẽ tựa vào dây cáp, còn điệp viên sẽ bò đầu ra trước theo cửa sắt hình lòng máng.
Học viên không được tập luyện nhảy dù chuyên môn lần nào, thậm chí không được giải thích phải nhảy thế nào. Chỉ được báo rằng, khi xuống đất hai chân phải giữ cùng nhau, còn để rơi hông người xuống.
Weiss, Hakke và “Titmouse” nhận dược những lời chỉ dẫn này.
Bộ chỉ huy “Ban tham mưu Valia” đã coi việc sử dụng máy bay và nhiên liệu dự trữ cho việc dạy học viên nhảy dù là không hợp lý. Và vì thế thường thường khi chạm đất kẻ nào trong số điệp viên bị thương nặng nhóm trưởng có trách nhiệm nhẹ nhàng khử đi. Bộ chỉ huy “Ban tham mưu Valia” cũng như chỉ huy của các trường tình báo khác - mong muốn tiết kiệm được tối đa mọi phương tiện vật chất, và giảm việc chi phí được tiến hành với một sự cẩn thận đặc biệt. Ngay cả quần áo mùa đông các học viên cũng được phát không đồng bộ: áo dạ đi kèm với quần vải thường hay ngược lại. Vì thế mà những áo choàng sĩ quan Liên Xô còn tốt thì không ai được nhận. Nếu kẻ nào có những áo này đi nữa thì hắn cũng tháo tung chỉ khâu ra và gửi bưu phẩm về cho những người ở nhà của mình.
Bò ra máng đầu tiên là Hakke, theo sau hắn là “Titmouse”.
Bầu trời đầy sao mênh mông như đại dương bao trùm trên đầu Weiss, anh lao vào trong màn dày đặc của mây trắng, còn sau đó vào màn đen tối của đêm.
Weiss bắt đầu chọn dây kéo về một phía để hạ xuống đất hơi cách xa đồng đội của mình, bởi anh tính có khả năng tình cờ gặp người Xô Viết nào đó khi anh đi lại gần.
Nhìn xuống dưới, xuống mặt đất đang nhấp nhô ngược chiều anh. Weiss nhận ra một tấm lưới lồi ra rất rõ ở mép mà tuyết mỏng không đủ phủ kín được, còn một phía khác lấp loáng nóc nhọn của ngôi nhà thờ. Thế là ra lời giải cho câu đố mà anh đã cố công tìm mãi!
Weiss lại nhanh chóng kéo dây, lúc này là để dạt lại gần đồng đội khi rơi xuống đất. Muộn mất rồi. Anh quặp chân lại chịu nện xuống đất một cái và rơi nghiêng người lăn vào tấm dù đang căng mở.
Sau khi tháo dù và đem chôn, anh kịp thời tiến lại chỗ hạ đất của đồng đội. Nhưng bỗng nhiên anh dừng lại, rút súng lục, ngồi thụp xuống, tháo mũ bịt tai ra và dúi tay cầm súng vào đó, lên cò.
Một tiếng tách. Súng không nổ. Kéo căng nòng, anh làm lại một lần nữa, cũng không nổ. Còn khi anh rút kíp lựu đạn ra và xem xét lại thì ống đồng đựng thuốc lại rỗng tuếch. Khôn khéo đấy. Nghĩa là chúng đã làm trò này với ta đây. Thôi được.
Weiss bèn không đi nữa, mà chạy băng qua cánh đồng trống về phía bìa rừng đang tối, nơi, như anh dự kiến, đồng đội của anh đang chờ anh.
Hakke, ống nghe kẹp trên đầu, đã ngồi bên điện đài.
- Lệnh truyền là đi thẳng theo đường xuyên rừng, về phía chòi gác của viên thợ rừng, và ở đó sẽ chờ các chỉ thị mới.
Chòi gác này không có người ở, bị bỏ hoang. Cạnh bếp lò Weiss nhận thấy các mảnh giấy cháy dở của cuốn sách vỡ lòng Ba Lan, còn trên chiếc hộp thức ăn bụi bặm không còn gì ở trong có dán nhãn hiệu Đan mạch.
Trong khi Hakke bện dây vải lót treo ngoài sân thành dây anten để ngụy trang, Weiss thu thập trong đầu óc tất cả những gì anh ghi nhớ, phát hiện ra gộp một mối và dứt khoát khẳng định rằng, anh đã trở thành đối tượng của một đợt kiểm tra do Dietrich suy tính và xây dựng. Và nhận thức là bây giờ anh có thể áp dụng các cách giải quyết không còn phải mò mẫm nữa, đã làm cho anh sảng khoái và tin ở bản thân.
Weiss ra lệnh cấm nhóm lửa. Ăn bữa tối toàn bằng thức ăn khô. Sau khi ra lệnh cho “Titmouse” trực ban đầu tiên, anh đề nghị Hakke ngủ cho lại sức, và bản thân cũng nằm xuống chiếc giường gỗ.
Trong chòi canh này bốc toàn mùi thối mục và ẩm ướt. Nằm ngủ trên các tấm gỗ trần nhà thật cứng và lạnh. Nhưng Weiss ra lệnh cho mình phải ngủ, không nghĩ gì hết, vì cần phải nghỉ, phải lấy lại sự sáng suốt suy nghĩ rõ ràng và chính xác.
Và trong khi nghĩ rằng không được nghĩ gì hết, anh ngủ thiếp đi.
•º•
Họ bị bắt lúc rạng đông.
“Titmouse” ngồi ngay trên mặt đất, lắc người bên nọ sang bên kia, rền rĩ, ấp lòng bàn tay vào chỗ đầu chảy máu. Hắn bị đối xử thẳng tay, đấm đá buộc hắn phải đứng dậy.
Hakke bị trói, quằn quại, răng nghiến ken két. Nhưng hắn không bị đánh cũng như Weiss, và chỉ có tay đau vì bị trói quặt ra sau lưng bằng đoạn dây anten.
Hai chiếc dù lấm đất được mang vào chòi canh làm tang chứng.
Một người đeo hai tấm phù hiệu trên cầu vai, có sao chỉ chức vụ chính trị viên trên tay áo, chỉ huy các binh sĩ đã bắt nhóm của Weiss.
Hakke và Weiss bị dẫn vào chiếc hầm lạnh ở gần chòi canh, và bị giam ở đó. Nghĩa là, chúng quyết định hỏi cung “Titmouse” đầu tiên.
Những binh sĩ tiến hành cuộc truy bắt này rất khá, nhưng nếu như họ là nhân viên phản gián thì tại sao chỉ huy họ lại là chính trị viên tiểu đoàn? Và tại sao họ lại tìm thấy ngay hai chiếc dù ở đúng nơi hạ đất và không thể tìm ra chiếc thứ ba mà Weiss chôn không ở địa điểm quy định, mà chỉ hơi phủ đất qua loa thôi? Tất cả những điều này khẳng định dự đoán của Weiss.
Một người trong bọn này chửi bới ầm lên, luôn miệng. Những người khác trao đổi từng câu khẽ và ngắn gọn với nhau, nhấn mạnh bằng các động tác chỉ trỏ như không tin rằng lời lẽ của mình có thể hiểu được.
Chính trị viên tiểu đoàn đeo găng tay da mềm. Thực là nực cười. Trong chiến đấu mà tay đeo găng. Đeo găng tay! Súng bắn chính xác làm sao được khi tay đeo găng? Rõ ràng là hắn đã không tính đến chuyện sẽ phải dùng súng.
Thế nhưng tại sao lại không tính đến? Vì hắn đã tin rằng bắt được các tên Đức nhảy dù. Và đúng là có tin như thế; lẽ nào nhân viên quân sự Liên Xô sẽ đi nhảy dù xuống ngay hậu phương mình? Vì dù đã tìm ra rồi.
Qua ống thông hơi bằng gỗ nhô cao lên ở mái hầm vẳng tiếng kêu gào và la hét đau đớn của “Titmouse”. Trong cảnh tối đen Weiss không nhìn thấy Hakke, nhưng nghe rất rõ là hắn đang lăn lộn trên rơm rạ phủ nền băng giá.
Hakke khàn giọng hỏi:
- Nghe thấy không? - Rồi nói thêm: - Nhưng tớ không cho bọn Nga dự hòa nhạc kiểu ấy. Dù cho chúng có lột da. - Sau đó hắn hỏi - Mà có thể chúng muốn làm bọn mình chết cóng ở đây?
- Tôi chẳng nghĩ, - Weiss nói. Vì bị rét run nên giọng khàn hẳn đi.
- Cậu nhát gan à? - Hakke hỏi.
- Chưa đến nỗi lắm.
“Titmouse” thôi la hét. Đến lượt Hakke bị gọi lên.
Hắn mò mẫm tìm tay Weiss trong đêm tối, bắt tay anh và hứa:
- Cậu sẽ không nghe thấy tớ kêu một tiếng nào đâu, tốt nhất là tớ sẽ cắn đứt lưỡi mình.
Cửa sập lại, còn có một mình Weiss. Anh chú ý nghe. Ngoài tiếng ồn ào, tiếng rơi ngã và những tiếng đấm đá thình thịch - không còn gì nữa. Chà, Hakke thế đấy, một tay đàn ông cứng cỏi.
Weiss đã không còn nghi ngờ gì đến điều là anh phải hành động ra sao vào lúc này. Bây giờ anh chỉ lo lắng sao cho không bị cóng lạnh ở dưới hầm. Vì chỉ riêng khoản này cũng đã đủ để trong trường hợp tốt nhất trở thành tàn tật.
Không nên ngồi bất động, nếu không sẽ bị cóng lạnh ngay. Anh liền nhún nhẩy, xoa ngón tay lên tay chân, người uốn chạm cả vào thành hầm.
Cuối cùng anh bị gọi đưa lên chòi canh.
“Chính trị viên” ngồi bên bàn. Hắn vẫn đeo găng tay như trước. “Titmouse” nằm yên trên sàn nhà. Hakke đứng mặt úp vào tường, hai tay giơ cao, rền rĩ. Quần chẽn ống của hắn bị treo, trên tấm thân trần của hắn nổi hằn các vết roi.
Góc nhà, một người lính ngồi nghe kẹp tai. Điện đài trong túi vải bạt đặt trên chiếc ghế đẩu trước mặt.
Weiss chú ý nhìn nhanh vào bảng hệ thống làn sóng.
Kim chỉ hệ thống làn sóng mà đài phát thanh bộ chỉ huy “Valia” làm việc.
Điện báo viên đứng dậy và trao cho người có bộ mặt lạnh nhạt bất động mặc quân phục chính trị viên tiểu đoàn mẩu giấy ghi bức điện vừa nhận được.
Tên này đọc xong và xé mẩu giấy. Hất đầu về phía “Titmouse” đang nằm trên sàn nhà, hắn nói:
- Hắn đã khai chúng mày. Chúng mày được tung sang hậu phương chúng tao như bọn phá hoại. - Búng ngón tay một cái. - Mày là Johann Weiss, tên kia là Siegfried Hakke. - Rút khẩu súng lục ra khỏi bao và chĩa vào bụng Weiss, ra lệnh: - Thế nào! Mau! - Đợi một lát, rồi hỏi. - Lưỡi mày lạnh cứng à? Cũng được. Chúng tao sẽ sưởi ấm mày bằng đòn vọt!
Chịu đòn chăng? Không nên!
Weiss cúi người và đề nghị:
- Thôi được. Tôi đồng ý. Nhưng chỉ, - anh đưa mắt về phía Hakke và “Titmouse”, - hãy cởi trói cho tôi, tôi sẽ khai bằng giấy tờ.
Tay anh thoát khỏi trói buộc. Anh cầm chiếc ghế đẩu, từ từ kéo lại gần bàn và rồi vút một cái, anh nhấc chiếc ghế lên giáng vào viên sĩ quan, đồng thời tay trái đoạt lấy khẩu súng lục ở tay viên này.
Anh lao ra cửa. Anh bắn rồi chạy qua sân, bắn vào bọn lính đang chạy tán loạn. Sau kho chứa có chiếc mô tô ba bánh. Một tên lính ngồi trên chiếc thùng che vải bạt. Tên này không kịp đứng dậy, Weiss nện súng vào đầu hắn, đẩy xe xuống khỏi gò đất nhẩy lên mô tô và lao theo đường xuyên rừng.
Một tay bẻ lái, tay kia anh tháo tấm vải bạt và đẩy tên lính xuống ngang đường.
Ra tới đường quốc lộ, Weiss mở hết ga. Anh còn nhớ rõ ngôi nhà thờ nóc nhọn vút cao lên ở hướng nào. Một khu đông dân. Ở đó nhất định phải có bộ chỉ huy Đức.
Còn chưa tới khu dân cư này, Weiss đã cởi bỏ áo đi: xuất hiện ở đây trong quân phục Xô Viết thật hoàn toàn nguy hiểm.
Anh đi vào phố chính của làng. Chẳng khó khăn gì, nhìn xe cộ tập trung bên một trong số các ngôi nhà sang trọng nhất anh hiểu rằng, ở đây. Anh hãm xe ngay bên chân tên lính gác bị sửng sốt. Anh cất giọng, ra lệnh:
- Đến ngài chỉ huy trưởng. Thông báo tối quan trọng.
Anh được dẫn đến ngôi nhà ban chỉ huy. Nhưng sĩ quan thường trực, trước khi báo cáo cho chỉ huy trưởng về anh, đòi anh giải thích. Weiss dậm chân:
- Mày chỉ là một con chuột cống ở hậu phương, ngay sát mũi có lính dù Xô Viết mà không biết mà mày còn dám tổ chức cho mình ở đây chức sĩ quan tham mưu tùy tùng trước một điệp viên của Cục tình báo. - Và hống hách đưa chân đạp cửa, anh đi vào phòng làm việc.
Weiss từ chối tham gia vào cuộc tấn công tiêu diệt lính đổ bộ Liên Xô, lấy cớ là cần thiết phải đọc gấp cho điện báo viên bản thông báo về toàn bộ sự việc xảy ra về cho “Ban tham mưu Valia”
Sau khi “Ban tham mưu Valia” đành phải khẳng định Weiss là người của Cục tình báo, viên sĩ quan thường trực trở nên rất nhã nhặn với Weiss thậm chí còn trao cho anh bộ quân phục dự trữ của mình để anh có thể lấy lại tư thế trang trọng.
Ngày hôm đó Weiss không thể gặp được cả hai tên cùng nhóm của anh. Rõ ràng là theo lệnh của “Ban tham mưu Valia” anh bị giữ lại ở đây hơn ba ngày đêm cách ly với vẻ kính trọng và rất đầy đủ tiện nghi. Chỉ sau khi Steinglitz và Dietrich đến đây và Weiss gặp riêng hai tên này một thời gian cần thiết để thề thốt đảm bảo với hai tên sĩ quan này rằng, toàn bộ sự việc xảy ra anh sẽ báo cáo đúng như ba người thỏa thuận với nhau, anh mới được tự do.
Và không những được tự do, Steinglitz và Dietrich đã chính thức đánh giá hành động của Weiss là rất anh hùng.
Một bản báo cáo về vấn đề tại vùng này, vào ngày tháng này có một nhóm lính đổ bộ Liên Xô nhảy dù xuống đã được thảo ra với chữ ký công nhận của cả viên chỉ huy trưởng đơn vị đồn trú. Trong khi tiêu diệt nhóm này đã hy sinh - tiếp đó là kê khai tên tuổi những nhân viên quân sự thuộc đơn vị SS - đơn vị được trao nhiệm vụ tiến hành đợt kiểm tra các nhân viên Cục tình báo, và cả tên tuổi bọn lính đơn vị đồn trú Đức đã chết trong lúc bắn nhau với bọn bị gọi là lính đổ bộ Liên Xô.
Tỷ lệ: 1/3 được lấy làm cơ sở - đó là thiệt hại thường có trong mỗi trận tiến công.
“Titmouse” bị bắn ngay ngày hôm đó vì tội phản bội.
Hakke, chịu đựng được đòn tra tấn, nhưng không chịu nổi sau khi “chính trị viên” tuyên bố trong lúc tra hỏi sau trận đánh rằng hắn không phải là một người Xô Viết nào mà là một tên Gestapo. Hakke cũng đã thú nhận hắn là nhân viên Cục tình báo và không có quan hệ gì với Gestapo cả. Hắn nói rằng Gestapo. là bọn đao phủ, còn Cục tình báo là một ngành tình báo quân sự và vì thế không nên treo cổ hắn, mà phải bắt hắn làm tù binh và đối xử với hắn như một tù binh.