Cố Lạc Bắc trả lời vô cùng bất ngờ, nếu không phải cậu nhắc tới, ba người kia đã hoàn toàn quên mất là công ty thu âm độc lập "Lựa Chọn Tự Do" cũng từng gửi lời mời đến họ. Còn việc Cố Lạc Bắc từ bỏ Universal Music để chọn "Lựa Chọn Tự Do", tuy rất đáng ngạc nhiên, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng nằm trong lẽ thường.
Công ty thu âm độc lập chuyên làm về các ban nhạc indie, rock, punk, nhắm vào những ban nhạc mang tâm trạng ưu tư, đó chính là điều mà Cố Lạc Bắc vẫn luôn theo đuổi. Tính cách Cố Lạc Bắc là vậy, đưa ra lựa chọn như thế chẳng có gì lạ. Bạn có thể nói cậu lý tưởng hóa, nói cậu ôm ấp những giấc mơ không thực tế, nhưng điều không thể phủ nhận là, bạn sẽ ngưỡng mộ sự chấp nhất và phong thái ung dung của cậu.
"Nhưng, đó là Universal đấy..." Trong giọng nói của Jacob Thibaud tràn đầy sự không cam tâm.
Cố Lạc Bắc lại cười sảng khoái: "Nếu có thể làm loại nhạc mình thích, thì dù là Universal thì đã sao, tôi thà tự thành lập studio âm nhạc độc lập, còn được tiêu diêu tự tại hơn."
Không một ai đáp lời Cố Lạc Bắc, hiển nhiên ba người kia đều không có được sự ung dung, quyết đoán như cậu. Thế là bốn người lại rơi vào im lặng. Thấy thời gian cũng không còn sớm, họ liền tính tiền rồi trở về trường. Trên đường đi, mọi người đều rất im lặng, chỉ có mỗi mình Cố Lạc Bắc là có tâm trạng ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, cứ như đang đi dã ngoại vậy.
Về đến ký túc xá, Cố Lạc Bắc còn chưa kịp uống ngụm nước, Eden Hudson đã đi tới, lặng lẽ cầm bản hợp đồng tạm thời mà Cố Lạc Bắc để trên bàn lên xem. Cố Lạc Bắc biết ngay, cái người "băng sơn" này chắc chắn không kìm lòng được, đoán chừng là đã tò mò chết đi được rồi, nên vừa thấy cậu về liền không kịp chờ đợi mà chạy tới.
Thấy Eden Hudson đang xem hợp đồng ở đó, Cố Lạc Bắc bưng cốc nước ngồi xuống ghế sô pha cười hì hì: "Thế nào, ông Hudson, cảm thấy bản hợp đồng này ra sao?"
Eden Hudson chính là cái tính cách này, đối với người thân thiết thì cái gì cũng tốt, nghe thấy lời trêu chọc mang tính khơi gợi của Cố Lạc Bắc, không những không tỏ vẻ lạnh lùng mà ngược lại còn ra dáng ra sức xoa cằm, dường như đang nghiêm túc suy ngẫm về bản hợp đồng này: "Không thể ký." Anh nhanh chóng đưa ra ý kiến chuyên môn của mình.
"Tại sao?" Tuy Cố Lạc Bắc cũng không định ký, nhưng là vì cậu bài xích cái việc làm ban nhạc thần tượng, cảm thấy dưới lợi ích thương mại, sau này ở Universal Music cậu vẫn sẽ liên tục phải từ bỏ lý tưởng và kiên trì của bản thân, cậu không muốn như vậy. Nhưng Eden Hudson chỉ vừa nhìn qua hợp đồng đã đưa ra nhận định này, chẳng lẽ bản hợp đồng này bất bình đẳng đến thế sao?
"Nếu ký bản hợp đồng này, cậu sẽ không có quyền lên tiếng ở Universal Music, định vị album, thiết kế hình tượng, vân vân, tất cả đều do công ty quyết định." Eden Hudson đã xem xong hợp đồng, anh chỉ xem những phần trọng yếu chứ không đọc từng câu từng chữ, nhưng dù chỉ là những phần trọng yếu cũng đủ để anh nắm bắt tình hình, "Với cá tính của cậu ư? Vào Universal chắc chắn sẽ cãi nhau to, đoán chừng không quá một năm, cậu sẽ hủy hợp đồng với công ty cho xem. Đến lúc đó còn phải hầu tòa, bồi thường vi phạm hợp đồng, đúng là tự chuốc lấy phiền phức." Eden Hudson rất hiểu tính cách của Cố Lạc Bắc, biết cậu sẽ không chấp nhận sự trói buộc này nên mới trực tiếp đưa ra kết luận.
Cố Lạc Bắc cười khà khà, kể cho Eden Hudson nghe việc Craig Cook định vị "Tâm Trạng Ưu Tư" thế nào, kết quả nhận lại một cái liếc trắng mắt thật dài. Được nhìn thấy vẻ mặt châm biếm trên gương mặt băng sơn quả là một chuyện thú vị, chọc cho Cố Lạc Bắc cười ha hả.
"Cậu á? Mà còn là thần tượng..." Cái liếc mắt đó của Eden Hudson chính là chú thích tốt nhất cho câu nói vừa rồi, anh thực sự không thể tưởng tượng nổi nếu Cố Lạc Bắc cá tính đầy mình, phong thái tiêu sái bất cần như thế mà trở thành thần tượng thì sẽ là khung cảnh gì. Khi một người thu liễm cá tính của mình lại, tất cả mị lực trên người anh ta đều biến mất; ngược lại, khi một người phát huy cá tính đến mức cực hạn, trở thành một loại khí chất, thì mị lực sẽ tăng lên gấp bội. Eden Hudson vẫn thấy Cố Lạc Bắc đang phô bày cái tôi ở trước mắt đây trông thuận mắt hơn.
"Thế còn mấy người đồng đội khác của cậu thì sao?" Eden Hudson ném bản hợp đồng trở lại bàn, anh vốn không thích mấy thành viên còn lại của "Tâm Trạng Ưu Tư", cảm thấy họ quá làm bộ làm tịch. Ngay cả trước mặt Cố Lạc Bắc, anh cũng trực tiếp thể hiện sự không ưa của mình.
Cố Lạc Bắc cũng không để ý, ai cũng có vòng bạn bè khác nhau, điều này hết sức bình thường, bình thường không giao du thì sẽ không liên quan tới nhau: "Họ nói về suy nghĩ thêm." Cố Lạc Bắc nhớ lại vẻ do dự và giằng xé trên mặt ba người Jacob Thibaud trên đường về, "Đoán chừng họ sẽ đồng ý thôi."
"Tôi cũng nghĩ vậy." Eden Hudson liếc mắt nhìn Cố Lạc Bắc, không chút kiêng dè nói: "Họ không giống cậu, cậu rất kiên định với những gì mình theo đuổi và suy nghĩ. Họ thì giống những người chỉ một lòng muốn nổi tiếng hơn, còn chuyện mơ ước âm nhạc gì đó, đều phải tạm thời gác lại đã."
Lời nói của Eden Hudson chẳng khách khí chút nào, Cố Lạc Bắc chỉ cười hì hì: "Người ta có chí riêng, người ta muốn đi làm thần tượng, chẳng lẽ tôi còn cản?"
"Nhưng lần này, chẳng phải Universal muốn ký trọn gói cả ban nhạc các cậu sao? Thiếu cậu thì tính sao?" Eden Hudson bỗng nhớ ra câu hỏi quan trọng này.
Cố Lạc Bắc nhìn người bạn thân bên cạnh, tuy vẫn là một tảng băng, nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng phấn khích, Cố Lạc Bắc không nhịn được mà liếc trắng mắt: "Cậu đang hả hê đấy à?" Không ngờ, Eden Hudson lại gật đầu thật mạnh, xem như thừa nhận, Cố Lạc Bắc cũng cười khà khà theo: "Thiếu tôi thì tính sao thì tính vậy thôi. Tôi sẽ không vì ký hợp đồng với công ty thu âm lớn mà ủy khuất bản thân mình."
Kiếp trước, cậu luôn bận tâm suy nghĩ của người khác, sống theo ý muốn của người khác, ý muốn của bản thân luôn đặt ở hàng cuối cùng; kiếp này, cậu phải sống theo ý muốn của chính mình. Âm nhạc, có thể ký được hợp đồng thu âm thì tốt; không ký được, cũng không nhất định phải trở thành một cái nghề kiếm sống, cậu còn có thể đến Broadway, còn có thể đóng phim. Nghĩ theo một góc độ khác, cậu bây giờ là sinh viên ưu tú của khoa Tâm lý và khoa Kiến trúc Đại học Harvard, những thứ học được đều là bản lĩnh thật sự, đường nào cũng về La Mã. Kiếp trước, cậu đã học được rằng, muốn tồn tại trong cái xã hội này thì thỏa hiệp với thực tế là bài học bắt buộc; kiếp này, cậu muốn nếm trải cảm giác tiêu diêu tự tại, không bị trói buộc, sống thật với chính mình, dù cuối cùng có xám xịt nhếch nhác, đầu rơi máu chảy, cậu cũng vui vẻ đón nhận.
"Lập trường của cậu thì kiên định rồi, chỉ tội cho đồng đội của cậu thôi." Eden Hudson cảm thán một tiếng, nghe câu chữ thì có vẻ là đang đồng cảm với ba người còn lại của "Tâm Trạng Ưu Tư", nhưng nhìn ánh mắt anh là biết anh đang hả hê, hoàn toàn là bộ dạng chờ xem kịch hay. "Chỉ sợ người ta không đợi được, quay lại đâm sau lưng cậu một nhát, thì đúng là thú vị rồi."
Cố Lạc Bắc cười hì hì vẫy tay: "Đâm sau lưng tôi? Cậu cứ làm như đang đóng phim truyền hình ấy, làm gì mà nhiều khúc mắc thế. "Tâm Trạng Ưu Tư" chúng tôi cũng chẳng có lợi ích gì dính líu đến nhau." Dù nói thế, Cố Lạc Bắc lại nhớ đến cảnh tượng nhìn thấy trước khi xảy ra tai nạn xe, bất giác rùng mình một cái, tay trái theo phản xạ lại sờ lên ngón áp út tay phải, nhưng vừa chạm vào đã như bị lửa đốt, vội vàng buông ra.
Nhìn thần sắc có chút mất tập trung của Cố Lạc Bắc, Eden Hudson lại không nói tiếp nữa, anh biết bạn thân mình chắc là đã nhớ ra chuyện gì đó rồi.
Ngày hôm sau Cố Lạc Bắc cả sáng và chiều đều có tiết, chiều vẫn là tiết của Muller Lance, bốn giờ tan học, Cố Lạc Bắc ở lại trong lớp, sắp xếp lại đống tài liệu trên bàn, những tài liệu này đóng tập xong còn cần phải đưa cho giáo sư lưu hồ sơ.
"Evan, biết ngay là cậu vẫn còn ở trong lớp mà." Trong giảng đường trống trải vang lên một giọng nói, Cố Lạc Bắc ngẩng đầu lên, do mặt trời lặn về tây, chiếu thẳng vào cửa lớp học, có chút phản quang nên nhất thời không nhìn rõ gương mặt người tới. Đợi người kia đi thêm hai bước tới trước, Cố Lạc Bắc mới nhìn rõ, hóa ra là Gillen Haas.
"Đang sắp xếp tài liệu." Cố Lạc Bắc cười cười, chỉ đống tài liệu lộn xộn trên bàn, Muller Lance là giáo sư uy tín nhất khoa Tâm lý, mỗi học kỳ sinh viên chọn lớp ông đều chật kín, nên việc soạn bài cũng khá vất vả, "Sao hôm nay không thấy Jacob và Bruce đâu?"
"Họ... họ có tiết." Giọng Gillen Haas khựng lại, có chút không tự nhiên.
Cố Lạc Bắc lập tức ngẩng đầu, ánh mắt đổ dồn vào Gillen Haas. Gã thanh niên văn nghệ to xác này lúc nàyCư nhiên (cư nhiên/lại) có chút hoảng loạn, sự hoảng loạn trong ánh mắt dưới ánh mặt trời chiếu rọi càng trở nên rõ rệt. Cử động trong tay Cố Lạc Bắc dừng lại: "Sao vậy? Các cậu đã quyết định rồi?" Hai ngày nay chỉ có mỗi chuyện trọng đại này, khiến Gillen Haas chân tay lúng túng cũng chỉ có thể là chuyện này.
Cố Lạc Bắc rất cởi mở với chuyện này, cậu không muốn bị công ty lớn trói buộc tay chân, nhưng không thể ngăn cản các thành viên trong ban nhạc theo đuổi tương lai của họ, nếu ba người đồng đội kia muốn ký hợp đồng với Universal Music, cậu không có bất kỳ lý do gì để ngăn cản người ta.
Gillen Haas cứng nhắc gật đầu: "Ba đứa bọn tôi đều cảm thấy, cơ hội của Universal Music lần này mà bỏ lỡ, chỉ sợ sau này không còn cơ hội nữa, nên chúng tôi quyết định ký hợp đồng với Universal Music."
Để ý thấy Gillen Haas dùng từ "ba đứa bọn tôi" trong câu nói, vô tình đã gạt Cố Lạc Bắc ra ngoài. Mặc dù Cố Lạc Bắc biết, chính mình đã bày tỏ từ sớm là không muốn ký hợp đồng với Universal Music, nên mới bị gạt ra. Nhưng nghĩ lại, hai năm rồi, ban nhạc nói tan là tan, trong lòng vẫn có chút tiếc nuối. Nhưng Cố Lạc Bắc vẫn cười hai tiếng không để bụng: "Vậy thì phải chúc mừng các cậu rồi."
"Còn cậu thì sao?" Gillen Haas vẫn hỏi thêm một câu, nhìn ra được, anh ta vẫn coi Cố Lạc Bắc là một thành viên của "Tâm Trạng Ưu Tư", bất kể xuất phát điểm thế nào, câu nói này vẫn khiến Cố Lạc Bắc lộ ra một nụ cười.
"Tôi á? Tôi vốn đã quen tự do tự tại rồi, vẫn là không hợp với công ty lớn như Universal." Cố Lạc Bắc lời còn chưa dứt, đã nghe thấy một giọng nói âm dương quái khí vang lên ở cửa: "Evan đâu có lo lắng cho tiền đồ của mình đâu, công ty muốn tìm cậu ta ký hợp đồng nhiều vô số kể, đâu có giống như chúng tôi, chỉ sợ bỏ lỡ cơ hội lần này là không còn cơ hội lần sau."
Nhìn về phía cửa, kẻ nói chuyện chính là Jacob Thibaud, phía sau Bruce Eastwood cũng chậm rãi đi vào. Xem chừng, hai người họ đã đứng ngoài lớp học một lúc rồi.