Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 597 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
075 Tự xưng nam vu

❊ ❊ ❊

Khi buổi biểu diễn kết thúc, đã là nửa tiếng sau. Ông chủ của "Midnight" lại chuẩn bị một lần đồ ăn khác cho Cố Lạc Bắc. Suất ăn mà Cố Lạc Bắc gọi trước đó đã được mang lên từ lâu, nhưng trong lúc cậu lên sân khấu biểu diễn thì cũng đã nguội ngắt. Vì nghĩ cho khách hàng, ông chủ mang lên những món ăn vừa được nấu lại, nhưng không phải suất ăn Cố Lạc Bắc đã gọi lúc trước mà là một phần bít tết, ông chủ còn nói là ông mời. Thật ra điều này chẳng có gì lạ, quay đầu nhìn "Midnight" đang chật kín khách là biết nguyên nhân ngay. Không ít người đi đường bị âm nhạc cảm động thu hút vào, dù chỉ là gọi một ly bia, cũng làm cho "Midnight" tối hôm nay buôn bán đắt hàng.

Cuối cùng, theo yêu cầu của khách hàng, Cố Lạc Bắc và Jason Mraz lại một lần nữa hòa tấu "Last Christmas", lúc này mới thỏa mãn mong ước của mọi người. Lần biểu diễn này, có người dùng máy quay cầm tay ghi lại, không lâu sau đó tải lên mạng, không ngờ lại tạo nên một cơn sốt, cũng khiến blog âm nhạc Eleven tiến vào tầm nhìn của ngày càng nhiều người hơn.

Lúc này sau khi ngồi xuống hai bên bàn ăn, hai người mới có thời gian tự giới thiệu bản thân.

"Chào cậu, tôi là nam vu Jason Mraz." Người đàn ông mày thanh mục tú trước mắt này, thoạt nhìn rất giống Hugh Grant, nhưng thật ra nhìn kỹ lại chẳng giống chút nào.

Biệt danh "nam vu" của Jason Mraz không phải do người khác gọi, mà là do chính anh tự mô tả. Đối với một chàng trai đã quen với việc gảy guitar trong quán bar, ngân nga những giai điệu u sầu đầy mê ly thì "nam vu" quả thật là cái tên phù hợp hơn cả. Thật ra cái biệt danh này đã đại diện cho hành trình theo đuổi giấc mơ âm nhạc của Jason Mraz, bắt đầu từ New York, dấu chân in khắp mọi nơi trên nước Mỹ, trong quán bar, trên đường phố gảy đàn guitar, tự tại hát ca.

Cố Lạc Bắc đương nhiên biết lai lịch của biệt danh này, cho nên cậu không hỏi nguyên do, chỉ mỉm cười nói: "Evan Bell. Nói một cách nghiêm túc thì tôi cũng là tay guitar, nhưng vừa rồi đã làm khách mời đánh trống một phen, thế nào, có hài lòng không?"

Lời của Cố Lạc Bắc khiến Jason Mraz lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, người thanh niên năm nay đã hai mươi ba tuổi này quả thực không ngờ tới: "Cậu không phải tay trống?" Rõ ràng, anh cần xác nhận lại một lần nữa, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Cố Lạc Bắc, Jason Mraz liên tục thốt lên không thể tin được: "Tiếng trống vừa rồi của cậu quá tuyệt, làm tôi nảy sinh vô số cảm hứng."

Mặc dù Cố Lạc Bắc không có điểm gì xuất sắc về kỹ thuật đánh trống, nhưng về nhịp điệu và cảm âm, Cố Lạc Bắc tuyệt đối vô cùng xuất sắc, cho nên tiếng trống vừa rồi khiến Jason Mraz vô cùng vui vẻ, màn hòa tấu của hai người nhiều hơn là ngẫu hứng thay đổi tùy theo tình hình thực tế đối với âm nhạc, tạo ra những thay đổi kinh ngạc, điều này mới giành được sự công nhận nhiệt liệt của khán giả.

"Tôi sẽ xem đó là lời khen dành cho mình." Cố Lạc Bắc cười ha hả, đây chính là niềm vui khi làm âm nhạc, trong thế giới âm nhạc luôn có vô số bất ngờ chờ đợi mình, bao gồm cả việc thử sức với đánh trống, bao gồm cả màn hòa tấu cùng Jason Mraz. Nếu gia nhập các công ty lớn, bị trói buộc tay chân, những bất ngờ này đều sẽ biến mất từng chút một, Cố Lạc Bắc không nỡ.

"Bell, bài 'Last Christmas' vừa rồi, tại sao phần điệp khúc cậu lại đột nhiên làm chậm nhịp điệu?" Jason Mraz không kìm lòng được mà hỏi, quả nhiên là người có tình yêu vô hạn với âm nhạc.

Cố Lạc Bắc lại chỉ chỉ miếng bít tết trước mặt, cầm dao nĩa lên: "Nam vu thân mến, tôi vẫn chưa thưởng thức bữa tối của mình, cậu xem là cùng tham gia vào bữa tối, vừa ăn vừa trò chuyện nhé? Hay là chờ sau khi tôi ăn xong, hai chúng ta lại gọi một ly bia, từ từ nói chuyện?"

Jason Mraz không khỏi sờ sờ mũi: "Thật ra, tôi cũng chưa ăn tối. Chúa ơi, nếu cậu không nhắc đến thì tôi đã hoàn toàn quên mất chuyện này rồi." Đây có được tính là quên ăn quên ngủ không nhỉ?

Hai người xa lạ lần đầu gặp mặt, lại vì âm nhạc là sợi dây liên kết mà ngồi cùng nhau thưởng thức bữa tối, cuộc đời quả nhiên được tạo thành từ vô số duyên phận, tràn đầy những điều chưa biết.

Sau bữa tối, đôi bên đã trò chuyện từ chính âm nhạc sang tình hình gần đây. Cố Lạc Bắc biết được Jason Mraz đã quyết định rời khỏi Nashville.

"Nhạc đồng quê dù sao cũng không phải thế mạnh của tôi, ở đây tôi thật sự khó tìm được nhiều cảm hứng hơn." Lông mày bên trái và bên phải của Jason Mraz đang nhảy múa lên xuống, linh hoạt hệt như nghệ sĩ xiếc. Mặc dù Jason Mraz lớn hơn Cố Lạc Bắc tròn năm tuổi, nhưng lời nói cử chỉ lại giống như một đứa trẻ, điều này khiến Cố Lạc Bắc nhớ đến từ "cậu bé nghịch ngợm âm nhạc".

"Cậu nên đến New Orleans xem thử." Biểu cảm trên mặt Cố Lạc Bắc rất thoải mái, nhắc đến âm nhạc luôn là một chuyện khiến người ta vui vẻ, ngoại trừ tâm trạng u uất.

"Cái nôi của nhạc Jazz?" Jason Mraz đương nhiên biết điểm này, nhưng không ngờ Cố Lạc Bắc lại đề nghị mình đến New Orleans: "Sao vậy, cậu cảm thấy tôi hợp với Jazz sao?" Vừa rồi Jason Mraz nói mình chủ yếu giỏi nhạc Pop và Folk, nhưng Cố Lạc Bắc bây giờ lại đưa ra một lựa chọn khác.

Cố Lạc Bắc nâng ly bia trước mặt lên, đây là ly bia mà một người chú hơn năm mươi tuổi vừa rồi đã mời hai người họ, để cảm ơn màn biểu diễn đặc sắc lúc nãy: "Ừm, cậu rất hợp." Câu trả lời của Cố Lạc Bắc rất dứt khoát, cậu uống một ngụm bia, trong cái cuối đông lạnh giá này, bia lạnh trượt từ khoang miệng vào dạ dày, da gà trên người lập tức nổi hết cả lên, nhưng lại có một cảm giác kích thích khác biệt. "Hơn nữa, học nhiều xem nhiều, đối với sáng tác luôn có ích." Đối với cá nhân Cố Lạc Bắc mà nói, hiện tại cậu cũng đang thử sức với rock, pop, R&B, jazz, đồng quê và nhiều thể loại âm nhạc khác.

Jason Mraz do dự một chút, không trả lời, cũng cầm ly rượu uống một ngụm lớn bia, không khỏi rùng mình một cái: "Tôi vốn định đến California. Nhưng hiện tại cũng vẫn chưa quyết định, người quen trôi dạt như tôi, đi đâu thật ra cũng giống nhau, không có sự khác biệt quá lớn." Trên con đường theo đuổi giấc mơ âm nhạc của mình, Jason Mraz cũng trải qua bao gập ghềnh.

"Hoặc là đến Boston." Cố Lạc Bắc nói với khuôn mặt tươi cười, Jason Mraz ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía Cố Lạc Bắc, Boston cũng không thể coi là một thành phố âm nhạc, nụ cười của Cố Lạc Bắc lại càng tươi hơn một chút: "Vì tôi ở đó mà." Jason Mraz không hề do dự, trực tiếp tặng cho Cố Lạc Bắc một cái liếc mắt thật to.

Cố Lạc Bắc lại cười hì hì nói: "Tôi nghiêm túc đấy. Tôi có một phòng thu âm của riêng mình, bây giờ còn xây dựng blog âm nhạc của tôi, coi như là có một nền tảng để thể hiện bản thân."

Blog âm nhạc? Nền tảng thể hiện bản thân? Jason Mraz lập tức cảm thấy hứng thú, dù sao đối với nhạc sĩ độc lập mà nói, có một nền tảng thể hiện bản thân là quá quan trọng, nếu không thì vĩnh viễn đều không có duyên với chuyện ra đĩa hát. Làm nhạc sĩ độc lập cả đời không phải là một lựa chọn, dù sao âm nhạc chỉ là ước mơ, có tốt đẹp đến đâu cũng không thể ăn thay cơm được.

Cố Lạc Bắc giải thích chi tiết chuyện blog âm nhạc Eleven, còn bảo Jason Mraz tự mình lên mạng tìm kiếm. Nhưng nhìn biểu cảm của Jason Mraz, có vẻ không hứng thú lắm. Thật ra cũng không thể trách anh, dù sao ở thời điểm này, số người biết tận dụng blog, hoặc tận dụng mạng internet để tự quảng bá bản thân vốn đã không nhiều, người nguyện ý tin rằng mạng internet có thể trở thành nền tảng thể hiện bản thân lại càng hiếm như lá mùa thu. Ngay cả Linkin Park thông qua Yahoo Community để giành được một bản hợp đồng, đối với mạng internet hiện tại cũng là bán tín bán nghi, phần lớn là cảm thấy tích lũy giai đoạn đầu đã đủ nhiều, mạng internet chỉ là một cơ duyên mà thôi.

Cố Lạc Bắc cũng biết, muốn khiến người hiện tại chấp nhận nền tảng mạng internet vài năm sau mới trở thành chủ lưu, quả đúng là một chuyện khó khăn. Cho nên sau đó Cố Lạc Bắc cũng không nói nữa, lại quay về chủ đề âm nhạc mà Jason Mraz quan tâm.

Mãi cho đến tận đêm khuya, hai người mới vẫy tay từ biệt, dù sao ngày mai Cố Lạc Bắc còn phải đi leo núi, trạng thái không tốt sẽ rất nguy hiểm. Cố Lạc Bắc ngược lại rất cởi mở, chỉ là Jason Mraz cảm thấy hơi tiếc nuối, đi du ngoạn khắp các thành phố, anh gặp không ít nhạc sĩ độc lập, nhưng mãi vẫn không tìm được một người ăn ý, cho đến tận Cố Lạc Bắc ngày hôm nay, huống chi, Jason Mraz còn nhận được rất nhiều cảm hứng từ tiếng trống của Cố Lạc Bắc, điều này đối với bất kỳ nhà sáng tác nào mà nói đều vô cùng quý giá. Tiếc nuối thì tiếc nuối, hai người bạn lần đầu gặp mặt vẫn bước lên con đường trở về khác nhau.

Ngày hôm sau, Cố Lạc Bắc liền thu dọn hành trang, lại một lần nữa xuất phát hướng về dãy núi Great Smoky. Khi Cố Lạc Bắc từ dãy núi Great Smoky trở về, đã là bốn ngày sau, gột rửa bụi trần, khi Cố Lạc Bắc lại lần nữa đến "Midnight", lại không thấy bóng dáng của Jason Mraz, nghe ông chủ nói, anh đã rời khỏi Nashville rồi. Chỉ là không biết rốt cuộc đã đi đâu, lần gặp mặt tiếp theo lại càng không biết khi nào.

Nhưng cuộc đời chẳng phải chính là như vậy sao? Có người xuất hiện có người rời đi, tới tới lui lui, những người có thể thật sự có giao lưu trở thành bạn bè, chỉ là một phần rất rất nhỏ mà thôi. Phật nói, năm trăm lần quay đầu ở kiếp trước mới đổi được một lần lướt vai qua nhau ở kiếp này, thật ra vẫn rất có đạo lý.

Mặc dù không thể gặp lại nam vu lần nữa, nhưng tâm trạng Cố Lạc Bắc vẫn vô cùng vui vẻ, chuyến đi đến dãy núi Great Smoky lần này khiến cậu rất hài lòng, tuy núi không cao, nhưng phong cảnh dọc đường lại khiến người ta thưởng thức được không khí tĩnh lặng dễ chịu của bang Tennessee. Ở đây, ngay cả không khí cũng tỏa ra hương vị gần gũi của nhạc đồng quê, rất dễ dàng khiến tâm trạng thả lỏng xuống.

Cố Lạc Bắc vốn quyết định ngày hôm sau sẽ về New York, lại vì luồng không khí này mà quyết định ở lại thêm một ngày, Nashville quả thực là một nơi rất thoải mái.

Đạp lên ánh nắng ấm áp của buổi chiều, Cố Lạc Bắc đeo guitar lang thang trên phố. Trong thành phố khởi nguồn của nhạc đồng quê này, nghệ sĩ biểu diễn trên đường phố tuy không nhiều bằng New York, nhưng vẫn không ít, một cây đàn guitar gỗ là đủ, ngồi bên đường vừa đàn vừa hát, có lẽ họ không phải vì bán nghệ kiếm tiền, đơn thuần chỉ là yêu thích âm nhạc mà thôi, nhưng vẫn khiến thành phố này tràn ngập hương thơm của những nốt nhạc.

Cố Lạc Bắc đeo guitar đi ra, thật ra chính là dự định học hỏi nhạc đồng quê, dù sao ở nơi khởi nguồn của nhạc đồng quê mà không học tập cẩn thận một phen, quả thực là rất lãng phí.

Tìm một vị trí ở góc phố, Cố Lạc Bắc liền ôm guitar ngồi bệt xuống đất, đối diện chính là một công viên nhỏ, môi trường rất tốt. Cố Lạc Bắc chống cằm, yên lặng lắng nghe giai điệu du dương truyền đến từ công viên đối diện, đây mới là lý do cậu chọn nơi này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:36
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.