Lòng thấp thỏm, Lý Thực rửa tay rồi đi vào cửa hàng. Hắn thấy Thôi Tướng công đang ngồi trên ghế trong tiệm, bên cạnh là một tiểu tư đứng hầu. Thôi Văn Định vóc người tầm thước, trắng trẻo mập mạp, để một chòm râu dê. Đầu đội khăn vuông bình định, mình mặc áo trùn lụa kén, bên ngoài khoác thêm chiếc áo ghile da hươu, trông vô cùng phú quý.
Thấy Lý Thực đi tới, Thôi Văn Định cũng không nói năng gì, chỉ đưa mắt đánh giá Lý Thực từ trên xuống dưới, như thể đang nhìn một thứ gì đó hiếm lạ vậy. Kỳ thực, Lý Thực lớn lên ở phường Tỉnh Biên, Thôi Văn Định đã gặp hắn rất nhiều lần, vốn dĩ cũng đã quen thuộc. Thế nhưng, Lý Thực hiện tại đang làm cái nghề buôn xà phòng hiếm lạ này, khiến Thôi Văn Định không khỏi nhìn hắn bằng con mắt khác.
Trong xã hội nhà Minh, địa vị tú tài vô cùng siêu nhiên, Lý Thực cũng không dám tự cao, vội vàng chắp tay hành lễ: "Vãn bối Lý Thực, bái kiến Thôi Tướng công."
Thấy Lý Thực cung kính hành lễ với mình, Thôi Văn Định cười ha hả, đứng dậy đỡ lấy Lý Thực nói: "Đừng đa lễ, đừng đa lễ." Vừa đỡ lấy cánh tay Lý Thực, Thôi Văn Định vừa cười bảo: "Lý Thực à! Vài tháng không gặp mà bản lĩnh của ngươi sao lại lớn thế này?"
Lý Thực giả vờ ngây ngốc, cười nói: "Thôi Tướng công nói vậy là ý gì?"
Thôi Văn Định thấy Lý Thực giả ngốc, ngửa đầu ra sau: "Còn nói là ý gì? Việc buôn bán xà phòng của ngươi đã khiến cả thành Thiên Tân Vệ nhà nhà khen ngợi, ai nấy đều muốn tới mua vài bánh rồi."
Liếc nhìn Lý Thực đầy ẩn ý, Thôi Văn Định cười nói: "Hai bánh xà phòng hôm qua ngươi tặng Thôi Hợp, ta đã dùng thử, đúng là món đồ tốt! Vừa có thể giặt quần áo, lại vừa có thể tắm rửa, ngươi lấy đâu ra món bảo bối này vậy?"
Lý Thực cười đáp: "Xà phòng này là mua từ chỗ người thân ở Giang Nam. Chút việc nhỏ, sao dám nhận lời khen ngợi của Thôi Tướng công như vậy?"
Lý Thực nói là vận chuyển từ Giang Nam tới, Thôi Văn Định cũng tin. Nếu không, với thân phận một thiếu niên bình thường như Lý Thực, làm sao có thể đột nhiên phát minh ra thứ lợi hại đến thế.
Thôi Văn Định cười: "Quả thực là đồ tốt, dùng cái này tắm rửa, cả người thấy sảng khoái hơn nhiều. Dùng để giặt quần áo lại càng sạch sẽ hơn. Nói nhỏ thì là ngươi khiến mọi người cảm thấy thoải mái. Nói lớn thì xà phòng của ngươi đã nâng cao mức độ sạch sẽ của toàn thành Thiên Tân Vệ đấy!"
Thấy Thôi Văn Định tâng bốc xà phòng của mình như hoa, Lý Thực không biết lão đang tính toán điều gì, chỉ thản nhiên đáp: "Thôi Tướng công quá khen!"
Vốn dĩ Thôi Văn Định thấy Lý Thực là một thiếu niên, nên cho rằng hắn nông cạn. Lão nghĩ thân là một tú tài khen ngợi Lý Thực, chắc chắn sẽ khiến hắn bay bổng, những chuyện phía sau sẽ dễ nói hơn. Lão không ngờ Lý Thực kỳ thực là một người xuyên không. Trải nghiệm của hai kiếp người khiến Lý Thực điềm tĩnh hơn lứa tuổi rất nhiều, những lời nịnh nọt của Thôi Văn Định chẳng hề khiến hắn bận tâm.
Thấy Lý Thực không dễ mắc mưu, Thôi Văn Định suy nghĩ một chút, cười rồi đành nói thẳng: "Ta tới là để bàn với ngươi về việc làm lớn chuyện buôn bán xà phòng này đây."
Lý Thực nhàn nhạt nói: "Hóa ra Thôi Tướng công là tới bàn chuyện làm ăn! Trong tiệm ồn ào, mời Thôi Tướng công vào phòng trong!"
Lý Thực dẫn Thôi Văn Định đi vào sân rồi vào phòng khách, phân chia chủ khách ngồi xuống. Trong nhà không có trà lá, Lý Thực liền dùng chén trà múc một bát nước giếng đãi Tướng công. Thôi Văn Định cũng không câu nệ, nâng chén lên uống một ngụm.
"Nước giếng nhà ngươi cũng thanh khiết thật."
Uống một ngụm nước, Thôi Văn Định lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp nhỏ, nói: "Đây là dầu thơm mộc tê thượng hạng ở Nam Dương, là hàng hóa trong tiệm của ta. Tới thăm nhà ngươi, không thể đến tay không được!"
Lý Thực cười, nhận lấy món quà nhỏ của Thôi Văn Định.
"Lý Thực à, nói thẳng với ngươi nhé, ta muốn mua xà phòng của ngươi để vận chuyển tới kinh sư bán."
"Ồ?"
"Phải đó!" Thôi Văn Định nói thẳng: "Xà phòng của ngươi là món đồ tốt, bán tới kinh sư tất nhiên cũng sẽ có thị trường. Ta vẫn luôn buôn bán hương liệu giữa kinh sư và Thiên Tân, ở kinh sư có mấy cửa hiệu, vừa vặn có thể bán xà phòng." Dừng một chút, Thôi Văn Định hỏi: "Xà phòng của ngươi, một tháng có thể vận chuyển từ Giang Nam về bao nhiêu?"
Cơ hội làm ăn tới rồi! Lý Thực gõ gõ ngón tay lên bàn, cười nói: "Hiện tại mỗi tháng ta vận chuyển từ Giang Nam về một vạn năm ngàn bánh. Nhưng chủ hàng bên đó là người thân của ta, số lượng dễ nói chuyện. Nếu Thôi Tướng công đưa ra giá cả hợp lý, ta cũng có thể vận chuyển về nhiều hơn một chút."
"Tốt! Mỗi tháng ta mua với ngươi hai vạn bánh, ngươi cho cái giá thế nào?"
Lý Thực nghe thấy lời Thôi Văn Định, trong lòng mừng thầm, thầm nghĩ đây quả là vụ làm ăn lớn. Hiện tại mỗi ngày hắn bán được năm trăm bánh, một tháng cũng chỉ một vạn năm ngàn bánh. Thôi Văn Định vừa tới đã đặt hai vạn bánh, công việc làm ăn của hắn sắp tăng gấp đôi rồi!
Tuy trong lòng vui mừng, nhưng Lý Thực vẫn giữ mồm giữ miệng.
"Nếu là mỗi tháng hai vạn bánh, tiểu điếm có thể bán cho Thôi Tướng công với giá sỉ là mười tám văn một bánh!"
Thôi Văn Định nghe vậy, sắc mặt tối sầm lại, nói: "Lý Thực, mỗi tháng ta mua với ngươi nhiều thế này, mà ngươi vẫn đưa giá cao thế sao?"
Lý Thực nhàn nhạt nói: "Thôi Tướng công, xà phòng của ta hiện nay là cung không đủ cầu! E rằng chỉ cần ngài chở tới kinh sư, hàng về chưa được mấy ngày là sẽ bán sạch. Nói thực ra, giá bán lẻ hai mươi văn một bánh của ta đã là giá thấp rồi, Thôi Tướng công bán tới kinh sư, giá bán chắc chắn không chỉ là hai mươi văn đâu, lợi nhuận trong đó khổng lồ thế nào, không cần nói ai cũng hiểu."
Bị Lý Thực vạch trần tình hình rõ mồn một, Thôi Văn Định ngượng ngùng hắng giọng một tiếng. Nghĩ ngợi một lát, lão lại nói: "Ta có thể kiếm được chút đỉnh, nhưng e rằng ngươi cũng kiếm được không ít nhỉ? Giá nhập vào của xà phòng này, cũng chỉ mười văn thôi chứ?" Nhìn sắc mặt bình thản của Lý Thực, Thôi Văn Định lại nói tiếp: "Mười một văn?"
Lý Thực thản nhiên nói: "Ta nhập hàng bao nhiêu tiền, Thôi Tướng công đừng đoán nữa. Nhưng hiện tại ở Thiên Tân, chỉ có một mình ta là có nguồn cung xà phòng! Nếu Thôi Tướng công muốn lấy hai vạn bánh, ta nhiều nhất chỉ có thể đưa giá mười tám văn."
Bị người trẻ tuổi chặn họng, Thôi Văn Định mất mặt, hắng giọng nói: "Nhưng nếu ta muốn mua nhiều hơn thì sao?"
"Mua bao nhiêu?"
"Mỗi tháng năm vạn bánh!"
Nghe thấy lời Thôi Văn Định, Lý Thực giật mình. Nếu một tháng xuất hàng năm vạn bánh, lợi nhuận mỗi tháng của Lý Thực sẽ trên năm trăm lạng bạc, việc buôn bán xà phòng này sẽ trở thành một vụ làm ăn lớn. Lý Thực vốn không muốn giảm giá dựa trên mức mười tám văn, nhưng vụ làm ăn năm vạn bánh thực sự rất cám dỗ hắn.
Hơn nữa, Thôi Văn Định này quả thực xảo quyệt, tuy đã định tâm mua năm vạn bánh, nhưng lão lại tung ra con số hai vạn trước để thăm dò giá cả, rồi mới tăng số lượng lên năm vạn. Giờ số lượng đã tăng, Lý Thực không hạ giá thì hơi không phải lẽ. Cân nhắc một lúc lâu, Lý Thực cuối cùng lên tiếng: "Mười bảy văn!"
Thôi Văn Định không ngờ Lý Thực lại giữ giá chặt chẽ đến thế, hít một hơi nói: "Không thể bớt được nữa sao?"
"Dù là nửa văn cũng không thể bớt!"
Thôi Văn Định suy nghĩ vài giây, vỗ tay cái đốp lên đùi, lớn tiếng nói: "Tốt, tinh minh! Đúng là người làm ăn ở phường Tỉnh Biên ta! Mười bảy văn thì mười bảy văn!"