Nghe vậy, Lý Hưng - em trai Lý Thực - mặt mày hớn hở đầy kích động, muốn cười lại không dám, chỉ biết giơ tay kéo kéo tay áo Lý Thực.
Lý Thực nghe thấy lời này cũng vui vẻ ra mặt, cười nói: "Đúng vậy, đúng vậy, ở đây bán xà phòng, các vị muốn mua sao?"
Người phụ nữ nọ giơ tay chỉ sang mấy người phụ nữ đi cùng, nói: "Chúng tôi đều đến mua xà phòng, cần sáu bánh, cậu có thể bớt giá chút không?"
Lý Thực vừa gỡ từng tấm ván cửa tiệm vừa cười nói: "Hai mươi văn một bánh, đã là giá thấp nhất rồi, không thể rẻ hơn được nữa."
Người phụ nữ kia vẫn không chịu buông tha, nói lớn: "Chúng tôi từ phía tây thành lặn lội tới tận đây để mua, cậu không bớt chút ít thì sao mà coi được!"
Lý Thực hít một hơi, cười nói: "Được thôi, các vị là mối làm ăn đầu tiên trong ngày hôm nay, vậy thì bớt cho các vị một văn tiền, mười chín văn một bánh."
Đám phụ nữ kia được giảm một văn tiền, bỗng dưng có cảm giác vui sướng như vừa chiếm được món hời, không mặc cả nữa, liền nói: "Đã được chưởng quầy bớt cho một văn tiền, chúng tôi mỗi người mua hai bánh, lấy mười hai bánh!"
Lý Thực mở cửa tiệm bằng ván gỗ ra, thu tiền của đám phụ nữ rồi trao mười hai bánh xà phòng cho họ.
Trước khi rời đi, những người phụ nữ đó hỏi một câu: "Xà phòng này các cậu buôn từ đâu về thế?"
Lý Thực sợ người ta nhắm vào công thức làm xà phòng, lúc này liền đề phòng mà không nói thật, chỉ thản nhiên đáp: "Vận chuyển từ Giang Nam tới."
"Quả nhiên là hàng tốt đến từ Giang Nam!"
Đám phụ nữ không hỏi thêm gì nữa, dắt tay nhau rời đi.
Nhìn đám phụ nữ hớn hở rời đi, Lý Thực và Lý Hưng đếm hơn hai trăm văn tiền đồng, vui mừng đến mức hận không thể nhảy cẫng lên. Cuối cùng, xà phòng cũng bán được rồi!
"Kiếm được tiền rồi, đại ca!"
"Chúng ta kiếm được tiền rồi! Đại ca! Cái này dễ bán hơn hồ tiêu nhiều!"
"Ừ! Việc làm ăn của chúng ta, cuối cùng cũng mở hàng rồi!"
Lý Thực và Lý Hưng nâng hơn hai trăm văn tiền trên tay, vui vẻ lắng nghe tiếng va chạm lanh lảnh của những đồng tiền xu.
Thế nhưng, điều khiến Lý Thực vui mừng vẫn còn ở phía sau.
Sáng hôm ấy, người đến mua xà phòng nối đuôi nhau không ngớt. Dù là phía đông, phía tây, phía nam hay phía bắc thành, đều có người nghe tin về công dụng của xà phòng, từng tốp từng tốp rủ nhau đến mua.
"Chưởng quầy, ta mua một bánh xà phòng."
"Chưởng quầy, chúng tôi mua ba bánh xà phòng!"
"Tiểu nhị, lấy cho chúng tôi hai bánh xà phòng!"
Chỉ trong một buổi sáng, khách hàng đã mua sạch một trăm sáu mươi bánh xà phòng tồn kho. Đến trưa, người tới mua ngày càng đông, nhưng kho của Lý Thực đã bán hết sạch, không còn hàng nữa.
Bán hết một trăm sáu mươi bánh xà phòng, Lý Thực thu được ba quan hai trăm văn tiền đồng. Trừ đi một quan ba trăm bốn mươi văn tiền vốn, Lý Thực lãi được một quan tám trăm năm mươi văn tiền.
Một ngày đã kiếm gần hai quan, đổi ra bạc là gần hai lượng, như vậy không bao lâu nữa là có thể trả hết nợ cho nhà họ Tiêu!
Lý Thực tràn đầy phấn khởi, có cảm giác hưng phấn đến mức đếm tiền mỏi nhừ cả tay. Anh mời mẹ mình là Trịnh thị ra ngồi ở cửa tiệm, giải thích với những người đến mua rằng đã hết hàng, bảo mọi người sáng mai hãy quay lại. Còn mình thì dẫn Lý Hưng đi mua nguyên liệu làm mẻ xà phòng mới.
Trịnh thị nghe Lý Thực nói làm xà phòng một ngày kiếm được gần hai quan tiền đồng, quả thực là nghe được một tin tốt lành, vui mừng khôn xiết. Cứ đà này, chẳng phải có thể trả được nợ cho nhà họ Tiêu rồi sao? Nhiều khách hàng đến mua xà phòng như thế, vậy có phải sau này còn kiếm được nhiều tiền hơn nữa không? Không ngờ con trai cả của bà, người vẫn bị gọi là kẻ ngốc Lý Thực này, lại có tiền đồ đến thế, Trịnh thị cảm thấy vô cùng an ủi. Cũng không biết nó học được thứ này từ đạo sĩ nào mà lại có tác dụng lớn đến vậy!
Trịnh thị ngồi trong tiệm, nhỏ nhẹ nói lời hay ý đẹp, giải thích từng người một với những vị khách vừa tới, cả người bà như trẻ ra mười tuổi.
Nhìn hộp đựng tiền trong cửa tiệm đầy ắp tiền đồng, Lý Hưng cũng hưng phấn đến đỏ bừng mặt, đi theo sau Lý Thực làm lụng tận tụy, không còn một chút khinh thường Lý Thực nào nữa.
"Đại ca, hôm nay chúng ta làm bao nhiêu xà phòng?"
"Hôm nay chúng ta làm ba trăm bánh, buổi chiều làm không xong đâu, phải làm đến tận tối đấy, chúng ta đi mua ít dầu trẩu về thắp đèn. Chúng ta chia nhau ra đi mua, ta đi mua bột kiềm và vôi, đệ đi mua dầu trẩu và dầu đậu nành."
"Rõ luôn!"
Bận rộn suốt một buổi chiều và một buổi tối, Lý Thực dẫn theo Lý Hưng làm được ba trăm bánh xà phòng. Có hàng trong kho, tâm trí cũng an định, đêm đó Lý Thực ngủ một giấc ngon lành.
Lý Thực không biết rằng, lợi ích của xà phòng này đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trong thành Thiên Tân Vệ.
Cô nha hoàn nhà họ Trần ở xưởng gốm, hôm qua đi trên phố Hoành Đại thuộc Đông Thành, nhặt được một miếng xà phòng nhỏ, liền làm theo lời tiểu nhị trong tiệm, cầm xà phòng đi tắm. Trước khi tắm, cô ta thử rửa tay trước.
Cô lấy nước làm ướt đôi bàn tay, từ trên bàn cầm miếng xà phòng nhỏ kia lên chà thử, liền kêu lên một tiếng "á": Trên tay cô ta, rất nhiều bọt nổi lên.
Cô từng dùng cao bồ kết, biết những bọt này là thứ tốt để tẩy bẩn, liền chà xát đôi bàn tay, sau đó mới rửa sạch bọt trong nước. Bọt vừa trôi đi, cô liền cảm thấy đôi tay sạch bong. Không còn một chút vết bẩn nào, ngay cả vết mồ hôi cáu bẩn khó tẩy rửa cũng biến mất, cả bàn tay cảm thấy một sự sảng khoái chưa từng có.
Thử nghiệm trên tay thành công, cô liền đánh bạo dùng miếng xà phòng đó để tắm. Đợi sau khi tắm xong, cô lại càng cảm thấy sự thần kỳ của loại xà phòng này. Mồ hôi và cáu bẩn trên khắp cơ thể đều được rửa sạch sẽ, cả người sảng khoái như được tái sinh. So với cao bồ kết tiểu thư vẫn dùng để tắm rửa trước đây, thì nó tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Biết được lợi ích của xà phòng này, cô nha hoàn không dám giấu giếm, vội vàng kể lại công dụng này cho tiểu thư nhà họ Trần.
Đi vào phòng tiểu thư, nha hoàn nhà họ Trần nói với tiểu thư đang thêu thùa:
"Tiểu thư, hôm nay em nhặt được một thứ gọi là xà phòng trên phố, dùng để tắm rửa sạch lắm, hơn hẳn loại cao bồ kết kia mấy lần! Xà phòng đó tạo ra rất nhiều bọt, mùi hôi mồ hôi trên người được rửa sạch vèo một cái."
Tiểu thư nhà họ Trần ồ một tiếng, dừng kim chỉ trên tay lại, hỏi: "Có tốt như ngươi nói không?"
Cô nha hoàn đưa cổ tay vừa được rửa sạch sẽ của mình sát lại trước mặt tiểu thư nhà họ Trần, đắc ý nói: "Tiểu thư không tin thì tự mình ngửi thử xem, em mới rửa xong đấy, sạch sẽ lắm."
Tiểu thư nhà họ Trần nhìn cổ tay trắng nõn của nha hoàn, hỏi: "Xà phòng này đắt không?"
"Không đắt, hai mươi văn một bánh lớn ạ. Nếu chỉ dùng để tắm, e là dùng được một, hai tháng đấy ạ?"
"Vậy ngươi đi mua hai bánh về đây, ta cũng dùng thử xem. Nếu thực sự tốt như vậy, hôm khác chúng ta đi mua thêm một ít cho cha và mẹ dùng nữa."
Cô nha hoàn hưng phấn đáp: "Rõ ạ!"
Ngày thứ tư, người đến cửa tiệm nhà Lý Thực mua xà phòng càng lúc càng đông. Sáng sớm đúng giờ Mão, Lý Thực vừa mới mở cửa tiệm, đã thấy hơn mười người vây quanh trước cửa, chờ đợi Lý Thực mở hàng.
"Chư vị? Đều đến để mua xà phòng sao?"
Nghe thấy Lý Thực hỏi, đám người kia lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, thi nhau nói:
"Đây không phải là lời thừa sao?"
"Không mua xà phòng thì chúng tôi đứng đây giữa trời lạnh làm gì?"
"Chưởng quầy, ông mở cửa muộn quá, ta tới đây cả một khắc đồng hồ rồi! Lạnh chết ta rồi!"