Tiếng khóc ấy vốn đã nhỏ, lại còn ngăn cách bởi bức tường, cánh cửa, khi truyền ra ngoài đã gần như không thể nghe thấy. Thế nhưng, vẫn thực sự nhận ra được tiếng trẻ con đang khóc, hệt như tiếng mèo bệnh đang kêu rên.
Cố Diên thấy Quý Thanh Lăng sốt ruột không thôi, vội nói: "Đúng là tiếng trẻ con khóc, nàng đừng vội, lát nữa sẽ có người ra thôi..."
Lời còn chưa dứt, cánh cổng lớn đã được đẩy ra từ bên trong. Người bước ra trước tiên không phải là bà đỡ, mà là một vị đại phu lạ mặt. Vị này trông chừng hơn năm mươi tuổi, hai chòm râu thưa thớt, toàn thân đẫm mồ hôi, tựa hồ như vừa mới được vớt lên từ dưới nước.
Theo sau ông ta là mấy tên gia bộc phụ giúp. Trong đó có một người vừa mới đi vào cùng với Liễu Lâm thị. Bà ta đi thẳng đến trước mặt Quý Thanh Lăng, hành lễ rồi mỉm cười: "Lão phu nhân bảo nô tỳ ra bẩm báo cho phu nhân an tâm, nương tử nhà ta đã không còn việc gì, hiện tại đã uống thuốc và thiếp đi rồi. Tiểu nương tử mới sinh tuy có hơi yếu ớt, nhưng chung quy cũng đã bình an chào đời, hiện đang có đại phu giúp đỡ thăm khám!"
Quý Thanh Lăng thở phào một hơi dài, miệng thốt lên: "Vạn hạnh."
Đang lúc nói chuyện, Liễu Lâm thị cuối cùng cũng từ bên trong bước ra. Trên mặt bà tuy có nét mừng, nhưng cũng phảng phất nỗi lo âu. Bước ra khỏi cửa, thấy Quý, Cố hai người đang đứng chờ bên ngoài, nét mặt bà mới lộ vẻ tươi cười. Bà đi đến trước mặt hai người, trước hết chào hỏi Cố Diên, rồi mới nói với Quý Thanh Lăng: "Hôm nay thực sự vất vả cho con rồi, nay mẹ con đều bình an, không cần phải lo lắng nữa. Hai đứa đã ăn cơm chưa?"
Vừa nói, bà vừa quay đầu định sai bảo người dưới đi nhà bếp gọi cơm.
Quý Thanh Lăng vội ngăn lại: "Phủ thượng đang bộn bề chuyện này, sư nương đừng bận tâm đến chúng con nữa. Con vừa mới bảo các nàng ấy chuẩn bị thức ăn rồi. Nghĩ người mới từ trong cung ra, lại bận rộn suốt từ nãy đến giờ, sợ rằng bụng không khỏi đói. Trong bếp có mì cũng có cháo, món cháo đó là loại cháo gà xé sư nương vẫn hay dùng, chi bằng người ăn trước một bát đi?"
Liễu Lâm thị không khỏi cảm thán: "Thất Nương hôm nay gặp nạn này, may mà có con ở đây. Nếu không, trong phòng không có lấy một người chủ chốt, không biết sẽ thành ra nông nỗi nào."
Một lát sau, ba người cùng đi tới sảnh phụ, cũng chẳng phân chia chỗ ngồi, ăn qua loa bữa tối. Quý Thanh Lăng hỏi thêm khá nhiều điều, Liễu Lâm thị lựa lời nào nói được thì nói, rồi lại bảo: "Ta tuy tuổi tác đã cao, nhưng người vẫn chưa hồ đồ. Con cứ cùng Cố Ngũ về đi, tuy nói ngày mai nghỉ lễ, nhưng trong tay nó còn bao việc, chưa biết chừng còn phải đến nha môn, đừng làm lỡ việc nghỉ ngơi của nó."
Liễu Lâm thị đã nói đến mức này, Quý Thanh Lăng tự nhiên hiểu bên trong vẫn còn chuyện khác. Nhưng dù sao cũng là việc nhà người ta, dù có thân thiết đến đâu, những điều không nên hỏi thì vẫn không nên hỏi nhiều. Nàng ân cần thăm hỏi thêm vài câu, rồi quả nhiên dẫn người cùng Cố Diên trở về phủ trước.
Về đến nhà, chờ khi rửa mặt xong xuôi đã qua canh ba. Quý Thanh Lăng hỏi thăm Thu Nguyệt mấy người đã về rồi, nghĩ rằng không còn gì thiếu sót, cuối cùng cũng thực sự trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Nàng hôm nay nơm nớp lo sợ cả một ngày, tuy trong bụng có cả bụng lời muốn nói với Cố Diên, nhưng thực sự cũng đã mệt lử. Vốn định mở lời, lúc chờ người qua, nàng gối đầu lên gối, cứ thế mà thiếp đi mất.
Đến khi Cố Diên vào phòng, liền thấy kiều thê nhà mình đang tựa đầu vào thành giường, tay còn nắm lấy chăn mỏng đắp trên bụng nhỏ, đầu hơi nghiêng sang một bên. Trên mặt tuy lộ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi má phúng phính, ngủ cực kỳ say sưa.
Chàng mới thẩm vấn ra Trần Đốc Tài, kéo theo vô số nội tình phía sau, vốn có nhiều điều muốn chia sẻ với người trong nhà. Lúc này thấy nàng ngủ thiếp đi, không kìm lòng được mà nhẹ bước chân, chậm rãi đi đến bên giường, bế bổng nàng lên, từng chút một đặt vào trong giường, rồi chính mình cũng nằm xuống theo.
Cố Diên nghiêng người vốn định ngủ, nhìn gương mặt lúc ngủ của Quý Thanh Lăng, bất giác mỉm cười. Trong lòng vốn định nhẩm lại những việc đã làm ban ngày, tính toán xem chỗ nào làm chưa đủ chu đáo, thế nhưng nhìn mãi, trong đầu lại nhớ đến chuyện đã thấy tại Đỗ phủ buổi tối.
Chàng nhất thời không kìm được mà gạt công việc ra sau, đặt chuyện nhà lên trước, trong lòng dấy lên một nỗi lo âu khó nói thành lời.
——Liễu Mộc Hòa lớn hơn người trong nhà mình tận ba bốn tuổi, lại được cha mẹ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nuôi lớn, ngày thường thân thể cũng không phải loại yếu ớt. Thế mà đến lúc mang thai, hôm nay lại phải sinh suốt cả một ngày, đến tận tối muộn mới sinh ra được.
Chàng vẫn còn nhớ lúc nãy loáng thoáng nghe tiếng người kêu gào trong phòng sinh, từ tiếng kêu đó cũng có thể nghe ra việc sinh con là một chuyện đáng sợ đến nhường nào. Nghe nói thai nhi tháng tuổi càng đủ, không thể tránh khỏi cân nặng càng lớn, người mang thai càng khó sinh.
Thai nhi của Liễu Mộc Hòa là thai kinh sợ, vốn là sinh non, sinh ra chỉ có ba mươi mốt lượng, tính theo một cân mười sáu lượng, quy đổi ra còn chưa được hai cân, vậy mà đã sinh khó đến thế này. Nếu mai này Thanh Lăng mang thai, lại là đủ tháng, sinh một đứa trẻ ba bốn cân, chắc chắn là không tránh khỏi — Nhớ năm đó mẫu thân từng nói, lúc chàng sinh ra đã nặng tận sáu cân!
Nghĩ đến đây, Cố Diên không khỏi nảy sinh bao nỗi kỳ vọng — bất kể mai này đứa con đầu lòng của mình và Thanh Lăng là trai hay gái, những cái khác giống chàng thế nào cũng được, chỉ riêng một điều, ngàn vạn lần đừng giống chàng mà nặng như vậy là tốt rồi!
Mấy ngày nay chàng luôn bận rộn với vụ án của Trần Đốc Tài đó, lại càng bận rộn với bao nhiêu việc ở Đề Hình Ty, đã mệt đến rã rời. Vừa chạm vào gối, vốn dĩ cơn buồn ngủ đã ập tới, nhưng chẳng biết thế nào, nghĩ đến những vấn đề Thanh Lăng sẽ gặp phải khi mang thai sau này, cơn buồn ngủ lại biến mất tăm hơi, nằm mãi mà càng lúc càng tỉnh táo.
Cố Diên muốn bảo mình đừng suy nghĩ nhiều, mọi chuyện cứ để thuận theo tự nhiên, nhưng thật sự là không sao ngủ được. Chưa được chốc lát, chàng đã không kiềm chế nổi mà lại mở mắt ra.
Chàng quay đầu thấy Quý Thanh Lăng đang ngủ rất ngon, dứt khoát trở mình dậy, lần mò đi ra ngoài gian trong, xách đèn lồng đi sang thư phòng bên cạnh, ôm một chồng sách y khoa xuống, thắp nến đọc suốt nửa đêm.
Sáng hôm sau, Quý Thanh Lăng tỉnh dậy muộn hơn ngày thường hơn một canh giờ. Nàng trở mình nhìn sang, chỗ giường bên cạnh trống trơn, nhưng cũng chẳng thấy lạ, chỉ nghĩ Ngũ ca nếu không phải ra ngoài luyện võ thì cũng là đến nha môn rồi.
Thế nhưng chờ đến khi nàng thức dậy rửa mặt xong xuôi, lại thấy Cố Diên đang mặc nội y, chỉ tùy tiện khoác một chiếc áo khoác ngoài, trên tay ôm mấy cuốn sách dày, cứ thế từ bên ngoài bước vào.
Nàng nhất thời hơi kinh ngạc, ló đầu nhìn ra phía sau một vòng, không thấy Tùng Hương, cũng không thấy Tùng Tiết, thậm chí không thấy lấy một người hầu hạ nào, không khỏi hỏi: "Ngũ ca đêm qua chạy đi đâu vậy? Sao lại mặc thế này?"
Cố Diên cả đêm chỉ ngủ hơn một canh giờ, thế mà tinh thần lại cực kỳ phấn chấn. Nghe Quý Thanh Lăng hỏi, chàng tay cầm mấy cuốn sách đó bước tới, kéo một chiếc ghế, ngồi sát lại gần nàng, mở cuốn sách trên tay ra, chỉ vào một trang nói: "Ta thấy sách nói nữ tử dùng sữa ong chúa rất bổ âm bổ thận, cũng có thể kéo dài tuổi thọ, dưỡng nhan làm đẹp. So với những loại dược thiện, đồ bổ khác, thứ này thích hợp nhất để thiếu nữ dưỡng thân. Ta bảo người đi hỏi thăm, tìm vài lọ về cho nàng ăn có được không?"
Quý Thanh Lăng thấy hơi khó hiểu, đưa tay sờ sờ mặt, hỏi: "Ngũ ca, muội khỏe lắm mà, sao tự nhiên lại muốn đi ăn sữa ong chúa gì chứ?" Nàng nhớ đến chuyện ngày trước, bất giác nhíu mày: "Hồi nhỏ muội từng ăn một lần, trên người bị nổi mẩn ngứa, sau đó thì..."
Nàng nói được nửa chừng, chợt nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng ngậm miệng lại.