Lúc này đã là cuối thu, vẫn chưa vào đông, đúng là mùa rắn chuột chạy loạn khắp nơi. Thế nhưng cấm cung không phải là chốn hoang dã hay rừng sâu núi thẳm, huống hồ Triệu Nhuế là bậc thiên tử, vào thì có hoạn quan vây quanh, ra ngoài thì cấm vệ quân hộ tống. Nếu có độc xà xuất hiện trước mặt ngài, đừng nói là muốn nhe nanh nhọn, chỉ e vừa mới ló cái đầu tam giác nhỏ ra, còn chưa kịp thè lưỡi, đã bị thị vệ đánh chết rồi, làm sao có thể lại gần thân mình Triệu Nhuế được.
Nguyên nhân cái chết như vậy, ngay cả Quý Thanh Lăng còn chẳng lừa nổi, thì làm sao đối phó được với đám quan viên hai phủ đây?
Quý Thanh Lăng không nhịn được đem nỗi nghi hoặc trong lòng hỏi ra, lại thấy Cố Diên Chương lắc đầu nói: "Đây là chuyện về sau, hiện giờ vẫn chưa kịp đi kiểm chứng chuyện này..."
Chàng vừa nói vừa thuật lại đơn giản chuyện xảy ra ở Phúc Ninh cung vào ban ngày.
Cố Diên Chương thực ra biết không nhiều, chỉ mơ hồ nghe được vài câu, rồi suy luận đầu đuôi, chắp vá lại được đôi chút sự việc. Lúc này kể ra, lại khiến Quý Thanh Lăng càng nghe càng thấy kỳ lạ.
"Ngũ ca, sao Ngô Ích kia lại đột nhiên cắn ngược sang Ngụy Vương? Chỗ nhân chứng, vật chứng nhiều như vậy của ông ta, toàn là cất công thu thập mà thành, nếu không có một năm rưỡi, làm sao có thể gom đủ?"
Nói đến đây, Quý Thanh Lăng đột nhiên hỏi: "Lúc thành Diên Châu thất thủ, hình như ông ta không ở kinh thành nhỉ?"
Ba năm trước, Ngô Ích vì đàn hặc Phạm Nghiêu Thần tiến cử quan lại không thỏa đáng, hành sự không kiểm điểm nên bị biếm đi Triều Châu, sau đó lại chuyển điều đến Ung Châu, mãi đến vài tháng trước mới vì tội mà về kinh. Thời gian đó ông ta luôn làm quan ở bên ngoài, làm sao có thời gian rảnh rỗi đi điều tra chuyện Diên Châu trước kia và nguyên nhân cái chết của Sở Vương chứ?
Theo như chính lời Ngô Ích thuật lại, ông ta vẫn luôn âm thầm điều tra, chỉ vì chứng cứ chưa xác thực nên không phơi bày sự việc. Lúc này thấy thiên tử muốn giao giang sơn xã tắc cho kẻ gian tà, không thể im lặng không nói nữa, đành phải sớm phơi bày tất cả.
Thế nhưng tại sao ông ta lại nảy ra ý định điều tra chuyện này?
Chuyện Sở Vương tạm thời không bàn tới, Diên Châu, Hạ Châu cách kinh thành hơn ngàn dặm, ông ta lấy manh mối từ nơi nào, làm sao có thể tra đến mức độ này?
Cố Diên Chương vốn dĩ tâm tư đều đặt trên nguyên nhân cái chết của thiên tử, tạm thời chưa có thời gian bận tâm những điều khác, lúc này nghe Quý Thanh Lăng hỏi một câu, lập tức tỉnh ngộ.
Vì Ung Châu bị vây, Trần Hạo bệnh nặng, lúc ở Ung Châu chàng từng qua lại với Ngô Ích khá nhiều, từng cẩn thận nghiên cứu qua lý lịch quá khứ của đối phương, hiện giờ trong lòng chỉ nhẩm lại một lượt, rất nhanh đã nhớ lại chuyện cũ.
Chàng đẩy chén trà trong tay sang một bên, cũng lười vào phòng lấy giấy bút, chỉ lấy tay chấm nước, viết vài nét lên mặt bàn, liệt kê mấy niên hiệu, tháng ra, đối chiếu từng cái một, rồi mới ngẩng đầu nói: "Lúc thành Diên Châu thất thủ, ông ta đang bị biếm ở Doanh Châu, vài năm sau mới được điều về..."
Quý Thanh Lăng như có điều suy ngẫm, nói: "Hình như là vì đàn hặc Tôn tướng công mới bị biếm nhỉ?"
Ngô Ích năm đó bị người ta chế giễu là "Áp Đản ngự sử", "Hàm Thái ngự sử". Không biết có phải để thoát khỏi hai cái danh xưng khó nghe này không mà vừa vào Ngự sử đài, chưa kịp thở mấy hơi, ghế còn chưa ngồi nóng đã liên tiếp dâng lên mấy bản tấu, đàn hặc đương kim thủ tướng Tôn Mật uốn nắn pháp luật, làm hại quốc gia vân vân. Sau vì bản tấu bị Triệu Nhuế lưu lại không phát ra, ông ta liền mặc kệ, tấu thẳng ngay trên điện rằng Tôn Mật cấu kết hoạn quan, nịnh bợ thánh nhân, một tay che trời.
Sau đó Tôn Mật vì thế mà tránh vị, tự xin ra ngoài, Ngô Ích cũng bị điều đi Doanh Châu.
Doanh Châu nằm ở nơi xa xôi hẻo lánh, lại còn phải qua biển. Nếu xuất phát từ kinh thành, dù có dùng đến ngựa trạm nhanh nhất, ít nhất cũng phải đủ một tháng mới có thể đưa thư đến nơi. Ngô Ích làm quan ở nơi này hơn một năm, khi đó còn từng làm thơ, viết văn, trong đó mô tả rất nhiều về cuộc sống của bản thân ở Doanh Châu, còn từng viết thơ trào phúng, rằng "Nhật bần thiểu hữu nhục, nguyệt vô vãng lai tăng" - đã là hẻo lánh đến mức tăng lữ cũng không muốn tới, làm sao có bản lĩnh đi điều tra chuyện Diên Châu?
Nghĩ đến điểm này, Quý Thanh Lăng đột nhiên nói: "Ngũ ca, muội nhớ Ngô Hàn lâm thường xuyên nhắc đến trải nghiệm của nhà mình ở Doanh Châu, luôn tự nhận là chịu khổ cực, hình như từng viết rất nhiều bài văn, trong đó đa phần khen ngợi Doanh Châu thanh bần khổ sở, lại nói ông ta lo lắng người nhà khó mà thích nghi nên chỉ mang theo vài tên đầy tớ qua đó..."
Nàng khựng lại một chút, lại nói tiếp: "Vì bản thân ông ta là do đàn hặc tể phụ mà bị biếm, đồng liêu trong triều đều tránh né không kịp, người nhà muốn gửi thư cho ông ta cũng chẳng ai chịu giúp mang đi. Nhà ông ta vốn có hàng trăm nô bộc, cũng giải tán chỉ còn sót lại lác đác vài người theo bên cạnh, ngay cả sáng sớm thức dậy rửa mặt cũng phải tự mình đi múc nước - cho dù những bài văn này có nhiều lời phóng đại, nghĩ cũng có vài phần gần với sự thật nhỉ?"
Cố Diên Chương gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, nói: "Trong đó đa phần là phóng đại, tuy nhiên Doanh Châu đúng là nằm nơi hẻo lánh, khó mà thông tin, ông ta cũng thực sự không mang theo được mấy người qua đó..."
Chàng nói những điều cần nói, còn những chuyện không nên nói, thì cẩn thận che giấu đi, không tiện phơi bày trước mặt Quý Thanh Lăng.
Ngô Ích quả thực không mang theo gia quyến đi Doanh Châu, thế nhưng khi ông ta từ Doanh Châu về kinh, lại dẫn theo ba tiểu thiếp, thêm năm người con, đứa nhỏ nhất thậm chí mới tròn trăm ngày, đứa lớn nhất cũng chỉ hơn một tuổi mà thôi. Trải nghiệm như vậy, tự nhiên không thể nói là "Doanh Châu thanh bần khổ sở" được.
Cố Diên Chương tựa người ra phía sau ghế, lại nói: "Nhân chứng, vật chứng hôm nay ông ta đưa ra tại điện, không thể nào là tự mình tìm ra được, chỉ là không biết kẻ đứng sau lưng ông ta là ai, và vì mục đích gì."
Quý Thanh Lăng nói: "Nếu Ngụy Vương điện hạ không thể kế vị, thì ai là người hưởng lợi nhiều nhất?"
Cố Diên Chương nói: "Theo như phán đoán của Trung Thư hôm nay, thì nên là con trai của Tần Vương điện hạ hưởng lợi."
Quý Thanh Lăng ngạc nhiên hỏi: "Tại sao không phải Tế Vương hưởng lợi? Tần Vương là con của cung nhân, lại bị tàn tật ở chân, làm sao xếp thế nào cũng không đến lượt nhánh của ông ta được. Huống chi Thánh nhân vẫn còn đó, bà ấy làm sao có thể nhẫn nhịn?"
Cố Diên Chương lắc đầu nói: "Lần trước nghị sự tại điện tuy ta không có mặt, nhưng nhìn tình hình hôm nay, e là Tế Vương từng ra sức khước từ thánh chỉ."
Hai người thảo luận một hồi, tuy không bàn bạc ra kết quả gì, nhưng đều cảm thấy hành động của Triệu Ngung rất kỳ lạ, và cũng đồng quan điểm rằng, e là Ngụy Vương Triệu Đạc ngày đó ở Hạ Châu chưa chắc đã trong sạch.
Quý Thanh Lăng nói: "Khi đó tuy muội còn nhỏ, nhưng nghe cha và các ca ca nói chuyện với nhau, hình như không ít quan viên trong thành Diên Châu từng sai người đến Hạ Châu buôn bán, không phải chuyện gì lạ lẫm. Ở kinh thành tự nhiên cũng không thiếu hoàng thân quốc thích, quan cao hào thương đến đây chia một miếng bánh."
Diên Châu và Hạ Châu đánh nhau mấy trăm năm, trong khoảng thời gian đó khi đánh khi hòa. Thế nhưng đến năm thành châu bị tàn sát, hai nước thực ra đã chỉ có giao tranh nhỏ, không còn đại chiến nữa - nếu không phải như vậy, Diên Châu cũng không thể thông qua Hạ Châu để hành thương sang Tây Vực, cha của Quý Thanh Lăng càng không thể giúp Lý Trình Vĩ đả thông thương lộ.
Trên thực tế, hai nước tuy ngoài mặt không thông thương, nhưng đây chẳng qua chỉ là hành xử công khai mà thôi. Trong các "Khác trường" ở Hạ Châu, tơ lụa, trà, đồ sứ, vải vóc, thậm chí đồ chơi, dược liệu, rượu chè... của Đại Tấn, không phải là hiếm thấy. Còn những hành thương tư nhân đi qua Diên Châu, lại càng dựa vào ngựa, binh khí, châu báu, ngà voi... của Hạ Châu để mua đi bán lại về nước, kiếm được đầy túi tham.