Nói về việc Trương Thái hậu bị đứa con thứ ba là Triệu Ngung khơi gợi tâm tư, quả nhiên ngày hôm sau liền lấy cớ tuyên giảng đạo pháp, triệu Tùng Nguy Tử vào trong cung.
Bà buông rèm nhiếp chính đã hơn mười năm, nhìn người tự có một bộ tiêu chuẩn riêng, trước kia cũng không quá để tâm, lúc này muốn dùng người chữa trị chứng ẩn tật cho Triệu Nhuế, nên mới cẩn thận phân biệt một phen.
Trương Thái hậu thấy Tùng Nguy Tử không phải hạng người khoác lác, lại thông hiểu cả Phật pháp lẫn Đạo pháp, làm người bất phàm, khảo sát nhân phẩm cũng không thấy có gì đáng chê trách, liền đặc biệt gọi người ra ngoài cung tìm không ít người mắc bệnh lâu năm đến cho hắn xem.
Tùng Nguy Tử khi thì kê đơn thảo dược, khi thì kê đơn trung dược, hoặc đưa ra phương thuốc dược thiện, bệnh nhân sau khi dùng, ít thì ba năm ngày, nhiều thì mười mấy ngày, đại đa số đều có chuyển biến tốt.
Trương Thái hậu lạnh lùng quan sát, lại tìm người xung quanh đến cho hắn xem tướng, quả nhiên Tùng Nguy Tử nói chuyện quá khứ của người ta không điều gì là không tinh tường, nói về chuyện tương lai cũng ứng nghiệm khá nhiều. Qua gần một tháng, bà dần thấy người này có thể dùng được, lúc đó mới gọi tâm phúc ra lời thử dò, hỏi rằng nếu nam tử phòng sự không hài hòa, có phương thuốc hay nào không, nghe đối phương đáp ứng, bà lại tìm người đến cho hắn chữa bệnh, thế mà thật sự có hiệu quả rõ rệt.
Có nhiều sự chuẩn bị trước đó, Trương Thái hậu mới thật sự yên tâm, chuẩn bị triệu người vào trong cung chữa bệnh cho con trai. Chuyện này nhắc tới đây thôi, tạm thời không nói nữa.
Lại nói ngày đó Triệu Nhuế từ Từ Minh cung trở về Thùy Củng điện, đợi đến khi miễn cưỡng dùng xong bữa trưa, lại ngồi trở lại trước án thư vùi đầu vào tấu chương, trong lòng hắn bận tâm chuyện Thường Bình thương ở huyện Ung Khâu, Trần Đốc Tài, lòng đầy chờ đợi Cố Diên Chương vào cung bẩm báo, nhất thời thế mà có chút đứng ngồi không yên.
Mãi mới qua giờ Mùi, chỉ nghe Nghi môn quan thông truyền một tiếng ngoài điện, chốc lát sau, một người liền từ bên ngoài đi vào. Hóa ra là Cố Diên Chương đi tới phía trước, hành lễ với hắn.
Dẫu tâm tình cực kỳ tệ hại, nhưng khi nhìn thấy vị thần tử mà bản thân rất thưởng thức, trên mặt Triệu Nhuế vẫn không kiềm được mà lộ ra một nụ cười, nói: "Ái khanh miễn lễ."
Cố Diên Chương khom người tạ lễ, đứng ở phía dưới chờ chỉ thị.
"Trẫm nghe Tôn Biện hôm trước nói, Trần Đốc Tài kia đã khai nhận, Đề Hình ty vẫn đang thẩm vấn, không biết tình hình hiện nay thế nào?" Thóc kho dự trữ ở Thường Bình thương tại huyện Ung Khâu là nhiều nhất trong mười ba huyện trấn kinh kỳ, những nơi khác cộng lại cũng không bằng một nửa của hắn, nghĩ đến lúc này đê đập ở huyện Dương Vũ bị vỡ, đang cần lương thực cứu tế, Triệu Nhuế tự nhiên không màng những chuyện khác, ưu tiên hỏi việc quan trọng nhất trước.
Cố Diên Chương nghe thiên tử triệu kiến, đã biết phần lớn là vì chuyện này mà tới, hắn sớm đã chuẩn bị, chỉ do dự mất hai nhịp thở liền nói: "Đề Hình ty vẫn đang điều tra, vụ án này tạm thời chưa có định luận, thần không dám nói bậy, chỉ có thể bẩm báo một vài điều dựa trên những gì thần biết hiện tại."
Triệu Nhuế có chút kinh ngạc, hỏi: "Lần trước Tôn Biện bẩm báo với trẫm đã là bốn năm ngày trước, lúc đó chỉ nói Trần Đốc Tài đã nhận tội, bao nhiêu ngày như vậy rồi, thế mà vẫn chưa tra hỏi rõ ràng sao?"
Cố Diên Chương trong lòng trầm xuống. Hắn tuy tiếp xúc với Tôn Biện không nhiều, nhưng đã lờ mờ cảm thấy được điều gì đó.
Không biết có phải trong một hai năm nay, vị Tôn Tham chính này bị thiên tử chèn ép dữ quá hay không, một khi nhận được trọng dụng trở lại, người này liền có chút dùng sức quá đà, dường như đang vội vã muốn tạo ra thành tích lớn gì đó trong bộ ty mình quản lý.
Còn Hồ Quyền thì có ý muốn ở lại Đề Hình ty, bỏ đi cái chức tạm quyền trên đầu kia, thật sự làm một Kinh kỳ Đề điểm Hình ngục công sự, càng là nhảy nhót ngược xuôi, không việc gì là không làm, cái gì cũng muốn nắm trong tay.
Hai người này hợp lại một chỗ, nói lời dễ nghe thì là châu liên bích hợp, nói lời khó nghe thì là nồi thủng gặp bếp nát.
Tôn Biện trên danh nghĩa là phân quản Đề Hình ty, nhưng công việc trên tay ông ta quá nhiều, căn bản không thể việc gì cũng dõi theo, tự nhiên chỉ có thể nghe lời Hồ Quyền.
Mà Hồ Quyền vì muốn thể hiện năng lực của bản thân, sẽ báo hỷ không báo ưu ra sao, dẫu bản thân không ở hiện trường, chưa từng nghe đối phương nói chuyện, Cố Diên Chương cũng có thể đoán được một hai phần.
Hồ Quyền đem ba phần công trạng thổi phồng thành năm phần, có lẽ Trần Đốc Tài chỉ nói một, lúc hắn bẩm báo lên trên, liền bịa đặt rằng hắn đã nói hai, mà Tôn Biện nghe được từ miệng Hồ Quyền là hai, ông ta dù sao cũng là Tham tri chính sự, tầm mắt tự nhiên cao hơn một chút, sợ là đến trước mặt thiên tử, đã biến hai thành bốn, lại tự mình dán thêm chút vàng cho bản thân, đem năm phần công trạng thổi phồng thành tám phần.
Dẫu sao trong mắt họ, chỉ cần đã mở miệng, thì tương đương với đã cung khai không chối cãi, gần như bằng với việc vụ án đã xử lý xong, còn chuyện đầu đuôi ra sao, thì không phải là việc họ cần phải cân nhắc.
Trớ trêu thay hai vị này lại không thông khí với nhau, càng không có bất kỳ ai nhắc với Cố Diên Chương nửa câu về khẩu cung của mình, điều này khiến cho một lần đình đối vốn dĩ nên rất đơn giản, lại trở nên vô cùng phức tạp.
Hắn không thể đi hỏi thiên tử, Tôn Biện cùng Hồ Quyền hai người rốt cuộc đã bẩm báo như thế nào, một khi đã hỏi ra miệng, thiên tử lại sẽ nghĩ thế nào? Chẳng lẽ việc bẩm báo án tình trong Đề Hình ty, giữa cấp trên và cấp dưới lại có sự sai lệch hay sao?
Hắn cũng không thể nói theo tình hình thực tế — ai mà biết được Tôn Biện lúc đó đã bẩm báo với thiên tử như thế nào, nếu như thực sự có sự sai lệch cực lớn với tình hình vụ án hiện tại, hắn cứ theo sự thật mà nói, bản thân bị thiên tử quở trách tại chỗ thì không sao, chỉ sợ sẽ đắc tội với hai người Hồ Quyền, Tôn Biện, vạch trần những mánh khóe làm việc của họ ra ánh sáng.
Cố Diên Chương suy nghĩ một chút, tiến lên một bước, thong dong nói: "Bệ hạ có điều không biết, vụ án này không phải chỉ đơn giản là giám thủ tự đạo,Độc chức chức mà thôi, trong đó có khá nhiều nội tình..."
Hắn không muốn nói về án tình, chỉ đem tình hình trên dưới huyện Ung Khâu kể ra từng việc, lại nói về dân sinh trong huyện, rồi nói đến trị an trong huyện, ngoài ra còn có đê đập, thủy lợi, dâu ruộng, nông mục vân vân, ba câu hai lời, liền vẽ ra một thượng huyện phồn vinh, trật tự đâu ra đó.
Bất kể là ai, lời hay chưa bao giờ chê nhiều, Triệu Nhuế tuy là hoàng đế, tự nhiên cũng như vậy. Thậm chí vì hắn là hoàng đế, lại càng thích nghe lời hay. Dẫu sớm biết Trần Đốc Tài kẻ này tham tang tự đạo, biển thủ bạc lương trong Thường Bình thương, nhưng hoàng đế nào lại muốn thừa nhận dưới quyền cai trị của mình có vị ác thần như thế.
Thân dân quan hầu hết đều xuất thân từ tiến sĩ, tiến sĩ lại là người do thiên tử tuyển chọn, gọi là môn sinh của thiên tử, nói một câu khó nghe, truy cứu đến cùng, có vị quan viên như vậy, xảy ra đại án thế này, Triệu Nhuế bản thân làm sao có thể hoàn toàn thờ ơ, đứng ngoài cuộc?
Nghe Cố Diên Chương tóm lược như thế, Triệu Nhuế giữ vẻ mặt nghiêm nghị, hỏi: "Theo lời khanh nói, thì Trần Đốc Tài này, lại là một vị năng thần sao?"
"Không nói đến hiện tại, chỉ nói đến trước kia, thần tra khảo công của Trần Đốc Tài từ khi đắc quan đến nay, trong đó không thiếu mức trung thượng, thậm chí có một năm là thượng đẳng, trong sổ khảo công đối với hắn có nhiều lời khen ngợi, thần cũng từng hỏi qua đồng liêu, thượng phong, thuộc hạ tại các châu huyện nơi hắn nhậm chức, đều là khen nhiều chê ít..."
Nghe Cố Diên Chương đem quỹ đạo thay đổi của Trần Đốc Tài từ khi đắc quan đến nay bẩm báo đơn giản, tuy lời lẽ không nhiều, nhưng hình ảnh một vị quan viên xuất thân bần hàn, hết lòng vì bách tính, tận tâm làm việc, cần mẫn, đã hiện rõ mồn một trước mắt.
Triệu Nhuế vốn dĩ nghe Tôn Biện nói về tình hình Thường Bình thương ở huyện Ung Khâu, đối với vị quan viên liên quan đó vô cùng tức giận, đối với Trần Đốc Tài càng là căm ghét tận xương tủy, chỉ hận không thể đày vị ác thần đó đến Lôi Châu đào ngọc trai, hoặc đuổi đi chăn dê ở biên giới phiên bộ phía Tây, nhưng lúc này nghe lời Cố Diên Chương, chỉ dăm ba câu, liền khiến hắn có chút thay đổi tâm ý.
— Ai lại muốn phủ nhận ánh mắt của chính mình chứ? Dẫu sao Trần Đốc Tài kia trước kia cứ cách hai ba năm, lại là người phải diện thánh một lần a!