Người phía sau không nhịn được hỏi: “Vậy 'Trần Lão Phủ' kia là có đầu đuôi thế nào?”
Lão Đường đáp: “Chính là tên Trần Tứ Cừ đó. Hắn vốn là kẻ chạy việc trong một tiệm vải ở trấn Trần Lưu. Sau có một hôm, mấy tên côn đồ tới gây sự, người bên cạnh đều tránh đi hết, chỉ một mình hắn cầm cây rìu xông lên phía trước. Nhờ một chiêu này mà được chủ nhà để mắt tới, từ đó cá chép hóa rồng, người ta mới đặt cho cái hỗn danh là 'Trần Lão Phủ'.”
“Chuyện này giấu được nhất thời, sao giấu được cả đời? Qua lâu rồi, cũng có kẻ lật tẩy, kỳ thực Trần Lão Phủ này vốn là tay hảo hán lăn lộn giang hồ, chỉ là dáng người hơi gầy mảnh, không nổi bật bằng người khác. Hắn sinh ra ở trấn Chu Tiên, vốn cùng hội cùng thuyền với mấy tên tới gây sự ngày đó. Cũng may là dưới chân thiên tử, không dám làm cướp đường, cũng chẳng biết vì sao, thế mà lại chạy vào tiệm vải nhà họ Lý làm, lại còn để hắn lăn lộn ra được cơ ngơi!”
Nhắc lại chuyện xưa, dù đã cố gắng che đậy, giọng điệu lão Đường vẫn có chút ghen tị.
Ông ta nói một hồi vẫn chưa thỏa, lại hỏi: “Phùng Nhị Cửu quản lý trà hành cho nhà họ Vệ, các người có biết không?”
Người bên cạnh chưa kịp phản ứng, tên tạp dịch đứng gần vội gật đầu: “Người tới nha môn tháng trước đó phải không? Nghe nói hắn dựa vào dẫn trà của nhà họ Vệ mà mua đi bán lại, đã vơ vét được số bạc mấy đời tiêu không hết, ở nơi như phố Triều An mà còn mua được cái sân ba gian!”
Lão Đường cười nhạt: “Thằng họ Vệ keo kiệt bủn xỉn, làm quản sự cho nhà nó, kiếm được chút đỉnh đã là tốt lắm rồi, còn mong gì mấy đời tiêu không hết? Theo cách nói của người miền Nam, đúng là 'mèo già treo cá mặn trên mũi – chỉ để ngửi'!”
Mọi người cười ha hả.
Nói đến chỗ cao hứng, giọng lão Đường không kìm được mà lớn hẳn lên, nước miếng văng tung tóe: “Gia sản của Phùng Nhị Cửu đều là nhờ năm xưa làm quản sự ở nhà họ Lý mà vơ vét được. Người ta vẫn nói nam sợ vào nhầm nghề, nữ sợ gả nhầm lang quân, gia sản nhà họ Lý có được người con rể đó, cũng bại hoại gần hết, các ngươi bảo xem Trần Lão Phủ làm sao mà đắc thế…”
“Nhà họ Lý trong huyện chỉ riêng chưởng quỹ cũ đã có hơn mười người, Trần Lão Phủ là kẻ ngoại lai, lại chỉ làm ở cái tiệm vải trấn Trần Lưu, các ngươi bảo làm sao hắn thu phục được mấy ông lão đó?”
Ông ta cười “hì hì” hai tiếng, nói: “Nghe nói mấy năm đó chủ nhà họ Lý cũng chẳng quản sự gì mấy, mặc kệ người bên dưới làm càn, mấy ông chưởng quỹ cũ kia ít nhiều đều vơ vét được chút…”
Lão Đường mới nói được một nửa, vô ý liếc lên phía trước, “Ơ” một tiếng — hóa ra mấy cái bóng đen vừa nãy đã đi tới cách đây chỉ vài trượng.
Mấy người nghe tiếng liền quay đầu lại, lạ lùng nói: “Nhìn không giống người nhà họ Trần.”
Có kẻ mắt sắc nói: “Nàng dâu phía sau trông xinh đẹp thật.”
“Ô che kín mít thế mà còn nhìn ra xinh hay không, ngươi mọc mắt chim ưng à?”
Một tạp dịch khác hơi ghen tị: “Chẳng nhìn thấy nàng ta ăn mặc kiểu phụ nữ đã có chồng sao? Cho dù xinh đẹp thế nào cũng chẳng liên quan gì đến ngươi, chi bằng nhìn cô nương bên cạnh kìa, chí ít còn có chút hy vọng!”
“Thấy người đẹp mà không có số rước về nhà thì không được nhìn à?” Tên lúc nãy bĩu môi đáp lại.
Lại có người hùa theo: “Đồ trong nồi người khác liên quan gì đến ngươi, đồ trong bát mình mới là thứ ngươi ăn. Nàng phía sau ta kia tuy tướng mạo bình thường nhưng trông rất hiền lành, cũng là kiểu tóc cô nương.”
Dù thời tiết rất lạnh, tuyết lại rơi không dứt, cũng chẳng ngăn được mấy tên trẻ tuổi bàn tán về các cô nương xinh đẹp.
Lão Đường nghe mà buồn cười, bảo: “Đám nhóc các ngươi, mới cai sữa được mấy năm, cũng chẳng chịu soi gương xem cái bộ dạng mình thế nào, mà còn dám ở đây bàn luận!”
Lập tức có kẻ không phục: “Chú Đường nói vậy cháu không nghe, nhìn trang phục của họ kìa, chỉ là vải vóc tầm thường, cũng chẳng thấy đeo trang sức quý giá gì. Đừng nói cháu chỉ là bàn luận hai câu, cho dù thật sự xứng đôi thì cũng chưa chắc ai kém ai, sao lại nói cháu không biết trời cao đất dày?”
Chưa đợi lão Đường nói gì, tên tạp dịch già bên cạnh đã cười: “Thằng nhóc Tưởng Lâm này! Nói ngươi mà ngươi còn không phục. Ai dạy ngươi chỉ nhìn quần áo mà đánh giá con người…”
Tưởng Lâm cau mày định phản bác, thấy người sắp đi tới trước mặt nên đành im lặng. Đầu tiên thấy một nam hai nữ đi qua, bảy tám bước sau lại theo sau hai vị phụ nữ. Người bên phải tay cầm một chiếc ô dầu, vì hướng gió lạnh thổi tới quái gở, nàng đang ló đầu ra khỏi ô, như thể đang điều chỉnh mặt ô, để lộ ra một khuôn mặt tròn trịa, quả thực nhan sắc cũng được năm sáu phần.
Người phụ nữ đó mải chú ý hướng gió, chắc là không để ý dưới chân, chẳng biết làm sao, bỗng nhiên lảo đảo một cái, kêu “Ối” một tiếng rồi ngã nhào vào trong đám tuyết.
Nàng ngã xuống, chiếc ô dầu trong tay tự nhiên cũng rơi xuống đất.
Vị phụ nữ bên cạnh phản ứng rất nhanh, miệng gọi “Thu Sảng”, trong chớp mắt đã hất chiếc ô dầu chắn giữa hai người ra, đỡ lấy người kia.
Tưởng Lâm đứng gần, vô thức bước lên vài bước, giúp đỡ kéo người dậy. Thế nhưng thắt lưng còn chưa kịp thẳng lại, đã nghe có người hỏi: “Có sao không? Bị thương chỗ nào rồi?”
Giọng nói đó trong trẻo như tiếng suối, lại mang theo sự quan tâm, nghe khiến người ta thấy ấm lòng.
Hắn không kìm được mà nhìn sang.
Đối phương cũng đang khom lưng, như thể đang nghiêng tai nghe người bị ngã nói chuyện, vừa xoay đầu lại liền chạm ngay ánh mắt hắn, liền ôn hòa nói: “Cảm ơn huynh đã giúp một tay, vất vả rồi.”
Nàng mỉm cười nói lời cảm ơn, giọng điệu chân thành tha thiết, một khuôn mặt được lớp tuyết trắng xóa bên dưới phản chiếu, trắng đến mức như trong suốt vậy.
Tưởng Lâm không tự chủ được mà nín thở, chỉ sợ không cẩn thận thở mạnh một cái sẽ làm đối phương tan biến mất.
Người phụ nữ kia mặc áo bông, toàn thân một màu xanh thẫm, bên trên chẳng có lấy một chút thêu thùa, nhưng không biết tại sao, rõ ràng là loại quần áo thô lậu thấy nhan nhản khắp nơi, mà trên người nàng lại trông sạch sẽ lạ thường.
Tưởng Lâm từ nhỏ đã gan dạ, lại đang độ tuổi thanh xuân, ngày thường gặp nữ tử cùng trang lứa, chỉ cần chỉnh tề một chút là đã nhìn thêm mấy lần, nếu tướng mạo xuất sắc thì còn tìm lý do tiến tới bắt chuyện vài câu.
Thế nhưng lúc này thấy người phụ nữ đối diện nhìn sang, chẳng hiểu sao, hắn bỗng sinh ra chút cảm giác tự ti, nhất thời lúng túng quên cả nói gì.
Thời tiết quá lạnh, nấu nước cũng tốn củi, bản thân hắn đã mấy ngày không tắm rửa, quần áo đương nhiên cũng chưa thay, lại thường xuyên bị sai đi dọn dẹp ngoài nha môn, trên quần sớm đã chồng chất từng lớp vết bùn, cổ tay áo cũng bám đầy vết bẩn.
Hắn có chút hối hận, không tự giác muốn chỉnh lại cái khăn trên đầu, nâng tay lên mới sờ thấy tóc mình.
Dầu mỡ bết bát, bẩn đến mức mặt Tưởng Lâm muốn đỏ bừng lên.
Chỉ trong chớp mắt, một nam hai nữ phía trước đã quay người lại, người phụ nữ bị ngã cũng đứng thẳng người, như thể đã bình phục, phủi phủi vụn tuyết trên váy áo, rồi theo sau tiến lên cảm ơn.
Tưởng Lâm cũng không nhớ mình đã đáp lại những gì, chỉ không ngừng lén liếc nhìn bóng lưng người phụ nữ áo xanh, đợi đến khi phản ứng lại thì người ta đã đi xa.
Đám người phía sau vây lại, một tên tạp dịch bới tuyết mấy cái, kéo ra một cái xẻng, cười nói: “Tưởng Lâm, ngươi làm người ta ngã, còn ở đó giả ngốc!”
Lúc này hắn mới tỉnh ra, thấy hai tay trống không, hóa ra thứ dưới đất đúng là cái xẻng sắt vừa nãy làm rơi, chỉ đành cười gượng gạo, miệng vẫn không nhịn được nhìn về phía bóng lưng người phụ nữ áo xanh, lẩm bẩm một mình: “Mặt lạ hoắc thế này, sợ không phải là nương tử nhà họ Trương rồi…”
Nơi này còn đang vây lại, không xa đã truyền tới tiếng vó ngựa đập xuống đất và tiếng bánh xe nghiến trên nền tuyết.
Mọi người theo tiếng nhìn qua, quả nhiên thấy đối diện tới hai cỗ xe ngựa.
Xe lướt qua, dừng lại cách cổng nha môn vài trượng, liên tiếp có không ít người từ trên xe bước xuống.
Lão Đường chỉ vào một người trong đó nói: “Thấy kẻ mặc áo da cừu kia không?”
Mấy người vội vã nghển cổ nhìn.
“Đó chính là Trương đại phu.”
Mọi người còn chưa kịp đáp lời, lại nghe phía sau một tràng tiếng vó ngựa, lần này thì ai cũng nhận ra.
“Là người nhà Trần viên ngoại!”
“Hai nhà thế mà lại đụng độ ngay trước cửa!”
“Sợ không phải đánh nhau đấy chứ?”
“Cửa nha môn, ai dám đánh? Đừng nói là chúng ta còn đang đứng đây, bên trong còn một đống gậy gộc chờ kìa!”
“Thù giết cha, không đánh chẳng lẽ cứ để thế sao?”
Bên này đám tạp dịch tranh cãi xôn xao, bên kia hai gia đình đã vào cửa.
Chủ nhân vừa tới không lâu, người đi đường dần dần nhiều lên, từng tốp từng tốp đều đi về phía nha môn.
Giữa mùa đông, lại tuyết rơi nhiều ngày như vậy, trong huyện Tường Phù ít có thú tiêu khiển, hiếm khi gặp được một vụ kiện, ngoài những kẻ có chút liên quan tới hai nhà, không ít kẻ nhàn rỗi đều chạy tới xem náo nhiệt.
Trống thăng đường vừa vang lên không lâu, người đã ùa tới trước cổng lớn.
Tuyết ngày nào cũng có thể quét, sao bằng náo nhiệt quan trọng hơn. Đám tạp dịch vội vàng thu dọn đồ đạc, cũng đi theo vào trong.
Đại đường đã sớm bắt đầu thẩm án.
Khương tri huyện ngồi cao trên ghế, hỏi người bên dưới: “Chuyện cây kim sau gáy Trần Tứ Cừ rốt cuộc có uẩn khúc gì, ngươi chớ có lừa dối, hãy khai thật!”
Trương đại phu da mặt đã nhăn nheo, tóc râu bạc trắng, nhưng sắc mặt hồng hào, trông vẫn rất tinh anh. Ông cung kính hành lễ, bẩm báo: “Bẩm quan lớn, ngày đó tuy người từng khám bệnh cho Trần Tứ Cừ đó, cũng từng châm cứu, nhưng tuyệt không hề châm kim sau gáy…”
Ông nói một tràng y án, cuối cùng mới nói: “Người tuy không dám nhận là danh y, nhưng bao nhiêu năm nay hành nghề vẫn luôn cẩn trọng, dù dùng kim hay dùng thuốc đều dựa theo y lý. Huyệt Phong Phủ là huyệt đạo lớn sau não, Trần Tứ Cừ đó trong não không có bệnh, người tuy hôn mê, nhưng chủ yếu là bệnh ở phổi tạng. Hiện giờ không tìm ra y án năm xưa để làm chứng, nhưng lúc chẩn đoán có không ít người nhà họ Trần ở bên cạnh, chắc chắn không thể không biết.”
Thu Sảng nắm tay Thu Lộ, chẳng bận tâm đến đầu gối vừa va phải đau nhức, đang đứng chen chúc trong đám người nghe chuyện bát quái một cách đầy thích thú.
“Năm đó Trần Tứ Cừ vừa chết, Trương đại phu đã mang cả nhà trốn sang huyện lân cận, theo ta thấy, tất cả là vì trong lòng có tật, bằng không nếu người ta ngay thẳng chính trực thì sao phải trốn?”
“Đánh rắm! Nhà họ Trần sớm đã đập phá cửa lớn nhà họ Trương rồi, mười mấy tên hảo hán ngày ngày chặn ở bên ngoài, ông ta không trốn đi thì giữ mạng sao?”
“Ai nói không phải, như Trương đại phu đây, năm xưa tuy chưa đủ độ già dặn nhưng đã không dễ dàng rồi, ngươi từng nghe nhà họ Tô ở ngõ Xuân Bình chưa?”
Rất nhanh có người tiếp lời: “Có phải nhà trồng mẫu đơn vàng đó không.”
“Chính là nhà đó. Bây giờ thì phát tài rồi, trước kia cũng nghèo lắm. Con trai cả nhà họ, người do vợ cả sinh ấy, vốn chỉ làm thuê làm mướn trong vườn ở kinh thành, sau mắc bệnh lạ, ở kinh thành trị không khỏi, chỉ có thể đón về. Mời không biết bao nhiêu đại phu, đều không ăn thua. Sau đó mời Trương đại phu tới — thực ra cũng chỉ là ngựa chết cứu thành ngựa sống, ai ngờ kê thuốc hạ kim xong, một hai tháng sau, người ta thế mà ăn được ngủ được, dần dần khỏi hẳn. Từ lần đó, tiếng lành đồn xa, nhiều người gặp bệnh nan y đều muốn mời Trương đại phu chẩn bệnh, cũng trị khỏi cho không ít người…”
“Vậy sao ông ta lại phải lấy kim giết Trần lão viên ngoại?”
Người khác đáp: “Năm đó Trần Tứ Cừ bị bắt vào lao ngục giam lâu như thế, lại là mùa đông lạnh giá, sớm đã mất nửa cái mạng rồi, hơn nữa không ai trông coi, ra khỏi lao ngục, thừa vài cái xương hay thiếu vài miếng thịt là chuyện thường tình. Lúc hắn ra ngoài mắt đều nhắm nghiền, cũng chẳng có cơ hội nói chuyện với ai, quỷ mới biết là chuyện thế nào.”
Lại có người nói: “Thậm chí không phải chuyện trong ngục, sau khi chết rồi mới châm thêm một kim vào nhà họ Trần cũng nên… Người có thể làm chứng đều là người nhà họ Trần, Trương đại phu làm sao phân trần cho rõ.”
“Nhưng nhà họ Trần tội gì phải châm kim vào người chết như Trần Tứ Cừ? Cũng không thông!”
Trong đường còn đang thẩm án, người dân hóng chuyện bên ngoài không vào được nội đường, đành vây lại bàn tán xôn xao, chỉ sợ người khác không biết mình hiểu biết nhiều.
Khương tri huyện hỏi xong, lại quay sang con trai cả nhà họ Trần hỏi: “Trần Tứ Cừ đã chết nhiều năm, sao lúc trước các ngươi không kiện cáo, mà tới tận hôm nay mới tới?”
Trần Thủ đáp: “Phụ thân người vốn dĩ cơ thể khỏe mạnh, ngày đó chỉ ở trong ngục hơn mười ngày, sao có thể vừa ra ngục liền bệnh liệt giường? Hơn nữa trước khi chết ông ấy miệng sùi bọt mép, tay chân co giật. Trước kia người còn nhỏ không hiểu chuyện, đi hỏi Trương đại phu thì không nhận được câu trả lời, nên không truy cứu nữa. Nay đã qua bao nhiêu năm, nghĩ lại càng thấy rất bất thường, mới nảy sinh ý định khai quật quan tài khám nghiệm tử thi…”
Trên đường một hỏi một đáp, bất kể là Trần Thủ hay Trương đại phu đều giữ ý kiến riêng.
Trương đại phu biện bạch: “Ta với Trần Tứ Cừ đó trước đây không oán gần đây không thù, giết ông ta ta được lợi gì?”
“Năm Hàm Bình thứ hai ông còn đang ngồi lì ở Thiên Nguyên Đường, thuê một căn nhà tồi tàn ở đường Thái Quảng dựng lều mà ngủ. Đến năm Hàm Bình thứ ba chuyển tới huyện lân cận, lập tức có thể mua nhà tậu đất, tiền từ đâu mà ra?” Trần Thủ mắng, “Họ Trương kia, ta kính ông là người già, đừng có mặt dày không biết xấu hổ!”
Trương đại phu đột ngột biến sắc, tức giận nói: “Lão phu hành y mấy chục năm, dựa vào y đức y thuật mà đứng vững, thế gian không phải toàn kẻ lòng lang dạ sói, luôn có kẻ biết ơn báo đáp, lẽ nào tích góp bạc mua lấy ngôi nhà cũng không được sao?!”
Trần Thủ cười nhạt: “Nhà ông còn không có cái mả tổ đó đâu!”
Hắn quay đầu nói với Khương Thành Đức trên đường: “Bẩm quan lớn, họ Trương này vốn dĩ đã thông đồng với kẻ khác, giả vờ như y thuật cao minh, thực chất là kẻ chui vào mắt tiền, ông ta nhận lợi lộc của người khác, đôi bàn tay vừa độc vừa ác, cầm kim không cứu người, thế mà lại hại chết mạng cha ta!”
Trương đại phu giận dữ: “Trên công đường, ngươi dám thốt ra lời xằng bậy như vậy, ngươi nói ta hại chết cha ngươi, có chứng cứ không?!”
“Cây kim gãy đó chẳng lẽ không phải chứng cứ sao?! Năm đó ngoài ông ra, chỗ cha ta còn ai được tiếp cận?!”
Trương đại phu dù sao cũng đã lớn tuổi, Trần Thủ dựa vào giọng cao tiếng lớn, liên tục mấy lượt ép đối phương chưa kịp nói trọn vẹn câu đã bị áp đảo.
Trong đường nhất thời toàn là tiếng cáo trạng to rõ của Trần Thủ.