Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 2 • 9:14 sáng

Porter và Nash đứng ở cửa sau nhà Reynolds, dõi mắt nhìn ra sân.

Cách họ khoảng mười lăm mét về phía trước, dưới tán cây bu lô lớn gần góc sân bên trái, có một người tuyết cũng đang nhìn họ chằm chằm.

Cặp mắt đen huyền long lanh dưới vành mũ chóp cao. Người tuyết cao ít nhất phải hai mét, có khi còn hơn thế, vóc dáng to lớn cục mịch, lớp băng trên thân sáng óng ánh, trên ve áo bằng tuyết có cài một bông hồng đỏ.

Hai cánh tay là hai cành cây cắm vào, đầu mỗi cành được tròng thêm một chiếc găng tay màu đen, tay phải cầm cây chổi cán gỗ. Người tuyết ngậm chiếc tẩu làm từ lõi ngô bên khóe miệng đắp tạm, một dòng máu đỏ thẫm rỉ xuống từ cái cổ bằng băng.

Tuyết rơi khiến cho bốn bề chìm trong sắc trắng mờ ảo. Cảnh tượng ấy quá đỗi kỳ quặc, quá đỗi nên thơ. Porter tưởng như trước mặt mình là hình ảnh của một cuốn sách thiếu nhi nào đó chứ không phải cảnh sân vườn thật. Trong góc xa phía tay phải có một chiếc xích đu, đi hết sân là đến rừng cây.

“Nhà bà không ai đắp người tuyết này sao?” Nash hỏi.

Bà Reynolds vòng tay ôm lấy cậu con trai. “Không.”

Bà ta thốt ra một từ duy nhất trong lúc mắt vẫn dán vào người tuyết, vào kẻ lạ mặt từ đâu xuất hiện trên sân nhà mình.

Porter kéo phéc-mơ-tuya và thò tay vào trong áo khoác để rút ra khẩu Glock.

Hai mat Brady trợn tròn. “Ối, chú ấy muốn bắn chết người tuyết hả mẹ?”

“Chú không định làm hại người tuyết, mà chú lo nó định làm hại chú.” Porter khẽ nói. “Cháu có trông thấy ai lảng vảng ngoài này không? Bất cứ ai?”

“Không ạ, thưa chú.”

“Cháu và mẹ quay vào phòng khách một lát nhé? Cháu có thể chăm sóc mẹ trong lúc hai chú kiểm tra tình hình được không?”

Brady gật đầu.

Porter nhìn cậu bé rồi lại nhìn bà mẹ. “Hai người vào đi.”

Sau khi họ đi khuất, Porter quay sang Nash. “Anh đứng đây, chú ý canh chừng đám cây cối đằng kia nhé.”

Nash rút súng của mình ra, đưa mắt quan sát rừng cây.

Porter bước ra khỏi cửa sau, dầm mình dưới trời tuyết. Đâu đó trong tâm trí anh bỗng vang lên giai điệu của một ca khúc thiếu nhi xưa cũ.

Những dấu giày nhỏ in trên lớp tuyết mới tinh, chồng chéo lên nhau trên phần sân gần cửa ra vào rồi đi xa dần và kết thúc ở chỗ người tuyết đang đứng. Porter cố gắng lần theo chúng, thu ngắn sải chân để có thể áp vừa với dấu giày của cậu bé thay vì để lại dấu giày mới. Tuyết rơi gần như suốt đêm, dày ít nhất phải mấy centimet, thật khó lòng hình dung nổi ai đó có thể đắp được một người tuyết thế kia mà không để lại bất cứ dấu vết gì. Anh mắt anh dừng lại ở cái chổi trong tay người tuyết. Anh nghĩ kẻ làm việc này có thể đã dùng chổi xóa dấu chân, nhưng nếu vậy thì không hiểu sau đó hắn làm thế nào để đặt cây chổi vào tay người tuyết mà không lưu lại dấu chân sau cuối. Porter còn nhận thấy khoảng sân có rào bao bọc. Hàng rào mắt cáo cao khoảng một mét hai. Cánh cổng hàng rào dẫn ra sân trước đang mở.

Porter nhìn thấy một vệt mờ kéo dài từ cái cổng đó đến chỗ người tuyết. Không phải dấu giày mà giống vết lõm hơn, như thể ai đó đã kéo lê một vật nặng từ sân trước ra sân sau, tới chỗ này.

Anh đứng trước mặt người tuyết.

Nó cao hơn anh đến gần ba mươi centimet. Từ dưới nhìn lên, cái miệng được làm từ cành khô bẻ vụn ghép lại trông như đang cười khẩy hơn là cười mỉm.

Porter còn nhớ hồi bé anh đã từng đắp hàng trăm người tuyết giống thế bằng cách lăn tròn quả cầu tuyết cho đến khi quả cầu to đến mức không lăn nổi nữa thì thôi. Thông thường, trước hết người ta sẽ lăn một quả cầu lớn để được phần thân dưới; sau đó đặt quả cầu nhỏ hơn lên làm thân trên; cuối cùng là quả cầu nhỏ nhất ở trên cùng, tượng trưng cho cái đầu.

Người tuyết này lại không được làm theo cách đó.

Tuyết trên thân nó liền thành một khối. Có người đã kỳ công đẽo gọt cả khối tuyết thành hình người thay vì làm theo cách truyền thống vốn sẽ nhanh hơn nhiều.

Những ý nghĩ đó vụt qua tâm trí Porter chỉ trong một giây khi anh nhìn một lượt từ đầu tới chân tác phẩm ấy, cuối cùng dừng lại ở vết đỏ sậm ở cổ nó, màu đỏ thấm qua lớp tuyết trắng trông như cốc kem đá bào khổng lồ.

Porter bẻ một cành sồi gần đó rồi cẩn thận chọc đầu bị tưa vào phần tuyết bên dưới cổ, chỗ màu đỏ đọng lại sẫm nhất. Kẻ tạo ra người tuyết này đã vừa làm vừa xịt nước để tuyết cứng lại thành băng, đây cũng là một mẹo Porter học được khi còn nhỏ. Nếu đắp đúng cách thì người tuyết sẽ trơ như đá, vững như đồng và có thể hiên ngang đứng đó suốt mùa đông. Nhưng nếu không biết làm cho tuyết cứng lại thì người tuyết sẽ rời ra từng mảng ngay khi mặt trời ló dạng. Đến khoảng ba giờ chiều, một nửa công trình sẽ rơi rụng thành một đống dưới đất.

Porter dùng cành cây chọc vỡ băng và cạy đi những mảng tuyết đóng bánh, đào sâu vào cho đến khi phần cổ bị cứa nát của người đàn ông bên trong bắt đầu lộ ra.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.