Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
74

❊ ❊ ❊

Khi các bác sĩ lao tới để kiểm tra cho Alex, Grace cảm thấy mình không thể cử động nổi. Những giọt nước mắt lăn dài trên mặt khi cô nhận ra rằng Jade đã không thành thật về những chuyện từng xảy ra với mình. Nếu cô ta làm vậy, có lẽ Grace đã có thể ngăn chặn cô ta từ sớm hơn. Những món đồ chơi được gửi tới để khiêu khích cô, nhưng chúng cũng đồng thời là tiếng khóc cầu cứu, để có thể được tìm ra, được ngăn chặn. Tất cả mọi người, kể cả bản thân Grace, đã nghĩ rằng chúng được gia đình đó gửi tới để chế nhạo cô. Tại sao cô lại không làm gì đó sớm hơn chứ?

Thật may cho Grace, những điều kinh khủng về cha cô và hậu quả của nó đã kết thúc ngay khi cô rời khỏi nơi này. Với Jade, cơn ác mộng vẫn đang tiếp diễn.

Cô liếc nhìn quanh phòng, mùi của nó khiến cô choáng ngợp. Bóng tối nhấn chìm cô, những ký ức trong từng góc nhỏ ùa ra chiếm lấy cô. Nơi này từng là địa ngục của cô. Cô vẫn nhớ bàn tay siết chặt của lão ta, tiếng rống của lão cùng những giọt nước mắt tủi hờn khi cô chẳng làm gì đáng để bị đối xử như vậy.

Nhưng trên tất cả, cô nhớ về người mẹ đã đủ dũng cảm để đưa cả hai tới nơi an toàn. Cô đã ngủ trong căn phòng này tối hôm đó và bị đánh thức bởi một tiếng động. Cô nhớ rằng khóa đã bị tháo khỏi cửa và đèn bật sáng. Cô bật dậy khỏi giường và chạy tới góc phòng, ngồi quay lưng vào tường.

“Grace?” Mẹ cô thì thầm. “Grace, tới đây nhanh lên.”

Grace chạy băng qua phòng.

“Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”

Cô xỏ đôi giày mà mẹ đưa cho, rồi bà giúp cô mặc áo khoác. Bên cạnh bà là hai chiếc va li.

“Chúng ta sẽ đi sao?” Cô thì thầm.

“Phải, nhưng chúng ta phải im lặng. Chúng ta không muốn đánh thức ông ta dậy trước khi rời đi đâu.”

Khi họ ra đến cửa trước, mẹ quay sang cô. “Mẹ xin lỗi, Grace,” bà nói, nước mắt lăn dài trên mặt. “Mẹ đã khiến con thất vọng khi ở lại đây quá lâu, nhưng giờ mẹ đã có đủ tiền và can đảm để tìm đường thoát khỏi ông ta. Mẹ chỉ ước con đã không phải chịu đựng quá nhiều.”

Grace không nói gì, chỉ càng ôm mẹ chặt hơn. “Con yêu mẹ,” cô thì thầm.

“Mẹ cũng yêu con, Grace.” Bà nắm tay cô. “Con sẵn sàng chưa?”

“Sẵn sàng.”

Mẹ cô khóa cửa lại. Grace đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng cha cô sẽ đứng ở đầu kia của cánh cửa khi nó được mở ra. Cô tưởng tượng cảnh bàn tay của lão ta túm chặt lấy tóc cô và đẩy mạnh cô vào tường, giống như lão từng làm, trước khi ném cô trở lại garage. Nhưng chẳng có ai ở đó cả.

Cả hai bước ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cổng lại và lao xuống đường. Họ chạy khoảng vài phút rồi rẽ vào một góc phố. Có một chiếc xe đợi sẵn ở đó, một chiếc taxi. Cô nghe tiếng mẹ nức nở khi chạy về phía nó.

Khi họ đã ở trong xe và lên đường, mẹ ôm chặt và đưa tay vuốt tóc cô. “Mẹ muốn con ghi nhớ khoảnh khắc này, Grace. Đây là lúc cuộc sống tại đây của chúng ta chấm dứt và một tương lai mới – một tương lai tươi sáng hơn – bắt đầu.”

***

“Cô ổn chứ?” Perry hỏi và bước tới chỗ cô.

“Tôi sẽ.” Cô gật đầu, đôi mắt đẫm lệ.

“Chuyện này thật tồi tệ. Tôi không biết làm sao người ta có thể vượt qua một chuyện như thế.”

“Có thể là họ không thể.” Grace thở hắt ra trước khi nói tiếp. “Đêm trước khi chúng tôi rời đi, George đã đưa một gã đàn ông về nhà. Hắn nói mình đã thích tôi ngay lập tức và tôi nhớ rằng mình đã nghe thấy hắn trao đổi với mẹ. Bà có vẻ rất sợ hãi.”

“Ông ta có…”

“Không.” Grace lắc đầu kịch liệt. “Phải mười năm sau bà mới nói với tôi rằng khi đó George đang mắc nợ và gã đàn ông kia muốn ngủ với tôi vài đêm, sau đó khoản nợ sẽ được xóa. George đã đồng ý. Đó có thể là Chapman. Khi đó tôi mười hai tuổi.”

Perry vòng tay qua vai cô. Cô có thể thấy mặt anh ta tối sầm lại khi nghe cô nói.

“Đó là lý do khiến chúng tôi vội vã bỏ đi,” cô nói. “George định đem bán tôi để phục vụ cho mục đích của ông ta. Jade hẳn đã phát hiện ra rằng các bữa tiệc đã được bắt đầu lại, và nó đã đẩy cô ta vượt quá giới hạn.”

Trên kệ là một dụng cụ tập cơ tay giống như hình ảnh cô đã tìm được trên mạng. Trên lớp sơn màu tím có phủ một thứ gì đó sẫm màu hơn. Grace chỉ vào nó.

Perry kéo cô lại gần khi cô bắt đầu bật khóc.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.