Vẫn đứng bên đường Hanley, Grace đang nói chuyện với Frankie thì Perry vẫy tay gọi cô tới.
“Các sĩ quan đã tới garage nằm trên đường Sneyd. Họ đã tìm thấy vài thứ trên camera an ninh.”
“Đường Sneyd?” Grace chỉ về phía xa. “Có phải nó nằm sau lưng chúng ta kia không?”
Perry gật đầu. “Đó là một tuyến phố đông đúc, nối khu Sneyd Green với công viên Festival.”
“Và đó là nơi tọa lạc của Ryders Row khét tiếng?” Grace hỏi.
Grace đã đọc về doanh nhân địa phương Terry Ryder, người đã thú nhận giết vợ vào năm 2011. Ryders Row là một dãy hai mươi hai khối nhà, tất cả đều thuộc quyền sở hữu của Ryder và đều được đem cho thuê, đem lại một khoản lợi nhuận kếch xù.
“Từng thế, và có lẽ sẽ lại như thế sau khi hắn ra tù.” Perry sánh bước bên cô về phía garage. “Luôn có người coi sóc công việc giúp hắn. Chúng tôi đã cố theo dấu, nhưng hắn cứ thế đổi trắng thay đen mọi thứ. Hoặc là một trong những người giám sát bị sát hại.”
“Ồ?” Grace tò mò.
“Khi hắn đang ngồi tù, hai anh em Jordan và Ryan Johnson sẽ cai quản cơ nghiệp giúp hắn. Chúng cũng để mắt tới cả con gái hắn nữa. Kirstie Ryder chỉ mới mười tám tuổi khi hắn dính vào vòng lao lý, cô ta vẫn ở trong căn nhà cũ, nhưng cô ta cũng là nguồn cơn của vô vàn rắc rối. Cuối cùng, chúng tôi nghĩ Ryder đã bảo Jordan dọn vào sống ở đó luôn.
Hai kẻ đó, Ryan và Kirstie, đã vạch ra một kế hoạch để loại bỏ Jordan. Nhưng rồi Jordan đã bị đánh chết và kẻ nào đó đã sát hại Ryan - hắn bị bắn trong nhà. Hung thủ chưa bao giờ bị bắt. Vẫn còn ám ảnh tôi tới tận ngày hôm nay.”
“Tôi nhớ rằng Allie từng kể về vụ đó. Cô ấy nói rằng mình cũng bị nó ám ảnh.”
Perry gật đầu. “Ryder mê Allie như điếu đổ.”
“Cô ấy chưa từng kể với tôi điều đó.” Grace cười toe.
Họ đi đến chỗ cổng vào công viên và rẽ phải vào đường Sneyd. Ga-ra Reynolds nằm cách đó vài phút đi bộ. Xe hơi và xe tải đậu khắp nơi. Âm thanh từ bộ đàm phải chiến đấu với tiếng ồn động cơ của một chiếc xe đậu trên đường dốc. Grace ngửi thấy mùi xăng và dầu diesel nồng nặc khi họ được đưa tới một căn phòng ở phía sau. Cô giơ thẻ cảnh sát ra cho người đàn ông khoảng ngoài năm mươi tuổi với mái tóc đuôi ngựa màu muối tiêu và khoác áo da bên ngoài chiếc áo len dày. Ông tự giới thiệu mình là Dan Spencer, chủ của garage.
“Ngay khi biết chuyện đã xảy ra, tôi liền kiểm tra toàn bộ camera của nơi này. Chúng tôi có một hệ thống camera an ninh tốt, bởi chúng tôi thường xuyên bị trộm ghé qua,” ông giải thích, tay ấn vài nút. “Tôi có thể gửi nó cho các vị sau, nhưng tôi nghĩ hẳn hai người sẽ muốn xem qua nó trong lúc đang ở gần đây.”
Perry và Grace đứng sau Dan khi ông chỉ tay vào màn hình.
“Đây rồi. Vào lúc mười một rưỡi đêm qua.”
Grace thấy một chiếc hatchback nhỏ, sơn màu sẫm xuất hiện. Một người bước ra khỏi ghế trước và đi về phía cốp xe.
“Anh có thấy người này trông giống nam giới không?” Cô hỏi Perry, tiên lại gần để nhìn rõ hơn.
Perry gật đầu. “Dựa vào vóc dáng thì có lẽ vậy, nhưng tôi cũng không chắc.”
Họ quan sát bóng người đó nâng cốp xe lên. Rồi họ chết lặng khi thấy người kia rời khỏi ghế lái và cả hai cùng nhấc một cuộn thảm ra. Khi hai kẻ đó rời đi, chật vật để mang theo nó, Grace đã nhận ra.
“Cô ấy ở trong đó?” Grace lắc đầu ghê tởm. “Người phụ nữ tội nghiệp đó. Và không ai nhìn hay nghe thấy gì sao?”
“Chúng tôi gặp rắc rối nghiêm trọng với đám vô ý thức,” Dan giải thích. “Chúng đổ trộm rác ở đây suốt, nên cũng chẳng ai quan tâm khi thấy nó. Có vẻ khi đó không ai nhìn thấy gì. Công việc ở đây là vậy mà.”
“Chúng ta có biển số không?” Cô hỏi.
“Có, tôi đã ghi lại đây.” Dan đưa một mảnh giấy ra và Grace nhận lấy.
Dan ấn nút lần nữa và họ cùng quan sát hai kẻ đó khiêng thi thể dọc theo con đường cho đến khi biến mất khỏi tầm nhìn.
“Ông có thu được hình ảnh chúng quay lại không?” Grace hỏi.
Dan gật đầu và ấn nút tua nhanh: hai bóng người chạy trên đường về phía xe.
“Bốn mươi hai phút?” Perry chú ý tới thời gian hiện trên góc màn hình. “Chúng đã làm gì trong khoảng thời gian dài như vậy?”
“Theo lẽ thường thì chúng sẽ muốn vào và ra càng nhanh càng tốt để giảm rủi ro bị trông thấy,” Grace lẩm bẩm. “Đường Sneyd ban đêm có tấp nập như ban ngày không, Dan?”
“Không bằng ban ngày,” ông đáp. “Con trai tôi sống trong căn hộ phía trên garage, nhưng nó không nghe hay nhìn thấy gì vào tối qua.”
Grace để lại danh thiếp rồi cùng Perry quay lại hiện trường. Cô gọi để yêu cầu kiểm tra thông tin đăng ký xe.
“Vậy là Dave đã đúng. Cô ấy đã bị giết ở nơi khác.” Grace bảo Perry khi họ đang trên đường.
“Tôi nghĩ cô ấy đã bị vứt xuống đống rác cùng tấm thảm. Ít ra thì nó cũng không nằm đó quá lâu để bị vấy bẩn bởi môi trường bên ngoài. Nhưng mà thế quái nào lại không có ai thấy chúng làm vậy cơ chứ?” Perry đưa tay lên đầu. “Tôi biết là trời tối, nhưng…”
“Tôi cho rằng khi đó cô ấy vẫn còn sống và đã bị sát hại tại đây, đó là lý do khiến chúng mất thời gian đến vậy.” Mặt Grace tối sầm.
“Có thể. Cô ấy hẳn đã bất tỉnh hoặc bị đánh thuốc. Hoặc cũng có thể cô ấy đã chết. Dù sao thì cô ấy cũng nặng và không thể tự bước đi được.”
Thông tin được gửi tới qua bộ đàm. Chiếc xe thuộc về nạn nhân của họ.
“Nhưng điều đó thật bất hợp lý,” Perry thốt lên.
“Cô ấy có thể đã bị chở tới trên chính xe của mình, bị giết ở nơi khác và sau đó được đưa đến đây.”
“Điều đó cũng bất hợp lý luôn.”
Grace lắc đầu, cố xua đi những hình ảnh vừa lóe lên về chuỗi giây phút cuối cùng của Diane Waybridge, khi cô ấy phải chiến đấu để giành giật sinh mạng. Những suy nghĩ nào đã xuất hiện trong đầu khi cô biết rằng mình sẽ không thể trốn thoát? “Chúng ta phải tìm ra xe của cô ấy. Sẽ có bằng chứng pháp y cả ở trong cốp lẫn trên hàng ghế trước. Tôi sẽ nhờ mấy sĩ quan kiểm tra thêm các camera gần đây.”
“Và có lẽ kiểm tra xem tấm thảm đó đến từ đâu nữa.”
Grace gật đầu. “Chúng ta cũng nên suy nghĩ về việc liệu có thêm đồng phạm không hay chỉ có hai kẻ giết người.”
Họ đã gần quay lại hiện trường thì, đột nhiên, có một vụ hỗn loạn. Grace và Perry thấy một người đàn ông đang cố xông vào, hai sĩ quan giữ anh ta lại.
“Chết tiệt, tôi nghĩ đó có lẽ là chồng của nạn nhân.” Grace vùng chạy đi trước khi nói hết câu. Perry cũng chạy theo.
“Này!” Grace hét lên.
“Có phải cô ấy không?” Anh ta quay lại phía họ.
“Anh Waybridge phải không?” Grace hỏi, nhận ra rằng việc cô biết tên anh ta cũng đồng nghĩa với việc xác nhận tin xấu.
“Phải.” Anh ta ngừng giằng co và quay lại nhìn cô. Rồi anh ta bắt đầu lắc đầu. “Không… không!” Anh ta gào khóc. “Xin hãy nói với tôi rằng đó không phải cô ấy.”
“Anh Waybridge, chúng tôi đã tìm thấy một thi thể mà chúng tôi tin rằng là vợ anh,” cô bảo anh ta.
Grace cúi xuống bên cạnh khi đôi chân anh ta nhũn ra và thân người đổ gục xuống.
“Không!” Anh ta la lên.
“Chúng tôi vẫn cần chính thức xác nhận nhân dạng, nhưng hiện tại thì anh buộc phải rời khỏi hiện trường.”
“Tôi có thể thấy cô ấy không?”
“Tôi xin lỗi.” Cô quả quyết nói và lắc đầu, mắt vẫn nhìn thẳng vào anh ta. “Không phải bây giờ.”
“Tôi phải làm!” Giọng anh ta giờ đã trở nên nhỏ hơn giữa những tiếng nức nở.
Grace đưa tay ra cho anh ta. “Hãy tới nơi nào đó yên tĩnh hơn nào.”