Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Với sự giúp đỡ của Perry, Grace đưa Waybridge đến chỗ một chiếc xe van của cảnh sát. Họ đi về phía đuôi xe, những ô cửa sổ sẫm màu cho họ sự riêng tư.

“Lần cuối anh gặp vợ mình là khi nào?” Grace hỏi khi cửa đã được đóng.

“Sáng hôm qua. Tôi đến chỗ làm vào lúc tám giờ sáng và về nhà ngay sau sáu giờ tối. Diane bắt đầu làm việc từ lúc bốn giờ, vậy nên mẹ vợ tôi sẽ chăm sóc lũ trẻ cho tới khi tôi về hoặc chúng sẽ ở lại chỗ bà nếu tôi phải đi công tác. Khi Diane không về nhà lúc chín rưỡi, tôi đã gọi, nhưng cô ấy không nghe máy. Tôi gọi đến văn phòng của cô ấy, nhưng họ nói cô ấy đã về đúng giờ khiến tôi bắt đầu lo lắng.” Anh ta dừng lại lấy hơi một lúc trước khi nói tiếp. “Tôi gọi cho mẹ vợ và bảo bà tiếp tục trông lũ trẻ trong khi tôi lái xe ngược theo đường về nhà của cô ấy. Tôi nghĩ có thể cô ấy đã gặp tai nạn hay gì đó, dù tôi biết cô ấy sẽ gọi cho tôi nếu có chuyện xảy ra. Tôi không thấy cô ấy hay xe của cô ấy ở bất cứ đâu nên đã về nhà và gọi cảnh sát.” Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ đau đớn. “Nhưng điều đó không giải thích được việc tại sao cô ấy lại ở đây. Chúng tôi chưa từng tới đây. Nơi này thậm chí còn không gần nhà chúng tôi.”

“Là ở đâu?”

“Hanford.”

“Vậy là?” Grace nhìn Perry, bởi cô không am hiểu về địa phương như người đồng nghiệp.

“Cách đây khoảng năm dặm,” Perry đáp.

“Vậy là thường thì cô ấy sẽ về nhà lúc chín rưỡi tối?” Grace hỏi Steve.

“Phải.” Anh ta nức nở đáp.

“Diane có đang gặp rắc rối gì không?”

“Không hề.” Mắt anh ta đảo một vòng quanh xe, không hề nhìn về phía cô. “Chúng tôi sống rất khép kín. Chúng tôi không có nhiều bạn bè, nhưng đều là những người thân thiết. Tất cả đều sẽ vô cùng đau đớn khi tôi kể với họ chuyện này.”

“Chúng tôi sẽ bố trí một sĩ quan liên lạc ngay khi có thể,” Grace thông báo cho anh ta. “Họ sẽ giúp anh trong những chuyện như vậy. Vậy là theo ý anh thì sáng hôm đó, khi anh đi làm thì mọi chuyện vẫn bình thường?”

“Phải.”

“Không có dấu hiệu nào sao?” Perry thắc mắc.

“Không hề!”

Grace gật đầu. “Chúng tôi đang cố dựng lại những khoảnh khắc cuối cùng của cô ấy. Cô ấy đã thấy gì, nói chuyện với ai, ở cùng ai.”

“Chỉ có vậy thôi. Cô ấy đi làm, ra về đúng giờ và sau đó không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng chắc chắn đã có chuyện gì đó!”

Anh ta lại nức nở và Grace im lặng một lát để anh ta xả hết nỗi đau trong lòng trước khi đặt thêm bất cứ câu hỏi nào khác. Những giờ phút thế này khiến cô cảm thấy căm ghét quy trình thẩm vấn biết bao, nhưng cô cũng hiểu rằng nó quan trọng đến mức nào.

“Diane không có túi xách trên người,” Grace nói, sau khi đã cho anh ta thời gian. “Chúng tôi đã tìm thấy điện thoại của cô ấy ở gần đây.”

“Nhưng điều đó thật vớ vẩn.” Anh ta lắc đầu. “Tôi không hiểu.”

Grace đã giao cho Sam nhiệm vụ kiểm tra hệ thống camera an ninh của thành phố để lần theo những hoạt động cuối cùng của nạn nhân. Có lẽ nó có thể giúp làm sáng tỏ việc cô ấy đã đi đâu và với ai sau khi kết thúc ca làm việc.

“Tôi đã mất ngủ cả đêm qua.” Steve nói, không hướng tới ai cụ thể. “Cứ mỗi khi nhắm mắt, tôi lại thấy hình ảnh cô ấy đang nằm bị thương ở đâu đó. Gọi tên tôi. Nhưng tôi… tôi không bao giờ nghĩ chuyện này lại xảy ra. Cô ấy là cuộc sống của tôi. Tôi phải làm gì nếu thiếu cô ấy đây?”

“Steve, tôi biết chuyện này rất đau lòng, nhưng Diane có vết bớt hay hình xăm nào để nhận dạng không?” Grace hỏi.

“Cô ấy có hai thiên thần trên vai trái.” Steve đưa tay lên vỗ vai mình trong lúc nói. “Cả thiện và ác. Và cô ấy có một vết sẹo dưới chân phải, nơi từng bị gãy và phải đeo nẹp.”

Grace gật đầu cảm ơn. Dù cô chắc chắn rằng nạn nhân của họ chính là Diane Waybridge, những chi tiết đó chắc chắn sẽ rất hữu ích khi cần tiến hành xác nhận.

“Anh cần phải về nhà đi,” cô bảo anh ta. “Việc có mặt ở đây không tốt cho anh đâu.”

“Nhưng cô ấy đang nằm đó!” Anh ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ, về phía dải băng bảo vệ hiện trường. “Cô ấy đã nằm đó một mình suốt đêm. Tôi không muốn bỏ mặc cô ấy.”

“Cô ấy đi rồi, anh Waybridge ạ. Tôi rất thông cảm với mất mát của anh, nhưng sẽ tốt hơn nếu anh ở bên người thân, ôm chặt lấy các con mình. Giờ chúng đang cần anh hơn bao giờ hết. Có phải cô ấy giữ một bức ảnh gần đây của chúng trong điện thoại không?”

Anh ta gật đầu. “Chúng bốn tuổi - Isla và Rathe.”

“Chắc anh không biết mật khẩu để mở khóa điện thoại của cô ấy đâu nhỉ?” Perry hỏi.

Lần này Steve lắc đầu. “Tôi có thể xem nó không?”

“Tại sao?”

“Tôi… tôi chỉ muốn chắc chắn thôi.”

Grace nín thở trong một thoáng, hiểu rõ nó sẽ gây đau buồn đến mức nào. Nhưng cô hiểu nhu cầu của anh ta, người vẫn đang cố bám víu hy vọng rằng đó không phải vợ mình cho đến khi nhìn thấy bằng chứng cụ thể. Dù cô đã nắm tay Matt trong giờ phút lâm chung của anh, vẫn phải mất một thời gian để cô chấp nhận rằng anh đã không còn nữa. Nó chỉ xảy ra khi cô đi xin giấy chứng tử cho anh.

Cô gật đầu. “Lấy nó cho tôi, Perry, làm ơn,” cô ra chỉ thị.

Cánh cửa của chiếc xe van mở ra rồi đóng lại, tiếng ồn từ bên ngoài tràn vào khuấy đảo sự tĩnh lặng trong thoáng chốc. Grace nhận ra sự hối hả trong hành động khẩn trương của mọi người. Giờ họ đã có hai nạn nhân, đây không còn là một vụ án đơn lẻ nữa. Suy nghĩ của họ đều đang tập trung vào khả năng sẽ có thêm người thứ ba. Loại tâm thần nào đã làm chuyện này cơ chứ?

Cửa xe lại mở ra và Perry xuất hiện với túi đựng bằng chứng. Grace đưa nó cho Steve. Anh ta không nói gì, chỉ chìm trong nước mắt, và như thế là quá đủ. Dù vậy, Grace vẫn thấy hài lòng khi anh ta gật đầu với họ.

“Cô có thể dùng ngày cưới của chúng tôi hoặc ngày sinh của cặp sinh đôi để thử mở khóa.”

Grace ghi lại chúng trước khi đứng dậy. “Chúng ta cùng ra khỏi đây nào,” cô nói.

Việc ở lại nơi này không tốt cho anh ta chút nào. Anh ta có thể vô tình nghe được một lời nhận xét hay nhìn thấy gì đó có thể ám ảnh mình. Và họ còn có việc phải làm, cho cả anh ta lẫn người vợ quá cố.

Grace cắt cử một cảnh sát đưa Steve về nhà, giao người đó ở lại cùng gia đình anh ta cho đến khi có một sĩ quan liên lạc chính thức được chỉ định. Rồi cô quay lại tập trung cùng cả đội ở công viên Trung tâm. Nick đã trở về đồn, và đã gần đến giờ cô phải tới Học viện Dunwood.

Cô tạt qua một cửa hàng, mua đồ ăn và cà phê rồi đi tìm Frankie. Cô tìm thấy cậu ta đang đứng bên lối vào của lều.

“Tình hình tiến triển sao rồi?” Cô vừa hỏi vừa cắn sandwich.

Bữa ăn giữa giờ làm việc chẳng ngon lành gì, nhưng cô cần phải nạp lại năng lượng hoặc sẽ trở nên hoàn toàn vô dụng.

“Chậm. Quanh đây có quá nhiều con đường - Sneyd, Hanley. Các con phố thông với chúng phần lớn bị bao phủ bởi các dãy nhà. Với cả đống phương tiện giao thông. Sẽ phải mất chút thời gian.”

“Có tìm được thêm gì hữu ích không?”

“Một người phụ nữ sống trên đường Sneyd có để ý thấy một chiếc hatchback nhỏ đã lượn qua trước cửa sổ nhà mình vài lần vào khoảng mười rưỡi, nhưng cô ấy không nhớ được thương hiệu, dòng xe hay biển số. Chỉ nói rằng nó được sơn màu sẫm.”

“Hữu ích quá đi.”

Dù không hề cảm thấy đói, Grace vẫn cắn một miếng sandwich và dõi mắt về phía công viên, nơi có chiếc lều trắng ở đằng xa.

Các sĩ quan mặc đồng phục đang tìm kiếm kỹ lưỡng từng chút một. Cô phát hiện ra chiếc xe van của Stoke News, biết rằng Simon đang ở đâu đó quanh đây, nhưng cô không thể trông thấy anh. Sáng nay họ đã gửi vài tin nhắn qua lại, nhưng giờ cô không có thời gian để nói chuyện với anh.

“Chiều nay tôi phải đến trường và nói chuyện với bọn trẻ trong một sự kiện đặc biệt,” cô bảo Frankie.

“Có lẽ tôi sẽ quay lại đồn. Tôi đã làm tất cả những gì có thể ở đây rồi.”

Grace gật đầu, phát hiện ra Perry đang chạy về phía họ. “Kiểu gì chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau ở buổi họp giao ban tối nay. Sao vậy, Perry?”

“Họ đã tìm thấy xe của Diane Waybridge. Nó đậu cách đây vài con phố.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.