Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
74

❊ ❊ ❊

Răng của Teagan bắt đầu đập vào nhau khi họ lái xe dọc theo đường New Leak về phía Hanley. Cô liếc về phía Lizzie, người đang đặt tay trên vô lăng ở vị trí mười - hai, đôi mắt mở to và cảnh giác. Cô ta là con mắm nào vậy? Và có thật là cô ta đã đợi Joel trước cửa nhà cô không? Bởi nếu đúng là vậy thì, tại sao?

“Chuyện gì đã xảy ra với Joel?” Cô hỏi.

“Chị đã bảo em rồi. Nó bỏ chạy khi bị chị bắt gặp. Chị không biết nó định làm gì với em, nhưng may mà chị tới kịp. Trông nó có vẻ khá tươi tỉnh.”

Teagan im lặng. Đó không phải là những gì cô ta nói khi ở trong nhà. Cô ta đã nói rằng cậu đã biến mất.

Giọng hát của Ariana Grande lại vang lên lần nữa.

Teagan liếc nhìn Lizzie. “Lại là điện thoại của em. Em có thể nghe được không? Đó có thể là mẹ em.”

“Chị đang lái xe,” Lizzie cáu bẳn. “Chị sẽ đưa nó cho em khi chúng ta dừng lại.”

“Nhưng…”

“Chị đang cố tập trung đấy!” Lizzie lườm xéo cô. “Vội cái gì vậy hả?”

“Chị quên chưa cởi trói tay cho em này.” Teagan giơ nó lên cho cô ta thấy.

“Ồ, phải rồi, chị ngốc thật!” Lần này Lizzie bật cười.

Có điều gì đó mách bảo cô rằng không nên nói thêm gì nữa. Việc đó có vẻ không hợp lý vào lúc này.

Lizzie chuyển làn về hướng đường Hanley. Tại ngã ba, cô ta rẽ phải thay vì trái.

“Chị đi nhầm đường rồi,” Teagan nói, cố giữ giọng không run rẩy.

“Chúng ta cần tới một nơi khác trước.” Lizzie nhấn còi, khiến Teagan nhảy dựng lên. “Tránh đường đi, thằng ngu! Tao muốn đến đó vào hôm nay, không phải ngày mai đâu.”

Nước mắt của Teagan trào ra trong lúc cô cố hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. Bởi cô đã nhận ra mình từng gặp người phụ nữ này ở đâu. Đó là bạn gái của thầy Tranter. Cô ta thường tới câu lạc bộ thanh niên cùng thầy ấy.

“Chị nghĩ Joel đã đi đâu?” Teagan hỏi.

“Chị không biết và cũng chẳng quan tâm. Em cũng nên như vậy đi. Nó định giết em đấy.”

“C… Cái gì cơ?” Teagan chớp mắt ngạc nhiên. “Dừng lại đi. Chị làm em sợ đấy.”

Lizzie giẫm mạnh chân phanh, khiến đầu Teagan ngửa ra đằng sau đập thẳng vào ghế. Cô quyết định sẽ im lặng cho đến khi tìm ra lý do khiến người phụ nữ này đưa mình lên xe. Cô ta sẽ không đưa cô đến chỗ mẹ, không phải sao?

Sự hoảng loạn trào dâng trong cô. Cô cố nghĩ xem Grace sẽ làm gì. Grace hẳn sẽ giữ bình tĩnh. Grace hẳn sẽ thử nói chuyện với Lizzie. Grace sẽ tìm thứ gì đó có thể dùng để tự vệ.

Cô lén lút đưa mắt nhìn quanh, nhưng không có gì ở dưới chân, trên bảng táp lô cũng không. Có thể sẽ có gì đó trong ngăn đựng găng tay, nhưng cô không thể cúi người về trước và mở nó ra được. Với đôi tay bị trói, mọi thứ đều sẽ vô dụng, thậm chí có thể gây nguy hiểm. Bất cứ hành động nào cũng có thể khiến Lizzie đánh lái khỏi đường và họ có thể sẽ mất mạng nếu đâm phải thứ gì đó.

Giờ họ đang lái xe dọc theo đường High Lane. Lizzie ngân nga theo giai điệu trên radio như thể họ đang đi nghỉ. Teagan bắt đầu nghĩ về cách Lizzie xuất hiện. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với Joel. Sau tất cả, chính cậu là người đã úp miếng vải vào miệng cô, khiến cô bất tỉnh.

Ký ức đang dần trở lại.

“Em muốn đi…” cô lên tiếng.

“Im mẹ mồm đi!” Lizzie gào lên. “Là tại mày nên mọi thứ mới đi chệch hướng và giờ mày phải trả giá. Năm! Tao phải đạt tới con số năm, mày không hiểu sao? Nhưng không, tất cả mọi người cứ phải nhúng mũi vào! Và giờ nhìn xem họ khiến tao phải làm gì này!”

Theo bản năng, Teagan với lấy tay nắm cửa. Nhưng Lizzie đột ngột chuyển hướng và nhấn nút khóa cửa tự động, khiến cả hai bên cửa đều bị khóa lại. Teagan khóc nấc lên. Cô biết mình phải mở cửa ra bằng mọi giá, nhưng cô không dám thử lại lần nữa.

Lizzie cúi xuống và thụi vào bụng Teagan bằng mu bàn tay của nắm đấm.

“Tao bảo rồi, không phải chuyện đùa đâu,” ả hét lên, mắt vẫn tập trung nhìn đường.

Đầu Teagan đập vào cửa kính khi họ lao qua gờ giảm tốc.

“Làm ơn! chậm lại đi!” Mắt cô ầng ậc nước.

“Tới nơi rồi!” Lizzie đánh xe qua một bên. “Trùm áo khoác của mày lên tay khi chúng ta vào công viên.”

“Nhưng…”

Teagan thở hổn hển khi một con dao kề sát vào má cô. Những giọt nước mắt mà cô đang cố kìm giữ bắt đầu tuôn rơi.

Lizzie túm lấy cằm cô và kéo nó thật mạnh, hướng mặt Teagan về phía mình. Ả dí sát con dao vào người cô.

“Mở miệng dù chỉ một câu hoặc gào lên kêu cứu là nó sẽ đâm thẳng vào dạ dày mày, hiểu rồi chứ?”

Teagan gật đầu.

“Tốt.” Lizzie buông cô ra rồi rời khỏi xe.

Khi ả đi vòng qua chỗ cô, Teagan biết ý định tìm vũ khí trong ngăn đựng găng tay đã trở nên vô nghĩa.

“Thôi nào, búp bê bé nhỏ.” Lizzie mở cửa và mỉm cười ngọt ngào với cô. “Đồng hồ đang điểm đấy.” Ả túm lấy hai tay đang bị trói Teagan và kéo cô ra vỉa hè. Xung quanh có người, nhưng lúc này thì ả chẳng buồn bận tâm. Đến khi họ nhận ra chuyện gì đang xảy ra thì cũng đã quá trễ rồi.

“Chúng ta sẽ đi bộ vào công viên và mày sẽ cư xử lễ độ, phải không nào?” Ả bình tĩnh nói, kề dao vào người cô.

Teagan gật đầu, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để câu giờ nhằm tìm ra cách trốn thoát. Bởi vì nếu không làm được, cô chắc chắn rằng mình sẽ chết. Lizzie đã làm hại Sophie, giết Lauren và một người phụ nữ khác.

Trước mặt cô, một tháp đồng hồ lừng lững vươn lên từ phía xa. Có vài người đang ở trong công viên. Họ bước qua một người phụ nữ đang đẩy xe nôi; cô ta nhìn chằm chằm vào con dao, miệng há hốc. Teagan nhìn cô ta bằng ánh mắt van lơn, khẩn cầu sự giúp đỡ, nhưng Lizzie đã kéo cô đi.

“Mày đang nhìn gì vậy hả?” Lizzie gầm lên qua vai cô.

Người phụ nữ kia vội vã lẩn đi.

Con đường trước mặt họ giờ đã hoàn toàn quang đãng. Teagan có thể thấy người đàn ông lớn tuổi dắt chó đi dạo ở đằng xa, và gần đó có một nhân viên của công viên. Có một bãi cỏ ngăn cách giữa họ, với diện tích cỡ khoảng gấp đôi một sân bóng gỗ. Teagan cho rằng ông không thể thấy mình, nhưng rồi ông hét lên.

“Này, cô kia!”

Lizzie quay lại và thở dài. “Gì?” Ả gắt lên.

“Có chuyện gì vậy? Cô bé không sao chứ?”

“Nó ổn!” Lizzie giơ con dao ra trước mặt. “Giờ thì, lùi lại đi, bởi tao không ngại việc sử dụng nó đâu.”

Người đàn ông đứng yên tại chỗ. Teagan có thể thấy một người đang nhấc điện thoại lên đằng sau ông. Nhưng Lizzie cũng vậy.

“Bỏ nó xuống ngay!” Ả hét lên, đưa con dao lên ngực Teagan.

Teagan thở hổn hển và cố lách khỏi sự kìm kẹp, nhưng Lizzie đã siết chặt tay để ngăn cô lại. Những người đàn ông đang ở quá xa để có thể giúp được gì. Lizzie có thể cắt cổ cô trong nháy mắt.

Lizzie bỏ đi, kéo theo cô.

Grace, cô đang ở đâu?

“Làm ơn, hãy để tôi đi.” Teagan phải tăng tốc để theo kịp ả. “Tôi sẽ không nói gì đâu, tôi hứa đấy.”

“Ồ, ngừng rên rỉ đi,” Lizzie cười khẩy. “Đi nào. Gần tới rồi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.