Teagan đã hẹn vài người bạn đến chơi nhà. Họ định sẽ tới vào khoảng chín rưỡi sáng. Mẹ cô và Adrian không biết rằng ngoài mấy cô bạn gái ra sẽ có thêm người khác tới, nhưng cô muốn gặp bạn bè của mình, muốn cùng họ khóc thương cho Lauren. Chuyện đó nghe có vẻ đáng sợ, nhưng cô không cảm thấy vậy và cô cần bạn bè của mình.
Dù nhớ bố, Teagan thích việc được trở nên thân thiết hơn với mẹ. Cô cũng tự hào khi có thể đưa bạn bè về nhà. Cô biết mình thật may mắn khi được sống trong một ngôi nhà lớn với phòng và đồ đạc riêng. Lewis từng nói cậu ấy có phòng ngủ nhỏ nhất nhà. Cả Joel nữa, cậu ấy phải ngủ chung phòng với anh trai mình là Dean. Có những đặc quyền nhất định khi là con một.
Cô pha cà phê cho mọi người khi họ đến, chỉ cho họ ra sau nhà. Căn bếp lớn thông với một nhà kính thậm chí còn lớn hơn, đủ chỗ cho sáu người bạn của cô cùng ngồi. Courtney và Caitlin đến trước, Sophie tiếp ngay sau đó. Mấy cậu con trai - Lewis, Joel và Tom - đến cùng nhau sau đó nửa tiếng.
Teagan biết mình cần nhớ rửa những chiếc cốc để thủ tiêu bằng chứng trước khi mẹ cô đi làm về thay vì chỉ nhét chúng vào máy rửa chén, nhưng dù sao thì cô cũng đâu có tổ chức một bữa tiệc với âm nhạc ầm ĩ và hàng lô lốc rượu đâu. Đó cũng chẳng phải việc gì nghiêm trọng - cô rất đáng tin cậy và họ cũng đâu có nhảy ào lên giường cùng nhau. Họ là bạn, chỉ vậy thôi, ừ thì, ngoài việc cô bắt đầu cảm nắng Lewis ra. Mọi thứ giữa họ đang bắt đầu thay đổi.
Má cô bắt đầu đỏ lên trong cảm giác tội lỗi khi cô nhận ra mình phải cùng những người khác an ủi Tom. Dù sao thì cũng chẳng có ai trong số họ biết mình nên nói gì với cậu ta.
“Cậu có bánh quy không, Tee?” Sophie kêu lên. Cô đang ngồi trên trường kỷ cạnh Joel và Caitlin. “Chẳng là, tớ chưa ăn sáng, nên thôi, có bánh mì cũng được.”
“Tớ chẳng chuẩn bị gì ngoài đồ uống trong nửa tiếng qua,” Teagan đáp. “Tự đi kiếm gì đó đi. Có một gói bánh chocolate trợ tiêu trong tủ đấy.”
Sophie thở dài thườn thượt.
“Để tớ đi lấy cho cậu,” Joel đề nghị.
Teagan tặng cho cậu một nụ cười nửa miệng. Trong những đứa con trai thuộc nhóm bạn của họ, cô thích Joel nhất. Chà, trừ Lewis ra, tất nhiên rồi. Joel rất dễ gần, cậu chẳng bao giờ buông lời chọc ghẹo hay làm mấy trò trẻ con mà đám con trai tuổi này thường làm. Khi cậu bước lại gần, cô vươn tay ra và đưa gói bánh cho cậu. “Làm ơn chuyển nó cho quý cô kia giùm.”
“Cậu thế nào?” Cậu hỏi trước khi quay đi.
Đôi mắt Teagan ngấn lệ trước sự quan tâm của cậu. Chỉ cần ai đó nhắc đến tên Lauren hoặc hỏi cô thế nào là cô sẽ lập tức chìm trong nước mắt.
“Thật kì quặc khi không có cậu ấy,” cô nói. “Cậu ấy đáng ra phải ở đây với chúng ta hôm nay.”
“Nếu vậy thì giờ này chúng ta đang ở trường rồi,” Joel cố gắng bông đùa.
Sophie bước đến chỗ họ và ngồi lên một chiếc ghế cao ở đảo bếp giữa phòng. Cô xoay người lại trên ghế.
“Tớ đói.”
“Cậu thì lúc nào chẳng đói.” Teagan đưa cho cô gói bánh quy. “Các cậu đã nghĩ về việc sẽ làm gì để tưởng nhớ Lauren chưa?”
Ngay khi tất cả đã ngồi lại cùng nhau, đây là việc đầu tiên họ cần thảo luận. Làm gì đó để tưởng nhớ Lauren sẽ là một điều tốt cho tất cả bọn họ. Họ đã nói về những điều bình thường như trồng cây hoặc dành một khu trong trường làm vườn tưởng niệm. Lewis đã gợi ý rằng họ nên lựa chọn những bức ảnh đẹp nhất của mình và góp tiền để làm một quyển sách. Nhưng sau khi xét đến chi phí thì họ quyết định loại trừ nó và quay lại với những dự định ban đầu.
Sophie lắc đầu, nước mắt lưng tròng. Teagan bước tới và ôm lấy cô.
“Tớ nhớ cậu ấy, Tee ạ,” Sophie vội nói.
“Tớ cũng vậy,” Teagan đáp. “Khi mọi chuyện đã qua, chúng ta sẽ cùng tới cánh đồng và đặt vài bông hoa nhé?”
“Tớ không bao giờ muốn tới gần nơi đó nữa!”
“Dù sao thì cũng phải đến mùa quýt cảnh sát mới cho người ta vào đó,” Joel xoa dịu cô. “Cơ mà đó cũng là một ý tưởng tuyệt vời mà chúng ta nên thực hiện.”
“Chúng ta có thể đợi.” Teagan gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. “Dù có phải mất vài tuần đi chăng nữa, chúng ta vẫn có thể tới đó cùng nhau. Chỉ nhóm chúng ta thôi. Để nói lời chào tạm biệt.”
“Nghe có vẻ tớ đến vừa kịp lúc.” Lewis gia nhập cùng họ và bước tới chỗ Teagan, vòng tay qua người và ôm chặt lấy cô một lúc. Cô cảm thấy an toàn trong vòng tay cậu, hít vào mùi hương của cậu.
“Thôi nào, Tee,” cậu nói. “Cậu ấy không muốn cậu khóc mãi vì mình như vậy đâu.”
Teagan không nói gì. Lúc này cô không khóc, nhưng cô xấu hổ vì mình đã cảm thấy hạnh phúc.
Cô thực sự không chắc mình nên cảm thấy thế nào. Lauren đã chết - không gì có thể thay đổi thực tế đó. Nhưng điều đó đâu có nghĩa là cô không được cảm thấy hài lòng vì mình vẫn còn sống, phải vậy không?
Một tiếng gõ phát ra từ cửa sổ phòng bếp khiến tất cả cùng giật mình. Teagan quay lại và thấy bố mình. Cô vội tránh khỏi Lewis như thể bị bỏng.
“Chết tiệt, bố tớ đang ở đây,” cô bảo mọi người khi vội chạy ra cửa.
“Bố!” Cô hét lên, lao vào vòng tay ông. “Sao bố không gõ cửa chính?”
Simon ôm con gái mình. “Bố đã định sẽ khiến con ngạc nhiên, và hiện tại thì bố ghét dùng cửa chính. Phòng ưa thích của con luôn là nhà kính. Mà bố không nghĩ con có nhiều bạn đến chơi như vậy. Con ổn chứ?”
“Vâng,” Teagan sụt sùi. “Họ tới uống cà phê. Bố sẽ không mách mẹ chứ?”
“Chỉ cần chúng cư xử cho đúng mực thì bố sẽ không nói gì hết.”
“Bố! Bọn con đâu có nhậu nhẹt gì. Bọn con chỉ nói về Lauren thôi. Bọn con vẫn không thể chấp nhận nổi chuyện đó.”
Khi Simon bước vào bếp, anh đưa tay ra cho đám trẻ đang ngồi túm tụm trong nhà kính.
“Nào, các cháu cứ bình tĩnh. Chú chỉ tới để xem Teagan thế nào thôi. Mấy đứa ổn cả chứ?” Anh ngồi xuống cạnh Thomas bên mép trường kỷ.
“Bọn cháu không sao, chú ạ,” Sophie nói, cố tỏ vẻ người lớn. “Nhưng thật khó để chấp nhận rằng cậu ấy đã ra đi.”
“Chú biết là việc đó cần thời gian. Nó cũng rất khó khăn với chú. Chú đã biết nó từ khi nó còn là một cô bé.”
“Bố có muốn uống cà phê không?” Teagan hỏi.
Simon cười thầm. Điều con bé thực sự muốn hỏi là anh định ở lại bao lâu. Rõ ràng là anh đang khiến nó lúng túng. Dù vậy, anh chỉ muốn ở cùng con gái, còn đám bạn của nó thì không. Anh nghĩ con bé cần vui vẻ lên một chút, nhưng khi nghĩ lại thì nó đã xử lý mọi chuyện theo cách riêng của mình. Mọi thứ có vẻ là như vậy.
“Không, cảm ơn,” anh đáp. “Bố chỉ ghé qua vì hy vọng con sẽ có nhà, để xem con có ổn không thôi.”
Anh ở lại nói chuyện với Teagan trong bếp thêm vài phút trước khi rời đi. Cái chết của Lauren đã ảnh hưởng tới anh nhiều hơn những gì anh nói với con gái mình. Anh muốn đến gặp con ngay khi có thể, ôm chặt lấy và bảo đảm rằng nó đang được an toàn, đặc biệt là sau cuộc nói chuyện với cha mẹ Lauren vào hôm qua và cảm thấy có lỗi vì đã viết bài về chuyện đó.
Nhưng đó là việc mà anh phải làm. Lauren xứng đáng được có một bài viết chất lượng, và người dân của Stoke xứng đáng được biết tin tức. Dù lần này nó có là một tin tức kinh khủng đi chăng nữa.