Grace không thể hiểu nổi sức hút của những kẻ giết người hàng loạt với phụ nữ. Chỉ mới năm ngoái, một phụ nữ trong thành phố đã kết hôn với kẻ sẽ không thể rời khỏi trại giam trong phần còn lại của cuộc đời. Grace đã đọc được rằng cô ta không tin hắn là loại súc vật. Có lẽ cô ta sẽ cảm thấy khác đi nếu hắn được thả ra trong vài năm tới. Liệu khi đó cô ta có còn cảm thấy an toàn không? Liệu khi đó cô ta có còn tin rằng hắn không phạm phải những tội ác đó không, khi hắn đã ở trong nhà cô ta?
Có lẽ nó sẽ mang lại chút ít tai tiếng cho những người phụ nữ đó khi kết hôn với những kẻ giết người. Có rất nhiều người bị mê hoặc bởi chúng. Tất cả đều thật đáng sợ.
Trong trại giam, Grace và Frankie làm thủ tục đăng ký. Họ đưa thẻ cảnh sát ra, được rà soát và kiểm tra tại cổng, đồng thời điện thoại của họ cũng bị tịch thu. Rồi họ được đưa tới căn phòng thẩm vấn, cả hai cùng ngồi xuống một phía của chiếc bàn nhỏ.
“Tôi chưa vào tù bao giờ,” Frankie nói và ngồi xuống, hai tay chắp lại trước mặt.
“Nó khá đáng sợ trong thời gian đầu,” Grace nói. “Cậu sẽ quen dần thôi. Miễn là đừng bước sang phe kia là được.”
Frankie cười với cô.
Vài phút sau, một gã đàn ông được dẫn tới gặp họ. Với nước da nhợt nhạt của tù nhân, mái tóc đen đã bạc gốc và dính chặt vào da đầu cùng đôi mắt sắc lạnh, cô thật không hiểu nổi tại sao lại có người thấy hắn quyến rũ nữa.
Lờ đờ, đó là những gì cô thấy ở hắn, đặc biệt là trong bộ quần áo tù màu xanh navy.
Peter Bentley, gã đàn ông mà các đồng nghiệp của cô đã tống vào trại giam năm năm trước, đang ngồi trước mặt họ. Vì hắn, sinh mệnh của bốn người phụ nữ đã bị cắt ngắn và một người sẽ mang vết sẹo trong suốt phần còn lại của cuộc đời.
“Chào cưng, rất vui được gặp em.” Hắn ngồi xuống ghê với một nụ cười nhăn nhở.
“Gọi tôi là sĩ quan điều tra Allendale.”
“Sao cũng được. Trông cưng ngon mắt đấy.”
“Chà, còn anh thì trông vẫn chẳng khác con chồn là mấy,” cô đáp.
Nụ cười của hắn khiến cô sôi máu và quắc mắt nhìn hắn. Không có dấu hiệu gì cho thấy hắn đang lo lắng: không vặn tay, không rung đùi, không đảo mắt. Điều đó khiến cô có cảm giác hắn biết cô tới đây để làm gì.
“Thằng khỉ nào thế này?” Bentley quay qua Frankie.
Grace lờ hắn đi, cảm thấy biết ơn vì người cộng sự của mình đã im lặng. Frankie đủ thông minh để không trả đũa lại.
“Tôi muốn nói với anh về một vụ án mà tôi đang tiến hành,” cô nói tiếp.
“Họ gọi hắn là Kẻ siết cổ Stoke, anh biết mà.”
Khi Bentley liếc nhìn cô chờ đợi câu trả lời, Grace lại nghĩ đến chuyện báo chí đã gọi hắn là Ác quỷ Manchester. Cô không thích nó, nhưng cứ mỗi khi có một vụ án lớn diễn ra, đám phóng viên lại vô cùng hào hứng với việc bịa ra mấy cái tên. Cô cho rằng, việc đó càng kích thích đám tội phạm, thường sẽ khiến chúng ra tay thêm lần nữa trước khi bị bắt. Chuyện đó thật ngu ngốc và vô trách nhiệm, dù khi đó cô đã phản ứng hơi quá, cô vẫn không thể tin được rằng Simon đã sử dụng nó.
“Vậy là gã đó đã mò theo bước chân anh, phải không?” Bentley nói.
“Gã đó?”
“Ờ thì, cái đó là hiển nhiên thôi, nếu em nghĩ hắn là một kẻ giết người bắt chước.”
“Không hẳn,” cô đáp lại. Hắn biết kẻ giết người là đàn ông sao? Hay đó chỉ là phỏng đoán thôi?
“Nếu cưng ở đây, chắc chắn cưng sẽ nghĩ hắn là đực,” Bentley nói thêm như thể đọc được suy nghĩ của cô. “Thật là một vinh dự khi được bắt chước.”
Grace cố kìm nén sự kinh tởm. “Như anh đã biết qua các phương tiện truyền thông, chúng tôi đã có hai người phụ nữ bị sát hại và một người khác bị tấn công.”
“Người thứ ba vẫn còn sống sao?” Hắn hỏi.
Grace không trả lời câu hỏi đó.
“Những điểm tương đồng đã khiến chúng tôi tới đây gặp anh,” cô nói tiếp.
“Tại sao lại cần đến hai người? Và cưng mong đợi gì từ anh ở chốn này?”
“Tôi biết quá rõ việc thao túng một người từ bên ngoài dễ dàng đến mức nào.”
“Chưa từng có một gã lạ mặt nào đến thăm anh,” hắn tuyên bố. “Chỉ có những người phụ nữ xinh đẹp, đáng yêu giống như cưng vậy.”
“Thôi nói nhảm đi, Bentley. Tôi muốn biết liệu ai có khả năng sao chép anh không.”
“Anh cũng có vài người hâm mộ.”
Cô nhăn nhó trước cách ăn nói của hắn. Họ ngôi đó trong im lặng, Grace hy vọng hắn sẽ lên tiếng giải thích. Nhưng khi thấy hắn không làm vậy, cô khó chịu nhận ra rằng đáng lẽ mình không nên đến đây. Nếu hắn đang ép buộc ai đó giết chóc cho mình, hắn sẽ nắm thế thượng phong. Tệ hơn nữa, nếu có kẻ quyết định kết thúc những gì Bentley đã bắt đầu bằng cách bám theo nạn nhân còn sống của hắn, họ sẽ phải lập tức cảnh báo cô ấy.
Cô rướn người về trước, nhìn thẳng vào mắt hắn và nói lời cuối cùng.
“Mày mà dám động đến Mandy Shelley, tao thề là tao sẽ cắn đứt bi mày và nhồi nó vào họng cho đến khi mày chết ngạt thì thôi.”
Bentley ườn ra trên ghế. Rồi hắn ngồi thẳng dậy nhanh đến mức khiến họ giật mình.
“Sẽ không ai động đến con đó cả.”
“Mày chắc chắn về chuyện này chứ hả?”
“Nó là món hàng bị hỏng.”
“Có lẽ với mày thì đúng là vậy.”
“Và bên cạnh đó, không phải gã sát nhân đã có quá đủ niềm vui ở Stoke rồi sao?”
Grace đứng dậy để rời đi. Frankie cũng vậy.
“Tốt hơn hãy để việc điều tra cho bọn tao, Peter ạ,” cô đáp. “Có thể mày không để ý, nhưng dù sao thì mày cũng không thể làm được bất cứ điều gì ở vị trí hiện tại đâu.”
“Vậy là một phút trước cưng buộc tội anh đã giật dây ai đó thực hiện những tội ác này, rồi một phút sau lại nói rằng anh không đủ khả năng ư?” Hắn chầm chậm lắc đầu. “Cưng làm anh thất vọng quá.”
“Đôi lúc tao cũng thất vọng vì mình lắm,” cô lẩm bẩm, thêm một lần nữa quay lưng bỏ đi. Có lẽ cô đã khiến cuộc sống của Mandy Shelley gặp nguy hiểm khi đe dọa hắn như vậy.
Nhưng rõ ràng hắn đã nghe thấy điều cô vừa nói.
“Tạm biệt, sĩ quan điều tra. Và nhớ này, đồng hồ vẫn đang chạy đấy.”