Grace đang lái xe trên cao tốc A500 về Stoke thì Perry gọi. Đường Waterside ở khu Bennett. Cô rẽ vào một lối ra ở Tunstall. Sam là người tiếp theo gọi tới.
“Tôi đã kiểm tra dữ liệu trên điện thoại về SexyBear5555 và LoverBoy6912, cả hai đều là thành viên của All Talk. Điện thoại của Shelby đã được sử dụng tại Stoke khoảng một giờ trước. Cô ta đã liên lạc với cả Joel và Jason. Phép đạc tam giác cho thấy cô ta đang ở đường Waterside. Tôi cũng đồng thời đề nghị Allie kiểm tra dữ liệu hộ khẩu của địa phương. Cô ấy quay lại và nói với tôi rằng Lizzie Shelby sống ở…”
“Để tôi đoán. Số năm,” Grace nói nốt hộ cô, liếc qua Frankie trong lúc lái xe. “Cô ta có vẻ bị ám ảnh bởi con số đó, nhưng tôi không biết tại sao.”
“Mọi con số đều có ý nghĩa riêng,” Frankie nói và rút điện thoại ra. Cậu ta tra Google về ý nghĩa của con số đó. “Đây rồi: Bạn đã hoặc sắp hoàn thành một chu kỳ, và mọi thứ đang dần rơi vào đúng vị trí, cả về thể chất lẫn tâm hồn. Cơ mà tôi không chắc nó có liên quan gì tới cô ta.”
“Tôi cũng vậy. Cảm ơn, Sam. Làm tốt lắm.”
Sau khi phanh gấp tại đường Waterside, Grace và Frankie lao qua thảm cỏ. Họ tìm thấy cánh cửa phụ của nhà số 5 và đập rẩm rầm vào nó. Khi không có câu trả lời sau hai lần thử, Grace gõ cửa nhà số 7.
“Ai đó?” Một giọng nói dò hỏi vang lên từ sau cánh cửa.
“Cảnh sát Staffordshire. Chúng tôi đang tìm Lizzie hay Elizabeth Shelby.”
“Lizzie? Cô ấy ở căn bên cạnh đấy.”
“Phải, chúng tôi biết. Liệu ông có biết cô ta đang ở đâu không? Hay liệu ông có chìa khóa không?”
“Tôi cần xem giấy tờ của cô.”
“Nếu ông có thể mở cửa ra, tôi sẽ cho ông xem.”
Cánh cửa mở ra, xích vẫn được chốt. Một người đàn ông lớn tuổi ló đầu ra. “Xin lỗi. Cẩn tắc vô áy náy.”
Grace mỉm cười khi giơ thẻ cảnh sát ra. “Hôm nay ông có gặp Lizzie không, ông…”
“Jerold. Arnie Jerold.”
Sợi xích được gỡ bỏ, cánh cửa được mở rộng hơn và ông bước ra. Grace ước gì người ông không bốc lên thứ mùi nước đái mèo đang xộc thẳng vào mũi cô. Cô lùi lại một bước.
“Tôi đã thấy cô ấy ra ngoài lúc chiều. Không rõ cô ấy đã về chưa nữa, bởi tôi vừa ngả lưng một chút.”
“Tôi sẽ thử gõ cửa lần nữa,” Frankie bảo Grace.
“Cô ấy thậm chí còn không trả lời khi tôi bắt chuyện. Cô ấy có vẻ đang rất vội chuyện gì đó.”
“Ông có biết có ai thường xuyên đến thăm cô ta không?” Cô hỏi.
“Gần đây chỉ có một người. Một chàng trai trẻ. Khá là cao to. Cô ấy nói mình đang dạy toán cho cậu ta.” Ông cười khúc khích.
“Toán cơ đấy. Tôi đâu đã lẩm cẩm đến thế.”
“Ông ước chừng cậu ta khoảng bao nhiêu tuổi?”
“Mười lăm… Có thể là mười sáu. Cậu ta thường mặc đồng phục tới.”
Tất cả đều trùng khớp. Cả Jason Tranter và Joel Nicholls đều dính líu trong vụ này.
Grace nhìn Frankie. “Cậu húc đổ cửa được không?”
“Ôi trời, nếu cô cần thì tôi có chìa khóa đây,” Arnie nói.
Grace thở dài rồi mỉm cười với ông. Những nhân vật quần chúng lắm lời luôn là một nguồn thông tin vô tận, nhưng khi cần thì họ lại phản ứng quá chậm.
“Cảm ơn ông, điều đó có ích lắm.”
Cô hy vọng mình đã không để lộ vẻ thiếu kiên nhẫn trong lúc đợi.
“Tôi có thể tin cô được không?” ông hỏi khi quay lại, đưa nó cho cô. “Tôi mà đi thì chắc phải đến ngày mai mới leo lên hết cầu thang được mất.”
“Chắc chắn rồi. Cảm ơn, ông Jerold. Ông đã giúp chúng tôi rất nhiều.” Grace nhận lấy chìa khóa từ tay ông. Frankie bước tránh sang một bên để Grace sử dụng nó.
“Cảnh sát đây!” Grace hét lên, bước vào căn hộ và leo lên cầu thang. “Chúng tôi đang tiến vào! Ở yên tại chỗ!”
Họ kiểm tra vài phòng và tất cả đều không có người. Một chiếc máy tính xách tay vẫn đang mở. Sau khi xỏ găng tay cao su, Grace nhấn nút để đánh thức nó. Trình duyệt đang mở trang web của tờ Stoke News, trên đó có thông tin chi tiết về vụ án cùng hình ảnh của Sophie Bishop. Có một chồng bản in về quá trình điều tra đặt trên bàn.
Cô lại nhìn quanh, hy vọng có thể khẳng định được suy luận của mình: năm khung ảnh được treo trên tường, năm chiếc lót ly xếp thành hàng trên bàn cà phê.
“Sếp,” giọng Frankie vang lên sau lưng cô.
Grace quay lại và nhìn thứ cậu ta đang chỉ. Một chiếc giày đen dính đầy bùn nằm trong góc phòng. Nó trông giống chiếc giày bị mất của Sophie. Rồi cô nhận thấy một thứ quen thuộc khác. Dẹp mấy cuốn tiểu thuyết trinh thám qua một bên, cô thấy trong đống sách có một quyển sổ. Cô nâng nó lên cho Frankie thấy.
“Hình như nó giống cuốn sổ của…”
“Nó giống hệt cuốn sổ của Peter Bentley,” Grace háo hức ngắt lời cậu ta.
Cô lật qua vài trang. Có một danh sách giống với những gì Perry kê’ rằng anh đã tìm thấy trong phòng ngủ của Joel Nicholls:
1. Lauren 2. WildWoman 3. Sophie
Rồi mặt cô trở nên tái mét không còn một hạt máu. Cô cố giữ bình tĩnh trong khoảnh khắc trước khi bật khóc.
Grace vứt cuốn sổ cho Frankie và suýt vấp ngã trên cầu thang khi cố lao ra xe nhanh hết mức có thể.
Cái tên tiếp theo trong danh sách là Teagan.