Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
49

❊ ❊ ❊

Bệnh viện Đại học Hoàng gia Stoke nằm cách khu Bennett gần sáu dặm và vào giờ này thì đường tới đó hoàn toàn thông thoáng, sau khi cô đã thả Simon giữa đường. Khi tới nơi, Grace tìm khu Chăm sóc Đặc biệt và đợi người y tá đang trong ca trực cung cấp thêm thông tin. Nơi đây thật yên tĩnh, phần lớn bệnh nhân đã đi ngủ và giờ thăm bệnh cũng đã qua từ lâu ở hầu hết các khoa.

Cô giết thời gian bằng cách liếc nhìn xung quanh trong lúc đợi. Một tấm poster hướng dẫn cách rửa tay thật sạch được treo trên bức tường cạnh cô, kế bên là một tấm bảng trắng được chia thành các ô, phần lớn kín đặc chữ. Cô tự hỏi không biết mình đã dành bao nhiêu thời gian trong bệnh viện vì công việc, chưa tính thời gian chăm sóc Matt. Phần lớn các vụ án mà cô phụ trách đều đòi hỏi phải chờ đợi, và kiên nhẫn đã trở thành yêu cầu then chốt.

Vài phút sau, Grace được đưa vào một phòng riêng. Một người đàn ông mặc đồng phục với quần xanh navy và áo len cùng áo sơ mi màu xanh nhạt đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa, đầu tựa vào tay.

“Jack Bishop?” Grace hỏi.

“Vâng.” Anh ta ngước nhìn cô đầy hy vọng. Cô nhận ra anh ta suy sụp thấy rõ, có lẽ đã biết cô là một sĩ quan chứ không phải nhân viên của bệnh viện mang tới tin tức về con gái anh ta.

Anh ta khoảng gần bốn mươi tuổi, ngẩng lên nhìn cô bằng đôi mắt ướt đẫm, lộ rõ những vết chân chim. Cô đưa thẻ cảnh sát ra.

“Tôi là sĩ quan điều tra Allendale. Xin cứ gọi tôi là Grace. Tôi ngồi được chứ?”

“Vâng - xin mời.”

“Tôi rất tiếc vì chuyện đã xảy ra với Sophie,” cô nói. “Tôi muốn anh biết rằng chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức để có thể tóm được kẻ đã tấn công con gái anh. Em ấy thế nào rồi?”

“Họ vẫn đang theo dõi, nhưng giờ con bé đang hôn mê. Não nó bị phù do vụ tấn công.” Anh ta hít một hơi thật sâu. “Có phải chính là kẻ đã giết những người phụ nữ kia không?”

“Chúng tôi vẫn chưa biết.”

“Vậy bao giờ thì các cô sẽ biết?”

“Có thể sẽ mất một thời gian.”

“Hắn có cố tình giết con bé không?” Anh ta day day sống mũi, nhắm mắt lại một lúc.

“Chúng tôi cũng chưa biết điều đó, nhưng giờ không phải lúc lo lắng về điều đó. Điều quan trọng là em ấy vẫn ở bên anh và đã được an toàn.” Cô ngập ngừng. “Chúng tôi tìm thấy một chiếc điện thoại ở gần đó. Chúng tôi tin rằng nó thuộc về Sophie.”

“Cô có chắc rằng nó là của con bé không?” Anh ta nhíu mày. “Làm sao cô biết?”

“Điện thoại đã bị khóa, nhưng màn hình khóa của nó là ảnh của em ấy và một cô gái khác. Tôi đã nói chuyện với cả hai hôi tuần trước trong lúc tiến hành cuộc điều tra.”

“Tại trường ư?”

Grace gật đầu.

“Ai đã tìm thấy con bé?”

“Là tôi.”

Khi tiếng khóc đau đớn của anh ta bật ra, Grace để mặc anh ta một lúc.

Jack lau mắt bằng khăn tay. “Chuyện gì đã xảy ra với con bé?” Cuối cùng anh ta nói.

Grace cảm thấy thương cảm cho người đàn ông này. Anh ta cần được biết, nhưng đồng thời cũng không muốn tìm ra sự thật. Cô phải nói với anh ta.

“Kẻ nào đó đã siết cổ em ấy,” cô khẽ nói.

“Tôi biết. Ý tôi là…” Một tiếng nức nở bật ra.

“Đó là tất cả những gì tôi có thể cho anh biết vào lúc này.” Grace đặt tay lên cánh tay anh ta. “Anh có biết Sophie đã đi gặp ai tối nay không?”

“Không. Con bé vẫn ở trong phòng khi tôi đi làm. Nó hẳn đã lẻn ra khi tôi rời khỏi nhà. Ca làm của tôi bắt đầu từ bảy rưỡi nên tôi luôn ra khỏi nhà lúc bảy giờ.” Anh ta lại lắc đầu, lần này thì cả hai vai cũng run lên.

“Chiếc điện thoại có thể sẽ cung cấp cho chúng tôi rất nhiều thứ để dựng lại những hoạt động cuối cùng của em ấy. Anh có biết mật khẩu không?”

“Con bé chưa bao giờ nói với tôi.”

“Không sao, chúng tôi sẽ lo chuyện đó.”

Jack lại sụp xuống. “Tôi xin lỗi. Nếu tôi ở nhà thì con bé đã không ra ngoài. Có lẽ tôi đã có thể ngăn…”

“Không phải lỗi của anh, anh Bishop ạ,” Grace bảo anh ta.

Jack lấy lại bình tĩnh, đưa tay lên lau mắt. “Tiếp theo sẽ là gì?”

“Chúng tôi vẫn đang tìm kiếm các bằng chứng pháp y tại hiện trường và sẽ kiểm tra trang phục của Sophie ngay khi có thể.”

Cô vẫn chưa nói với anh ta rằng chiếc giày trái của Sophie đã biến mất. Nó có thể đã bị rơi tại hiện trường sau vụ vật lộn và đội tìm kiếm rồi sẽ tìm thấy nó. Dù vậy, nó vẫn khiến cô bận tâm. Liệu đó là thứ đầu tiên bị lấy đi, hay cả hai nạn nhân kìa đều bị mất gì đó? Cô không nghĩ vậy, nhưng dù sao thì vẫn cần phải kiểm tra lại.

“Chúng tôi cần thu thập càng nhiều thông tin càng tốt về chuyện đã xảy ra với em ấy bằng việc khám xét tỉ mỉ hiện trường,” cô giải thích.

Jack quay đi chỗ khác một lúc, đưa tay lên lau mặt.

“Anh có điều gì muốn nói với chúng tôi không, Jack?” Cô nhẹ nhàng gợi ý. “Điều gì đó khiến anh cảm thấy lo lắng trong mấy tuần gần đây…”

Jack lắc đầu. “Lúc này thì tôi không nhớ được gì cả.”

“Được rồi. Tôi sẽ sắp xếp ai đó đợi anh ở nhà cho đến khi chúng tôi bố trí được một sĩ quan liên lạc.” Grace không chắc liệu có còn sĩ quan liên lạc nào đang rảnh không, khi họ đã phải bố trí hai người làm việc với gia đình Lauren và Diane. “Anh hẳn sẽ ở lại đây một thời gian, nhưng anh có gia đình, bạn bè hay hàng xóm gì để ở nhờ một thời gian không?”

“Tôi đã gọi cho chị gái.” Gương mặt Jack lại co rúm lại. “Chị ấy sống ở Carlisle, nhưng sẽ xuống đây vào sáng mai.”

Trước khi ra về, Grace đã trốn trong phòng vệ sinh một lát - ba người phụ nữ bị tấn công chỉ chưa đầy một tuần…

Một cảm giác khó chịu bao trùm lấy cô, nhưng cô nhanh chóng xua nó đi. Chuyện này sẽ không xảy ra thêm lần nào nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.