Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Sau khi dành thêm một buổi chiều nữa để nói chuyện với mọi người và kiểm tra các bằng chứng, điện thoại của Grace đổ chuông. Cô với lấy nó và thấy một cuộc gọi từ Simon.

“Chào Grace, em sao rồi?”

“Chào anh. Em mới trở lại với công việc. Anh có cần đi nhờ không?”

Grace luôn đề nghị điều đó, và cả anh cũng vậy, dù cả hai đều có xe riêng. Đôi khi việc đi chung xe sẽ tiện hơn và cô cũng thường dùng xe của đơn vị.

“Không, cảm ơn. Anh đang ở nhà. Anh mới mua ít bánh yến mạch cho Teagan và anh. Anh biết giờ có hơi sớm, nhưng em có muốn ghé qua lấy vài cái mang đi không? Thịt xông khói nướng giòn, đúng như em thích?”

Grace mỉm cười. Nếu có điều gì có thể sưởi ấm trái tim cô, đó chắc chắn là việc nhắc tới món đặc sản của Staffordshire.

Cô kết thúc cuộc gọi bằng cách nói rằng mình sẽ đến chỗ họ khoảng nửa tiếng nữa, trước khi quay về đồn để họp giao ban. Cô có thể âm thầm tìm hiểu xem Teagan hiện cảm thấy thế nào. Perry đã nói chuyện với cô bé vào hôm qua để lấy lời khai của nhân chứng và cô bé có vẻ chưa nguôi ngoai chút nào. Việc mất đi một người bạn thân chắc chắn đã khiến cô bé bị chấn động vô cùng lớn, dù cô bé không hề muốn chia sẻ điều đó với Grace.

Cô tự mở cửa vào nhà Simon bằng chìa khóa riêng. Mùi thịt xông ùa đến và cô hít một hơi thật sâu, nước miếng ứa ra trên đường đi vào bếp. Simon đang dùng khăn lau khô tay. Trông anh giống như vừa mới tắm xong, khoác trên mình bộ trang phục mà cô thích anh mặc nhất: áo sơ mi trắng và quần bò ống mài.

“Anh thật biết cách tìm đường vào trái tim phụ nữ.” Cô đặt môi lên môi anh. “Giờ thì, bánh yến mạch của em đâu?”

“Anh đang xếp chúng lên đĩa đây. Em có muốn ăn cùng bọn anh không?”

Cô gật đầu. “Miễn là có trà.”

Anh mỉm cười, chỉ vào một chiếc cốc.

“Ôi, anh thật biết làm hư em quá!”

Grace cầm nó lên và đi vào phòng khách. Nhà Simon được bài trí vô cùng đơn giản, khiến cô có cảm giác anh muốn dành ít thời gian ở đó nhất có thể. Chỉ có vài món đồ nội thất thiết yếu, và chúng đều là đồ lắp ghép: một bàn cà phê, chiếc trường kỷ lớn và một bàn ăn nhỏ.

“Chào, Teagan.” Grace mỉm cười. “Hôm nay cháu thế nào?”

“Tốt, cảm ơn.” Teagan tặng cho cô một nụ cười nhạt rồi ngay lập tức quay mặt lại tivi.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm vì trông Teagan cũng có vẻ thoải mái không kém gì bố mình. Nhưng Grace vẫn phải nói gì đó, thay vì cứ đứng như phỗng ở đó.

“Mọi thứ với cháu giờ hẳn đang khó khăn lắm nhỉ?” Cô chân thành hỏi.

“Cháu đang bị giám sát sao?” Teagan đốp lại.

“Tee, thôi nào.” Simon lén liếc mắt với Grace khi anh mang hai đĩa thức ăn ra và đặt chúng trên chiếc bàn dưới cửa sổ chính.

“Cô chỉ tự hỏi mọi thứ thế nào thôi,” Grace nói tiếp, quyết tâm không để bị ngó lơ.

“Mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều nếu cô bắt được thằng điên đã giết bạn cháu!” Teagan òa khóc.

Simon dang tay ra và cô bé lao tới để nhận một cái ôm.

Grace nhăn nhó trong khi Simon xoa lưng con gái mình.

“Cô rất tiếc vì mất mát của cháu, Teagan,” Grace nói, không chắc mình nên nói gì để không khiến cô bé nổi giận.

“Cảm ơn.” Teagan lại ngồi xuống.

Simon giơ một ngón tay lên, biến mất vào bếp trong giây lát và trở ra với một cái đĩa cho chính mình.

“Bố nghĩ giờ con cần phải cảnh giác hơn, Tee ạ.” Anh ngồi xuống đối diện với con gái. “Chúng ta đều biết thanh thiếu niên dễ bị tổn thương đến mức nào, đặc biệt là trước mạng xã hội. Hãy nhớ phải biết chọn bạn mà chơi.”

“Chà, vậy nên con mới bị giam trong nhà.” Cô bé thở dài. “Thật là chán. Quá chán.”

“Con sẽ được an toàn khi ở trong nhà,” Simon nói.

“Bố à, bình tĩnh lại đi!” Teagan với lấy chai nước sốt. “Con đang ở đây, và con đang an toàn, được rồi chứ? Bố nên lo lắng khi con ở trường thì hơn, sau những gì đã xảy ra với Lauren.”

“Thật ra thì, lúc nào bố cũng lo cho con.”

“Đó là bởi bố làm nghề tường thuật thông tin. Trí tưởng tượng của bố bay xa quá rồi.”

Grace không thể nhịn cười. “Cô xin lỗi, nhưng hai bố con thật giống nhau quá,” cô lên tiếng giải thích cho sự bột phát của mình, hy vọng có thể làm giảm căng thẳng.

Simon cười, nhưng Teagan thì không.

Họ ăn cùng nhau, Simon thỉnh thoảng lại buông cầu đùa.

“Ngon thật đấy.” Grace nói, miệng đầy đồ ăn. “Teagan, cháu có thích mì Ý sốt bò bằm không? Cô rất thích…”

“Chỉ có vậy thôi, phải không? Cái chuyện thăm ngẫu hứng này.” Teagan đặt dao dĩa xuống và thở hắt ra. “Làm ơn đừng nói với cháu là cô sẽ chuyển vào nhé.”

“Tất nhiên là không rồi!” Grace la lên.

“Dù sao,” Simon đáp, “bố vẫn để ngỏ khả năng đó trong tương lai.”

Teagan đẩy ghế ra. Cô bé cầm đĩa của mình lên. “Con nghĩ mình sẽ ăn trong bếp.”

“Ngồi xuống, Teagan!” Simon nói.

“Con không muốn dành thời gian với cô ta - điều đó khó nhận ra đến vậy sao?”

“Nhưng…”

Grace đặt tay lên cánh tay anh và lắc đầu.

Khi Teagan rời khỏi phòng, Simon bùng lên.

“Nó không được phép thô lỗ như vậy,” anh la lối, gần như đập mạnh dao dĩa xuống bàn. “Anh thật thấy xấu hổ khi phải làm bố nó.”

“Con bé hiện đang phải trải qua quãng thời gian khó khăn. Nó đã mất bố và giờ lại mất thêm một người bạn nữa.”

“Anh đã chết đâu.” Simon mỉm cười trước câu đùa của chính mình.

“Anh biết ý em là gì mà.” Grace cũng đặt dao dĩa xuống. “Em không biết phải làm sao để giành được thiện cảm của con bé nữa,” cô thừa nhận. “Nhưng em sẽ không ngừng cố gắng. Vậy có được không?”

Anh đưa tay ra và siết chặt tay cô. “Với anh thì quá ổn.”

“Em không định làm con bé sợ, nhưng nó cần được cảnh báo. Con bé rất hiếu động, em biết. Và hai người đã chăm sóc con rất tuyệt vời. Nhưng bọn em đang có một cô gái trẻ bị sát hại và chuyện đó khiến em rất buồn, chỉ vậy thôi. Đám thanh niên cứ tự cho mình là bất khả chiến bại.”

“Phần lớn đều thích phá luật. Anh biết, bởi anh cũng từng như vậy mà.”

“Em nghĩ anh nói đúng. Dù sao thì, hồi nãy em cũng đã không phải với Teagan.”

“Đó là bởi con bé muốn độc chiếm anh.” Simon cười toe. “Anh không thể làm giảm sức hấp dẫn của mình với phụ nữ được.”

“Đừng tự tâng bốc mình nữa đi!”

Điện thoại của Grace rung lên. Chỉ là một tin nhắn, nhưng nó báo hiệu giờ nghỉ giải lao của cô đã kết thúc.

“Em phải đi rồi.”

Simon rướn người qua và nắm lấy tay cô. “Chỉ cần em bắt được thằng khốn đã làm chuyện này thôi.”

Teagan đang nói chuyện với Sophie qua FaceTime trong phòng ngủ.

“Tớ không thể chịu được việc cô ta cứ lảng vảng quanh bố,” cô thì thầm, biết rằng tường rất mỏng. “Tớ còn không muốn cô ta chuyển tới sống chung.”

“Bình tĩnh đi, Teagan. Cô ấy đâu có tệ tới vậy,” Sophie đáp.

Đôi mắt Teagan mở to đầy hoài nghi. “Cậu không biết tớ đang phải đối mặt với những chuyện gì đâu.”

“Ví dụ như?”

“Như… như…” Teagan ngập ngừng, nhận ra rằng mình đã phản ứng quá mức. Cô ngồi xuống giường. “Vậy, tối nay cậu định làm gì? Vẫn định giữ bí mật sao?”

“Có lẽ vậy.”

Cô thở dài. “Cậu sẽ ra ngoài, phải không?”

Có tiếng cười khúc khích khe khẽ. “Có lẽ vậy.”

“Cậu định đi đâu?”

“Tớ không thể nói cho cậu biết được.”

“Tại sao? Cậu xấu hổ vì người mình đang hẹn hò ư?”

“Không!”

“Vậy thì hãy nói cho tớ biết anh ta là ai! Đi mà.”

“Tớ thích làm gì kệ tớ.”

Teagan giận dữ, cảm thấy như mình đang bị coi thường.

“Tớ vẫn không thể tin được là Lauren đã chết, Tee ạ.”

“Đừng có đánh trống lảng! Nhưng cậu nói đúng, tớ cũng vậy.”

“Cậu đã đọc về lễ tưởng niệm trên Facebook chưa? Caitlin đã tạo một sự kiện cho nó. Sẽ có cả đống người ở đó.”

“Tốt hơn là tớ có thể tới!” Teagan la lên, rồi nhận ra mình đang trẻ con đến mức nào và hạ giọng xuống. “Giờ tớ rất sợ phải xem Facebook của Lauren, nhưng tớ hy vọng ông bà già của cậu ấy sẽ không khóa nó.”

“Họ có thể sẽ làm thế, tớ nghĩ vậy.”

“Cậu có thấy mấy bức ảnh mà Lewis và Joel chia sẻ không? Phần lớn trong đó cũng có mặt chúng ta.”

“Ờ, tớ đã lưu lại mấy tấm.”

“Tớ cũng vậy.” Teagan cau mày. “Cậu đang làm gì thế?”

“Chuẩn bị.”

“Chà, trong lúc còn nói chuyện với tớ thì đứng yên đi. Cậu cứ đi đi lại lại làm tớ chóng mặt quá.”

“Xin lỗi, nhưng tớ đang rất phấn khích.”

“Cậu không thể nói cho tớ biết tên của anh ta sao?”

“Không.”

Teagan nghe thấy tiếng cửa mở ngoài hành lang. “Tớ phải đi rồi, Soph. Tớ sẽ WhatsApp cho cậu sau. Mai gặp lại.”

“Gặp sau, cưng.” Sophie tặng cho cô một nụ hôn gió và ngắt cuộc gọi.

Teagan buông iPad ra và nằm xuống giường. Có tiếng gõ cửa và bố cô mở nó ra.

“Con không được phép thô lỗ với Grace như vậy, Tee ạ,” Simon nói, vẫn đứng trên ngưỡng cửa. “Con phải quen dần với việc một ngày nào đó bố và cô ấy có thể sẽ gắn bó với nhau - nếu không phải cô ấy thì cũng sẽ là ai đó. Mẹ con cũng đã đi bước nữa rồi đấy thôi.”

Teagan cảm thấy ngượng ngùng. Cô biết bố nói đúng, nhưng có một điều chắc chắn: Cô không muốn dọa các chàng trai chết khiếp vì bố cô đang hẹn hò với một cảnh sát, và cô sẽ không nói với bố điều đó.

Simon mỉm cười với cô. “Bố biết sẽ rất khó khăn, nhưng hãy cố thêm chút nữa trong lần tiếp theo cô ấy tới đây. Vì bố, nhé?”

“Được rồi, bố à,” Teagan nói, biết rõ rằng mình sẽ không thay đổi, nhưng ít ra thì điều đó cũng khiến ông ấy vui.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.