Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
47

❊ ❊ ❊

Điện thoại của Grace đổ chuông. Nhìn thấy tên của Teagan xuất hiện trên màn hình, cô cau mày khi trả lời. Tại sao cô bé lại gọi cho cô thay vì Simon chứ?

Cô ngồi thẳng dậy và xoay người để có thể duỗi thẳng chân ngay khi Teagan bắt đầu lên tiếng.

“Nào nào, chậm lại chút đi để cô có thể hiểu cháu đang nói gì.” Grace chăm chú lắng nghe. “Cháu có biết bạn ấy đang ở đâu không? Và đó là khi nào? Cô ngắt máy đây, nhưng cô sẽ bảo bố cháu gọi lại cho cháu. Được chứ?”

Simon đang chăm chú nhìn cô.

“Là Teagan.” Grace đứng dậy. “Con bé đang nói chuyện điện thoại với Sophie Bishop, người đang tới gặp ai đó. Con bé nói chúng đang nói chuyện thì chợt nghe thấy những tiếng động rất kì quặc. Rồi con bé nghe thấy tiếng hét của Sophie và sau đó mọi thứ phụt tắt.”

“Cái gì?” Simon cũng đã đứng dậy.

“Con bé đã ngắt máy và cố gọi lại.” Grace bước đến đầu kia của căn phòng và quay lại với đôi giày trên tay. “Nhưng không có ai nghe máy.” Cô xỏ chúng vào chân.

“Mẹ nó. Em không cho rằng đó chỉ là trò xỏ lá ư?” Simon lắc đầu. “Ai đó đã túm lấy Sophie, nhưng chỉ để đùa dai?”

“Em thực sự hy vọng điều đó, nhưng em không nghĩ vậy. Từ phản ứng của Teagan thì không. Con bé đã gào khóc trên điện thoại. Nó nói rằng tiếng hét của Sophie là thật và nó nghe rất khủng khiếp. Em sẽ gọi cho phòng điều hành để bảo họ cử người đến đó ngay khi có thể.” Cô cầm lấy chiếc điện thoại của Simon đang đặt trên bàn và đưa nó cho anh. “Anh cần phải gọi cho Teagan. Để xem có thể tìm hiểu thêm được gì không.” Cô nhấn số của phòng điều hành. “Chết tiệt! Cuối cùng cũng có gì đó! Em đã biết là một chuyện kiểu này chắc chắn sẽ xảy ra mà. Em… em phải đi đây.”

“Đợi đã, anh sẽ đi cùng em!”

Grace không có thời gian để tranh luận. Sau khi đã kể lại các chi tiết và báo động cho Nick, họ bước vào xe của cô và cô nhanh chóng đánh xe ra đường.

“Teagan nói rằng Sophie đang trên đường từ nhà tới mấy cửa hàng trên đường Roberts,” Simon nói sau khi cúp máy.

“Có phải nó thuộc khu Bennett không?”

“Phải. Nó nói rằng Sophie đã rẽ vào con hẻm cạnh một tiệm tạp hóa.”

“Nó có nói cô bé đang đi gặp ai không?”

“Không. Sophie giữ bí mật với nó về chàng trai mà cô bé đang hẹn hò.”

Simon lớn tiếng chửi thề và đấm vào táp lô. “Chúng ta sẽ không kịp cứu cô bé, phải vậy không?”

“Bọn em đang huy động tất cả nhân lực có thể.” Grace nhấn ga khi họ ra tới đường lớn. “Chúng ta sẽ tìm ra cô bé.”

Họ luồn lách qua các con phố của Stoke-on-Trent để tới khu đó, Simon bám chặt vào tay vịn trên cửa. Grace không thể lái quá nhanh trên xe của mình, nhưng cô đã chọn những tuyến đường thông thoáng nhất có thể.

Khi họ tới gần tiệm tạp hóa mà Teagan đã nhắc đến, cô thấy hai chiếc xe cảnh sát trong bãi đậu xe phía trước, đèn hiệu nhấp nháy. Cô nhanh chóng đánh xe vào sau chỗ họ và quay qua Simon.

“Lấy xe của em và tới chỗ Teagan đi.”

“Không!” Anh la lên. “Anh biết có một ranh giới giữa chúng ta, nhưng anh cũng muốn tìm ra Sophie nhiều như em vậy thôi. Cô bé có thể ở bất cứ đâu!”

Grace không thể đồng ý với điều đó. Cô tắt máy và gần như giật dây an toàn ra. Họ chạy qua những chiếc xe bất động, từ đó Grace thấy các sĩ quan đang xới tung thảm cỏ của lối đi trước mặt họ.

“Có người đã nghe thấy tiếng hét phát ra từ phía này nhưng lại nghĩ rằng đó là đám trẻ đang đùa nghịch.” Một sĩ quan mặc đồng phục chạy đến chỗ cô. “Tôi nghĩ đó có thể là cô bé.” Người phụ nữ giơ một chiếc điện thoại lên bằng đôi tay đeo găng. Màn hình của nó bị vỡ. “Tôi đã tìm thấy nó trên lối đi.”

Grace theo người sĩ quan bước vào trong hẻm. Cô mang theo chiếc đèn pin trong cốp xe và có thể thấy vài ánh đèn nhấp nháy phía xe cảnh sát.

“Có gì sau hàng rào đó?” Cô hỏi.

“Một công trình xây dựng. Đang có một dự án phát triển nhà ở mới được tiến hành.”

“Sophie?” Grace hét lên khi bắt đầu tìm kiếm giữa chốn mịt mù, tay bám vào hàng rào.

Cô có thể nghe thấy cái tên đó đang được hét lên khắp xung quanh mình, dù cô nhận ra rằng đến lúc này thì việc đó hẳn đã trở nên vô dụng. Nếu vẫn là tên sát nhân đó, Sophie thậm chí có thể không còn ở đây nữa. Cô bé có thể bị cuộn tròn vứt trong xe và chở đi bất cứ đâu. Nhưng cô cầu nguyện rằng lần này họ đã không quá trễ.

Không có mô típ gây án rõ ràng khiến cho việc đưa ra phỏng đoán chính xác trở nên khó khăn gấp bội. Dù có vẻ trái với lẽ tự nhiên, bởi phần lớn những kẻ giết người hàng loạt đều lên kế hoạch hết sức tỉ mỉ, nhưng cuộc tấn công này có thể hoàn toàn khác. Cô hy vọng Sophie vẫn còn sống - bị thương, nhưng vẫn sống sót.

Cô lượn như con thoi khắp con hẻm. Phát hiện ra một lỗ hổng trên hàng rào, cô lách mình qua và bước vào khu vực rộng rãi bên trong.

Liệu cô bé có ở đây không? Cô soi đèn về trước để nhìn.

“Sophie?”

Đám cỏ ướt sũng và giày cô bị ngấm nước chỉ sau vài giây. Từ khoảng cách này, bóng của những căn nhà đang xây dở hiện ra lờ mờ trước mặt cô.

Cô mới chỉ đi được vài bước thì vấp phải thứ gì đó trên mặt đất. Cô ngã phịch xuống, vừa kịp chống tay xuống đất. Khi quay lại để nhìn vào vật đó, chiếc đèn pin soi rọi nỗi sợ lớn nhất của cô.

Một cô gái trẻ với mái tóc dài màu vàng vắt ngang mặt đang nằm trên bãi cỏ. Đôi mắt cô bé nhắm nghiền, những vết bầm tím xuất hiện trên môi. Khi Grace lia đèn pin dọc theo người cô bé, cô nhận ra rằng chiếc giày ở chân phải đã biến mất.

“Ở đây!” Cô hét lên khi vẫn cảm thấy mạch đập, nước mắt cô trào ra.

Grace cố không nghĩ về cô gái mà cô chỉ mới trò chuyện từ tuần trước.

“Không, không, không!” Cô khóc lóc. “Ở phía này! Cô bé ở đây!”

Khi những ánh đèn tiến lại gần hơn, Grace lại cố tìm các dấu hiệu của sự sống thêm lần nữa.

Họ không thể quá trễ được!

Không thể được!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.