Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37

❊ ❊ ❊

Grace đi thẳng về nhà sau khi trở về từ nhà xác. Đèn đang bật, nhưng cô không hề hào hứng trước việc sẽ gặp Simon. Lần đầu tiên, cô muốn anh về nhà hơn. Nhưng, cô nghĩ khi rút chìa khóa ra khỏi cửa, lên giường với tâm trạng thoải mái sẽ tốt hơn nhiều so với duy trì sự căng thẳng giữa họ. Cô muốn hòa giải hơn. Bởi cô là người đã phản ứng thái quá và khiến cuộc tranh luận kéo dài quá mức. Cảm giác tội lỗi trào dâng trong cô. Cuộc đời quá ngắn ngủi và không có chỗ những bất đồng ngớ ngẩn.

Cô gặp Simon vào tháng Mười năm ngoái. Anh đưa tin về vụ án mạng đầu tiên mà cô đảm nhận sau khi trở lại Stoke để được thăng chức. Thông qua vụ án, quan hệ của họ dần tiến triển và dù ban đầu cô giấu giếm quá khứ của mình với anh, họ đã quyết định sẽ bỏ qua chuyện đó khi nó lộ ra và bắt đầu lại từ đầu. Nó không được các đồng nghiệp của cô ủng hộ cho lắm, nhưng đến giờ thì họ vẫn tìm được cách để ở bên nhau.

Simon đang ở trong bếp khi cô bước vào. Anh ấn công tắc của ấm siêu tốc và cô có thể thấy hai chiếc cốc đang đợi nước sôi. Cô cũng đồng thời thấy tấm lưng của anh, bởi anh không hề quay lại chào đón cô.

“Chào,” cô nói, đặt túi xách lên chiếc bàn bên cạnh anh.

“Chào.”

Chiếc ấm phát ra tiếng rít chào mừng giữa bàu không khí ngột ngạt. Sau một thoáng im lặng, Grace ra phòng khách ngồi, không chắc liệu anh sẽ mang đồ uống ra ngồi cùng cô hay sẽ mang nó lên giường một mình.

“Em xin lỗi vì chuyện lúc sáng,” cô nói ngay khi anh bước đến chỗ mình.

“Anh thực sự không có tâm trạng để tranh cãi,” anh đáp, giọng bình thản.

Cô ngước nhìn anh ngượng ngùng. “Em cũng vậy.”

“Anh là phóng viên đưa tin. Em là sĩ quan điều tra phá giải các vụ án mạng và cần sự giúp đỡ của công chúng.” Simon ngồi xuống cạnh cô trên trường kỷ. “Đáng ra em nên hỏi anh những câu mà anh có thể dùng để hỏi mọi người.”

Grace biết rằng anh nói đúng. Tại sao cô lại không hợp tác với anh trong vụ này cơ chứ?

“Em nghĩ có thể anh sẽ phản đối,” cô thừa nhận, liếc mắt nhìn anh. “Nhưng thực tế là, em có nghĩ về chuyện đó và đã quyết định không hỏi anh. Em nghĩ anh có thể sẽ cho rằng em đang lợi dụng anh, sử dụng công việc phóng viên của anh để khai thác thông tin.”

Họ bất chợt mỉm cười với nhau, cùng lúc thấu hiểu mọi chuyện. Họ đã quá chú tâm vào chuyện không để công việc can thiệp vào mối quan hệ của mình đến mức không còn làm việc cùng nhau nữa. Nếu không hiểu rõ Simon, cô hẳn đã sử dụng sức quyến rũ của mình để hẹn gặp anh, nói chuyện, thương thảo bằng một tách cà phê và một miếng bánh ở quán Spitfire.

Nếu họ không hẹn hò, hẳn anh đã đề nghị cô làm một chầu tại Chimneys. Rồi họ sẽ dùng bữa cùng nhau và chia sẻ thông tin - vừa đủ để thỏa mãn người kia mà không đi quá giới hạn.

Thay vào đó, họ đã thận trọng quá mức và không hành động như một đội. Chuyện này khiến cô nhận ra anh quan trọng với mình tới mức nào, cũng như cô không muốn khiến mối quan hệ của họ gặp nguy hiểm ra sao.

Nhưng cô muốn phá vụ án này, cũng như những vụ khác mà họ có thể sẽ cùng nhau trải qua trong tương lai.

Cô đặt tay lên đùi anh. “Em nghĩ chúng ta vẫn còn nhiều điều phải học lắm.”

“Anh cũng nghĩ vậy.” Anh vòng tay qua vai và kéo cô lại gần.

“Em sẽ chọn một tiêu đề khác hay hơn là Kẻ siết cổ Stoke” Cô bĩu môi.

“Ê, anh nghĩ nó hay mà!” Anh khẽ siết chặt lấy cô.

“Bài thơ của Teagan và Sophie thật đẹp. Nó khiến em dạt dào cảm xúc.”

“Anh cũng vậy. Mỗi khi thấy ảnh Lauren, anh chỉ có thể nghĩ tới Teagan. Suy nghĩ đó thật đáng sợ.”

“Con bé thế nào rồi?”

“Nó đã trao cho anh một cái ôm đích thực sáng nay và hỏi xem anh có ổn không. Nhưng anh nghĩ việc Lauren không còn nữa đã khiến nó bị chấn động mạnh.”

“Chắc chắn rồi. Tình bạn hình thành vào tuổi thiếu niên thường sẽ kéo dài nhiều năm sau đó, dù tốt hay xấu,” Grace đáp. “Cơ mà em chắc chắn anh sẽ giữ an toàn được cho con bé thôi.”

“Nếu anh không thể thì sao?”

“Vậy thì chúng ta sẽ làm.”

Cô đặt tay lên tay anh. Anh đang phiền lòng vì con gái - cô có thể thấy điều đó. Anh muốn giúp Teagan vượt qua nỗi đau buồn.

“Tất cả những gì anh cần làm là ở đó vì con bé,” cô nói thêm. “Hai người có một mối quan hệ tuyệt vời. Hãy dùng nó làm lợi thế của mình.”

“Vâng, thưa sếp,” Simon trêu cô.

Khi họ ngồi cạnh nhau, lần này là trong sự yên bình thoải mái, Grace thầm cầu nguyện. Giờ cô cảm thấy mình thật ngu ngốc - cô đã làm to chuyện và thật trẻ con khi áp đặt góc nhìn của mình lên anh.

Cô cần tờ báo, Simon rất giỏi trong công việc của mình, và dù anh có một vị sếp cực kỳ thích gây rối, Simon có thể giúp Grace đi trước Phil một bước.

Cô mỉm cười với chính mình.

Họ cùng uống và trò chuyện về những điều vặt vãnh đã xảy ra trong ngày. Grace cuối cùng cũng có thể cảm thấy thư thái. Hôm nay họ đã bước thêm một bước trên con đường tới mối quan hệ mà cả hai đang hướng đến.

Cô chỉ cầu nguyện rằng ngày hôm nay sẽ có thêm nhiều tiến triển hơn nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.