Khi rời khỏi nhà, Sophie Bishop hoàn toàn không bận tâm đến chuyện đang có một tên sát nhân tự do ngoài kia. Tất nhiên, cô vẫn còn buồn vì cái chết của Lauren, nhưng cô đang trên đường tới gặp các bạn của mình.
Cô đã đau đầu suốt một giờ để cân nhắc xem mình nên mặc gì. Cô muốn mình trông sành điệu, không quá khiêu gợi. Cô đã uốn tóc và trang điểm theo phong cách ma cà rồng mà cô từng thử nghiệm trên Teagan sau khi họ phát hiện ra nó trên một tờ tạp chí. Vừa nghĩ đến chuyện đó, cô lập tức với lấy điện thoại và nhấn số của Teagan.
“Chào cưng,” cô lên tiếng khi thấy bạn mình nhấc máy.
“Chào, cậu đang ở đâu đấy?”
“Đang trên đường Roberts.”
“Cậu chắc chắn rằng đi ra ngoài một mình như vậy không sao chứ?”
“Mới có tám rưỡi thôi mà.”
“Bố cậu thì sao?”
“Ông ấy đi làm rồi, nên sẽ chẳng ai biết là tớ không ở nhà đâu.”
Sophie soi mình trên cửa sổ của một cửa tiệm. Trông cô thật rạng rỡ, vô cùng tự tin và hào hứng khi nghĩ tới tối nay.
“Ước gì mẹ tớ cũng cho tớ ra ngoài.” Teagan thở dài. “Tớ thật không thể tin là mình đã bị quản thúc lâu đến vậy.”
“Có bố hẹn hò với cớm thì đành vậy thôi.”
Sophie ngẩng đầu lên trước khi băng qua đường, né khỏi một chiếc xe đang lao tới. Cô bước chậm lại khi đặt chân lên vỉa hè trước một tiệm tạp hóa, băng qua những vị khách đang đứng tán phét trước cửa. Phía trước không có nhiều người lắm, cô nhanh chóng quay lại với cuộc nói chuyện.
“Điều đó thì chịu rồi,” Teagan nói. “Cậu biết tớ ghét cô ta thế nào mà.”
“Với tớ thì cô ta có vẻ ổn.”
“Cậu chỉ phải nói chuyện với cô ta vài phút mỗi lần!”
“Ôi trời, để bố cậu yên đi, Tee à. Ông ấy thích cô ta, và đó đâu phải lỗi của ông ấy khi mẹ cậu bỏ đi đâu.”
“Bà ấy không bỏ đi. Họ đã chia tay.”
“Sao cũng được.”
Sophie dừng lại khi nghe thấy một tiếng động phát ra từ đằng sau. Cô quay lại, nhưng chẳng có ai ở đó cả.
“Cậu vẫn giữ máy chứ, Soph?”
“Hả? À, ờ.”
“Sao vậy?”
“Chỉ là trí tưởng tượng bay xa quá thôi. Tớ nghĩ đã nghe thấy tiếng ai đó sau lưng mình.” Sophie rẽ vào con ngõ nhỏ giúp cô đi tắt qua đường chính và tới thẳng phố Abraham. “Dù sao thì, tớ không thể nói với cậu - được chứ?”
Một tiếng tặc lưỡi. “Sao phải bí mật thế? Chúng ta vẫn là bạn chứ.”
“Chúng ta là bạn.”
“Vậy nói cho tớ biết đi. Nếu cậu không muốn người khác biết, tớ sẽ giữ bí mật.”
“Anh ấy đã bắt tớ thề sẽ giữ bí mật.”
“Nhưng cậu biết rằng tớ sẽ không nói với ai mà.”
“Anh ấy không muốn bất cứ ai biết.”
“Tại sao? Không phải hắn là một gã biên thái đấy chứ?”
“Tất nhiên là không rồi.”
“Vậy thì tại sao cậu lại không thể nói với tớ?”
Sophie thở dài. Cô và Teagan đã nói về chuyện này suốt mấy ngày qua, từ lúc Teagan thấy cô đọc một tin nhắn và muốn biết nó là do ai gửi. Sophie đã không trả lời. Cô không thể. Đó là bí mật nhỏ giữa họ. Cô cũng chắc chắn rằng mình đã xóa mọi tin nhắn của anh.
Một khoảng im lặng kéo dài. “Lạy Chúa trên cao - cậu đang hẹn hò với một gã lớn tuổi hơn, phải vậy không?”
Sophie cười khúc khích rồi lại làm mặt lạnh. Lần này thì cô chắc chắn mình đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên sau lưng. Cô nhìn chằm chằm vào bóng tối, nhưng không thể thấy bất cứ thứ gì. Trời ạ, rõ ràng tâm trí đang đùa giỡn với cô rồi. Cô cho rằng đó là bởi nỗi đau khi mất Lauren cũng như những tin tức trên báo. Dù vậy, cô không hề muốn phải đau buồn và nghĩ về người bạn đã khuất của mình vào tối nay.
Cô tăng tốc tiến về phía trước, nhắm thẳng hướng cột đèn đường trước mặt. Cô chỉ còn cách điểm hẹn có vài phút. Cô kiểm tra đồng hồ: cô sẽ tới đó trước cả khi kịp nhận ra.
Đột nhiên, có người bước tới sau lưng và túm lấy eo cô. Một bàn tay đưa ra, đập điện thoại của cô rơi xuống đất.
“Này!” Cô quay lại và thở phào nhẹ nhõm. “Anh làm em hết hồn. Tại sao anh lại làm cái trò theo đuôi như vậy hả?” Cô nhìn xuống đất, cố xác định vị trí của chiếc điện thoại. “Hy vọng anh đã không làm vỡ màn hình. Với em nó quý giá như sinh mạng và…”
Bằng một động tác nhanh nhẹn, hắn túm lấy tóc cô và kéo về phía mình.
“Anh đang làm gì vậy!” Cô hét lên. “Dừng lại. Đau đấy.”
Hắn giữ chặt lấy cô, đẩy họ qua một lỗ hổng trên hàng rào vào tòa nhà cạnh lối đi.
“Thả em ra!” Cô gào lên.
Hắn đẩy cô xuống và lưng cô đập mạnh xuống đất, đầu va vào trảng cỏ. Cô rên rỉ, bàng hoàng trong giây lát. Nhưng khi hắn đứng trên người cô, sự hoảng loạn bắt đầu bao trùm khắp người. Hắn bị sao vậy? Cô chưa từng thấy hắn hành xử như vậy.
“Làm ơn, dừng lại đi!” Cô nói.
Rồi hắn đánh cô, mu bàn tay vụt qua miệng cô. Cô nếm được vị máu trong miệng khi tay hắn vòng quanh cổ cô, mắt cô mở to vì hoài nghi và hoảng loạn. Cô vung chân đá loạn xạ và cào vào đôi tay đeo găng của hắn, không thể lên tiếng khi những ngón tay hắn đang siết chặt. Mọi thứ trước mắt cô dần mờ đi, nhưng cô vẫn cố tập trung, quan sát hình ảnh của hắn dần biến mất.
Cô thở hổn hển, cào tay xuống lớp đất bên dưới đám cỏ. Có lẽ nếu cô ném chúng vào mặt hắn, nó có thể khiến hắn bị mù trong giây lát. Nhưng điều đó thật vô vọng.
Cô chưa bao giờ thấy mắt hắn đen tối đến vậy. Nỗi sợ hãi trào dâng khi cô hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Nếu cô không chống trả, không cố tự cứu mình thì cô sẽ chết. Và cô sẽ không thể nói cho ai biết kẻ đã giết mình là ai.