Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
64

❊ ❊ ❊

Grace bảo Frankie gọi về đồn để xem có ai muốn đặt bữa trưa hay không. Cô tạt qua một tiệm đồ ăn nhanh và mua đồ về đặt trên bàn mình. Cô cùng Frankie thông báo cho mọi người về những phát hiện mới của họ.

“Sophie sao rồi?” Sam hỏi.

“Lần cuối tôi nói chuyện với bố em ấy thì tình hình vẫn vậy.” Grace lau những ngón tay dính đầy dầu mỡ. “Nhưng đó có vẻ lại là tin tốt. Tôi sẽ tới đó để gặp anh ta, bởi chúng ta không có sẵn sĩ quan liên lạc và anh ta có vẻ cũng không có vấn đề gì với việc đó.”

Phần còn lại của ngày hôm đó chỉ toàn là công việc giấy tờ khi Grace và đội của mình kiểm tra kỹ lưỡng lại mọi thứ. Mỗi khi câu chuyện có tiến triển hoặc họ tìm được thêm gì đó, toàn bộ các bản tường trình và báo cáo đều cần được kiểm tra lại. Nó rất tẻ nhạt và lắt nhắt, nhưng dù sao công việc vẫn là công việc.

Susan Bailey đã được thẩm vấn, nhưng cô ta không nói bất cứ điều gì gây hại cho mình hoặc Peter Bentley. Họ chẳng thể làm gì ngoài việc thả cô ta ra. Nói họ đang cảm thấy khó chịu là còn nhẹ, nhưng không có bằng chứng thì họ cũng chẳng có cách nào giữ cô ta lại được.

Trên đường về nhà, cô dành khoảng mười phút tạt qua chỗ Jack Bishop. Từ những gì anh ta nói, tình hình của Sophie vẫn vậy, vẫn đang hôn mê và nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng các chuyên gia đang làm hết sức để đưa cô bé ra khỏi đó càng sớm càng tốt.

Khi cô rời khỏi nhà Bishop và quay lại xe của mình đã là gần bảy rưỡi. Cô đã làm việc không ngừng nghỉ suốt hơn mười hai tiếng và đang rất cần chút thời gian nghỉ ngơi để nhìn lại mọi thứ cũng như sắp xếp các suy nghĩ. Có quá nhiều thứ trong đầu cô lúc này, phần lớn là về chuyến viếng thăm của cô tới chỗ Peter Bentley.

Khi nhấn nút tắt thiết bị báo động của xe, cô nghe thấy tiếng ai đó hét lên. Một chàng trai trẻ tiến lại phía cô.

“Này, tôi muốn nói vài lời với cô.”

Grace không kịp phản ứng khi cậu ta đẩy mạnh vào ngực cô. Lưng cô đập vào hàng rào của căn nhà bên cạnh.

“Để em trai tôi yên,” cậu ta nói, chất giọng gầm gừ phù hợp với bóng tối trong mắt.

“Này, lùi lại đi!” Cô cảnh báo.

“Nó chẳng làm gì sai cả. Và nếu cô làm tròn trách nhiệm của mình, hung thủ đã bị tóm ngay từ lúc cô gái đầu tiên bị giết và Sophie giờ đã không phải hôn mê. Tất cả là lỗi của cô - của các cô!”

“Tôi hiểu rằng cậu đang vô cùng đau khổ…” Grace cố xoa dịu tình hình, “…nhưng làm thế này chẳng giúp được gì đâu.”

“Tôi chẳng quan tâm cô nghĩ gì.” Cậu ta chỉ vào cô. “Chỉ cần tránh xa Joel và gia đình tôi ra. Chuyện này chẳng liên quan gì tới chúng tôi cả và…”

Khi cậu ta nói, Grace chỉ chăm chú quan sát. Rồi với một động tác chớp nhoáng, cô đặt tay lên vai cậu ta và lên gối thẳng vào háng.

Cậu ta rên rỉ và gục xuống vỉa hè.

“Không ai được phép đe dọa tôi, hiểu rồi chứ?” Cô đứng trước mặt, quan sát kỹ gương mặt cậu ta trong khi chờ cậu ta trở lại bình thường. “Cậu là Dean Nicholls, anh trai của Joel, phải không?”

“Bi của tôi!” Cậu ta rên rỉ.

“Ồ, ngừng ăn vạ đi. Dù sao cũng là lỗi của cậu mà. Thôi nào, đứng dậy đi.” Cô chỉ vào một bức tường thấp cách đó vài ngôi nhà. “Chúng ta có thể ngồi ở đó.”

“Tại sao cậu lại ghét chúng tôi như vậy?” Cô hỏi sau khi họ đã ngồi xuống.

“Tôi biết các người rõ quá mà. Các người gài em trai tôi để có thể tống thêm một người nữa trong chúng tôi vào trại giam.”

“Giờ thì cậu bắt đầu nói nhảm rồi đấy.” Cô lắc đầu. “Nếu Joel không liên quan gì tới chuyện này, vậy thì cậu đang khiến tôi lãng phí thời gian trong việc truy tìm hung thủ. Vừa nãy cậu có nghĩ đến chuyện đó khi cố tỏ vẻ anh hùng không?”

Cậu ta chỉ biết im lặng.

“Cậu nghĩ tôi dễ xơi và tôi không hề,” cô bảo cậu ta. “Nếu không phải tôi đang mệt thì giờ cậu đang tận hưởng một đêm sau song sắt vì tội tấn công cảnh sát rồi.”

Sự hung hăng của Dean đã hoàn toàn biến mất, đến mức Grace cảm thấy thông cảm cho cậu ta. Nhưng cậu ta cần phải biết rằng mình không được phép đi loanh quanh và muốn đe dọa ai cũng được, dù có là để bảo vệ gia đình đi chăng nữa.

“Muốn nói cho tôi biết lý do thực sự của hành động này không?” Cô hỏi.

“Tôi đang đi tìm Joel. Đó là lý do tôi lang thang ngoài này. Tôi nghĩ có thể nó đang cố tìm hiểu xem Sophie thế nào rồi.”

“Ý cậu là cậu ấy không ở nhà sao. Liệu cậu ta có tới bệnh viện không?”

“Tôi không biết, nhưng tôi không nghĩ vậy.” Dean nhún vai. “Tôi chán việc lúc nào mọi thứ cũng đổ lỗi cho gia đình tôi lắm rồi.”

“Không có ai dí súng vào đầu bố cậu và bắt ông ấy làm những gì mình đã làm. Và bởi ông ấy đã làm chuyện đó không có nghĩa là các cậu đều cá mè một lứa. Cậu đã rất may mắn khi không bị tạm giam đấy.”

“Ông ta không phải bố ruột của tôi.”

Cậu ta không nhìn cô, chỉ dán mắt xuống đất. Grace rút danh thiếp ra và đưa cho cậu ta.

“Lần sau mà muốn nói chuyện với tôi, hãy làm cho đàng hoàng. Giờ thì, lượn đi trước khi tôi đổi ý.”

Cậu ta nhận nó và đứng dậy chuẩn bị ra về.

“Cháu xin lỗi,” cậu ta nói. “Giờ cháu là người đàn ông lớn nhất trong gia đình và cháu đang cố giữ mọi người bên nhau. Thật là một cơn ác mộng khủng khiếp. Hai bà chị của cháu là những người tệ nhất.”

“Cháu bao nhiêu tuổi rồi, Dean?”

“Mười chín.”

“Còn hai cô chị của cháu thì sao?”

“Hai mươi và hai mươi hai. Họ cũng không phải chị ruột của cháu. Gary và Sharon, bố mẹ nuôi của cháu, là bố mẹ ruột của họ. Chỉ có cháu và Joel là được nhận nuôi.”

“Hai đứa là anh em ruột ư?”

“Không. Chúng cháu mang hai dòng máu khác nhau, chỉ cùng lấy họ Nicholls thôi. Cháu được nhận nuôi năm chín tuổi và đến năm mười một tuổi thì Joel tới. Bố mẹ bọn cháu là những kẻ nghiện ngập và còn chẳng chăm sóc nổi bản thân, nói gì đến cháu.” Cậu ta quay mặt đi một lúc, như thể những ký ức đó quá đau đớn để có thể chịu đựng. “Bố của Joel đã giết mẹ thằng bé ngay trước mắt nó khi nó mới sáu tuổi và thằng bé đã được đưa tới trại trẻ. Rồi nó tới sống cùng bọn cháu, được nhận nuôi ngay trước khi mẹ Sharon qua đời. Bố ruột của nó vẫn đang ngồi tù. Bọn cháu đã sống rất tốt, cho đến khi mẹ Sharon chết và bố Gary lâm vào cảnh nợ nần.”

“Cháu không biết gì về chuyện đó sao?” Grace đã kiểm tra quá khứ của Nicholls khi trở lại đồn sau buổi nói chuyện với Joel. Cô phát hiện ra rằng Gary Nicholls đã bị tống giam vì tội trộm cắp.

“Không, mọi thứ diễn ra quá nhanh.”

Giờ Grace đã hiểu về cậu ta. Cậu ta tới từ một gia đình đổ vỡ và quyết tâm hàn gắn nó bằng tất cả những gì có thể. Cậu ta cũng bị tổn thương, phải gánh vác trọng trách quá nặng cho một người ở tuổi này.

“Dù sao thì,” cô bảo cậu ta, “hai chị gái của cháu cũng lớn cả rồi. Đáng ra bọn cháu nên cùng nhau đi tìm Joel.”

“Cháu biết, nhưng họ khó khăn lắm mới lo được cho bản thân mình. Điều duy nhất mà họ giỏi là chửi bới người khác. Nếu cháu không làm thì ai sẽ làm đây?”

Dean đứng dậy và Grace vẫn ngồi trên bờ tường khi cậu ta bỏ đi. Cô nghĩ về những điều cậu ta nói. Việc được nói chuyện với một người đang cố hàn gắn gia đình như thổi vào cô một luồng sinh khí mới. Nó lại khiến cô nghĩ đến cô cháu gái Megan.

Đó là lý do khi đứng lên, cô ngạc nhiên khi thấy một chiếc Range Rover đen đang đậu cách chỗ mình chỉ vài bước. Động cơ khởi động và chiếc xe phóng vụt đi. Nhưng cô cũng chẳng cần kiểm tra biển số để biết rằng đó là Eddie.

Có phải hắn đang theo dõi Dean không? Hay cô mới là mục tiêu?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.