Joel Nicholls thả lỏng cánh tay đang giữ Teagan ra, rồi đặt cô xuống sàn. Bên trong túi áo hoodie là cuộn băng dính mà hắn đã chủ động mang theo. Chẳng chút nao núng, hắn trói chân tay Teạgan lại với nhau. Rồi hắn dính một dải băng vào miệng cô. Cô vẫn đang trong cơn hôn mê, nhưng hắn cần đề phòng trường hợp cô tỉnh dậy sớm hơn dự kiến.
Hắn rút điện thoại ra và gửi một tin nhắn:
Cô ta giờ là của em.
Hắn liếc quanh phòng trong khi chờ đợi. Hắn luôn muốn dành thời gian tại nhà Teagan - không phải bởi hắn thường xuyên tới đây, mà bởi lần nào hắn cũng cảm thấy nơi này giống với tưởng tượng của mình về ngôi nhà mơ ước. Thêm vào đó, nó luôn ấm áp và sạch sẽ, đầy ắp bánh quy và cà phê. Những chiếc lót ly để đặt cốc lên đó.
Bụng kêu ùng ục, hắn mở tủ lạnh và nhòm vào trong. Nó chật ních không còn chỗ trống. Liệu có đủ thời gian để làm sandwich không nhỉ?
Hắn vừa định lấy một túi phô mai thì chợt nghe thấy tên mình và lập tức quay đầu ra cửa.
“Tới đây,” hắn hét to.
Lizzie Shelby bước vào bếp, cố không tỏ vẻ khó chịu. Ả ghét việc một số người có được cuộc sống như thế này, sung túc với đầy đủ tiện nghi, ầm áp và thoải mái.
“Ấn tượng thật, phải không?” Joel nhìn thẳng vào mắt ả. “Chúng ta nên mua một nơi thế này trong tương lai.”
“Chắc chắn rồi.” Lizzie tiến lại và đặt một nụ hôn lên môi hắn. “Cô ta đâu?” Ả lên tiếng sau đó.
“Nằm im rồi.” Hắn chỉ ra sau đảo bếp.
Ả bước về phía đó, thứ đầu tiên đập vào mắt là một đôi tất bông. Đứa con gái vẫn đang bất tỉnh, vậy nên ả quay lại phía hắn. Ả luồn tay qua tóc, hôn hắn thật sầu trước khi túm lấy khóa thắt lưng của hắn.
“Lần này hãy làm chuyện đó trước,” ả thì thầm. “Trong lúc cô ta vẫn nằm trong phòng.”
“Ông bà già nó còn lâu mới về.” Tay hắn vồ lấy ngực ả.
“Dù sao thì chuyện đó cũng chẳng thành vấn đề.” Ả đẩy Joel nằm ra sàn. “Nếu có người trở về, chúng ta chỉ việc nói rằng mình đã tìm thấy cô ta như thế kia.” Ả ấn một ngón tay lên môi hắn. “Chúng ta có thể thoát được.”
“Cô ta đã thấy mặt anh!”
“Cô ta đã bị rối trí. Em sẽ khai rằng anh đã ở cùng em. Chúng ta cùng tới đây - hoặc chúng ta có thể chạy trốn như [1].” Lizzie vòng chân qua người hắn, kéo cao váy lên và thì thầm. “Thôi nào, chàng trai đáng yêu. Anh biết là mình muốn vậy mà.”
Ả mở khóa quần hắn và đưa tay vào trong, mỉm cười khi thấy hắn rên rỉ. Tay hắn tìm tới eo ả khi hắn ngồi dậy. Ả để hắn hôn mình một lát trước khi kéo quần hắn xuống và dẫn lối hắn vào trong mình.
“Giờ đến lượt anh mang lại cho em niềm vui.” Hắn cười toe và vật ngửa ả xuống.
Nó khiến ả vô cùng ngạc nhiên.
“Không!” Ả cố đẩy hắn ra, nhưng cả hai tay đều đã bị hắn giữ chặt. “Không đủ thời gian đâu!”
“Em đang cố trì hoãn!” Hắn kéo hai tay ả lên đầu. “Em vẫn không chắc liệu mình có thể thoát được sau khi giết cô ta không, phải chứ?”
Ả vùng vẫy dưới người hắn, nhưng nét mặt vẫn không biểu lộ chút gì. Khi tay hắn lướt tới cổ, ả tận dụng cơ hội vật ngửa hắn trở lại. Lần này ả siết chặt đùi để giữ chân hắn.
Hắn cười. “Được rồi, anh đầu hàng.”
Ả cũng cười. Lần này ả đưa tay lên cổ hắn và siết chặt, giống như cách Peter đã chỉ cho ả nhiều năm trước. Ả nhấp nhô lên xuống, ban đầu chậm, rồi nhanh dần khi tay ả siết chặt hơn.
Khuôn mặt hắn nhăn nhó khi đạt tới cực khoái, nhưng ả vẫn không rời tay. Mạnh hơn. Mạnh hơn. Ả sẽ không để một thằng nhóc mười sáu tuổi đánh bại được mình.
Joel nắm lấy tay ả khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, rằng ả có thể là gương mặt cuối cùng mà hắn nhìn thấy. Cảm giác thật vô cùng thỏa mãn khi nhìn hắn trút hơi thở cuối cùng, cố hớp lấy không khí trong lúc dùng hết sức đẩy ả ra. Nhưng ả khỏe mạnh và đang nắm thế chủ động. Đó là con người mà ả chưa từng cho hắn thấy.
Vậy đó, ả có thể làm được nếu muốn.
Thật xấu hổ khi phải hoàn tất con số năm bằng hắn, nhưng hắn đã làm hỏng vụ thứ ba. Hắn đã hoàn thành trách nhiệm và giờ cần được đưa vào danh sách, để đảm bảo rằng số nạn nhân của ả sẽ vượt qua Peter. Ngay sau khi hoàn thành những gì đã chuẩn bị cho đứa con gái nhà Cole, ả sẽ cao chạy xa bay. Sẽ chẳng ai có thể tìm ra ả. Ả đã quen với việc trốn chạy. Ả từng sống sót trên đường phố, ả luôn có thể bắt đầu lại ở bất cứ đâu. Luôn có một tuyến xe bus số 5 rời khỏi thành phố mà ả có thể bắt. Chúng sẽ không bao giờ tìm được ả.
Khi đã xong việc, ả ngồi lại đó một lát. Ả nhìn xuống cái xác vô hồn của hắn trong lúc nghỉ lấy hơi. Chơi đùa với Joel rất vui, nhưng hắn quá ngu ngốc. Hắn đã khiến ả thất vọng.
Một tiếng rên lớn phát ra từ phía đầu kia của căn phòng. Lizzie mỉm cười: đứa con gái đã tỉnh. Ả nhanh chóng đứng lên khỏi người Joel và chỉnh lại quần áo. Rồi ả dùng chân đẩy tay hắn sát vào thân người, bảo đảm rằng hắn không thể bị nhìn thấy từ sau đảo bếp.
“Teagan?” Ả lao về phía cô, nhẹ nhàng gỡ dải băng dính trên miệng ra. “Tên chị là Lizzie. Em không sao chứ? Đã có chuyện gì vậy?”
“Em… em không chắc.” Teagan òa khóc. “Em vừa nói chuyện với Joel và rồi em… em không thể nhớ được.” Cô ngước lên. “Cậu ấy đã chụp một tấm vải lên miệng em.”
“Ôi, cô bé tội nghiệp! Chị đã cho thằng bé đi nhờ vì nó bảo mình muốn nói chuyện với em. Khi nó không quay lại, chị liền vào xem. Cửa trước đang mở. Em có biết nó đâu rồi không?”
Teagan chỉ có thể lắc đầu để đáp lại. Cô liếc nhìn quanh phòng, đôi mắt mở to.
“Cậu ấy hẳn vẫn đang ở trong nhà!”
Lizzie vội lao tới chỗ tủ bếp, mở các ngăn kéo cho đến khi tìm thấy chỗ để dao. Ả rút ra một con dao nhỏ sắc bén.
Teagan rụt người lại khi ả bước về phía mình.
“Đừng sợ! Chị sẽ cắt dây trói cho em!”
Lizzie bắt đầu cắt phần băng dính dưới chân cô. Chẳng mấy chốc, Teagan đã thoát khỏi sự trói buộc, nhưng khi thử đứng lên, đôi chân cô liền khuỵu xuống.
Lizzie đỡ lấy cô. “Hãy rời khỏi đây, phòng trường hợp nó vẫn đang ở gần. Giày của em đâu?”
“Trong hành lang. Em muốn gọi cho mẹ.”
“Chúng ta có thể làm chuyện đó trên đường.” Ả giữ lấy khuỷu tay cô. “Nhanh lên nào!”
“Nhưng… bố em…”
“Điện thoại của em đâu?”
Teagan ngập ngừng. “Nó ở trong phòng khách.”
“Đợi ở đây.” Lizzie chạy vào đó và trở ra sau vài giây. “Chị cho nó vào túi rồi. Chị cũng lấy áo khoác cho em luôn.” Ả phủ nó lên đôi tay vẫn bị trói của Teagan. “Mau lên, chị sẻ đưa em tới nơi nào đó an toàn.”
“Mẹ em làm việc ở Hanley.” Teagan bắt đầu rùng mình. “Chị có thể đưa em tới đó được không? Em muốn gặp mẹ.”
“Tất nhiên rồi.” Trong hành lang, Lizzie giúp cô thiếu nữ đang hoảng loạn xỏ chân vào giày rồi kéo tay cô tới chỗ xe của mình.
Perry phóng tới địa chỉ của Tranter, còi hiệu cảnh sát rú ầm ĩ. Đội hỗ trợ đã được điều động, nhưng nếu họ không tới đó trước, anh sẽ vào đó một mình. Chết tiệt, làm sao họ có thể bỏ qua chuyện Tranter và Nicholls đã làm việc cùng nhau với Shelby là sợi dây nối cơ chứ!
Vài phút sau, anh đậu xe bên ngoài căn nhà rồi lao lên lối vào, rút dùi cui ra. Anh có thể nghe thấy những tiếng còi hiệu khác vang lên từ phía xa. Chẳng có dấu hiệu nào khác của bất cứ ai. Anh sẽ không đợi.
“Cảnh sát đây!” Anh hét lên. “Mở cửa ra!” Khi không có ai làm chuyện đó, anh lại đập cửa. “Cảnh sát đây.”
Anh chạy tới bên cửa sổ và nhìn vào trong. Tranter đang nằm trên sàn, máu tuôn ra từ một vết thương trên đầu.
Sau lưng Perry, một chiếc xe cảnh sát khác đậu ngang hàng với xe của anh, tạo thành vật cản chắn đường, đèn hiệu nhấp nháy. Hai sĩ quan mặc đồng phục chạy tới giúp khi anh tông vai vào cửa. Người cao lớn hơn tung ra một cú đá, khiến cánh cửa bật ra và họ ùa vào.
Vội vã lao tới phòng khác, Perry khuỵu gối, phớt lờ những mảnh thủy tinh vương vãi đầy xung quanh khi anh cố tìm kiếm chút dấu hiệu của sự sống.
Các mảnh thủy tinh cũng cắm đầy trên mặt Tranter. Đôi mắt hắn mở trừng trừng. Perry từng thấy những dấu hiệu này trước đó. Những vết bầm đã bắt đầu xuất hiện trên cổ hắn.
Perry thầm chửi rủa, chỉ mong sao mạch của hắn vẫn còn đập.
❀ ❀ ❀
[1] Đôi tình nhân tội phạm khét tiếng nước Mỹ những năm đầu thế kỷ 20, chúng giết người, cướp bóc và liên tục lẩn trốn luật pháp cho đến khi bị cảnh sát bắn chết năm 1934.