Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21

❊ ❊ ❊

Gần một giờ chiều và Grace đang cùng Perry nuốt vội mấy lát sandwich giữa không khí trong lành của sân trường. Đơn vị cảnh sát dã chiến đang hoạt động hết công suất. Grace vừa thấy có người bước vào rồi lại ra khỏi đó cùng một cậu học sinh, trông có vẻ đó là phụ huynh của cậu ta. Ngay cả khi không đặt chân vào trong, cô vẫn có thể hình dung ra cảnh Sam đang làm việc cật lực, làm quen với mọi người và đối chiếu các thông tin.

Cô vừa định nói chuyện với Perry thì chợt phát hiện ra chiếc xe với biển số mà Alma Warrington đã cung cấp cho cô vào sáng hôm đó đang tiến vào bãi đậu xe.

“Nhà Gillespie đến rồi,” cô bảo anh, hất đầu về phía họ. “Tôi hy vọng cánh báo chí đã xong việc với họ.”

“Tôi không chờ đợi chuyện đó đâu.” Perry cuộn lớp giấy gói của mình lại và nhét nó vào túi. “Công việc này đau đớn hơn nhiều khi có dính dáng đến trẻ em. Cuộc đời tôi đã hoàn toàn thay đổi khi có Alfie. Cô sẽ không thể hiểu được trừ khi tự mình có con.” Anh ngập ngừng. “Xin lỗi, tôi vô ý quá.”

Grace khẽ cười với anh để tỏ vẻ thông cảm, biết rằng có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ hiểu được cảm giác đó. Dù cô và Matt đã từng muốn có con trước khi anh được chẩn đoán mắc bệnh, giờ cô không chắc liệu mình đã quá già hay liệu cô và Simon đã đủ ổn định để xem xét tới chuyện đó hay chưa.

Cả hai cùng quan sát chiếc xe của Alan Gillespie đậu lại. Anh ta rời khỏi xe, theo sau là mẹ của Lauren. Bước ra từ ghế sau là Richard Ansell, cha ruột của Lauren. Kể cả khi nhìn từ xa, trông anh ta vẫn thật thê thảm.

Grace vội dùng khăn giấy lau miệng và tay trước khi bước về phía họ.

Sau khi biết về vụ xung đột giữa anh ta và Lauren, cộng với những mâu thuẫn mà Perry nghe được sau cuộc trò chuyện với cặp sinh đôi nhà Piggott hôm qua, Grace đã bảo Sam kiểm tra kỹ hồ sơ của Alan Gillespie. Họ biết rằng Alan làm việc cho ngân hàng NatWest với tư cách giám đốc quan hệ khách hàng, đồng thời hồ sơ trực tuyến cho thấy anh ta rất say mê golf và thường tham gia các sự kiện từ thiện của địa phương. Nhưng ngoài ra thì chẳng còn gì nữa. Grace cần sắp xếp thời gian, nhưng cô sẽ nói chuyện riêng với anh ta ngay khi có thể.

Dù sao, cô vẫn rất vui vì không phải đến nhà họ vào hôm nay. Chuyện này là vô cùng đáng mừng bởi báo chí hẳn đang vây kín bên ngoài, sau khi câu chuyện đã phủ sóng khắp cả nước. Và cô biết Chánh Thanh tra Jenny Brindley, người đã có mặt cùng đội trong buổi họp báo sáng hôm đó, hẳn đang nóng lòng muốn có một bản thông cáo báo chí khác và kết thúc vụ án càng nhanh càng tốt.

Grace đã nói chuyện với vài nhà báo đang có mặt trước cổng trường từ khi mới đến đây, nhưng không đưa ra bất cứ tuyên bố chính thức nào. Simon đứng giữa đám đông, lắng nghe nhưng không bắt chuyện với cô. Cô trả lời nhanh các câu hỏi của họ, phần lớn là về cuộc điều tra đang diễn ra và không bình luận gì thêm.

“Các cô đã có thêm tiến triển gì chưa?” Richard Ansell hỏi sau khi cô tự giới thiệu bản thân.

Khi đến gần, Grace có thể chắc chắn Lauren giống ai. Richard có nước da tái và mái tóc vàng ngắn, cô con gái được thừa hưởng đôi mắt của anh ta.

“Lúc này chúng tôi đang phải xem xét nhiều thứ, thưa anh Ansell. Nhưng chúng tôi sẽ thông báo cho anh ngay khi tìm được gì đó.” Grace chỉ về phía hàng rào. “Mọi người có định ra xem những thứ người ta mang tới để tri ân Lauren không?” Cô nhìn họ một lượt.

“Tôi muốn thấy nơi con bé chết,” Emma nói, giọng ráo hoảnh.

“Anh không nghĩ đó là ý hay đâu, em yêu.” Alan nắm tay vợ mình.

Nhưng Emma vẫn kiên định. “Nó đã chết trong cô độc, Alan, và em… em chỉ cần thấy nơi đó.”

“Tôi có thể bảo ai đó đưa cô đi.” Grace gật đầu, hiểu rõ nhu cầu của cô ấy. “Nếu cô vẫn quả quyết như vậy.”

Ánh mắt của Emma đầy vẻ quyết tâm. Cô ấy có trang điểm nhẹ nhưng trông vẫn vô cùng nhợt nhạt. Một chút màu tử đinh hương lộ ra dưới chiếc áo khoác đen của cô ấy. Sau khi đã thấy cách bài trí trong phòng ngủ của Lauren, Grace tự hỏi liệu đó có phải là màu ưa thích của con gái cô ấy hay không.

“Tôi cũng muốn thấy nơi đó, làm ơn,” Richard nói.

“Tôi sẽ ở lại đây.” Alan thọc tay vào túi áo, trông như thể một linh hồn lạc lõng.

Khi Perry dẫn họ đi, Grace đã có được cơ hội mà mình cần. Ngay khi Emma và Richard rời khỏi tầm nghe, cô quay sang phía anh ta.

“Tôi muốn nói chuyện với anh.” Grace chỉ về phía mấy khối nhà của trường.

Trong căng tin, cô lấy đồ uống cho cả hai.

“Đó có phải là một trong các phụ huynh không?” Người phụ nữ ngồi sau quầy hỏi.

Grace ngước lên và thấy một người phụ nữ khoảng ngoài năm mươi tuổi. Cô ấy cũng đã ở đây vào hôm trước. Tấm bảng tên trên ve áo phải nói rằng tên cô ta là Susan.

Grace không xác nhận hay phủ nhận, người phụ nữ tiếp tục hỏi khi thấy cô rót trà vào hai chiếc cốc giấy.

“Thật đáng xấu hổ. Tôi hy vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra với ngôi trường.”

“Ví dụ như?” Grace tò mò hỏi.

“Ừ thì, tôi hy vọng nó sẽ không bị đóng cửa bởi thảm kịch. Cho đến giờ thì hiệu trưởng đã thu được những kết quả thật tuyệt vời và điều đó sẽ thật khủng khiếp với các học sinh.”

“Tôi chắc chắn là sẽ không như vậy đâu,” Grace nói.

Ít ra thì người phụ nữ này cũng không lo lắng cho bản thân hay công việc của mình.

“Chị đã làm việc ở đây lâu chưa?”

“Cũng được vài năm rồi. Tôi thích nó. Nó khiến tôi trẻ ra, có thể nói là như vậy.” Susan mỉm cười trong lúc lau quầy. “Thật vui khi được thấy chúng bắt đầu vào học từ lớp bảy và cứ thế lớn lên.”

“Vậy là điều kiện ở đây rất tốt?” Grace dò hỏi.

“Phải, từ khi Nathan… thầy Stiller đến, nó đã thực sự thay đổi. Tôi thực sự vô cùng sửng sốt trước những gì đã xảy ra. Cô đã có suy đoán nào về việc đó có thể là ai chưa?”

“Chúng tôi đang tiến hành điều tra.” Grace đưa ra một trong những câu trả lời chung chung.

Cô quay về chỗ Alan và đưa anh ta tới phòng Game of Thrones, nơi hiện đang để trống. Cô ngồi xuống bàn đối diện với anh ta.

“Alan, tôi muốn hỏi anh về Lauren,” cô bắt đầu. “Em ấy là con gái riêng của vợ anh, phải không?”

“Phải,” anh ta đáp.

“Hai người có hòa hợp không?”

“Có, tôi nghĩ vậy. Có chuyện gì sao?”

“Tôi không biết gần đây anh và Lauren có tranh cãi gì không?”

“Ồ, liên tục.”

Grace thấy những giọt nước mắt trào ra và anh ta quay mặt đi trong chốc lát.

“Lauren có một tâm hồn sôi nổi, khá quyết đoán nhưng cũng rất điềm đạm,” anh ta nói tiếp khi quay lại phía cô. “Con bé không bao giờ chịu lùi bước trước những ý kiến trái chiều. Nhưng tôi không cho rằng chúng tôi khác với bất cứ cặp cha con nào khác.”

“Em ấy gọi anh như vậy ư?” Grace hỏi.

“Không, con bé gọi tôi là Alan, nhưng nó giống như con gái ruột của tôi vậy. Lauren và tôi tôn trọng Richard. Tôi chẳng bao giờ muốn thay thế vị trí của anh ấy và tôi cũng không muốn con bé nghĩ như vậy. Richard và Emma là cha mẹ của con bé, nhưng tôi luôn cố làm tất cả những gì mình có thể. Tôi nghĩ mối quan hệ của chúng tôi khá tốt.”

“Anh không có gì muốn nói với tôi sao?”

“Tôi nên nói gì đây?” Lúc này, anh ta rướn người về trước. “Tôi đang bị tình nghi sao?”

“Chúng tôi đã nhận được thông tin về một người đàn ông phù hợp với nhân dạng của anh tranh cãi với Lauren ở ngoài trường vào chiều thứ Hai, một ngày trước khi em ấy qua đời. Anh có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?”

“À. Sáng hôm đó ví của tôi bị mất hai mươi bảng. Đó không phải lần đầu tiên và tôi đã rất bực.” Alan lắc đầu. “Tôi đã xong việc sớm - một cuộc họp mà tôi tham dự đã không kéo dài như dự tính. Trên đường về nhà, tôi quyết định tạt qua trường đón Lauren, nói chuyện riêng với con bé thay vì chờ sự có mặt của Emma. Nhưng con bé bắt đầu hỗn láo với tôi nên tôi đã bảo nó vào trong xe. Nó nói tôi làm nó xấu hổ trước mặt bạn bè và từ chối đi cùng tôi. Vậy nên tôi đã đẩy nó vào ghế sau.”

“Anh đẩy em ấy sao?”

“Tôi… tôi đã không thô bạo đến thế. Tôi chỉ túm lấy tay con bé và mở cửa cho nó vào thôi.”

“Trước đó em ấy đã từng trộm của anh chưa?”

Anh ta gật đầu. “Vài lần. Tôi muốn chấm dứt chuyện đó và cô biết đấy, mẹ con bé bênh nó chằm chặp, tôi muốn tự mình giải quyết trước khi nói với Emma.” Anh ta ngẩng lên nhìn Grace. “Tôi hiểu rằng cô có lý do để nghi ngờ, nhưng tôi khẳng định mình chẳng liên quan gì tới cái chết của Lauren hết. Con bé… nó là một đứa trẻ tuyệt vời. Tôi rất tự hào được biết nó.”

Grace ngồi im một lúc, quan sát anh ta. Alan có vẻ thực sự buồn bã. Anh ta nói về Lauren thay vì bản thân, quan tâm đến cảm xúc của vợ và đã cố giữ Lauren tránh xa khỏi rắc rối. Đó là nếu anh ta đang nói thật.

Đã tạm hài lòng, nhưng vẫn chưa vội phán xét, cô để anh ta đi. Khi hồ sơ của Alan đã được nghiên cứu kỹ hơn, họ sẽ có thể loại trừ anh ta, nhưng hiện tại, với việc không có nhân chứng nào khác ngoài Alma Warrington để kiểm chứng lời khai, anh ta vẫn nằm trong danh sách nghi phạm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.