Sau khi vật lộn với tình trạng giao thông vào giờ cao điểm, Grace tới cuộc họp giao ban buổi tối khi mọi người đều đã có mặt đầy đủ. Ai đó đã tử tế giữ ghế cho cô và cô rất biết ơn vì điều đó. Hôm nay là một ngày vô cùng vất vả và bận rộn, khiến cô hiểu rằng đêm nay sẽ lại là một đêm dài mệt mỏi. Cô không nghĩ mình sẽ có thể ngủ được, thậm chí không biết mình có thể lên giường hay không. Cô cảm thấy thật khó để có thể nhắm mắt, nhất là khi vụ cãi vã với Simon vẫn lởn vởn trong tâm trí.
Chánh Thanh tra Jenny Brindley đã có mặt cùng với họ và bà đang ngồi cạnh Nick ở đầu bàn. Vài sĩ quan, bao gồm cả Frankie, đang đứng quanh góc phòng. Đây là cuộc họp đầu tiên kể từ khi thi thể của Diane Waybridge được tìm thấy vào buổi sáng.
Dù có mặt Jenny, Nick vẫn là người mở màn. Ông đứng dậy và bước tới chỗ tấm bảng, chỉ vào bức ảnh của người phụ nữ bên cạnh Lauren Ansell.
“Nạn nhân thứ hai của chúng ta, điều mà tôi đã hy vọng sẽ không phải nói. Để tôi tóm tắt lại, thưa sếp.” Ông quay về phía Jenny trong lúc kể lại chuyện đã xảy ra với Diane Waybridge. “Vậy…” ông bước tới chỗ tấm bản đồ thành phố treo trên tường và chỉ vào nó, “…chuyện gì đã xảy ra trước khi Diane bị sát hại và thi thể của cô ấy bị bỏ lại công viên Trung tâm?”
“Camera đã ghi lại được hình ảnh của cô ấy cho tới đường Century,” Sam nói với họ, nhấn một nút trên chiếc máy tính xách tay của mình và hình ảnh của Diane Waybridge hiện lên trên màn hình lớn.
Họ cùng theo dõi nạn nhân đi bộ trên các con phố trong vài phút.
“Rồi cô ấy đi khuất khỏi tầm nhìn và chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó. Nhưng túi xách cũng như một chiếc túi chứa đầy đồ mua sắm đã được tìm thấy trong cốp xe của cô ấy.”
Nick lại đưa mắt nhìn quanh phòng. “Ai đã nói chuyện với các bạn của cô ấy? Họ có cung cấp được thông tin gì không?”
“Tôi và Frankie đang tiến hành việc đó,” Perry nói. “Các đồng nghiệp không biết gì, nhưng chúng tôi chỉ mới nói chuyện với những người trong bộ phận của cô ấy. Từ những gì chúng tôi thu được thì có vẻ cô ấy khá được yêu quý.”
“Tất cả đều khiến chúng tôi cảm thấy rằng cô ấy rất yêu gia đình của mình,” Frankie nói thêm.
“Chúng tôi vẫn chưa xác định được liệu cô ấy đã tự nguyện lên xe hay bị ép phải vào đó,” Nick nói. “Dựa vào quãng thời gian trống trước khi camera an ninh tại garage bắt đầu thu được hình ảnh, chúng tôi tin rằng nạn nhân đã đi hoặc bị đưa tới đâu đó trước khi thi thể của cô ấy bị bỏ lại trong công viên. Nhưng là ở đâu?”
“Đoạn phim đó cũng đồng thời cho thấy cái xác được cuộn trong một tấm thảm khi hai nghi phạm vứt bỏ nó,” Grace bổ sung thêm. “Lúc đó là mười một giờ bốn mươi lăm phút. Vậy chúng đã làm gì trong công viên trước khi trở lại xe?”
“Bọn bệnh hoạn đó ấy à, chúng chỉ khoái một việc thôi: làm tình.” Perry gay gắt nói.
“Đừng có vô lý như vậy,” Sam hét lên, run rẩy khi nghĩ tới chuyện đó.
“Có lẽ đó cũng không phải một gợi ý quá lố bịch đâu.” Grace cân nhắc một lát. “Không có dấu hiệu xâm hại tình dục, có lẽ bởi chúng đã tận hưởng việc đó theo cách khác.”
“Vậy chúng ta có nên nghĩ rằng hai tên đó đã kết liễu nạn nhân không?” Nick buông một câu hỏi cho cả phòng.
Tất cả đồng loạt trở nên xôn xao, cho đến khi ông giơ tay ra hiệu im lặng.
“Đã xác định được thời gian tử vong chưa?” Jenny hỏi.
“Khoảng mười giờ tối,” Grace bảo bà, “thời gian mà chúng tôi thấy cái xác bị bỏ lại công viên, thưa sếp.”
“Và chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra trong bốn mươi hai phút mà hai kẻ tình nghi rời khỏi xe và mang thi thể vào công viên?” Jenny nhíu mày.
“Vẫn chưa,” Grace đáp. “Nhưng chúng tôi biết rằng tấm thảm mà nạn nhân bị cuộn bên trong tới từ Next. Một mẫu phổ biến với giá rẻ bất ngờ, chỉ bảy mươi bảng, nhưng hiện đã ngừng kinh doanh. Tìm xem những ai đã sở hữu nó ở Stoke thật không khác gì mò kim đáy bể, chúng ta còn không biết liệu nghi phạm có tới từ Stoke hay không, nhưng tôi đã yêu cầu họ cung cấp danh sách khách hàng đã mua tấm thảm trước khi nó ngừng bày bán. Với quy định bảo vệ dữ liệu nghiêm ngặt như hiện nay thì tôi cũng không chắc họ đồng ý hay không - đó là còn chưa tính đến những khách hàng thanh toán bằng tiền mặt.”
“Chúng ta có một nạn nhân mười sáu tuổi, bị siết cổ nhưng không có dấu hiệu xâm hại tình dục,” Nick nói, “và hai ngày sau, một người phụ nữ khác cũng bị siết cổ và không có dấu hiệu xâm hại tình dục. Cùng một mô típ. Ai đang kiểm tra đám tội phạm tình dục trong vùng?”
“Tôi, thưa sếp.” Sam rướn người về trước. “Tôi đang lên danh sách để kiểm tra. Phần lớn chúng nằm trong Sổ đăng ký Tội phạm Tình dục vì tàng trữ tài liệu ấu dâm, nhưng nạn nhân trẻ nhất của chúng ta cũng đã mười sáu tuổi rồi.”
“Có lẽ chúng đã làm chuyện này để kích thích, nhưng rồi lại bị bất lực vào đúng thời điểm quan trọng - vậy nên mới không có dấu hiệu xâm hại tình dục,” Nick nói thêm. “Chúng ta cần phải xác định xem các nạn nhân đã liên kết với cùng một kẻ giết người như thế nào. Hai người phụ nữ có biết nhau không?”
“Theo như chúng tôi biết thì không,” Grae nói. “Họ thậm chí còn không sống trong cùng một khu vực. Và chúng tôi vẫn còn rất nhiều người phải kiểm tra. Rồi còn cả buổi lễ tưởng niệm tối nay nữa.”
“Được rồi, sau đó cô có thể tới nhà xác cùng anh Waybridge được không?”
Grace gật đầu với Nick.
“Chúng ta sẽ tổ chức một buổi thông cáo báo chí nữa vào buổi sáng, sau khi nạn nhân đã được nhận dạng chính thức, và sẽ nhận được thêm sự giúp đỡ từ những người đã thấy cô ấy.” Nick vỗ tay. “Được rồi, làm tốt lắm mọi người. Các bạn đều biết mình sẽ phải làm gì tối nay và tôi e là chúng ta sẽ lại có thêm một đêm dài nữa. Chúng ta sẽ cập nhật tình hình vào sáng mai.”