Vẫn ở lại Salford, Grace và Frankie bước vào một phòng thẩm vấn còn trống. Nỗi thất vọng đang bao trùm lên Grace khi cô đưa đĩa CD vào trong máy. Trong cuốn sổ đó chẳng có gì có giá trị cả, cô đã để nó lại chỗ cũ và ký vào thời gian trả đồ.
Mandy Shelley là nạn nhân cuối cùng của Bentley, người phụ nữ duy nhất còn sống sau khi bị hắn tấn công. Grace kiểm tra lại các ghi chú. Địa chỉ gần nhất của Mandy là một tòa chung cư ở phía Bắc Salford. Grace biết khu vực đó nhờ thời gian còn trong lực lượng. Nó khá ọp ẹp nhưng tình làng nghĩa xóm thì vô cùng khăng khít. Nếu cô nhớ chính xác, người ta sẵn sàng đưa tay giúp đỡ hàng xóm thay vì ngoảnh mặt làm ngơ.
“Sẵn sàng chưa?” Cô hỏi Frankie. Khi cậu ta gật đầu, cô ấn nút phát.
Cuộc phỏng vấn Amanda Shelley được thực hiện tại đồn cảnh sát Salford vào ngày mười hai tháng Tư năm 2014.
Các sĩ quan tham gia: Sĩ quan điều tra Gus Banks và cảnh sát viên Sandy Priceton.
GB: Mandy, tôi biết việc nói về chuyện này sẽ rất khó khăn với cô, nhưng như cô đã biết, sẽ vô cùng hữu ích nếu cô có thể kể lại cho chúng tôi chuyện đã xảy ra.
MS: Tôi đang trở về nhà từ chỗ làm. Trời vẫn còn sáng, khoảng bảy rưỡi tối, và tôi đang đi qua công viên. [Một tiếng thở dài.] Người ta thường nghĩ mình sẽ được an toàn khi đi qua những nơi công cộng. Tôi thường xuyên làm thế và sau đó nhận ra chính thói quen đó đã cho hắn thời gian để lên kế hoạch. Ngu thật đấy.
GB: Tôi không nghĩ đó là vấn đề. Cô không có lỗi gì cả, Mandy ạ.
MS: Nhưng tôi cứ liên tục nghĩ, ước gì mình đã về nhà theo lối khác. Ước gì tôi đã đồng ý để một người đồng nghiệp đưa về. Tôi đang đi bộ, quan sát mấy cậu bé đang chơi đá bóng ở đằng xa. Rồi đột nhiên, một bàn tay siết quanh cổ tôi. [Tạm dừng.] Tôi bị kéo lê đi và lôi vào bụi cây gần đó. Hắn… hắn đẩy tôi ngã xuống đất và tôi thét lên. Rồi hắn đấm tôi, bảo tôi hãy im lặng, nếu không hắn sẽ tiếp tục đánh. Tôi chưa bao giờ là một người chịu ngoan ngoãn vâng lời, thế là tôi càng hét to hơn. Tôi lại bị đấm thêm một cú nữa, nhưng nó vẫn không đủ để khiến tôi đầu hàng. Nhưng bàn tay hắn lại vòng quanh cổ và tôi nhanh chóng cảm thấy khó thở.
GB: Từ từ thôi, Mandy. Tôi biết nó rất khó khăn mà.
MS: Tôi sẽ không sao đâu.
GB: Cảm ơn cô.
MS: Tôi hẳn đã là nạn nhấn thứ năm nếu không nhờ người chạy bộ đó. Anh ta lao qua hàng rào để đi tiểu và thấy hắn đang siết tay quanh cổ tôi. Anh ta đã khiến hắn hoảng loạn và bỏ chạy.
GB: Và cô có nhớ hắn trông thế nào không?
MS: Không rõ lắm. Mọi thứ diễn ra quá nhanh và hắn còn đội mũ trùm nữa. Nhưng hắn có vẻ gầy và bẩn thỉu. Hắn bốc mùi quần áo chưa giặt.
GB: Cảm ơn, Mandy. Phải dũng cảm lắm thì mới có thể nói về chuyện đó sớm như vậy, nhưng nó thực sự giúp chúng tôi rất nhiều trong việc mang hắn ra trước công lý.
MS: Tôi không hề dũng cảm. Nếu không phải hắn đã bị quấy rầy, tôi không biết… Chà, có lẽ tôi đã không ở đây hôm nay, đúng không? Tôi đã làm những gì có thể để sống sót.
Grace lấy đĩa CD ra, tắt máy và đóng gói bằng chứng gọn gàng lại như cũ.
“Tôi không nghĩ là có bất cứ lý do nào để tìm cô ấy nữa sau khi đã nghe những lời đó. Thật bất công nếu khuấy động mọi thứ lên lần nữa.”
“Cô có chắc rằng giờ cô ấy không còn gặp nguy hiểm nữa không?” Frankie băn khoăn.
“Cô ấy hẳn sẽ lo lắng vì việc đó, tôi nghĩ vậy.” Grace ngập ngừng. “Có lẽ tốt hơn là nên cử ai đó tới để canh chừng cô ấy một thời gian. Cậu đã đúng, Frankie ạ, suy nghĩ nhanh nhạy đấy. Cô ấy là nạn nhân đã trốn thoát. Cô ấy có thể dễ dàng trở thành nạn nhân của một kẻ bắt chước. Tôi sẽ lưu ý Sandy điều đó, chỉ đề phòng hờ thôi.”
Khi quay lại xe nửa giờ sau, Grace kiểm tra email và một tiêu đề ngay lập tức thu hút được sự chú ý của cô. Nó tới từ sĩ quan liên lạc tại nhà tù an ninh tối đa HM Wakefield. Cô nhấn vào, nhìn xuống danh sách và cau mày.
“Chuyện gì thế?” Frankie nhận ra phản ứng của cô.
“Kỳ quặc. Tôi đã đề nghị một danh sách những người đến thăm Peter Bentley. Có ba cái tên, đều là phụ nữ: một ở đây tại Manchester, một ở Stafford, nhưng còn một người nữa ở Stoke-on-Trent.” Cô liếc nhìn đồng hồ. “Giờ không đủ thời gian để tới đó. Hãy đến xem Bentley có gì để bào chữa không đã, rồi sau đó quay lại sau.”