Khi Grace tới Học viện Dunwood là khoảng bảy rưỡi tối. Tin tức đã lan rộng vào ban ngày, và lúc này đám đông ở đủ mọi lứa tuổi đang tụ tập cả trong lẫn quanh cổng trường.
Grace luôn thâm nhập vào cộng đồng bất cứ khi nào có thể. Nghe xem người ta đang nói gì cũng như nói về ai. Đã nhiều lần, các đoạn hội thoại vu vơ hóa ra lại là những thông tin vô cùng giá trị. Đôi khi đó là tất cả những gì họ cần. Vậy nên việc tới câu lạc bộ thanh niên là hết sức cần thiết. Bên cạnh đó, cô cũng muốn giúp đỡ nếu có thể. Cô biết cảm giác mất đi người thân là như thế nào.
Cô bước qua những bó và những bông hoa đơn lẻ, xếp chồng lên nhau trên hàng rào. Nến đã được thắp và xếp thành vòng tròn, nằm giữa là vài con gấu bông. Nhưng những tấm thiệp và lời nhắn tự làm mới là thứ khiến Grace nghẹn ngào. Sẽ có những đứa trẻ bị ám ảnh bởi chuyện này suốt đời. Đặc biệt là những người thân với Lauren Ansell.
Những bông hoa xếp thành hàng nhắc cô nhớ về đám tang của Matt. Dù họ đã đề nghị mọi người chuyển tiền cho nhà an dưỡng mà anh đã ở trong những ngày cuối đời, vẫn có rất nhiều quà được gửi đến. Bởi anh còn quá trẻ và qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo nên đó thực sự là một đám đông lớn. Anh đã được rất nhiều người biết đến sau khi qua đời.
Matt muốn mọi người, kể cả cô, mặc áo đấu của đội bóng mà anh ưa thích hoặc áo phông đỏ và chụp ảnh tự sướng cùng Grace. Nó đã khiến ngày bi thảm đó trở nên vui vẻ hơn một chút.
Cô cố xua những ký ức về Matt khỏi tầm trí và đặt mình vào vị trí của các học sinh. Sẽ thế nào khi mất đi một người bạn học, một người chỉ mới mười sáu tuổi. Tình bạn bền vững bắt đầu được hình thành ở độ tuổi mong manh đó. Cô vẫn nhớ cảm giác của một học sinh mới khi cô và mẹ rời khỏi Stoke năm mười hai tuổi. Mọi người đều đã có một hoặc một nhóm bạn hợp cạ để chơi cùng. Cô không thể hòa hợp nổi. Tất nhiên là cuối cùng cô cũng có bạn, nhưng chẳng thân thiết gì cho lắm. Cô thường tỏ ra thận trọng, không muốn thân thiết với bất cứ ai. Cô cho rằng đó là do quá khứ của mình, một tuổi thơ chìm trong bạo hành.
Tuy nhiên, dù sẽ có những người quay lại vào ngày mai hay tuần sau, tháng sau, Grace nhận ra rằng phần lớn đám đông - đặc biệt là những người không thân với Lauren Ansell - sẽ sớm quên đi cô bé và quay lại với cuộc sống thường ngày của họ. Nó cho thấy cuộc sống quý giá đến mức nào, nó có thể bị tước khỏi tay ta chỉ trong khoảnh khắc và thế giới sẽ chẳng buồn bận tâm. Nhưng ta vẫn có thể trở thành ngôi sao trong một ngày bởi cách ta chết.
Grace bước qua chỗ người phụ nữ đang ôm một cô gái tuổi vị thành niên khóc nức nở. Cạnh đó là hai cô gái đang khóc thầm khi cúi xuống đọc những lời nhắn. Phía trước, người đàn ông đi một mình đang lùi lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ tức giận.
Liệu kẻ sát nhân có nằm trong số những người đang có mặt tại đây không? Một số nghi phạm thích quay lại hiện trường; một số thì lại muốn tránh khỏi đó càng xa càng tốt, chỉ theo dõi tin tức qua mạng xã hội và tivi.
Cô nhìn quanh, để mắt tới mọi người trong lúc bước đi, tay đút túi, cố không tỏ ra mình là cớm. Cô đã xõa tóc và thay áo khoác đồng phục bằng chiếc áo denim luôn đặt trong cốp xe. Cô cũng trang điểm lại đôi chút.
Khi đã đến cổng, cô dừng lại một lát. Hai tay chắp sau lưng, cô đứng lặng quan sát những bức hình của Lauren Ansell. Có một bức cho thấy cô gái trẻ có cả cuộc đời rộng mở trước mắt. Đôi mắt cô bé như đang mỉm cười, thậm chí là nhảy múa, nụ cười tinh nghịch nở trên môi. Đó không phải một bức ảnh thông thường. Nó được chụp khi cô bé đang ở một nơi nắng nóng. Grace trông thấy bãi biển ở hậu cảnh, ánh nắng chiếu rọi trên mặt biển. Lauren có làn da rám nắng, gương mặt hạnh phúc và tươi cười. Cô hy vọng đó sẽ là hình ảnh mà cha mẹ cô bé nhớ về một khi nỗi đau đã qua.
“Cô là viên cảnh sát mà cháu đã gặp lúc sáng, phải không ạ?” Một giọng nói vang lên sau lưng cô.
Grace quay lại và thấy một cậu nhóc cao, mái tóc đen ngắn, trán lốm đốm tàn nhang. Đôi mắt cậu ta cảnh giác đảo quanh trước khi đáp xuống mục tiêu là cô.
“Phải, cô đã ở đây lúc sáng,” cô đáp. “Và cháu là?”
“Lewis Granger.”
“Cháu có biết Lauren không?”a
“Bọn cháu học cùng lớp.” Cậu ta nhìn xuống đường rồi thọc tay vào túi khi quay lại. “Cháu sẽ nhớ cậu ấy.”
“Cô rất tiếc. Em ấy có hòa đồng với mọi người không?”
“Có, cậu ấy là một người bạn tốt. Bọn cháu thường đi chơi cùng nhau.”
“Từ những gì cô thấy thì em ấy có vẻ rất nổi tiếng.” Grace đưa ngón cái chỉ ra sau lưng. “Cô sẽ tới câu lạc bộ thanh niên. Cháu cũng định tới đó phải không?”
Cậu ta gật đầu. “Cháu đang đợi bạn.”
“Gặp lại sau vậy.”
Khi cô vừa bước đi, cậu ta lại lên tiếng.
“Thật buồn khi một người cháu quen đã qua đời.”
Cô quay lại phía cậu ta. “Sẽ có các chuyên gia tư vấn trực sẵn khi trường học mở cửa trở lại. Thời gian tới sẽ có chút khó khăn đấy.”
Grace đợi cậu ta nói tiếp nhưng chỉ nhận lại sự im lặng nên cô quay lưng bỏ đi. Cô tự hỏi liệu cậu ta tìm mình vì có điều muốn nói hay chỉ bởi nhận ra sự có mặt của cô.
Với cả đống câu hỏi trong đầu, cô bước vào trong.