Thông qua sĩ quan liên lạc của trại giam, Grace biết được rằng Bentley đã ra ngoài để tiến hành kiểm tra y tế, cô đã hẹn gặp hắn vào mười một giờ sáng hôm sau. Sau đó, cô nhẩm lại danh sách những người mình ra ngoài để gặp sáng hôm đó, bắt đầu từ Jack Bishop, người đã để lại lời nhắn đề nghị cô đến gặp anh ta. Hai cha con họ sống tại đường Milehouse, cách Học viện Dunwood vài phút đi bộ.
Cô phải lái xe dọc theo đường Hanley qua công viên Trung tâm để tới nhà Bishop. Đã bốn ngày từ vụ sát hại Diane Waybridge và dù hiện tại không còn nhiều cảnh sát nữa, dải băng bảo vệ hiện trường vẫn đang bay phần phật phía đằng xa. Có hai đơn vị dã chiên đóng ở đó, các sĩ quan đang tất bật với người qua lại trên phố bởi công viên đã được dọn sạch để mở cửa cho người dân.
Việc mọi thứ trở lại bình thường sau những tội ác ghê tởm như vậy luôn khiến Grace cảm thấy buồn, đặc biệt là khi họ vẫn chưa tìm được kẻ nào để đưa ra trước vành móng ngựa. Và lúc này, cô còn có một cô gái khác đang hôn mê.
Khi đã thấy ngôi nhà mà mình đang tìm, cô bước trên lối vào của bất động sản thuộc sở hữu của địa phương, chú ý đến hàng rào được cắt tỉa cẩn thận cùng những luống hoa thủy tiên và hoa tulip. Trên bức tường trước nhà là những chùm hoa mới nở. Cô tự hỏi liệu có thích hợp không khi đã có hai người phụ nữ thiệt mạng và giờ báo chí lại công bố rằng Sophie vẫn còn sống, nhưng cô biết mọi người hẳn sẽ thể hiện sự tôn trọng. Dù vậy, cô vẫn sẽ nói vài lời với Jack để xem anh ta có muốn gỡ bỏ nó hay không. Sophie vẫn là nạn nhân duy nhất còn sống, dù đang hôn mê.
Sau khi hỏi về Sophie và biết rằng không có tiến triển gì, Jack đưa cho cô một cuốn sổ nhỏ.
“Nhật ký của con bé,” anh ta nói. “Tôi vẫn chưa mở ra. Tôi không thể làm vậy. Điều đó thật không đúng chút nào.”
Grace cảm thấy điều đó thật đáng quý. Ngay cả khi nó có thể cho họ biết về chuyện đã xảy ra, Jack vẫn cảm thấy như mình đang phản bội niềm tin của con gái khi lục lọi đồ của cô bé. Cô mở nó ra.
“Tôi sẽ đi đun nước trong lúc cô kiểm tra nó,” anh ta nói thêm.
Grace ngồi xuống trong lúc anh ta đang lúi húi trong bếp. Lật lướt qua các trang, cô có thể thấy vài mục trong mấy tuần qua với chữ J thay thế cho tên đầy đủ, một người nào đó mà có vẻ Sophie đang say đắm. Cô nhớ Teagan đã nhắc đến cái tên Joel Nicholls tối qua, nhưng nghĩ rằng không phải lúc để hỏi về nó khi đang ở bệnh viện.
Phần của hôm qua vẫn để trắng. Grace buồn bã nhận ra rằng Sophie sẽ có thể không bao giờ lấp đầy nó được nữa. Cô lấy một túi đựng bằng chứng và thả cuốn sổ vào trong.
“Có gì không?” Jack bước vào với cà phê và ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện với cô.
“Sophie có nhắc đến ai đó với tên gọi tắt là J. Anh có biết liệu đó có thể là ai không?”
Mắt Jack chợt tối sầm. “Joel Nicholls. Con bé bắt đầu hẹn hò với nó vài tuần trước. Tôi đã bảo nó dừng lại.”
“Tại sao vậy?”
“Tôi không thích cái gia đình đó, nhưng tôi không thể bảo được con bé nữa. À, tôi có thể, nhưng tôi không thể lúc nào cũng kiểm tra nó được. Nó đã mười sáu rồi, độ tuổi vô cùng cứng đầu. Giống hệt như mẹ nó.” Anh ta chỉ vào một bức ảnh được đóng khung. “Stephanie đã rời bỏ chúng tôi ba năm trước - ung thư.”
“Rất tiếc khi được nghe điều đó, Jack.” Cô dành cho anh ta một ánh nhìn cảm thông. “Tôi cũng mất chồng cùng thời điểm đó vì bệnh bạch cầu tuỷ bào.”
“Ồ. Vậy là cô hiểu tôi đã phải trải qua những gì.”
“Phải.”
“Và tại sao Sophie lại quý giá với tôi đến vậy.”
“Vâng.” Cô mỉm cười. “Nhưng nói tôi nghe, còn có lý do nào khác khiến anh không thích Joel không? Anh đã gặp cậu ta chưa?”
“Mới một lần. Nó không được chào đón ở nhà tôi. Nó tạo ra ảnh hưởng xấu. Bố nó đang ngồi tù. Tôi không muốn Sophie qua lại với nó.”
“Anh có biết lần cuối em ấy gặp cậu ta là lúc nào không?”
Jack lắc đầu. “Cũng được một thời gian rồi, ít ra là ngoài giờ học. Chúng chỉ gặp nhau vài lần trước khi tôi bắt chúng dừng lại. Mà dù sao, đám thanh niên vẫn thường làm ngược lại những gì cha mẹ nói. Nhưng tôi vẫn muốn nghĩ rằng mình có thể tin tưởng con bé.”
Có tiếng gõ cửa.
“Hẳn là chị tôi đấy,” anh ta nói.
Khi họ được giới thiệu với nhau, Grace ngay lập tức nhận ra đây là một phiên bản lớn tuổi hơn của Sophie, mái tóc vàng của cô ấy được cắt ngắn theo kiểu bob, còn mắt môi thì giống hệt.
“Ôi, Jack ơi, chị vẫn không thể tin được,” cô ấy nức nở, lao vào vòng tay Jack khi anh ta khuỵu xuống ngay khi nhìn thấy chị mình. “Tại sao lại là Sophie xinh đẹp của chúng ta? Tại sao?”
Grace nán lại vài phút để trả lời tất cả những câu hỏi có thể và sau đó đứng dậy.
“Chúng tôi sẽ giữ liên lạc trong suốt cuộc điều tra phòng trường hợp có gì đó cần trao đổi với anh,” cô nói với Jack khi họ bước ra cửa. “Nếu không thể bố trí được một sĩ quan liên lạc, tôi sẽ thông báo cho anh. Tôi lo rằng báo chí có thể trở nên hơi quá khích khi mọi chuyện vỡ lở. Thông cáo báo chí mới nhất của chúng tôi vừa mới được công bố.”
Trong bầu không khí trong lành bên ngoài, Grace bước đến xe, tận hưởng sự im lặng. Những đám mây đen đang trôi lờ lững trên bầu trời: cô hy vọng ở hiện trường sẽ không có mưa. Ngoài việc khiến cho ngày hôm nay của nhà Bishop càng trở nên sầu thảm hơn, nó còn có thể xóa sạch những bằng chứng quan trọng.
Điểm đến tiếp theo của cô là Học viện Dunwood. Nhưng Grace vẫn không thể quên được những lời Nick đã nói. Giận dữ vì những điều ông đã để nghị, cô tự hỏi liệu Simon có phải chịu áp lực tương tự từ sếp của anh, Phil, để nghĩ xấu về cảnh sát hay không.
Có lẽ đã đến lúc chơi lại họ và hợp tác với nhau chặt chẽ hơn. Cô sẽ cho họ thấy mình có thể làm được gì.