Grace, Nick và Perry giơ thẻ cảnh sát ra cho một sĩ quan khác với tập giấy trên tay, và sau khi tên tuổi đã được ghi lại, họ ủ rũ bước tới chỗ thi thể. Ngôi trường nằm ở cuối đường, và cạnh đó là con đường hẹp chỉ rộng một làn xe. Với hàng rào dựng hai bên và việc biết trước điều mình sắp thấy, Grace không khỏi cảm thấy ngột ngạt. Khi họ đã bỏ sự ồn ã của ngôi trường lại đằng sau, mọi thứ bỗng trở nên im ắng. Grace rùng mình, dù hôm nay là một ngày tháng Tư dễ chịu.
Sau khi bước xuống một con dốc, đường dẫn ra cánh đồng xuất hiện trước mắt họ. Có một chiếc xe cảnh sát khác đang đậu ở đó, cửa hậu mở rộng. Trong đó là những trang bị mà họ phải mang trước khi tới hiện trường, để tránh bất cứ thứ gì có thể gây khó khăn cho việc thu thập DNA của hung thủ cũng như những bằng chứng quan trọng khác - bộ quần áo pháp y màu trắng cùng túi bọc giày, găng tay cao su và khẩu trang.
Cả ba mặc đồ rồi rời khỏi đường, qua một khoảng trống giữa hàng rào. Grace quan sát phía trước: có vài bụi cây nằm rải rác giữa đồng cỏ và một hàng rào lớn vây kín xung quanh. Ở phía bên trái, cô thấy rõ một phần của thành phố, các dãy nhà cùng những khu vườn, một sân bóng đá và dãy phòng thay đồ.
Nếu đây là một cái chết đáng ngờ, Grace trầm ngâm, nó sẽ là vụ án mạng thứ hai mà cô phụ trách kể từ khi chuyển về Stoke- on-Trent. Hồi tháng chín, cô đã góp sức trong việc tóm gọn một kẻ sát nhân hàng loạt. Thời điểm thật không thích hợp chút nào, nhưng vì tên sát nhân là người mà cô quen, nên chắc chắn việc kẻ đó nổi cơn thịnh nộ ngay khi cô vừa quay lại quê nhà không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Kể từ sau vụ đó, thành phố đã trở nên khá yên tĩnh. Đã có vài cuộc ẩu đả, mâu thuẫn gia đình cùng những vụ án nhỏ lẻ, nhưng chẳng có gì nghiêm trọng như vụ đầu tiên mà cô trải qua cùng đội của mình.
Họ tới chỗ căn lều. Ở phía xa, Grace có thể thấy một dãy các khu vườn nằm quay lưng lại với cánh đồng. Cô không nghĩ có bất cứ camera an ninh nào có thể kiểm soát tới tận chỗ này, nhưng vẫn tự nhắc mình phải nhớ cử ai đó liên hệ với các chủ nhà. Cô hít một hơi thật sâu trước khi theo sau Nick.
Thật không chuyên nghiệp, cô biết, nhưng Grace không thể kìm được nước mắt khi thấy cô gái trẻ đang nằm dưới chân mình. Cô bé có làn tóc dài màu vàng với phần mái dày. Đôi mắt vẫn mở, và thật may là thi thể đang nằm quay lưng lại với họ.
Vết bầm quanh cổ nạn nhân giờ đã rõ ràng, nằm ở phía trên cổ áo. Bộ đồng phục bao gồm quần legging và áo dài trông thật khác với những gì Grace nhớ về thời mình còn đi học: áo phông và váy ngắn, cùng những đôi tất vằn thật khó chịu mỗi khi trời trở lạnh.
Đây có vẻ là một cô gái xinh đẹp. Grace tự hỏi không biết liệu cô bé có nổi tiếng ở trường hay không.
“Em ấy hẳn đã có một cuộc sống vô cùng năng động, cho đến sáng hôm nay.” Giọng cô trầm xuống. “Tại sao lại có kẻ muốn tước đi điều đó chứ?”
“Cô ổn chứ?” Nick hỏi.
“Có gì đó trong mắt tôi.” Grace chớp mắt, không quan tâm liệu người khác có nhận ra nỗi phiền muộn của mình hay không. “Nếu không có cảm xúc, tôi đã chẳng thể làm công việc này.”
“Còn tôi thì phải tắt chúng đi để có thể làm việc,” Dave Barnett, chuyên viên điều tra hiện trường nói, hoàn toàn đồng ý với việc đó. “Nếu không, chắc tôi sẽ chẳng sống nổi đến một tuần.”
“Tôi nghĩ việc có cảm xúc là một điều tốt,” Grace nói. “Chuyện gì đã xảy ra với em ấy vậy, Dave?”
“Nhìn qua thì có vẻ em ấy chết vì ngạt thở.” Dave chỉ vào vết bầm trên cổ nạn nhân. “Nhưng vụ án có lẽ không đơn giản như vậy. Hoặc là kẻ nào đó đã làm hỏng việc và không thể hoàn tất công việc, hoặc hắn rất hiểu chuyện và để mặc em ấy chết từ từ.”
“Tôi không theo kịp,” Grace nói.
“Cô có thể bóp cổ một người cho đến khi họ ngừng thở hoàn toàn, hoặc nếu nhấn vào động mạch cảnh đúng chỗ, tim sẽ đập chậm dần lại và nạn nhân sẽ mất ý thức khá nhanh, thường thì chỉ trong vài giây. Nếu bị bỏ mặc không được cấp cứu, cái chết sẽ đến trong khoảng dưới năm phút, tùy thuộc vào độ tuổi cũng như tình trạng sức khỏe của nạn nhân.”
“Vậy anh cho rằng em ấy vẫn còn sống khi mấy cô bạn chạy tới để giúp đỡ?” Grace nuốt nước bọt.
“Tôi nghĩ tên sát nhân của chúng ta hoặc là đã hoảng loạn, hoặc là đã hết thời gian.” Dave gật đầu.
“Dựa theo các bản tường trình thì có vẻ vấn đề là thời gian. Và ban đầu mọi người đều nghĩ rằng cô bé đã bị đột quỵ, cho đến khi các vết bầm bắt đầu xuất hiện,” Nick giải thích.
“Làm sao mà em ấy lại đi một mình?” Perry hỏi. “Em ấy đã ở trong một lớp học với khoảng, xem nào, ba mươi em khác cơ mà?”
“Rất có thể hung thủ là người gần gũi với nạn nhân, người biết rõ thói quen của em ấy,” Grace gợi ý.
“Có dấu hiệu xâm hại tình dục không?” Nick hỏi Dave.
Grace thấy mình đang nín thở chờ đợi câu trả lời.
“Có vẻ là không,” Dave nói. “Có thể tên sát nhân của chúng ta đã bị cản trở khi các cô gái khác quay lại tìm nạn nhân. Những đứa trẻ tội nghiệp chắc chắn đã bị chấn động mạnh.”
“Đó là nếu chúng không có liên quan tới chuyện này.” Grace gật đầu, biết rằng họ sẽ sớm được nói chuyện với các nhân chứng.
“Dù sao, chúng ta cũng phải kiểm tra tất cả những kẻ có tiền sử quấy rối trong vùng,” Nick nói tiếp.
Grace lại gần nạn nhân. “Liệu có phải chúng ta đang tìm kiếm một kẻ cơ hội không?” Cô hỏi. “Chúng ta đang ở giữa cánh đồng. Tên sát nhân của chúng ta hẳn đã quan sát các học sinh đang tập chạy, nếu không làm sao hắn biết được rằng em ấy bị tụt lại? Hắn cũng chỉ có vài phút để hành động.”
“Quả là một gã quỷ quyệt.” Nick ngừng lại. “Chúng ta sẽ thông báo cho phụ huynh sau khi nói chuyện với hiệu trưởng. Và chúng ta phải nhanh lên, bởi tôi cá là vụ này đã lan rộng trên mạng xã hội rồi.”
“Nhưng em ấy đã được nhận diện bởi giáo viên,” Perry nói, “cũng như bởi các học sinh đã tìm thấy thi thể.”
Grace cuối cùng cũng rời lều và thở hắt ra. Cô luôn bị thế này khi lần đầu nhìn thấy thi thể nạn nhân - sự nặng nề, buồn đau, sự nhẫn tâm của hành động tội ác. Cô tự hỏi làm sao Dave có thể quen được với nó.
Grace, Nick và Perry cùng cởi bỏ bộ quần áo pháp y rồi cẩn thận xếp mọi thứ vào túi đựng bằng chứng, sau đó bắt đầu đi bộ quay lại trường. Bao trùm quanh cô là sự ảm đạm, cảm xúc nhuốm màu u ám. Liếc nhìn về phía sau, cô lại suy ngẫm về những mất mát vô nghĩa của cuộc đời.
Khi vẫn đang ở trên làn đường nhỏ, cô rút điện thoại ra. Cô muốn xem người ta đang nói gì về cô gái mới qua đời. Giống như phần lớn cảnh sát, Grace có quan điểm nửa yêu nửa ghét với mạng xã hội. Đôi khi nó là nguồn tin tuyệt vời của họ, giúp họ tìm hiểu được gốc rễ của vấn đề, bởi có những người thành thật trên mạng hơn là trước mặt cảnh sát. Đôi khi nó lại thật kinh khủng, tường thuật trực tiếp về vụ án trước cả khi gia đình nạn nhân được thông báo.
Cô mở Twitter và gõ tên của nạn nhân vào. vẫn chưa có gì, ơn trời, nhưng cô thấy hashtag #nữsinhchếtởDunwood đã trở thành xu hướng trong khu vực. Tiếp đó, cô tìm hiểu về Lauren Ansell trên Facebook, những hình ảnh đầy sức sống của cô gái trẻ trên trang cá nhân khiến cô giật mình. Bất chấp tuổi của mình, Lauren không hề để ẩn trang cá nhân và mọi thứ đều xuất hiện đầy đủ.
Các bài viết mới liên tục xuất hiện, dù rằng trạng thái của cô bé đã không được cập nhật từ chín rưỡi tối hôm trước, điều đó đồng nghĩa với việc các phụ huynh giờ này hẳn đã biết chuyện khi tin đồn mỗi lúc một lan rộng.
Cậu ổn chứ?
Tớ nghe nói có chuyện xảy ra ở trường của cậu. Nhắn tin cho tớ đi
Không thể vậy được. Không phải Lauren. Thật nhảm nhí
“Khắp Twitter và Facebook đều đang nói về việc có chuyện đã xảy ra tại trường.” Grace giơ màn hình ra cho Nick thấy. “Đã có đủ thứ tin nhảm lan ra rồi. Tôi hy vọng chúng ta có thể tiếp cận với người thân của em ấy kịp lúc.”
“Tôi chỉ hy vọng cô bé không kết bạn với cha mẹ mình,” Nick nói thêm. “Tốt hơn là chúng ta nên tới đó càng nhanh càng tốt.”