Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
57
Thứ Ba

❊ ❊ ❊

Chiều hôm trước đã trôi qua, vẫn không có thêm chứng cứ pháp y và đầu mối nào. Để cả đội phụ trách những việc còn lại ở Stoke, Grace lên đường tới thăm các đồng nghiệp cũ tại Salford trước khi tới nhà tù gặp Peter Bentley. Cô đã đề nghị Frankie đi cùng. Ngoài việc có thể đỡ đần một tay, cậu ta cũng là một người bạn đường tuyệt vời. Hai mươi lăm tuổi và vẫn còn độc thân, cậu ta luôn có mấy câu chuyện hẹn hò thảm họa để giải trí cho cô. Là một khán giả nhiệt thành của các chương trình truyền hình, cậu ta cũng giúp cô nắm được thông tin về những bộ phim mới nhất mà cô sẽ xem khi có thời gian.

“Cô có nhớ công việc tại Manchester không, Grace?” Frankie hỏi khi cô đang lái xe trên đường M6.

“Nửa có nửa không,” Grace thừa nhận. “Tôi nhớ vài người đồng nghiệp cũ, nhưng không phải tất cả. Tôi nhớ việc được cười đùa với những người quen trên phố. Tôi nhớ…” cô liếc qua cậu ta với một nụ cười táo tợn. “…Tôi nghĩ là chỉ vậy thôi, thật đấy.”

“Vậy cô có cảm thấy tiếc khi trở lại Stoke không?”

Grace luôn băn khoăn về việc trở về, nhưng giờ cô cảm thấy mình đã đủ ổn định và có thể định cư tại đây. Ban đầu việc hòa nhập thật khó khăn, nhưng giờ cô đã có bạn bè và những đồng nghiệp mà mình có thể tin tưởng ở bên. Dù vậy, cô vẫn không nói với Frankie điều đó.

“Không hề,” cô đáp trong lúc chuyển làn.

“Kể cả mối quan hệ với nhà Steele sao?”

“Tôi e rằng đó là thứ mà mình buộc phải chấp nhận.”

Có chút ngập ngừng từ phía Frankie. “Tôi rất vui vì cô đã tới đây. Tôi nghĩ cô đã hòa nhập rất tốt.”

Grace nở nụ cười rạng rỡ. “Tôi cũng rất vui.”

Tại đồn cảnh sát Salford, họ báo danh và được tiếp đón bởi một hạ sĩ trực mà cô không nhận ra. Nhưng ngay khi vừa đặt chân lên hành lang, cô lập tức được chào mừng bởi những tiếng la hét vang lên khắp mọi nơi. Khi cô bước vào văn phòng cũ, mọi người đang đợi sẵn và nhất loạt nhìn ra cửa, cô có cảm giác như thể mình chưa từng rời khỏi đây.

“Là Grace Siêu đẳng!” Một người đàn ông hói đầu với bộ râu xám dài ba inch bước về phía họ và dang tay ôm chầm lấy cô. “Tôi hy vọng mấy gã Stoke đó đã đối xử với cô tử tế, nhỉ?”

“Phải đấy, Gus ạ.” Grace mỉm cười và quay sang người đồng nghiệp của mình. “Đây là cảnh sát hiện trường, Higgins. Frankie.”

“Ồ, cô đây rồi, cô lính vĩ đại.” Một người phụ nữ bước tới chỗ họ với hai cốc cà phê bốc khói trên tay. Cô cười toe với Frankie. “Tôi hy vọng cô ấy không bóc lột sức lao động của cậu nhiều lắm. Dù không phải sếp của chúng tôi, cô ấy từng dùng đòn roi để cai trị nơi này.”

“Đâu có!” Grace mếu máo.

“Đó là bởi cô phải bị đánh đòn thì mới chịu hoàn thành công việc, Sandy ạ,” Gus nói.

Người phụ nữ nhướng mày trong lúc cười ngặt nghẽo.

“Sandy là người đã giữ tôi tỉnh táo trong khi những người còn lại đều đã vô phương cứu chữa,” Grace bảo Frankie.

“Vậy điều gì đã mang cô tới đây?” Gus hỏi.

“Chúng tôi tới để tìm chút thông tin về Peter Bentley,” Grace giải thích.

“Ồ, Ác quỷ Manchester. Một thằng khốn ngoại hạng.” Sandy nhăn mặt tỏ vẻ ghê tởm.

“Cô phụ trách vụ đó nhỉ?”

“Phải. Đúng là một kẻ hạ đẳng. Khi đó, hắn đang vô gia cư và thường xuyên phê pha với bất cứ loại thuốc nào có trong tay. Lúc bị bắt, hắn đã tặng cho khá nhiều người trong đội một con mắt bầm tím, bao gồm cả tôi - chống cự dữ dội trước khi chúng tôi có thể còng hắn lại.”

“Chúng tôi bất đắc dĩ đã buộc phải dùng súng điện với hắn,” Gus nói. “Vô cùng thỏa mãn, nói vậy là còn nhẹ.”

“Khi đó tôi vẫn còn là một cảnh sát bình thường,” Sandy nói thêm. “Tôi tham gia vụ án, được chuyển sang Đội Trọng án. Tôi đã đi hỏi thăm từng nhà, trở thành tai mắt của cộng đồng. Có lần, tôi thậm chí còn đội một bộ tóc giả màu vàng.” Đôi mắt Sandy mở lớn. “Nó khiến tôi sợ hãi, nhưng tôi đã làm được. Tôi có sự hỗ trợ của cả đội, và nếu tên sát nhân bị tóm, thì công việc đã được khen thưởng xứng đáng. Tuy nhiên, bạn trai của tôi khi đó không ủng hộ chút nào khi tôi kể với anh ấy. Tôi nhớ rằng nó đã gây ra một cuộc tranh cãi dữ dội.”

“Chà, cô đỉnh thật!” Grace bị ấn tượng bởi cô bạn của mình. Cô hẳn sẽ không muốn làm chuyện đó chút nào.

“Chuẩn! Sự nhiệt huyết mà tôi thể hiện khi cùng với cả đội giải quyết vụ án đã giúp tôi được thăng chức lên sĩ quan điều tra. Cô muốn biết gì thì cứ hỏi tôi.”

Sau mười phút trò chuyện cùng các cộng sự cũ, Grace đã biết thêm một chút về chiến dịch Harriet. Thật tốt khi được nghe kể về nó, đặc biệt là khi Frankie cũng đang ở đó, để giúp cậu ta theo kịp luôn với tình hình. Nhưng thực sự thì Grace muốn tìm hiểu chi tiết hơn.

Cuối cùng, khi họ đi xuống tầng hầm, sau khi đã báo danh, một sĩ quan đưa họ tới chỗ tủ đựng bằng chứng.

“Đây mới là thứ mà tôi muốn tìm hiểu,” Grace nói khi xỏ đôi găng tay cao su và cầm túi đựng bằng chứng có ký hiệu MP10S/14 lên. Cô ghi lại thời gian mở túi rồi cắt nó ra. “Cuốn sổ này được tìm thấy trong đống đồ của Bentley, khi hắn vẫn đang màn trời chiếu đất. Tôi tự hỏi liệu nó có thể cho chúng ta thứ gì đó để tập trung vào không, trong trường hợp chúng ta đang có một kẻ bắt chước. Có thể trong này sẽ có đầu mối về tên sát nhân của chúng ta.”

“Cô nghĩ kẻ làm chuyện này biết Bentley sao?” Frankie hỏi.

“Khó nói lắm. Có quá nhiều thứ trên mạng về những vụ giết người. Các chi tiết có thể không hoàn toàn chính xác, nhưng ngày tháng chúng xảy ra thì có.” Grace nhìn cậu ta. “Chúng ta phải bắt đầu từ đâu đó. Nếu đây là một kẻ bắt chước, sẽ có chuyện gì đó xảy ra vào thứ Năm, nghĩa là chúng ta còn hai ngày nữa.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.