Grace chạy băng qua cánh đồng, biết rằng hắn đang bám sát phía sau. Cô đã nghĩ mình có thể cắt đuôi được, nhưng hắn quá nhanh. Cô hét lên khi hắn vòng tay quanh người và kéo cô ngã xuống đất. Phần vỉa hè bên dưới cào xước tay cô, châm chích vào da, nhưng cô chẳng hề nghĩ đến nó. Hắn xoay cô nằm ngửa ra.
Cố vung tay vung chân đấm đá loạn xạ, nhưng nắm đấm của hắn đã khiến cô im lặng. Trong lúc cô còn đang choáng váng, hắn túm lấy hai tay cô và kéo chúng lên quá đầu. Bị ngồi đè lên ngực, cô không có cách nào để đẩy hắn ra. Hắn quá khỏe.
“Cưng thật ngu ngốc khi đuổi theo anh,” hắn nói.
Cô nhìn thẳng vào mắt Peter Bentley và hét lên khi bàn tay hắn vòng quanh cổ cô. Hắn siết chặt hơn khỉ cô…
“Nào,” Simon nói khi đã đánh thức được cô. “Grace, là anh đây! Em an toàn rồi.”
Cô bật dậy, lại hét lên lần nữa khi đẩy anh ra. Đèn được bật lên. Cả hai cùng chớp mắt vì chưa quen với ánh sáng.
Nhịp thở của Grace bắt đầu đều trở lại khi cô nhìn quanh, nhận ra mình đang an toàn, đang ở nhà cùng Simon.
“Allie Shenton đã bảo em rằng cô ấy cũng thường xuyên mơ như vậy.” Tiếng cười của cô ngập tràn lo lắng. “Em nghĩ bọn em đã quá nhập tâm vào nạn nhân khi tiến hành điều tra.”
“Điều đó là tự nhiên thôi, anh nghĩ vậy,” Simon đáp. “Anh chỉ tường thuật lại vụ việc, không tham gia trực tiếp như em.”
Cô trở lại giường và sà vào vòng tay anh. Anh ngẩng đầu xem giờ trên đồng hồ báo thức.
“Xin lỗi vì đã đánh thức anh,” cô khẽ nói.
“Không sao mà.”
“Em ước gì có thể hiểu được cơ thể mình. Mới một phút trước em còn không thể ngủ được và một phút sau em đã gặp ác mộng.”
Họ nằm cạnh nhau trong im lặng khi cô dần lấy lại nhịp thở. Làm sao cô có thể để gã đó chiếm lấy suy nghĩ và giấc mơ của mình như vậy cơ chứ? Cô không thể tin là hắn lại ám ảnh mình nhiều đến vậy.
Nhưng thực ra thì cô biết tại sao. Đó là bởi họ đã không tóm được kẻ sát nhân và giờ đây, khi đã có tận ba nạn nhân, họ cảm thấy như đó là lỗi của mình. Cô biết các cư dân của thành phố sẽ đổ lỗi cho sự bất tài của cảnh sát, nhưng những người đó đâu biết gì về chuyện đang diễn ra đằng sau. Người ta không hiểu được rằng cảnh sát cũng đau khổ chẳng kém gì gia đình các nạn nhân. Mỗi sinh mạng bị tước đi là một vết sẹo sẽ nằm lại mãi mãi. Nó khiến họ ước rằng mình có thể làm được nhiều hơn, điều tra kỹ lưỡng hơn, quyết định khôn ngoan hơn, trong khi thực tế là họ đã làm tất cả những gì có thể. Đôi khi chờ đợi bằng chứng là một công việc dài dòng và tẻ ngắt.
Nhưng cô sẽ không dừng lại cho đến khi chiến dịch Middleport kết thúc.
Cô nghe thấy tiếng khò khè của Simon; cô nghĩ có lẽ anh đã lại chìm vào giấc ngủ.
“Đã dậy rồi thì làm một tách chứ nhỉ?”
Khi đã xuống tầng dưới, họ ngồi thưởng trà trong bếp.
“Chuyện với Phil hôm nay thế nào?” Grace hỏi, tự nguyền rủa mình vì đã không kiểm tra trước. Cô biết rằng mình thực sự nên nghĩ tới Simon nhiều hơn, nhưng trong lúc vụ án đang diễn ra, nó phải là ưu tiên hàng đầu. Matt từng rất ghét nó, nhưng anh luôn ở đó chờ cô bước ra khỏi đám sương mù. Anh cho cô thời gian để tìm lại chính mình. Cô chắc chắn Simon cũng sẽ làm vậy, bởi bản chất công việc của anh. Đặc biệt là khi có một gã sếp gớm ghiếc như Phil.
Grace đã đúng khi nghĩ rằng Phil cũng tạo áp lực với anh như những gì Nick đã làm với cô. Simon kể rằng sau cuộc cãi vã giữa cô và Phil ở buổi tưởng niệm, Phil đã móc mỉa anh về việc ngủ với kẻ thù. Ban đầu Simon chỉ cười xòa, nhưng càng ngày anh càng cảm thấy nhiều áp lực hơn.
“Hôm nay gã thua cuộc đó đã đề nghị anh tìm cách bóc phốt em cũng như các cảnh sát tại đồn.”
“Cái gì!” Cô thốt lên.
“Tất nhiên anh đã từ chối.” Anh cười toe. “Nhưng hắn đã đe dọa công việc của anh, nói rằng anh đã cãi lời sếp.”
“Hắn đâu thể làm vậy được!” Cô ngập ngừng. “Phải không?”
Simon lắc đầu. “Cuối cùng, anh đập bàn và nói rằng mình sẽ tới gặp Chris, tổng biên tập, và kể cho ông ấy nghe kế hoạch của hắn. Thế là hắn đành phải xuống nước.”
“Tốt cho anh đấy!” Grace lắc đầu. “Có ai ở Stoke News thích hắn không?”
“Theo anh biết thì không, nhưng hắn thuộc hạng thủ cựu rồi. Hắn sẽ về hưu sớm thôi.”
“Và anh sẽ được thăng chức lên vị trí đó.” Cô mỉm cười. “Em xin lỗi vì đã không hỏi anh sớm hơn. Là lỗi của em.”
Simon phẩy tay trước câu nói của cô. “Anh nghĩ em có nhiều việc đáng để bận tâm hơn nhiều.”
Grace rùng mình khi cầm hai chiếc cốc của họ lên và đứng dậy. Trước khi cô bước đến chỗ máy rửa bát, Simon với lấy tay cô và kéo cô ngồi xuống gối mình. Anh đặt một nụ hôn lên môi cô và theo sau đó là một cái ngáp.
“Anh muốn dành thời gian ở bên em lắm, nhưng anh cũng cần phải ngủ. Quay lại giường thôi nào.”
Cô cười và đưa tay vò tóc anh.
“Trời ạ, đồ sến sẩm chết tiệt này.”