Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Diane Waybridge tắt máy tính và với lấy chiếc áo khoác đang treo trên lưng ghế.

“Tối nay với tôi thế là xong,” cô bảo người đồng nghiệp, Rita.

“Cô có kế hoạch gì hay ho cho phần còn lại của buổi tối không?” Rita hỏi, tay vẫn gõ liên tục trên bàn phím.

“Tôi có cả một núi đồ cần đem ủi. Tôi sẵn sàng vứt hết chúng để có thể ngồi xuống với một ly rượu vang và xem mấy bộ phim truyền hình dở ói.” Diane đảo mắt. “Thật là làm việc vất như trâu vậy.”

“Mấy thằng nhóc nhà tôi đang khoảng tuổi vị thành niên hồi tôi bằng tuổi cô.” Rita nghiêng đầu qua màn hình để có thể thấy Diane. “Trời ạ, tôi cũng không chắc khi đó hay bây giờ thì chúng phiền phức hơn nữa! Chúng vẫn cứ liên tục Mẹ ơi rồi Mẹ à rồi Mẹ, con có thể không?

Diane cười toe. “Thực ra thì chúng ta yêu chuyện đó.”

“Không, thực ra chúng ta không hề.”

Diane với lấy túi xách, thả điện thoại di động vào trong rồi đứng dậy. Cô lần tìm chìa khóa xe trong túi áo khoác, chúc mọi người ngủ ngon và rời khỏi tòa nhà.

Diane đã làm việc tại Công ty Môi giới bảo hiểm Smithfield từ sau khi kết thúc kỳ nghỉ thai sản bốn năm trước, sau khi có một cặp sinh đôi. Cô nghĩ mình sẽ trở thành một bà nội trợ vĩnh viễn, thậm chí còn cảm thấy tự hào vì điều đó, nhưng khi bọn trẻ được một tuổi, cô nhớ công ty, lịch trình và muốn có nhiều hơn thế. Rồi cô bắt đầu làm công việc bán thời gian này: ba đêm một tuần từ bốn đến chín giờ chiều, và làm việc cả ngày vào mỗi thứ Bảy thứ ba trong tháng.

Công việc này đủ để giữ tâm trí cô bận rộn, và cô thích sự thoải mái cũng như nề nếp của nó. Phần lớn cộng sự của cô đều rất tuyệt vời và cô có thể vui cười thoải mái với họ. Trên thực tế, điều duy nhất khiến cô cảm thấy không thoải mái là khối lượng bánh khổng lồ phải tiêu thụ vì có quá nhiều sinh nhật.

Cô băng qua đường và bắt đầu hành trình rời khỏi Hanley để tới chỗ xe của mình. Nó đang nằm trong một khu đất hoang được dùng làm bãi đậu xe tạm thời trên đường Century, nhờ đó cô không phải mất phí gửi xe mỗi ngày. Đó không phải một nơi lý tưởng gì, nhưng việc đi bộ thực sự hữu ích với cô.

Cô đi tắt qua đường ray và cuốc bộ dọc con đường, mỉm cười rạng rỡ khi nhớ lại cuộc trò chuyện với Rita. Cô rất mừng vì đã được cha mẹ - họ sống gần nhà cô - giúp đỡ rất nhiều. Cặp sinh đôi đang lớn quá nhanh.

Cô biết mình thật may mắn khi có thể dành nhiều thời gian ở bên chúng, dù hai đứa trẻ vẫn thường xuyên thử thách sự kiên nhẫn của cô. Một số bậc cha mẹ hầu như còn chẳng bao giờ gặp mặt con mình, bởi họ quá bận rộn làm việc để chu cấp cho chúng. Bởi chồng cô, Steve, là giám đốc khu vực cho một công ty kinh doanh máy tính lớn, nên họ có một cuộc sống đủ đầy, dù điều đó khiến cô không được gặp anh nhiều như mong muốn.

Cô cảm thấy mặt mình hơi đỏ lên khi nhớ lại những gì họ đã làm vào đêm hôm trước. Họ cùng thưởng thức một chai rượu vang và chuyện này dẫn đến cảm hứng cho chuyện khác. Trước khi cô có thể phản kháng, anh kéo cô ra sau vườn và họ đã làm tình trên bãi cỏ. Trời lạnh cóng và ẩm ướt, họ đã cười rất nhiều trong lúc cố gắng giữ im lặng để không khiến hàng xóm chú ý.

Cô bước tới chỗ xe của mình và mở cốp sau ra. Khi đang xếp đồ vào trong, cô chợt nghe thấy tiếng ai đó hét lên sau lưng.

“Xin lỗi. Cho tôi hỏi đường tới công viên Festival?”

“Vâng, nó nằm ở…”

Có tiếng ồn ở bên phải cô. Diane quay lại và thấy ai đó đang lao đến chỗ mình, đầu đội mũ trùm. Kẻ đó nắm lấy cánh tay cô.

“Này,” cô phản kháng, cố gắng giằng tay ra.

“Ngậm mẹ mồm lại.” Một bàn tay vút qua mặt cô.

Diane hét lên khi bị kéo về xe của mình, nhưng một cú đấm thẳng vào mũi đã khiến mắt cô hoa lên. Máu chảy xuống miệng khiến cô bị nghẹt. Trước khi có thể phản ứng, cô đã bị đẩy vào trong cốp, phần nắp đóng sập xuống khiến mặt cô bị ép vào lớp thảm xù xì.

Mùi máu ngập tràn xung quanh cộng với vị của nó trong miệng khiến cô cảm thấy buồn nôn. Chẳng có đủ không gian để quay người, cô đập mạnh người xuống sàn cốp. Cô nghe tiếng cửa xe mở ra, rồi sàn xe hạ xuống và, sau vài giây, nó lao vụt đi.

Diane tiếp tục đập. “Cứu với! Làm ơn! Thả tôi ra!”

Nhưng dưới tiếng gầm rú của động cơ, chẳng ai nghe thấy cô hết.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.