Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Grace quay lại xe của Nick. Emma Gillespie đã xin nghỉ và ông đang lái xe đưa họ về nhà. Grace cố nói thật to để át đi tiếng nức nở của người phụ nữ đang ngồi ở ghế sau.

Trong khung cảnh đồng quê đẹp như tranh vẽ của Stanley, họ rẽ vào đường Puddy. Nick giảm tốc khi đi qua hai người cưỡi ngựa và sau đó đánh xe vào khu vườn thuộc về một căn nhà được xây kiểu nông thôn có vẻ như vừa trải qua một cuộc tu sửa lớn. Lớp vữa màu kem và từng khung cửa sổ xanh xám khiến nó trông thật kì quặc so với tiêu chuẩn thông thường của một căn nhà. Một mái hiên ở trước nhà nhìn thẳng ra cánh đồng với những chú cừu đang nô đùa khiến Grace cảm thấy ghen tị. Cô muốn tỏ ra ngạc nhiên và nói rằng đây là một nơi thật tuyệt vời để sống, nhưng giờ không phải lúc thích hợp.

Một người đàn ông mà cô cho là Alan Gillespie đang đợi bên ngưỡng cửa. Anh ta chạy ra khỏi nhà ngay khi họ vừa tới. Emma vùi mình vào vòng tay anh ta và òa khóc.

Grace quay mặt đi một lúc. Những chuyện thế này khiến cô buồn bã, khiến cô nghĩ về mất mát của bản thân. Cùng với việc mất mẹ vào năm 2017, cô cũng đã trở thành góa phụ được hai năm khi mới chuyển tới Stoke-on-Trent. Chồng cô, Matt, đã được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu tuỷ bào cấp tính vào năm 2013, và mặc dù đã gần ba năm trôi qua kể từ khi anh qua đời vào năm 2016, cô vẫn chưa thể vượt qua nó. Cô vẫn đau buồn vì anh, nhưng với sự giúp đỡ của các đồng nghiệp mới, cô đã dần lấp đầy được khoảng trống bị bỏ lại.

Nick và Grace cho cặp đôi thời gian để an ủi nhau rồi theo họ vào nhà. Emma gục xuống dưới chân cầu thang. Cô ấy nắm chặt trong tay một chiếc áo len có mũ đang được treo trên móc.

“Con gái bé bỏng của tôi,” Emma nức nở. “Tại sao lại có người làm thế với con bé chứ?”

“Hãy vào phòng khách và ngồi xuống nào,” Alan nói, đưa tay lên quẹt má. “Lúc này chúng ta cần phải mạnh mẽ, cung cấp cho cảnh sát càng nhiều thông tin càng tốt để có thể tóm được thằng khốn đã…” Anh ta không thể thốt nên lời khi giúp Emma đứng dậy.

Khi mọi người đã cùng ngồi xuống, Nick bắt đầu đặt câu hỏi.

“Cô có nghi ngờ ai có ý định hãm hại con gái mình hay không?” Ông hỏi. “Cô bé có gặp rắc rối gì không? Với bạn bè hoặc bạn trai?”

Emma lắc đầu. “Nó có vẻ hạnh phúc. Tôi không nghĩ có bất cứ điều gì khiến con bé phiền lòng.”

“Cô bé có liên lạc với bố không?”

“Có. Cứ cách tuần con bé đến lại chỗ anh ấy vào thứ Sáu và ở đó tới tối thứ Bảy. Chúng tôi đã chia tay một cách êm thấm. Chỉ là chúng tôi không thuộc về nhau. Anh ấy là một người tốt.”

“Chúng tôi có thể xem qua phòng của cô bé không?” Nick đề nghị sau khi đã hỏi mọi thứ cần thiết.

“Con bé không giấu gì đâu,” Emma bảo ông. “Con bé chưa từng dùng thuốc, thậm chí cả hút thuốc cũng không.”

“Đó là theo những gì chúng tôi biết,” Alan đính chính. “Lauren là một cô gái ngoan, nhưng như bất cứ ai ở tuổi đó, nó có thể nói với chúng ta một đằng rồi sau đó lại làm một nẻo.”

“Anh có ý gì?” Emma nói.

“Không có gì đâu.” Alan trông có vẻ ngượng ngùng. “Anh chỉ đang cố tìm hiểu chuyện đã xảy ra thôi. Lauren đã tới trường. Đáng ra con bé phải được an toàn tại đó! Tôi muốn được gặp hiệu trưởng và yêu cầu một cuộc điều tra.”

“Mọi chuyện rồi sẽ được giải quyết,” Grace cố xoa dịu anh ta. “Hai người cần ai đó để đổ lỗi, tôi hiểu mà. Nhưng làm ơn đi, hai người cần phải mạnh mẽ vì nhau.”

“Cô thì biết gì chứ?” Emma giãy nảy lên. “Cô còn chẳng thể nói cho chúng tôi biết ai đã giết con bé!”

“Chúng tôi đang thu thập bằng chứng nhanh nhất có thể.” Nick gật đầu với Grace, cô hiểu và lập tức đứng lên.

“Phòng của cô bé, thưa cô Gillespie?”

“Nó ở tầng trên, phòng thứ hai bên phải,” cô ấy đáp. “Tôi… tôi không muốn lên đó vào lúc này.”

Grace lắc đầu. “Cô không cần phải làm thế. Tôi hứa sẽ cẩn thận.”

Phòng ngủ của Lauren Ansell chỉ toàn màu bạc, trắng và tím. Rèm cửa màu tử đinh hương được kéo ra một nửa cho thấy cô bé đã vội vã rời đi lúc sáng, chăn bị dồn lại thành một đống trên giường. Quần áo bừa bộn trên chiếc ghế dưới cửa sổ và giày ngổn ngang dưới chân tường. Không khí ngập tràn mùi nước hoa và nước xịt phòng.

Một chiếc máy tính xách tay màu tử đinh hương đang mở được đặt trên chiếc bàn nhỏ trước cửa sổ. Grace xỏ găng tay cao su vào và gõ một phím để xem màn hình có lên không, nhưng nó đã bị tắt. Cô sẽ mang nó theo để kiểm tra xem bên trong có gì không. Mạng xã hội - Twitter, Facebook, Snapchat, WhatsApp, Instagram - có thể cung cấp những gì họ cần. Điện thoại của Lauren cũng vậy - nó được tìm thấy trong cặp của cô bé. Cô sẽ đưa cả hai cho Sam khi họ trở về đồn.

Tiếp theo, cô bước đến chỗ tủ đầu giường. Nhẹ nhàng gạt đống quần áo sang một bên, cô lục lọi khắp nơi, kiểm tra cả phần trên và dưới đáy ngăn kéo xem có thứ gì được dính vào hay không, nhưng chẳng có gì.

Cô chuyển mục tiêu qua bàn trang điểm, trong túi đựng mỹ phẩm. Cô lướt qua một chồng tạp chí và vài cuốn sách, nhưng chẳng có gì đáng chú ý.

Phía bên kia phòng, tủ quần áo chật ních những bộ đồ đang phải chiến đấu với nhau để tranh giành không gian. Grace lục lọi từng túi quần túi áo, nhưng cũng chẳng có gì ở đó cả.

Nơi cuối cùng mà cô tìm kiếm là dưới nệm, cho một cuốn nhật ký. Vì nó là một nơi quá hiển nhiên và khi còn là một thiếu nữ, cô đã giấu nhật ký ở mọi nơi trừ chỗ đó. Nơi nguy hiểm nhất luôn là nơi an toàn nhất.

Vẫn chẳng có gì.

“Chuyện gì đã xảy ra với em vậy?” Cô lẩm bẩm.

Khi đứng giữa phòng, cô có cảm giác Lauren là một cô bé ở tuổi vị thành niên đáng yêu và hạnh phúc. Cô cá rằng cô bé thường xuyên mâu thuẫn với cha mẹ, nhưng không có dấu hiệu gì cho thấy cô bé đã bị bỏ bê. Lauren có rất nhiều món đồ hàng hiệu mới, cả quần áo lẫn phụ kiện; cô bé có vẻ chẳng phải khao khát bất cứ thứ gì. Grace có cảm giác rằng cô bé đang được nhớ đến rất nhiều.

Nhận ra có những bức ảnh trên bàn trang điểm, Grace cúi người về trước để nhìn. Phần lớn trong số đó là ảnh của Lauren. Có vài tấm là ảnh chụp cô bé cùng một nhóm bạn gái, tất cả đều có mái tóc dài màu vàng. Và có một tấm Lauren chụp cùng cặp sinh đôi. Grace cau mày khi nhìn gần hơn.

“Con bé rất nổi tiếng,” một giọng nói vang lên sau lưng cô. “Tôi đã biết nó từ khi con bé mới sáu tuổi.”

Grace quay lại và thấy Alan Gillespie.

“Chúng luôn rất ồn ào.” Anh ta chỉ vào bức ảnh. “Chúng thường xuyên tới đây. Tôi nghĩ Emma đã để con bé hơi tự do quá mức cần thiết.”

“Trong nhà ư?”

“Phải.”

“Tôi nghĩ như vậy tốt hơn nhiều so với việc để em ấy tự do bên ngoài,” Grace nhận xét. “Ít ra thì em ấy cũng được an toàn, dù anh luôn phải bảo em ấy bé mồm đi chăng nữa. Anh có biết tên của những cô gái này không?”

Anh ta lấy tấm ảnh từ tay cô. “Cặp sinh đôi là Courtney và Caitlin Piggott, dù tôi chẳng bao giờ phân biệt được đứa nào với đứa nào.” Anh ta chỉ vào một cô gái khác. “Sophie - Sophie Bishop. Đứa đứng cuối là Teagan Cole.”

Grace vốn đã nhận ra Teagan và biết rằng cô bé hẳn đang rất buồn. Nghĩ lại thì, có khi cô cũng đã gặp Lauren, dù chỉ thoáng qua, khi cô đưa cả hai về nhà Teagan cùng với bố của cô bé, Simon. Mất đi một người bạn ở tuổi này hẳn là vô cùng đau đớn.

Cô quan sát bức ảnh khác của Lauren với một cậu trai. Cô kéo nó về phía mình và mẩu băng dính ở phía sau bong ra. Khi nhìn gần hơn, cô nhận ra cậu ta cùng khoảng tuổi Lauren và tự hỏi liệu cậu ta có theo học ở Học viện Dunwood luôn hay không.

Cô quay sang phía Alan, nhưng anh ta không còn ở đó nữa. Khi không thể tìm thấy gì thêm, cô mang chiếc máy tính xách tay và tầm ảnh xuống tầng.

“Ai đang ở cạnh Lauren vậy?” Cô giơ nó lên để cả hai vị phụ huynh cùng thấy.

“Dylan Corden,” Emma bảo họ. “Con bé đã gặp cậu ta trong kỳ nghỉ tại Hy Lạp năm ngoái. Cậu ta sống ở Leeds.”

“Lauren có giữ liên lạc với cậu ta không?”

“Chỉ trên mạng thôi. Chúng tôi vẫn chưa gặp lại cậu ta hoặc gia đình kể từ đó. Theo như những gì tôi biết thì đó là một kỳ nghỉ lãng mạn.”

“Em ấy còn nói về cậu ta không?”

Alan lắc đầu. “Kể từ lúc nó bắt đầu hẹn hò với Tom thì không.”

“Tom?”

“Thomas Riley. Đã lâu rồi tôi không còn nghe nó nhắc đến Dylan nữa.”

“Thomas có học ở Học viện Dunwood không?”

Alan gật đầu. “Nó cũng từng tới đây vài lần. Với tôi thì nó khá ổn - dù ở tuổi của chúng thì cũng còn khá nhiều thứ phải lo.”

Grace ghi lại tên của cậu ta để đưa cho Perry kiểm tra.

“Chúng tôi có thể lấy những bức ảnh được không?” Cô hỏi. “Tôi hứa sẽ trả lại ngay khi chúng tôi xong việc.”

“Cứ lấy những gì cô cần,” Emma đáp.

“Nhân thể, hai người có bức ảnh nào chụp gần đây của Lauren không?”

Grace nhận thấy Alan đang cố nén nước mắt khi Emma lục lọi trong tủ đồ. Lúc đưa cho họ bức ảnh, vai cô ấy run lên và lại bật khóc.

“Tôi không biết ai lại muốn làm hại con bé nữa.” Emma nhìn họ . “Hai người phải tìm ra đó là ai - và tại sao!”

“Chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể,” Nick đảm bảo.

Khi đã rời khỏi ngôi nhà đó và trở lại trường, Grace quay sang phía Nick.

“Tôi cần phải kể với ông vài chuyện. Có một bức ảnh chụp năm cô gái đính trên gương của Lauren. Một trong số đó là con gái của Simon, Teagan. Tôi nói với ông bởi tôi không muốn sau này chuyện đó bị lộ ra bằng cách khác. Sẽ không có thêm một vụ xung đột lợi ích nào nữa.”

“Nào, nghe này,” Nick đáp. “Sẽ chỉ như vậy nếu như cô bé ấy ở trong nhóm đã tấn công Lauren hoặc đã bị tấn công.”

“Chà, tôi chỉ muốn…”

“Grace, đôi khi tôi có hơi bốc đổng và tôi đã đẩy cô đi quá xa trong chiến dịch Wedgwood hồi năm ngoái. Tôi đã làm điều đó vì lợi ích của riêng mình, bởi tôi rất muốn lật đổ gia đình Steele. Tôi đã sai khi đổ hết trách nhiệm lên đầu cô.”

Grace bị sốc. Phải mất sáu tháng ông mới có thể nói ra điều đó, khi mà mối quan hệ của họ đã bị nó hủy hoại. Người tiền nhiệm của cô, Allie Shenton, từng nói rằng Nick là người vô cùng tử tế, nhưng cho đến lúc này ông vẫn chưa chứng minh được điều đó với cô. Ông đã đẩy cô đi quá xa, dù rằng họ đã bắt và kết án được kẻ giết người.

“Tôi hiểu rằng cô đang lo lắng,” Nick nói tiếp, “nhưng theo ý tôi thì chuyện quan trọng hơn là nếu Lauren là một phần của nhóm đó thì có lẽ chúng ta nên để mắt tới những người còn lại. Đây có thể chỉ là hành vi bộc phát, nhưng cho đến khi chúng ta tìm được thêm bằng chứng thì tất cả đều là nghi phạm, kể cả cặp sinh đôi đó. Cô vẫn sẽ ở lại vụ này, hiểu rồi chứ?”

“Hiểu rồi.” Grace gật đầu, cảm thấy mừng vì chuyện đã được làm rõ. Cô muốn mọi thứ phải rõ ràng, nhưng chắc chắn sẽ không có chuyện cô chịu để mình bị đe dọa loại bỏ khỏi vụ án thêm lần nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.