Khi Grace đến Học viện Dunwood thì đã gần giữa trưa. Ngoài việc danh tính của Lauren Ansell đã chính thức được xác nhận bởi cha mẹ cô bé thì nội dung cuộc họp giao ban hầu như không khác gì tối hôm trước. Tất cả đều được chỉ đạo phải tích cực hơn trong công việc hiện tại cho tới khi thu được kết quả mà họ mong muốn. Khóa kín, nhấn mạnh, siết chặt. Đó là những điều họ đã quá thành thạo.
Cô vẫn chưa xuống xe hoàn toàn khi nghe thấy tiếng ai đó vang lên phía sau.
“Xin lỗi, thưa cô!” Một giọng nói hét lên. “Yoo-hoo!”
Cô quay lại và thấy người phụ nữ lớn tuổi đang vẫy tay chạy tới chỗ cô. Grace nhìn thấy đằng sau bà là dãy nhà gỗ một tầng. Sam đã nói rằng đó là tài sản của hội đồng thành phố, được cung cấp cho những người lớn tuổi và các cặp đôi mới cưới. Nó gồm bốn dãy nhà với một bãi cỏ đằng trước, mà cô cho rằng là một nơi tuyệt vời để lùa lũ trẻ ra chơi bóng. Khu vực này rất bình yên, được chăm sóc cẩn thận, với những bông hoa bắt đầu nở rộ khi xuân về.
Khi người phụ nữ đã chạy tới chỗ cô, Grace cảm thấy đây là một người rất biết tận hưởng cuộc sống. Mái tóc ngắn nhuộm hồng không có dù chỉ một lọn tóc rối, đôi mắt xanh sáng dưới cặp mi chải chuốt và một lớp son gần như biến mất dưới làn môi mỏng.
“Tôi không biết mình có thể nói vài lời với cô không.” Bà đặt tay lên cánh tay Grace. “Tôi nghĩ có lẽ mình đã thấy gì đó.”
Nếu Grace có học được gì từ nghề cảnh sát, thì đó là những người hàng xóm luôn là những đầu mối đầy tiềm năng. Thông thường, kể cả sau khi đã nói chuyện với các sĩ quan, họ sẽ là người nhớ ra những thông tin quý giá có thể tạo ra tiến triển cho vụ án.
Grace đi theo người phụ nữ trên đường và bước vào một phòng khách giản dị, đầy ắp ký ức của những năm tháng đã qua. Từ một dãy búp bê đặt trong tủ kính đến bộ sưu tập ấm trà, tủ chứa đầy đồ gốm và một núi gối tựa đủ màu, tất cả đều có chỗ của mình.
“Cũng chẳng biết nó có quan trọng không nữa,” người phụ nữ đưa tay chỉ vào trường kỷ.
Grace ngồi xuống và đợi đến khi bà làm điều tương tự.
“Nhìn thì tôi có vẻ ổn, cưng ạ, nhưng ôi thôi, cứ ngồi xuống là lại đau thấu trời.” Bà mỉm cười. “À mà, tôi là Alma. Alma Warrington.”
Grace rút sổ tay ra và ghi lại tên của Alma.
“Bà đã sống ở đây lâu chưa?” Khi đã có được lòng tin của bà, cô sẽ hỏi những câu ít mang tính cá nhân hơn.
“Hai mươi bảy năm, từ khi chồng tôi, Bill, qua đời.” Alma chỉ vào bức ảnh treo trên tường trước mặt họ, phía trên lò sưởi. “Đó là chúng tôi trong ngày cưới.”
Grace mỉm cười, quan sát cặp đôi ở chính giữa tấm hình. Họ có vẻ như đang để mắt canh chừng đám trẻ nhà mình, một hàng nhỏ bạn bè và gia đình đứng đằng sau, tất cả cùng cười rạng rỡ. Trông họ vô cùng hạnh phúc. Thật buồn khi thấy niềm vui bị tước đi bởi ông ấy đã qua đời từ lâu. Giống như Matt và cô, họ chẳng bao giờ có cơ hội để già đi cùng nhau.
“Nhưng tôi nghĩ cô không đến đây chỉ để nghe chuyện về tôi,” Alma nói. “Tôi cũng không chắc liệu mình có nên kể hay không, nhưng nó cứ lảng vảng trong đầu tôi cả đêm. Tôi thuộc loại chim sớm và tỉnh giấc vào đúng năm rưỡi mỗi ngày, nhưng sáng nay tôi đã dậy lúc bốn rưỡi!” Bà ngừng lại lấy hơi và rướn người về trước với một ánh nhìn phấn khích trên khuôn mặt. “Tôi đã thấy cô gái bị giết nói chuyện với một người đàn ông ngồi trong xe hơi, một ngày trước khi vụ án mạng xảy ra.”
Chuyện này đã thu hút được sự chú ý của Grace. “Khi nào?” Cô hỏi.
“Họ đậu xe bên ngoài, cô biết đấy,” Alma nói tiếp, giả điếc trước câu hỏi của Grace. “Tất cả các phụ huynh đến đón con. Tôi thật không hiểu tại sao một số người lại cần phải được đưa đón bằng xe hơi nữa. Hồi tôi còn trẻ, chúng tôi từng đi bộ vài dặm mỗi ngày, bất kể mưa nắng.”
“Vậy là bà đã thấy Lauren Ansell?” Grace cố gắng đưa bà trở lại với chủ đề chính.
“Phải.” Alma vỗ mạnh xuống đùi. “Cô ấy đang tranh cãi với gã đó.”
“Bà nói người đó khoảng bao nhiêu tuổi ấy nhỉ?”
“Khoảng bốn mươi.”
“Và bà đã thấy họ ở đâu?”
Alma chỉ vào khung cửa sổ nhô ra, chiếc bàn trước mặt nó đã được sắp xếp như thể bà đang đợi ai đó đến ăn tối.
“Tôi về nhà từ cửa hàng và đang bước trên vỉa hè. Cô gái không muốn vào trong xe. Cô ấy nói mình đang đi cùng bạn, và hắn khiến cô ấy cảm thấy xấu hổ.”
“Hắn có nói gì không, Alma?”
“Hắn bảo cô ấy vào trong hoặc sẽ phải chịu hậu quả.”
“Hậu quả?” Grace nhíu mày.
“Chính xác.” Alma vô thức đưa tay lên mũi. “Tôi nghĩ hắn có liên quan gì đó tới cô gái mất tích. Tôi nghĩ cô ấy đã khiến hắn tức giận và hắn đã đánh cô ấy - có lẽ chỉ là vô tình. Và rồi hắn…”
Grace muốn đưa tay lên để ra hiệu cho người phụ nữ dừng lại, cô biết rằng bà đang đi quá đà. Chẳng có ai mất tích và cũng chẳng có ai đánh Lauren Ansell cả. Cô bé đã bị bóp cổ. Nhưng việc khiến nhân chứng cảm thấy mình đang được lắng nghe là vô cùng quan trọng, vậy nên cô đã để bà nói tiếp.
Và cô cũng sẽ kiểm tra gã đàn ông đã tranh cãi với Lauren.
“Bà có nhớ hắn trông thế nào không?” Cô thắc mắc. “Hay chiếc xe mà hắn đi?”
“Đó là một chiếc 4x4 - một thứ to lớn, thường chạy trên đường đồi. Nhưng không phải chúng toàn như vậy sao? Tôi không thể nói với cô về nhãn hiệu, nhưng nó có màu xanh hải quân. Tôi đã thấy hắn đón cô ấy vài lần trước đó, nhưng cô ấy chưa bao giờ tỏ thái độ thù địch như vậy. Cuối cùng hắn túm lấy tay cô ấy, mở cửa và đẩy cô ấy vào trong xe. Hắn nói gì đó với cô ấy, nhưng tôi không thể nghe được. Nhưng…” bà vỗ tay phấn khích, “… tôi vẫn nhớ được biển số, nếu cô cần.”
Grace bất giác mỉm cười. “Vâng, làm ơn.”
Cô đợi người phụ nữ rời khỏi trường kỷ và bước lại chỗ tủ chén, lục lọi gì đó. Cuối cùng, Alma quay lại và đưa cho cô một mảnh giấy.
“Cảm ơn bà rất nhiều.” Grace đứng dậy và bước về phía cửa. “Bà là người giúp đỡ chúng tôi nhiều nhất.”
Alma cười rạng rỡ với cô. “Cô sẽ cho tôi biết nếu có thêm diễn biến gì mới chứ?” Bà nói trong lúc mở cửa.
“Vâng, tôi sẽ làm vậy.”
Grace cảm ơn bà lần nữa và ngay khi vừa rời khỏi tầm nghe, cô gọi về phòng kỹ thuật và đề nghị tìm kiếm dữ liệu trên máy chủ về biển số này. Một phút sau, cô đã có câu trả lời. Chiếc xe đó được đăng ký dưới tên Alan Gillespie, cha dượng của Lauren.
Grace xem đồng hồ. Cha mẹ của Lauren sẽ đến trong một giờ nữa. Có lẽ Alan sẽ đi cùng họ. Khi đó, cô sẽ có thể hỏi anh ta về chuyện này. Có thể chẳng có gì - chỉ là cách anh ta dạy con. Hoặc cũng có thể có gì đó…
Sau đó, Grace đi tìm Perry và họ cùng đi tìm Jason Tranter. Họ tìm thấy một lớp học, nơi họ có thể hỏi anh ta vài câu.
Từ thái độ bồn chồn và làn da nhợt nhạt của anh ta, Grace có thể thấy rằng Tranter đang lo lắng.
“Có tin gì mới không?” Anh ta hỏi, lông mày nhướng lên.
Grace lắc đầu. “Vui lòng ngồi xuống.” Cô chỉ vào một chiếc ghế. “Chúng tôi có chút thắc mắc và muốn hỏi anh vài câu.”
“Vâng, tất nhiên rồi.”
Grace tiến đến trước mặt anh ta và ngồi xuống, Perry đứng bên cạnh cô.
Jason vỗ hai tay vào nhau và đặt chúng xuống bàn. Anh ta nhìn họ và nuốt nước bọt. Grace tự hỏi liệu còn điều gì khác khiến anh ta lo lắng ngoài việc họ muốn nói chuyện với anh ta lần nữa không. Một số người cảm thấy kinh hãi khi nghĩ đến cảnh sát, bất kể họ có làm gì sai hay không. Đó là sức mạnh của người có quyền, cộng với sự nghiêm trọng mà cảnh sát thường trưng ra trước khi nói chuyện với ai đó.
“Đồng nghiệp của tôi, điều tra viên Wright, đã nói chuyện với cặp sinh đôi Courtney và Caitlin Piggott hôm qua,” Grace nói, “cùng với một số học sinh khác. Vài người trong số đó đã nhắc đến việc Lauren Ansell có chút tình cảm với anh. Anh có thể cho tôi biết về chuyện đó không?”
Ánh mắt của Jason thoáng toát lên vẻ ngượng ngùng. “Chỉ là do hormone thôi, không còn gì khác.”
“Anh có chắc không?”
“Tất nhiên rồi! chỉ bởi vì tôi là giáo viên và thân thiện với các em học sinh nhỏ tuổi nên cô nghĩ tôi là kẻ biến thái sao?”
“Tôi chưa bao giờ nói vậy.” Grace nhìn anh ta. “Tôi phải xem xét mọi tình huống một cách công tâm nhất.”
“Vậy thì đừng có tin lời chúng! Tôi chẳng liên quan gì tới…”
“Lúc nào anh cũng dễ nổi nóng như vậy sao?” Grace hỏi.
“Phải, khi tôi bị đổ lỗi vì điều gì đó mà mình không làm. Và đừng có đánh đồng theo kiểu nếu giờ tôi đang tức giận, tôi hẳn cũng đã tức giận khi nói chuyện với Lauren và bóp cổ em ấy!” Anh ta đứng dậy nhanh đến mức khiến chiếc ghế mình vừa ngồi kêu rin rít trên sàn. “Cô đã thấy những đứa trẻ đó cư xử thế nào với tôi đêm qua, và quan trọng hơn, tôi đã cư xử thế nào với chúng rồi đấy.”
“Tôi đã thấy anh biến mất trong khoảng mười phút.”
“Tôi đã ra xe! Rồi tôi đã quay lại - hẳn là khi đó cô đã thấy tôi chứ, khi mà cô theo dõi tôi sát sao đến vậy?”
Grace nhìn chằm chằm vào anh ta. “Tôi đâu có theo dõi anh cả đêm,” cô nói. “Có thể tôi đã bỏ lỡ gì đó.”
“Bình tĩnh lại chút đi,” Perry chen ngang. “Không có ai buộc tội gì anh hết, Jason ạ.”
Jason đứng yên một lúc cho đầu nguội bớt. Rồi anh ta cắn môi trong lúc nhìn ra cửa sổ.
“Tôi không hại ai cả, được chứ? Lauren là một cô gái ngọt ngào và đúng vậy, có thể em ấy có chút tình cảm với tôi, nhưng điều đó chỉ xuất phát từ một phía. Đó là trách nhiệm của tôi.”
Grace nhún vai với vẻ khinh khỉnh. “Được rồi,” cô nói, tạm cảm thấy hài lòng. “Tôi sẽ cho người đến lấy lời khai của anh trong hôm nay.”
Khi Jason đã đi khỏi, cô liếc Perry bằng ánh mắt hối lỗi. Dù đã cố hết sức để không bộc lộ cảm xúc cá nhân, cô vẫn đưa ra kết luận quá vội vàng.
Cô không được để vụ án ảnh hưởng đến mình nhiều như vậy.