Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
78

❊ ❊ ❊

Vài phút sau, Grace hít một hơi thật sâu và đẩy cửa bước vào phòng thẩm vấn số Một, Frankie theo sau cô. Ở tầng trên, cả đội đang cùng quan sát qua màn hình.

Grace rất muốn thử xem mình có thể thắng được Shelby hay không, nhưng đồng thời cô cũng hy vọng rằng việc có một người đàn ông đi cùng sẽ khiến nghi phạm dịu xuống, giúp cô có được lợi thế trước nữ sát thủ.

Lizzie Shelby đang ngồi cạnh luật sư công. Grace đã từng gặp người này vài lần và thích việc cô ấy thường cố giữ im lặng hết mức có thể. Vị luật sư gật đầu khi họ ngồi xuống ghế đối diện.

Sau khi khởi động máy ghi âm, Grace tự giới thiệu bản thân và Frankie, rồi đọc các thủ tục cần thiết để tiến hành buổi thẩm vấn: thời gian, ngày tháng và những người có mặt. Rồi cô hắng giọng và bắt đầu.

“Lizzie, tôi muốn nói chuyện với cô về…”

“Cô bắt nhầm đối tượng rồi. Tôi không hề giết những người phụ nữ đó và cô cũng chẳng có bằng chứng gì cả,” Lizzie ngắt lời cô.

“Tôi đã nhầm lẫn,” Grace thừa nhận. “Nếu cô không giết họ, vậy nói cho tôi nghe, Jason Tranter có liên quan gì trong vụ này? Đó là điểm tôi vẫn chưa rõ.”

“Anh ấy chẳng hề liên quan gì cả.”

“Vậy là do Joel sao?”

Lizzie ngáp dài và nhìn đi chỗ khác, như thể đã quá chán ngán với cuộc trò chuyện này.

“Tôi biết cô đang cố bẫy tôi. Nhưng tôi đâu có nói dối.”

“Tôi đồng ý. Tôi cho rằng Joel đã thực hiện những vụ giết người, sau khi cô cung cấp cho cậu ta thông tin từ Peter Bentley. Tất cả đều cùng có liên quan.”

“Cô đâu thể biết được.”

“Cô có thể khai sáng cho tôi không?”

“Không!” Cô ta cười hinh hích. “Cô có thể khai sáng cho tôi không?”

“Chà, tôi nghĩ cô đã lợi dụng Tranter để tiếp cận Học viện Dunwood và giới thiệu cho Joel về All Talk.” Grace dừng lại để tạo thêm áp lực. “Đó là đầu mối của chúng tôi, cô biết đấy.”

Lizzie lườm cô.

“Vậy nên tôi đang nghĩ rằng điện thoại của Diane Waybridge đã vô tình bị đánh rơi. Có phải một trong hai người đàn ông đã làm vậy không? Bởi nó đã cho chúng tôi bằng chứng quan trọng để liên kết cô ấy tới trang web, và từ đó tìm ra phần lớn những thứ còn lại.”

Sự im lặng lại một lần nữa nhấn chìm căn phòng. Grace rướn người về trước.

“Cô thích kiểm soát những người đàn ông của mình, phải không, Lizzie? Đầu tiên là Peter và sau đó là Joel. Nhưng lần này nó đã phản tác dụng. Có phải Joel đã quá bạo liệt với cô không, sau khi cậu ta giết người cho cô?”

“Cô đang kể chuyện cổ tích gì vậy?” Lizzie cười lớn. “Mấy gã đó chẳng làm gì cho tôi cả. Họ làm chuyện đó cho bản thân mình. Họ là những người có bệnh trong đầu. Joel là kẻ sát nhân bẩm sinh.”

“Joel là một đứa trẻ!” Grace cố kiềm chề cơn giận. “Không phải cậu ta đã thấy hình ảnh người mẹ trong cô sau khi bị cha nuôi ruồng bỏ sao?”

Lizzie bĩu môi. “Tôi là người tình của hắn, đồ ngu.”

“Vậy là sau khi Diane Waybridge bị giết, hai người đã quan hệ với nhau. Và điều đó giải thích tại sao lại có quãng thời gian bốn mươi hai phút từ khi thi thể của Diane Waybridge bị bỏ lại gần Công viên Trung tâm cho tới khi hai người quay trở lại xe. Có người đã nhận được phần thưởng từ cô.”

“Và tôi đã cho hắn một phần thưởng có giá trị,” Lizzie mỉa mai.

“Ai cơ?” Grace hét lên, muốn ả phải thốt ra cái tên đó. “Cô đã cho ai một phần thưởng có giá trị?”

“Ừ thì, khó mà có thể là Jason được, phải không nào? Hắn ủy mị quá. Ít ra thằng nhóc đó cũng có dư thừa năng lượng.”

Grace bắt đầu siết chặt sợi dây quanh ả. “Cô đã khiến cậu ta giết người cho mình bằng cách nào?”

“Tôi nói rồi! Hắn không hề giết người cho tói!” Lizzie trợn tròn mắt. “Tôi đã khiến hắn nhận ra phần đó trong con người mình.”

“Ồ, thôi nào!” Cô liếc qua chỗ Frankie, đảo mắt với cậu ta. “Toàn là dối trá! Tiếp theo cô hẳn sẽ nói rằng Jason và Joel đã cùng nhau làm chuyện đó - và cô chỉ là người cung cấp thông tin. Hai người đàn ông đó không cần đến cô.”

“Họ không cần.”

“Nhưng cô vẫn phải cho họ thấy ai là người đứng đầu ở đây.”

“Tôi không cần phải làm điều đó.” Lại một tràng cười nữa. “Tôi là người đứng đầu.”

“Vậy là cô không trách Joel sao?”

“Tất nhiên là không rồi.”

“Tôi cho là thật dễ để đổ tội cho người đã khuất, phải không nào? Và giờ cả hai đều không thể tự bảo vệ mình nữa, nên cô có thể nói Joel đã ép cô làm điều đó, bắt cô tham gia vào…” Grace rùng mình, “… tất cả những chuyện này?”

“Hắn biết chính xác mình đang làm gì!” Lizzie la lối, khiến cô nhảy dựng lên. “Joel đã ra tay, nhưng tôi là người chịu trách nhiệm.”

Grace thấy gương mặt Lizzie đỏ lựng lên. Dù vậy, cô vẫn muốn giữ ả tức giận thêm một lúc nữa.

“Thế còn Peter?” Cô gợi ý.

“Peter thì sao?”

“Khi bắt giữ và kết án Bentley, chúng tôi đã không tiến hành tìm kiếm thêm các đồng phạm liên quan tới những vụ giết người. Chỉ có mình hắn phải chịu trách nhiệm. Nhưng sau những chuyện đã xảy ra trong mười ngày qua, tôi nhận ra rằng tất cả đều là âm mưu của cô, phải không nào? Cô đã ép Bentley giết những người phụ nữ đó, rồi cô bỏ đi khi hắn bị bắt còn cô thì không.”

“Toàn là dối trá.”

Nhưng Grace nhận thấy cú đòn của mình đã trúng đích khi cô tiếp tục. “Bằng việc giết Joel và Jason…”

“Cô đâu có biết rằng tôi đã giết Jason. Đó có thể là Joel mà!”

“Có thể, nhưng tôi không nghĩ vậy. Và đội pháp y sẽ đưa ra câu trả lời khi họ đã xong việc. Quay về với câu hỏi chính, tôi chắc chắn rằng cô có khả năng sát hại những người phụ nữ đó, nhưng thay vào đó cô lại để đám đàn ông làm chuyện đó cho mình. Tại sao lại như vậy?”

“Tôi là một đóa hồng có gai,” Lizzie bật cười.

Grace cố giấu sự ghê tởm của mình. “Cô đã làm gì hả, Lizzie? Nói rằng họ là người hùng của cô mỗi khi họ giết người? Cô có thích việc họ giết chóc vì mình không? Có phải đó là lý do các nạn nhân đều không có dấu hiệu bị xâm hại tình dục? Có phải cô đã ghen tuông và không để họ tiến xa hơn? Hay cô muốn các nạn nhân phải được trong sạch bởi họ nhắc cô nhớ về chính mình, về con người cô có thể trở thành nếu có được cuộc sống hạnh phúc?”

“Ồ, các người thì biết gì chứ? Hắn rất ghét các người. Hắn nói các người chẳng hề quan tâm tới hắn.”

Hắn đã bị kết tội trong bốn vụ giết người và một vụ giết người bất thành, vậy nên tôi chẳng quan tâm đến việc hắn ghét chúng tôi tới mức nào.”

“Tôi không nói về Peter!” Lizzie thở dài. “Joel! Hắn ghét các người. Đầu tiên, các người đưa cha hắn đi và sau đó tống ông ta vào tù.”

“Vì sát hại vợ mình,” Grace nói.

“Rồi sau đó các người đưa hắn tới một gia đình khác và tiếp tục bỏ tù cha nuôi của hắn. Thử tưởng tượng tất cả những sự giận dữ đang trào dâng trong đầu hắn xem. Hắn đã phẫn nộ, và vì thế đã phạm sai lầm. Rồi các người lại một lần nữa ngăn tôi đạt tới con số năm. Tôi đã thấy vô số con số năm và chắc chắn rằng lần này mình sẽ tới được nó, nhưng cô đã khiến tôi không thể có được cái kết có hậu.”

“Cô không xứng đáng với một cái kết có hậu sau những gì cô đã làm!”

Lizzie lại nhìn Grace. “Cô nghĩ mình thông minh lắm, phải không? Nhưng cô đã bỏ lỡ cả tỷ thứ.”

Grace nhìn Frankie, mỉm cười rồi quay lại với Lizzie.

“Cô cứ việc bày tỏ suy nghĩ của mình. Nhưng tôi đã không bỏ lỡ điều quan trọng nhất.” Grace rướn người về trước. “Cô có thể lừa được những người đàn ông của mình, Lizzie ạ, nhưng cô đã không lừa được tôi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.