Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Trong lớp học trống, Perry đang ngồi đối diện với Thomas Riley, mười sáu tuổi. Thomas bằng tuổi nạn nhân nhưng học khác lớp.

Nathan Stiller ngồi cạnh anh. Theo gợi ý của Perry, anh ta kê ba chiếc ghế thành hình tam giác mà không có bàn ở giữa. Mặc dù tất cả những gì cậu ta nói đều sẽ được ghi lại, Perry không muốn Thomas nghĩ rằng mình đang bị thẩm vấn. Thomas có lẽ đã ở trong lớp Hóa cùng các bạn học khác và giáo viên vào thời điểm vụ án mạng xảy ra, nên Perry cho rằng tốt hơn là không nên gây quá nhiều áp lực.

“Cậu có biết chuyện gì đã xảy ra không, Thomas?” Perry mở đầu, biết rằng tin đồn hẳn đã lan khắp trường.

“Là Tom,” cậu ta đáp. “Có thật là Lauren chết rồi không?”

“Chúng tôi tin là như vậy.” Perry trả lời.

“Chú tin là vậy ư?” Tom trông có vẻ bối rối. “Chú không biết sao?”

“Cần phải có xác nhận chính thức về danh tính của thi thể, nhưng chúng tôi tin rằng đó là em ấy.”

Khuôn mặt Tom trở nên cau có khi cậu ta cắn môi. Perry thấy rõ cậu ta đang phải vật lộn đấu tranh với cảm xúc, cố gắng che giấu nỗi đau.

“Tôi không thể nói chi tiết, nhưng tôi cần phải hỏi cậu vài câu, Tom ạ.” Perry đặt tay lên gối, chắp hai bàn tay lại với nhau khi anh ngả người về phía trước. “Cậu không gặp rắc rối gì đâu. Cậu có thể nói cho tôi biết lần cuối cậu gặp Lauren là khi nào chứ?”

“Sáng nay, vài phút trước giờ vào lớp.”

“Hai người gặp nhau ở trường hay từ trước đó?”

“Ở trường. Cậu ấy sống ngược đường với cháu và được người nhà đưa đón. Mẹ cậu ấy đưa cậu ấy tới trường.”

Perry để ý thấy cậu ta vẫn đang nói về Lauren ở thì hiện tại. “Và khi đó em ấy không sao chứ?”

“Cậu ấy trông có vẻ ổn.” Tom gật đầu nồng nhiệt. “Cậu ấy vội vã lao đến như thường lệ. Cậu ấy lúc nào cũng đến muộn nên bọn cháu chẳng có mấy thời gian vào buổi sáng. Chỉ vừa kịp nói xin chào, chú biết đấy.”

Perry mỉm cười. Anh nhớ lại những nụ hôn lén lút của mình ngay trước khi tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên.

“Cậu có biết gần đây em ấy có xích mích với người bạn nào không? Có vụ cãi vã nào gần đây không?”

“Cháu không nghĩ vậy.”

“Em ấy có nhiều bạn thân không?”

“Cậu ấy luôn đi cùng cặp sinh đôi - Courtney và Caitlin.”

“Piggott,” Nathan thêm vào.

Thomas gật đầu. “Teagan Cole và Sophie Bishop nữa.”

Perry tự hỏi liệu Grace có biết Teagan hay không. Anh tự nhắc mình phải kiểm tra chuyện đó.

“Bọn cháu đã bàn về chuyện sẽ đi xem phim vào cuối tuần, bộ phim mà cả hai cùng muốn xem,” Thomas nói tiếp. “Đó là điều cuối cùng mà bọn cháu nói.”

“Vậy là cậu không biết bất cứ điều gì có thể gây rắc rối cho em ấy?” Perry hỏi câu cuối cùng. “Em ấy không đề cập đến rắc rối nào ở nhà hay ở trường sao?”

“Cậu ấy không thích cha dượng lắm, nhưng cháu thấy ông ta có vẻ tử tế.”

“Em ấy đã nói gì về ông ta?”

“Chỉ là ông ta luôn dò chừng cậu ấy.”

“Em ấy có lo lắng không?” Trực giác của Perry vừa lóe lên.

“Cháu không nghĩ vậy, nhưng cậu ấy nói rằng ông ta có hơi nghiêm khắc. Cháu nghĩ là cậu ấy nhớ bố. Cậu ấy cứ nhắc đi nhắc lại rằng ông ấy không hề ép đặt mình mọi lúc mọi nơi như Alan.”

Perry giãn ra được một chút. “Hai người đã quen nhau bao lâu rồi?”

“Khoảng ba tháng.”

“Hai người có đến nhà nhau không?”

“Có.”

“Và cậu không thấy bất cứ điều gì đáng lo?”

Thomas lắc đầu.

“Được rồi, Tom ạ, hiện giờ thì tạm vậy đã.” Perry ngồi thẳng lưng trở lại, để ý thấy bàn tay của cậu trai bắt đầu run rẩy.

Cửa phòng mở ra và một người đàn ông bước vào. Anh ta khoảng cỡ ngoài bốn mươi, với phong thái của một chiến binh sẵn sàng xung trận.

Tom đứng dậy và lao vào vòng tay anh ta. “Bố! Cậu ấy chết rồi!” Cậu ta đầm đìa nước mắt. “Lauren chết rồi!”

“Là thật sao?” Người đàn ông liếc qua đầu cậu con trai về phía Perry.

“Và anh là?” Perry hỏi, tránh trả lời câu hỏi của anh ta.

“Oliver Riley. Và anh không có quyền thẩm vấn con trai tôi khi tôi không có mặt.”

Perry gật đầu. “Tôi đồng ý, nhưng chúng tôi không hề thẩm vấn cậu ấy, hơn nữa hiệu trưởng cũng có mặt.”

“Vị cảnh sát đây có hỏi Thomas vài câu về Lauren, chỉ vậy thôi, thưa ông Riley,” Nathan lên tiếng, “và tôi đã…”

“Tôi chẳng quan tâm đến việc anh có ở đây hay không. Anh vẫn không có quyền.” Anh ta buông Tom ra. “Đi nào, chúng ta về nhà thôi.” Anh ta rút danh thiếp ra và vứt lên bàn. “Nếu anh cần thêm gì nữa, hãy liên lạc với tôi và tôi sẽ mang theo luật sư.”

“Ông Riley!” Nathan chạy theo Thomas và cha cậu ta khi họ rời khỏi phòng.

Perry mím môi. Anh biết rằng sự tức giận của Oliver là có cơ sở. Nỗi sợ chính là nguyên nhân khiến nhiều người phản ứng theo cách đó. Phần lớn các ông bố đều lo rằng con trai họ sẽ bị đổ lỗi vì điều gì đó mà nó không làm. Anh ta có lẽ đã sợ rằng họ sẽ trói cậu ta lại - người ta vẫn nghĩ rằng cảnh sát sẽ làm những chuyện như vậy. Thêm vào đó, Perry đoán rằng, trái ngược với thái độ gay gắt của mình, ngay cả Oliver cũng cảm thấy có lỗi khi con trai mình vẫn ổn còn một đứa trẻ khác thì đã bị sát hại. Đó hoàn toàn là phản xạ tự nhiên.

Vài phút sau, Nathan quay lại phòng.

“Thật kinh khủng!” Anh ta thốt lên rồi ngồi thụp xuống. “Tôi xin lỗi vì sự khó chịu của anh ấy. Đáng ra anh ấy không nên thô lỗ như vậy.”

“Bình thường ấy mà.” Perry phẩy tay bình luận. “Thật khó có thể chấp nhận một chuyện như vậy.”

“Nhất là khi em ấy vẫn còn quá trẻ và cả cuộc đời dài đang đợi phía trước. Và các anh vẫn chưa biết liệu đó có thể là ai ư?”

“Chúng tôi vẫn còn nhiều chuyện phải làm,” Perry trả lời qua loa.

Họ đứng im một lúc.

“Các anh có gặp nhiều vụ thế này không?” Nathan khẽ hỏi.

“Thật may là không.”

“Thật là một điều buồn thảm.” Nathan vội vã đứng dậy. “Tôi cần tìm việc gì đó để làm. Tôi chắc chắn rằng ở đâu đó sẽ có người cần sự giúp đỡ của tôi.”

Khi Nathan chuẩn bị rời khỏi phòng, Perry thở dài. Có nhiều cách để đối phó với nỗi buồn. Giữ cho bản thân bận rộn là một trong số đó. Nó sẽ có ích, cho đến khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, cho đến khi tất cả lại ùa về. Nó không thể giúp ta trốn được lâu.

Nathan quay về phía Perry khi đã đến cửa. “Các anh sẽ bắt được kẻ đã làm chuyện này, phải không?” Giọng anh ta nghe thật đau đớn.

“Chúng tôi sẽ lo vụ này.” Perry nhìn anh ta bằng ánh mắt đáng tin cậy nhất mà anh có.

Khi Grace trở lại Học viện Dunwood thì đã là hơn hai giờ chiều. Nick để cô xuống xe còn ông quay về đồn, cô đi tìm Perry để xem anh đã có thêm gì mới. Mỗi khi những chuyện thế này xảy ra, cô nhận ra anh là một cấp phó xuất sắc đến mức nào, người có khả năng khiến mọi người kể lại chi tiết những chuyện đã xảy ra. Cô có thể hình dung được anh đã buồn đến mức nào khi cô giành được vị trí sĩ quan điều tra hồi năm ngoái.

Trong những lúc thế này, cô lại cảm thấy nhớ những người đồng nghiệp cũ ở Manchester. Sĩ quan điều tra Gus Banks, chỉ huy trực tiếp của cô khi đó, và điều tra viên đáng sợ Sandy Princeton, người đã sát cánh bên cô. Biệt danh của Sandy là Nhà tiên tri, bởi cô ấy có thể nhớ rõ đến từng chi tiết về các vụ án cũ.

Grace nhìn thấy hình bóng của Sandy và Gus trong Sam và Perry, cô cảm thấy vô cùng may mắn khi được làm việc cùng họ. Cô đã có thể chết chìm trong định kiến sau chuyện xảy ra năm ngoái, khi mà sự thật về mối quan hệ giữa cô và nhà Steele vỡ lở. Mọi chuyện đã có thể tệ hơn rất nhiều, nhưng thay vào đó, hầu như cả đội đều đứng về phía cô. Họ đã mất một đồng nghiệp khi điều tra viên Alex Challinor phản bội và khiến họ thiếu người. Buồn thay, vị trí của Alex đã không được thay thế do cắt giảm ngân sách, nên giờ đây họ luôn phải cậy nhờ sự giúp đỡ của các đồng nghiệp khác.

“Có gì mới không?” Cô hỏi khi thấy Perry đang uống cà phê từ máy pha tự động trong căn phòng giờ được sử dụng làm căng tin. Nó đã được thiết kế để có thể sử dụng trong cả những tình huống thông thường lẫn khẩn cấp.

Perry lắc đầu. “Có vẻ như chẳng có ai trong lớp thấy gì - không một chút gì luôn.”

“Tôi đoán tên sát nhân của chúng ta cũng biết rõ điều đó,” Grace thừa nhận. “Phải dũng cảm lắm thì mới dám ra tay giữa thanh thiên bạch nhật như vậy. Hy vọng là báo chí có thể mang lại cho chúng ta thứ gì đó.”

Perry kể cho cô nghe về những người bạn của Lauren và cuộc nói chuyện với Thomas Riley.

“Anh đã gặp Teagan Cole chưa?” Cô hỏi.

“Rồi, tôi đã nói chuyện với cô bé lúc sáng. Cả Sophie Bishop nữa. Tất cả đều là bạn thân.”

“Teagan nói sao?”

“Rằng cô bé và Sophie đã quay lại trường khi biết tin về chuyện xảy ra.”

Grace kể với anh về việc đã thấy Teagan trong những bức ảnh của Lauren.

“Chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi,” anh bảo đảm với cô. “Không phải là có người đang nhắm vào cô đâu.”

Cô liếc nhìn anh qua chiếc cốc giấy vừa được đưa cho trước khi nhấp một ngụm trà. “Hy vọng là vậy.”

Họ ngồi trong im lặng, mỗi người đều theo đuổi những suy nghĩ riêng. Ở bàn bên cạnh, một nhóm cảnh sát mặc đồng phục đã vào nghỉ. Họ cúi đầu hạ giọng, ngồi sát vào nhau, tránh việc phiền những người xung quanh bằng những bình luận không đúng mực.

“Vậy, liệu có phải chúng ta đang tìm kiếm một kẻ giết người có chủ đích không?” Một lúc sau, Grace hỏi. “Hay chỉ là kẻ nào đó muốn chơi đùa với chúng ta một chút?”

“Cô nghĩ sao?”

“Kẻ nào đó đang chơi trò chơi tử thần.”

“Giờ thì chẳng còn gì có thể khiến tôi ngạc nhiên nữa,” Perry thừa nhận.

Một đơn vị cảnh sát dã chiến đã được triển khai bên ngoài và Sam đã có mặt để giúp điều phối những người mà họ cần nói chuyện cùng. Grace nhận ra rằng Sam đã xếp trước rất nhiều cuộc hẹn cho ngày mai, để dành cho những người mà họ đã bỏ lỡ vào hôm nay. Đó là một nhiệm vụ vô cùng tẻ nhạt, không chỉ bởi số lượng trẻ em quá nhiều mà còn bởi hầu hết đều chẳng biết gì. Tuy nhiên, biết đâu có người để ý thấy gì đó và họ không muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì.

Ba giờ tiếp theo được dành để nói chuyện với các cán bộ của trường cũng như những học sinh ở lại để chờ cha mẹ đến đón, thu thập mọi thông tin truyền miệng có thể và đưa ra câu trả lời cho các nghi vấn đang lớn dần của công chúng về Lauren Ansell. Grace hy vọng việc xác nhận danh tính chính thức có thể diễn ra ngay tối hôm đó, dù điều đó còn phụ thuộc rất nhiều vào bên pháp y.

Cuối cùng, sau khi thông cáo báo chí được đưa ra, họ đã sẵn sàng để trở lại đồn vào lúc năm giờ chiều. Không còn gì để làm ở trường trong hôm nay nữa và các giáo viên đã được cho phép về nhà. Họ cần được nghỉ ngơi. Họ hẳn đã kiệt sức và ngày mai sẽ là một ngày dài. Tất cả sự chú ý của giới truyền thông sẽ đổ dồn về phía họ cũng như ngôi trường. Grace hy vọng sẽ không có bí mật nào xuất hiện và đánh lạc hướng họ khỏi cuộc điều tra thực sự. Công chúng luôn rất giỏi trong việc tìm ra những thứ tồi tệ nhất và đủ thứ chuyện dơ bẩn có thể bị khơi ra, dù chúng chẳng hề liên quan.

Khi rời khỏi sân trường cùng Perry, Grace thấy bạn trai cô, Simon, đang lượn lờ quanh cổng.

Dù mối quan hệ của họ chỉ mới chớm nở, nhưng giữa họ dường như có một thỏa thuận ngầm rằng cả hai sẽ tôn trọng công việc của nhau. Họ nói về những vụ án đang diễn ra, nhưng không bị bắt buộc phải trả lời những câu hỏi mà mình không muốn. Mỗi người đều có công việc riêng, duy trì một giới hạn chuyên nghiệp đồng thời giữ cho mối quan hệ của họ bền vững. Grace hy vọng nó sẽ có thể tiếp tục, bởi cô nghĩ về Simon rất nhiều.

Vẻ ngoài của Simon cho thấy anh cũng đang phiền muộn vì vụ này. Áo sơ mi của anh có những mảng mồ hôi dưới cánh tay dù hôm nay là một ngày mát mẻ, cà vạt bị lệch và mái tóc vàng bồng bềnh trông có vẻ còn rối hơn ngày thường.

“Cảm ơn vì mẩu tin hồi sáng,” anh nói, nắm lấy cánh tay cô khi họ rời khỏi đám đông. “Anh thật không sao tin nổi. Thậm chí lại càng rối hơn khi biết nạn nhân là ai.”

Cô khẽ mỉm cười. “Teagan sao rồi?”

Grace chỉ có thể có một cuộc trò chuyện thoáng qua với con gái anh trước khi người vợ cũ xuất hiện để đón cô bé.

“Vẫn còn suy sụp, nhưng ít ra thì giờ con bé đã ở nhà.”

Từ khi cô và Simon bắt đầu hẹn hò, Grace vẫn chưa thể kết thân với con gái của anh thêm chút nào. Mỗi lần họ gặp nhau, mọi thứ đều khó khăn hơn một chút so với dự đoán, dù cho cô đã nỗ lực hết sức. Teagan có vẻ xem Grace là nguyên nhân khiến cha mẹ cô bé chia tay, nhưng Simon và vợ đã ly thân từ lâu trước khi cô gặp anh. Dù vậy, Grace vẫn là người phụ nữ đầu tiên mà anh hẹn hò, và điều đó đã khiến cô trở thành ác quỷ trong mắt con gái anh.

Simon đưa tay lên cằm, nơi râu đã bắt đầu lởm chởm dù anh mới cạo hồi sáng. “Anh không thể tin được là Lauren đã chết, Grace ạ. Anh đã biết con bé từ khi nó mới có năm tuổi. Nó và Teagan học chung trường mẫu giáo.”

“Em rất tiếc,” cô dịu dàng nói. “Chuyện này sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều người, dù cho họ không quen em ấy. Chẳng ai muốn cho con đến trường và sau đó không thấy chúng trở về nữa.”

“Còn tệ hơn, anh không thể ngừng nghĩ rằng đó đã có thể là Teagan. Con bé đã ở trong một nhóm khác cũng chạy trên con đường đó.”

“Nào nào,” Grace dỗ dành, siết chặt tay anh thật nhanh. Cô muốn liều lĩnh hôn và xoa dịu nỗi sợ của anh, nhưng cô không thể làm vậy ở đây.

“Có một buổi tọa đàm diễn ra tại câu lạc bộ thanh niên tối nay,” Simon nói. “Teagan đã hỏi xem liệu nó có thể tới đó được không. Khi anh bảo tốt hơn là nó nên ở nhà với mẹ, con bé đã nói rằng anh chỉ biết tới công việc.” Anh nhếch mép cười. “Anh luôn phải trực chiến trong những vụ kiểu này. Không thể nào khác được.”

“Anh cần giúp mọi người nắm được tình hình. Điều đó sẽ giúp bọn em tóm được kẻ đã làm chuyện này, để hắn không có cơ hội lặp lại nó thêm lần nữa.”

Ở phía sau, Grace thấy Perry đang vẫy tay gọi cô.

“Đến giờ vận động rồi,” cô nói thêm. “Bọn em sẽ quay lại đồn để họp giao ban. Anh có cần đi nhờ không?”

“Không, hôm nay anh lái xe. Nhưng anh sẽ ở lại đây thêm một lúc. Gặp nhau tối nay ở nhà em nhé?”

“Cứ tự nhiên mở cửa nếu anh tới đó trước.” Cô gật đầu. “Đêm nay hẳn em sẽ về muộn đấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.