Perry tìm đường tới văn phòng của hiệu trưởng. Dãy hành lang yên tĩnh nhắc anh nhớ lại những lần mình từng phải làm chuyện này giữa các giờ học khi vẫn còn là một thằng nhóc trung học. Anh là một học sinh thường xuyên gây rối, muốn trở nên nổi tiếng trong trường và được gia nhập với những đứa cá biệt khác. Thật may là anh đã có thể bỏ lại chúng trước cổng trường trong ngày tốt nghiệp và theo học đại học.
Dù chưa bao giờ kể với ai, nhưng anh từng bị bắt với một chiếc xe đạp ăn cắp và nhận được lời cảnh báo từ một người đàn ông, người đã giúp Perry nhận ra rằng anh phải làm gì đó với cuộc đời mình trước khi quá muộn. Từ khoảnh khắc đó, anh đã muốn gia nhập lực lượng cảnh sát. Công việc này phù hợp với anh, dù anh đã phải chứng kiến những điều đen tối trong quá trình điều tra. Ít ra anh cũng có cơ hội để tạo ra sự khác biệt. Rất nhiều bạn học cũ của anh giờ đang thất nghiệp hoặc ngồi tù.
Trong văn phòng hiệu trưởng, Perry hỏi Stiller xem anh có thể tìm hai cô gái ở đâu.
“Tôi sẽ gọi hai em ấy tới cho anh. Anh có thể dùng văn phòng của tôi. Phòng học của tôi đã bị vài sĩ quan trưng dụng rồi.”
Perry gật đầu cảm ơn. Trong lúc chờ đợi, anh nhìn một lượt quanh phòng. Có một chiếc bàn nhỏ mà họ có thể sử dụng. Perry cảm thấy mừng vì điều đó: ít ra thì nó cũng không khiến người ta cảm thấy căng thẳng như khi ngồi trên bàn của hiệu trưởng.
Nathan dẫn hai cô gái vào phòng, họ trao nhau ánh mắt sợ hãi. Rõ ràng là họ vừa khóc, cả hai đều nắm chặt khăn giấy trong tay. Ngay khi Perry vừa nhìn họ, một trong hai cô gái lại òa khóc. Cô còn lại vòng tay ôm lấy người chị em của mình để an ủi.
Theo nguyên tắc thì anh không được nói chuyện với cả hai cùng lúc. Anh cần lần lượt nói chuyện riêng với họ. Họ là những người cuối cùng trông thấy nạn nhân còn sống. Từ những gì đã biết, rất có thể một người là hung thủ và người kia đang cố bao che. Điều đó thật khủng khiếp, nhưng không phải là không có khả năng.
Hơn nữa, anh biết rằng cả hai ở bên nhau càng lâu thì cầu chuyện của họ sẽ càng ăn khớp, trong trường hợp họ đang nói dối. Tuy nhiên, anh cũng có thể thấy rằng họ đã buồn đến mức nào và có lẽ sẽ hơi quá tàn nhẫn khi chia cắt họ vào lúc này.
Vì đây chỉ là cuộc thẩm vấn sơ bộ trước khi họ được hỏi cung với sự xuất hiện của cha mẹ, anh quyết định để họ lại cùng nhau và đóng vai cớm tốt. Anh không biết liệu kế hoạch của mình có thành công hay không, nhưng đổi lại, anh chắc chắn sẽ nhận ra nếu họ đang nói dối. Anh quyết định đặt cược vào nó và tiếp tục.
“Tôi rất tiếc vì mất mát của các em.” Perry chỉ vào bàn. “Nhưng các em biết đấy, chúng tôi cần phải biết càng chi tiết càng tốt về chuyện đã xảy ra sáng nay.”
Tất cả cùng ngồi xuống; Nathan ngồi cạnh anh, hai cô gái ngồi phía đối diện. Perry mỉm cười, hy vọng điều đó sẽ giúp mình trở nên thân thiện hơn. Cặp sinh đôi hẳn sẽ nương tựa vào nhau và anh muốn họ mở lòng.
“Tôi là điều tra viên Wright - các em có thể gọi tôi là Perry cũng được.” Giọng anh mềm mỏng. “Thầy Stiller sẽ ở lại trong lúc chúng ta nói chuyện, và tôi hy vọng điều đó sẽ giúp các em cảm thấy thoải mái hơn. Giờ thì, tôi biết chuyện vừa xảy ra thật kinh khủng, nhưng tôi muốn hỏi các em vài câu, được chứ?”
Cả hai cùng gật đầu, một người đưa tay lên lau nước mắt.
“Trước khi chúng ta bắt đầu, hai em có gì muốn hỏi tôi không?” Perry lại mỉm cười. “Thật ra thì, đầu tiên có lẽ hai em nên nói cho tôi biết mình là ai.”
“Em là Caitlin,” cô gái ngồi bên phải nói. Cô chỉ vào chị gái mình. “Chị ấy là Courtney.”
Cặp sinh đôi đều gầy và có làn tóc dài suôn mượt màu vàng, với phần mái dày trước trán. Khuôn mặt họ đỏ và nhợt nhạt, có những vết đen quanh mắt do trang điểm mà Perry cho rằng không phù hợp với trường học chút nào. Cả hai đều có đôi mắt nâu to tròn và gò má cao.
Perry bắt đầu đặt câu hỏi.
“Có ai trong hai em nhớ rằng đã thấy ai đó lảng vảng xung quanh khi các em dừng chạy không?”
Cả hai đồng loạt lắc đầu.
“Không có ai ở đằng xa sao?”
Hai cái đầu tiếp tục lắc.
“Được rồi,” Perry nói. “Đôi khi chúng ta nhớ rõ mọi thứ vào thời điểm điều tồi tệ mới xảy ra, và thường thì chúng ta sẽ nhớ lại các chi tiết sau vài ngày. Nếu điều đó xảy ra, các em luôn có thể nói với giáo viên của mình hoặc thầy Stiller và họ sẽ liên lạc lại với tôi. Được chứ?”
Bầu không khí trở nên nặng nề khi họ lại tiếp tục gật đầu. Nhưng Perry cho rằng đó là bởi họ mới trải qua một cú sốc khủng khiếp khi mất đi một người bạn. Cả lớp đều sẽ bị ảnh hưởng, đặc biệt là những người thân với Lauren Ansell. Vài người sẽ cảm thấy có lỗi vì mình không phải là nạn nhân.
“Các em có gì muốn nói với tôi về Lauren không?” Perry hỏi tiếp. “Điều gì đó các em muốn chia sẻ, hoặc là hỏi tôi?”
Đáp lại anh tiếp tục là sự im lặng. Perry nhìn họ chằm chằm, hy vọng họ sẽ lên tiếng, nhưng chẳng có ai làm vậy.
“Em ấy có bạn trai không?” Anh thử thêm lần nữa.
“Cậu ấy đang quen Thomas Riley,” Caitlin bảo anh.
Perry ghi chú vào sổ tay trước khi ngẩng mặt lên. Những gì anh thấy là hai khuôn mặt đang hoảng loạn.
“Nghe này,” anh nói. “Tôi biết về Lauren càng nhiều càng tốt. Nếu có bất cứ tin đồn nào về em ấy, chúng tôi cần phải biết. Tôi sẽ nói chuyện với Thomas sau, nhưng còn gì nữa không? Em ấy có mâu thuẫn với ai không?”
“Cậu ấy không ưa cha dượng của mình,” Caitlin nói.
“Em ấy bảo em vậy sao?” Perry hỏi.
Caitlin gật đầu. “Cậu ấy luôn nói rằng ông ta rất thô lỗ với mình, luôn tỏ ra khó chịu bởi ông ta chỉ muốn ở một mình với mẹ cậu ấy.”
“Các em đã tới nhà Lauren chưa?”
Cả hai cùng gật đầu.
“Các em có cảm thấy ông ta không thích em ấy không?”
Caitlin nhún vai. “Em không nghĩ là mình có để ý tới điều đó.”
“Liệu có phải Lauren đang giấu giếm chuyện gì không? Có thể là bởi lo rằng mọi người sẽ không tin lời em ấy?”
“Bọn em luôn tin Lauren,” lần này đến lượt Courtney lên tiếng. “Và cậu ấy sẽ nói với bọn em, phải không, Cait? Nếu có bất cứ điều gì khiến cậu ấy phiền lòng.”
Caitlin gật đầu nồng nhiệt.
Perry thở dài, khó chịu với chính mình vì đã ám chỉ rằng Lauren đang giấu họ điều gì đó. Có lẽ anh nên đợi tới lúc cha mẹ họ đến. Khi sự im lặng một lần nữa bao trùm lấy căn phòng, anh ngồi thẳng dậy, chuẩn bị đứng lên.
“Nếu có thêm bất cứ điều gì…”
“Cậu ấy thích nói chuyện với Jason ở câu lạc bộ thanh niên,” Courtney buột miệng.
“Courtney!” Caitlin la lên. “Như vậy có gì sai đâu.”
“Ừ thì, thầy ấy đã tán tỉnh tất cả chúng ta.” Courtney nhìn xuống bàn một lúc trước khi ngẩng mặt lên trở lại. “Thầy ấy có thể dễ dàng chạy theo chúng ta và trốn ở đâu đó.”
“Thầy ấy sẽ không làm vậy đâu,” Caitlin nhấn mạnh.
Perry giơ tay lên khi thấy họ sắp sửa cãi cọ, nhưng Nathan, người vẫn ngồi im lặng nãy giờ, chợt lên tiếng.
“Jason mà các em đang nói là thầy Tranter ư?” Khi Caitlin gật đầu, anh ta quay sang phía Perry. “Thầy Tranter là giáo viên ở đây.”
Perry lập tức nghĩ về vụ giết người mà họ phải giải quyết mới đây. Một trong các nạn nhân từng là giảng viên tại Đại học Staffordshire và đã dụ dỗ nhiều nữ sinh quan hệ với mình. Anh hy vọng chuyện đó không lặp lại trong vụ này. Cố gắng giấu đi một cái nhíu mày, anh ghi chú lại để điều tra thêm về Tranter sau cuộc gặp.
“Anh ta tử tế với tất cả các em sao?” Anh hỏi hai cô gái.
Courtney gật đầu, nhưng cô không nhìn Perry. Giờ anh đã thấy rõ ai trong hai chị em là người có ảnh hưởng hơn.
“Jason còn thân thiết với ai nữa không?” Anh hỏi.
“Thầy ấy thân thiết với mọi người” Caitlin nói, tay khoanh lại.
Perry dừng lại một lúc. “Các em có nghĩ Lauren đã phải lòng anh ta không?”
“Cậu ấy đang quen Thomas!” Courtney la lên. “Cậu ấy đâu phải loại gái đó.”
“Và Jason thì rất đáng yêu,” Caitlin nhấn mạnh. “Thầy ấy luôn ủng hộ và quan tâm tới bọn em.”
“Có mà quan tâm tới em ấy,” Courtney lẩm bẩm.
“Không, thầy ấy quan tâm tới tất cả chúng ta!” Caitlin nhắc lại.
“Ừ thì, em không thể rời mắt khỏi thầy ấy và em cũng biết rằng Lauren thích thầy ấy!”
“Các em, thôi nào!” Nathan giơ tay lên.
Perry ném cho thầy hiệu trưởng một nụ cười yếu ớt. Có nhiều chiến thuật để ngăn cặp sinh đôi nói về người bạn của họ. Có lẽ cả hai đang lo rằng mình sẽ gặp rắc rối bất chấp việc họ có liên quan tới vụ án hay không. Lo lắng vốn là bản năng của loài người.
Anh đứng dậy. Anh chẳng thu được gì rõ ràng từ cuộc nói chuyện này và họ cần một buổi thẩm vấn nghiêm túc hơn, thêm người lớn bên cạnh Nathan. Anh sẽ chờ đến khi được nói chuyện riêng với từng người dưới sự có mặt của cha mẹ họ.
Khi rời khỏi phòng, anh thấy Simon Cole đang đứng trong bãi đậu xe. Simon là phóng viên kỳ cựu về mảng hình sự của tờ báo địa phương, và gần đây anh ta bắt đầu hẹn hò với Grace. Perry bước tới chỗ anh ta. Có lẽ Simon sẽ có thể đăng gì đó trên tờ Stoke News số ra tối nay để cảnh báo mọi người hãy cảnh giác, nhưng không cần quá hoảng hốt.
Quả là một tình huống chết tiệt!