Grace gọi cho Teagan, nhưng không có ai nghe máy. Cùng lúc đó, Frankie cũng gọi cho Nick và yêu cầu thiết lập tình trạng báo động khẩn cấp. Sau khi lần thử thứ ba thất bại, cô bất đắc dĩ phải gọi cho Simon.
“Teagan đang ở đâu?” Cô hét lên, giọng lạc đi vì adrenaline tuôn ra trong cơn hoảng loạn. “Con bé đang ở trường chứ?”
“Không, hôm nay nó nghỉ. Nó cảm thấy không khỏe. Anh đã ghé qua chỗ nó lúc sáng. Sao vậy?”
“Anh có còn giữ chìa khóa của ngôi nhà đó không?”
“Có, nhưng tại sao hả Grace?”
Grace cố không tỏ ra quá đau thương khi nói câu tiếp theo.
“Em nghĩ có lẽ con bé đang gặp nguy hiểm. Kẻ tình nghi của bọn em có thể đã chọn Teagan là mục tiêu tiếp theo.” Cô khóc nấc lên. “Bọn em đang trên đường đến đó.”
“Cái gì? Bằng cách nào?”
“Không có thời gian để hỏi đâu! Em…”
“Chó chết! Anh cũng tới. Anh sẽ gọi cho Natalie.”
“Không,” Grace la lên. “Làm ơn đừng. Chưa phải lúc.”
“Nhưng…”
“Tin em đi, Simon.” Cô biết mình sẽ chẳng thể ngăn cản anh tới đó, vậy nên cô cũng chẳng buồn thử. “Đến một mình thôi.”
“Anh đến ngay đây.”
Với Frankie bên cạnh, Grace phóng xe xuyên qua thành phố về phía nhà Teagan. Frankie mở loa ngoài khi Nick liên lạc với phòng điều hành, sắp xếp lực lượng hỗ trợ.
“Gọi cả lực lượng đặc nhiệm nữa,” Grace nói, ngờ rằng họ sẽ cần đến dụng cụ phá cửa để có thể vào nhà.
Ngay khi cậu ta vừa dập máy, điện thoại lại reo lên.
“Là Perry,” Frankie bảo cô.
“Mở loa ngoài đi.”
“Tranter chết rồi,” anh bảo họ. “Hắn bị đánh bằng một cái chai và sau đó bị siết cổ.”
“Không!” Grace kêu lên khi cô rẽ sang lối khác. “Cảm ơn, Perry. Gọi đội Điều tra hiện trường tới và phong tỏa nơi đó lại.” Cô liếc qua Frankie. “Chúng ta không biết ai đã giết hắn, phải không? Dựa trên tình hình hiện tại thì đó chỉ có thể là Joel hoặc Lizzie.”
Cuối cùng họ cũng tới nhà Teagan, phanh xe rít lên khi dừng lại. Grace tắt máy và lao về phía cửa trước. Cô đập cửa, hy vọng Teagan sẽ bước ra và nói rằng tất cả chỉ là do cô cả nghĩ. Rằng con bé vẫn ổn và không hề gặp nguy hiểm gì.
Nhưng chẳng có ai xuất hiện.
Frankie nhòm qua cửa sổ trước. “Tôi không thấy bất cứ ai và mọi thứ trông không có vẻ gì là lộn xộn.”
Grace lại đập cửa, và khi vẫn không có ai trả lời, cô gọi về cho phòng điều hành.
“Chúng tôi đang tiến vào từ cửa sau. Đội Đặc nhiệm sắp tới rồi chứ?”
Không đợi nhận được câu trả lời, cả hai lập tức chạy về phía hông nhà. Họ thử mở cửa bếp và phát hiện ra nó cũng đã bị khóa. Hơi thở của cô bắt đầu trở nên gấp gáp và phải mất một lúc để bình tĩnh lại. Cô sẽ chẳng làm được gì nếu trở nên hoảng loạn.
“Có một cánh cửa ở chỗ nhà kính.” Frankie hét lên từ phía sau vườn. “Nhưng nó làm bằng nhựa.”
“Có cửa sổ nào đang mở không?”
“Có một cái nhỏ xíu ở bên cạnh. Có vẻ như nó là cửa sổ kho. Tôi có thể thử chui vào. Cô giúp tôi leo lên được không?”
Grace bước đến chỗ cậu ta, đan hai tay vào nhau và đẩy chân Frankie lên. Cô không nghĩ cậu ta sẽ chui vừa, nhưng vẫn cảm kích khi cậu ta dám thử. Khi cô vẫn đang giữ chân cậu ta, thân hình Frankie đã biến mất.
“Được rồi, thả tôi ra,” cậu ta lớn tiếng. “Tôi vào được rồi. Có chìa khóa cắm ở cửa sau.”
Vài giây sau, Grace cũng đã ở trong nhà. Đúng là họ đang ở trong nhà kho. Cô xoay tay nắm của cánh cửa trước mặt, nhận ra lối đó dẫn vào bếp.
“Cảnh sát đây! Đứng yên!” Cô hét to, giơ cao dùi cui khi họ băng qua căn phòng. “Teagan? Cháu có đó không?”
Cô đưa mắt nhìn quanh: có một dải băng dính và một con dao nhỏ nằm trên bàn.
“Đã có người bị trói rồi sau đó được thả ra,” cô nói, chỉ vào đám bằng chứng.
Khi họ bước qua đảo bếp nằm giữa phòng, một chiếc giày xuất hiện. Tiếp đó là một chiếc nữa, rồi đến đôi chân dưới hai ống quần màu xanh navy.
“Không.” Grace tiến thêm một bước. Joel Nicholls đang nằm trên sàn, miệng há hốc. Đôi mắt hắn lồi ra, vô hồn nhìn chằm chằm lên trần.
Grace khuỵu gối xuống, cố tìm mạch nhưng không thấy. Cô gọi xe cứu thương, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ vì linh cảm mình sẽ chẳng thể làm gì thêm cho hắn nữa.
“Không!” Cô hét lên, đập tay xuống sàn.
Sau khi họ đã kiểm tra xong xem còn ai khác trong nhà hay không, đơn vị hỗ trợ đầu tiên mới có mặt. Vài sĩ quan mặc đồng phục lao qua cửa trước.
“Phong tỏa căn nhà cũng như con đường, sau đó ở yên bên ngoài.” Grace cáu bẳn ra lệnh cho một chiếc xe khác vừa mới đến. “Đây là hiện trường án mạng và cần được giữ nguyên trạng. Không ai được chạm vào bất cứ thứ gì cho đến khi nhân viên y tế và đội Điều tra hiện trường tới. Và đừng để bất cứ ai bước vào đó, cũng đừng tự mình quay lại.”
“Mọi chuyện ở đó vẫn ổn chứ?” Một người đàn ông ló đầu ra khỏi cửa.
“Ông cần rời khỏi nơi này, thưa ông,” Grace bảo ông ta.
“Nhưng, tôi…”
“Không sao đâu, thưa ông. Cứ để chúng tôi giải quyết.”
Cô gật đầu với một sĩ quan, người đó lập tức chạy tới đưa người đàn ông đi nơi khác. Những người hàng xóm đã bắt đầu ra khỏi nhà hóng chuyện khi cô thấy Nick tới.
Grace trình bày những gì đã biết.
“Nếu Shelby đã ở đây chúng ta không còn nhiều thời gian. Frankie…” Nick quay qua cậu ta, “… Cậu đã tìm được gì về những tháp đồng hồ ở vùng này chưa?”
“Có bốn cái ở gần đây: Burslem, công viên Hanley, công viên Victoria và Tunstall.”
“Tất cả đều nằm trong bán kính cách đây khoảng vài dặm,” Grace lớn tiếng. “Có thể là bất cứ cái nào!”
Cô lại nghĩ về nạn nhân thứ tư của Bentley, Petra Swindles. Cô cầu nguyện rằng lần này họ sẽ không tới quá trễ.
“Chúng ta sẽ cử người tới từng chỗ một.” Nick rút điện thoại ra. “Hai người tới Burslem và tôi sẽ sắp xếp người đảm trách phần còn lại. Tôi sẽ theo sau ngay lập tức.”
Grace vội vã thử gọi vào số của Teagan lần nữa. Vẫn không có ai bắt máy. Phía bên phải cô đang có chút hỗn loạn. Cô quay sang và thấy Simon. Một sĩ quan đang giữ anh lại, không cho vào nhà. Cô chạy về phía anh.
“Anh không thể vào đó được,” cô giải thích. “Đó là hiện trường án mạng.” Cố giải thích sơ qua tình hình cho anh một cách nhanh nhất có thể.
“Anh không hiểu.” Simon giữ khoảng cách với cô. “Teagan đâu?”
Grace không thể cho anh biết điều cô đã phát hiện ra. Thay vào đó, cô nói, “Đợi ở đây. Bọn em sẽ đi tìm con bé.”
“Anh sẽ đi cùng em!”
“Tình hình thay đổi rồi!” Grace kiên quyết nói. “Anh cần ở lại đây. Phòng khi… phòng khi Teagan cố liên lạc với anh.”
“Con bé sẽ gọi vào di động của anh cơ mà.”
“Anh không thể đi cùng em!” Grace đưa cả hai tay ra nắm lấy tay anh. “Làm ơn, hãy để em làm công việc của mình.”
Simon nhìn thẳng vào mắt cô, cầu khẩn cô tiết lộ thêm, nhưng cô không thể.
“Em đã biết tên sát nhân là ai chưa?” Anh hỏi, giọng ngập ngừng.
“Rồi.”
“Và em chắc chắn rằng Teagan là mục tiêu?”
Cô gật đầu, cảm thấy căm ghét bản thân khi nhìn những giọt nước mắt của anh tuôn rơi.
Simon khóc nấc lên, gương mặt co rúm lại vì đau khổ. “Tìm con bé cho anh, Grace. Mang nó về nhà.”
Cô gật đầu, chỉ muốn kéo anh vào lòng, cảm nhận nhịp đập của tim anh kề sát tim cô, đặt lên môi anh một nụ hôn an ủi. Nhưng giờ không phải lúc.
Trái tim cô như vụn vỡ khi phải bỏ lại anh ở đó, nhưng cô không biết liệu mình có thể trụ vững được không nếu họ tới quá trễ để cứu con gái anh.
Cô vẫy tay gọi một sĩ quan đang đứng giữ cửa.
“Bảo đảm rằng anh ấy không bám theo chúng tôi,” cô nói, hất đầu về phía Simon.
Rồi cô phóng vụt lên xe cùng Frankie.