Câu lạc bộ thanh niên tổ chức họp mặt trong một hội trường lớn. Một bàn bi-a được đặt ở cuối phòng, bên cạnh là tủ chén cũ với những chồng cốc giấy đặt bên trên. Tiếng nhạc được vặn nhỏ, phát ra những bài hát đứng đầu bảng xếp hạng gần đầy mà Grace cũng có nghe qua. Cô tự hỏi liệu đó là những bài ưa thích của Lauren hay chúng chỉ được chọn một cách ngẫu nhiên.
Có ba cô gái đang ngồi chen chúc trên một chiếc sofa nhỏ. Nhiều người đứng thành từng cặp. Một nhóm hỗn hợp nam nữ ngồi quanh chiếc bàn lớn. Tất cả đều có vẻ suy sụp, không biết phải làm gì. Bầu không khí thật căng thẳng.
Grace tiến về phía hai cô gái đang cố gắng an ủi lẫn nhau.
“Xin lỗi, tôi có thể tìm thầy Tranter ở đâu?” Cô hỏi, quyết định không giơ thẻ cảnh sát ra. Không cần phải nghiêm trọng như vậy ở đây.
Một trong hai cô gái chỉ vào căn phòng nhỏ ở đằng xa.
“Cảm ơn.”
Grace đi theo hướng ngón tay cô gái. Khi đến nơi, cô thấy cửa phòng đang mở. Có một người đàn ông ở trong, đang ngồi trước bàn. Anh ta có mái tóc đen dày và đôi mắt xanh lấp lánh, ăn mặc giản dị với quần bò và áo len đen.
“Jason Tranter?” Lần này thì Grace giơ thẻ cảnh sát ra. “Sĩ quan điều tra Allendale.”
“Chào. Tôi đã nghĩ rằng tối nay hẳn sẽ có ai đó xuất hiện. Vào đi.” Anh ta nhấc chồng giấy tờ ra khỏi ghế.
Grace ngồi xuống. “Tôi nghĩ rằng mình nên ghé qua. Tôi không tới để tìm ai cụ thể cả.” Cô cho rằng mình nên trả lời lấp lửng thì tốt hơn là tỏ ra thiếu thân thiện. Tất nhiên là cô tới để thu thập thông tin từ nhiều người nhất có thể, nhưng cô cần khiến họ cảm thấy thoải mái. “Nó sẽ giúp tôi cảm nhận được Lauren là người thế nào, đồng thời cũng là cơ hội để lắng nghe suy nghĩ từ những người bạn của em ấy.”
“Suy nghĩ ư?” Jason nhíu mày.
“Đôi khi mọi người bộc lộ bản chất của mình trong vô thức.” Cô giơ tay lên khi anh ta rướn người tới trước tỏ vẻ phản đối. “Ý tôi chỉ là có những thông tin mà ai đó có thể cho là không quan trọng nhưng hóa ra ngược lại. Tôi không nghĩ họ sẽ chia sẻ chúng với một sĩ quan cảnh sát như tôi, nhưng tôi hy vọng anh có thể giúp tôi việc đó và chia sẻ với tôi những gì anh tìm được.”
Jason gật đầu. “Chắc chắn rồi.”
“Anh đã điều hành câu lạc bộ thanh niên bao lâu rồi?” Cô hỏi, nhìn quanh phòng và thấy một tấm bảng gắn đầy các bức ảnh của học sinh.
“Khoảng vài năm,” Jason bảo cô. “Đó là một công việc tình nguyện. Tôi yêu việc giảng dạy vào ban ngày, nhưng tôi không thích bị kẹt lại với lớp học. Và đây là một lối thoát cho tôi. Chỉ khoảng vài giờ mỗi tuần.”
“Vậy là anh biết các học sinh ngoài kia khá rõ.” Grace ngừng lại. “Có ai trong số đó chia sẻ những rắc rối của mình với anh không?”
“Cũng thỉnh thoảng. Trẻ vị thành niên mà. Dư thừa hormone lắm. Con trai đánh nhau, con gái cãi nhau. Cũng có cả chuyện thật và chuyện bịa.”
“Gần đây có chuyện thật nào không?” Grace thúc giục. “Có mâu thuẫn lớn nào gần đầy không?”
“Lúc này thì tôi không thể nhớ được ai.” Anh ta lắc đầu.
“Tôi chỉ đang cố nắm được tình hình tổng quan về Lauren và bạn bè của em ấy. Nếu em ấy đi chơi với những người mà chúng tôi vẫn chưa tìm hiểu, điều đó có thể sẽ nghiêm trọng đấy.”
“Tôi cảm thấy Robert thật đáng thương. Đó không phải là lỗi của anh ấy, nhưng nó xảy ra trong tiết học của anh ấy và tôi biết anh ấy sẽ tự trách mình. Tôi cũng sẽ làm điều tương tự nếu tôi là anh ấy. Các nữ sinh bị tụt lại đằng sau, anh ấy không để mắt đến chúng trong khoảng một phút và chúng có tận ba người. Ai có thể nghĩ rằng một chuyện như vậy sẽ xảy ra chứ?”
“Có bao nhiêu học sinh tham dự câu lạc bộ thanh niên?” Grace hỏi tiếp, tự hỏi tại sao anh ta lại chuyển chủ đề.
“Tổng cộng thì có khoảng bảy mươi em. À mà chúng không cần phải là học sinh thì mới được phép tham dự. Chúng tôi tiếp nhận bất cứ ai biết cư xử lịch thiệp.” Anh ta mỉm cười. “Có những em tuần nào cũng đến, vào cả hai đêm.”
“Là những hôm nào?” Grace hỏi.
“Thứ Ba và thứ Năm. Đa phần thường là hôm có hôm không. Họ đóng một khoản phí tượng trưng và được cho vào. Chúng giúp chi trả phí mở cửa muộn cho trường cũng như đồ uống mà chúng tôi cung cấp. Đêm nay thì tôi không thu một xu nào cả. Điều đó thật không phải phép. Chút nữa cô có muốn xem sổ đăng ký không?”
Grace gật đầu. “Lauren có tới thường xuyên không?”
“Hầu như tuần nào em ấy cũng tới, đôi khi đủ cả hai buổi. Em ấy và các bạn của mình. Một nhóm năm người toàn các nữ sinh.
Chúng tôi cung cấp cho các em một nơi an toàn để tụ tập, đồng thời cũng giúp giảm bớt rắc rối ở địa phương.”
“Anh có thân với em ấy không?”
“Có. Em ấy là một cô gái ngoan. Thật buồn khi không còn được thấy em ấy nữa.”
Grace để ý thầy anh ta chẳng tỏ chút thái độ nào trước câu hỏi đó. Như Perry đã đề cập trước đó trong buổi họp giao ban, anh ta có vẻ chẳng mảy may sợ hãi khi nạn nhân là một cô gái đã phải lòng mình.
“Có lẽ bọn trẻ sẽ cảm thấy khó khăn hơn tôi.” Jason thở dài trước khi đứng dậy. “Tôi có thể lấy cho cô một cốc cà phê và giới thiệu vài hội viên với cô được không?”
“Được vậy thì tốt quá.”
“Nathan cũng đang ở đây. Anh ấy cứ lượn ra lượn vào. Hiệu trưởng thường không có mặt ở đây đâu.” Jason ngừng lại. “Tôi phải thừa nhận rằng tôi cũng không chắc có nên mở cửa câu lạc bộ thanh niên vào tối nay không. Đầu tiên thì, tại sao lại có bậc phụ huynh muốn để con mình rời khỏi tầm mắt sau khi một trong các học sinh của trường đã bị sát hại chứ? Nhưng Nathan khăng khăng rằng nó sẽ là một địa điểm tốt để bọn trẻ có thể cùng chia sẻ nỗi buồn.”
“Tôi hy vọng anh ta vẫn đang ở gần đây.” Grace biết Stiller hiện đang phải chịu áp lực lớn đến mức nào.
Một tiếng hét vang lên và họ cùng quay lại. Một trong những cô gái đang khóc nức nở và ngả vào vòng tay của một em khác.
“Đó là Katie Davies,” Jason giải thích. “Sophie Bishop là người đang an ủi em ấy, cùng với một trong hai chị em sinh đôi nhà Piggott. Tôi chẳng bao giờ phân biệt được hai em ấy. Chúng đều là bạn thân của Lauren.”
Grace dành cả một giờ tiếp theo để trò chuyện với các thiếu niên. Nathan Stiller cứ đến rồi lại đi, tham gia vào những cuộc trò chuyện khi học sinh kể về Lauren. Vài em cười nói tự nhiên khi nhắc đến các giai thoại về Lauren; những em khác, như Grace nhận ra, cảm thấy tội lỗi khi làm vậy. Nhưng cô biết rõ hơn bất cứ ai rằng tốt hơn chúng ta nên nhớ tới những kỷ niệm đẹp về họ. Được an ủi bởi chúng, chôn chúng sâu trong tim và bới lên bất cứ khi nào cần thiết.
Bởi cô cũng đã làm vậy khi Matt qua đời. Nó không xoa dịu được nỗi đau, nhưng khiến ngày mới dường như trở nên dễ chịu hơn.
Cô vẫn đang phải vật lộn mỗi khi đêm về.