Nhà trọ nằm gần đó, trong một ngôi nhà phố cổ ba tầng. Cửa trước màu đen, không có kính và gần như đã tróc hết sơn, tấm mành trên cửa sổ hơi hé mở. Grace tặc lưỡi trước sự lạnh lẽo của nó, nhưng cô cũng hiểu rằng tiền là cả một vấn đề với những người vô gia cư, và họ sẽ rất vui khi được ở trong đó thay vì lang thang trên đường phố.
“Là tôi đây, Helen,” Sandy nói khi có tiếng trả lời. “Tôi cần nói chuyện với cô về một người.”
“Tôi sẽ để cô vào. Cô có thể đợi ở hành lang một phút và tôi sẽ tới ngay, nhé?”
Cả ba cùng bước vào. Cửa của một phòng ở tầng dưới đã được mở sẵn. Grace thấy hai chiếc trường kỷ cũ nát đến mức cô cho rằng thà ngồi trên sàn còn hơn, cùng một bàn cà phê với vài chiếc cốc và cái gạt tàn đặt bên trên.
“Xin lỗi vì đã bắt cô phải đợi.” Helen phi xuống cầu thang, tay đeo đôi găng cao su vàng chóe và cầm theo chiếc túi nhựa. “Một trong số họ bị ốm và tôi phải dọn dẹp. Không phải phận sự của tôi, nhưng dù sao thì tôi cũng chịu không nổi cái mùi đó, nên đành phải làm gì đó thôi. Grace! Cô khỏe không? Chờ tôi chút nhé.”
Grace mỉm cười khi Helen đi xuống căn phòng ở phía sau nhà. Cô từng đến nhà trọ này vài lần khi còn làm công việc cũ. Helen đã nhiều lần tìm ra một chiếc giường cho ai đó vào phút chót, giúp họ không phải ngủ trên đường phố. Cô ấy thực sự đã thay đổi cuộc sông của nhiều người, nhưng nếu có ai nói với cô ấy điều đó, cô ấy sẽ gạt đi ngay.
Helen xuất hiện trên ngưỡng cửa vài phút sau và vẫy tay gọi họ vào bếp để nói chuyện.
“Vậy, điều gì đã mang cô tới Manc?” Cô hỏi Grace.
“Chúng tôi đang theo dấu một khách quen của cô.” Grace lướt qua những gì mình có thể tiết lộ về Peter Bentley.
“Tôi vẫn nhớ hắn. Và nghĩ kỹ thì cả cô ta nữa. Mái tóc dài màu vàng và đôi mắt xanh rực rỡ.”
“Lần cuối cô gặp hắn là khi nào?” Sandy hỏi.
“Ồ, cỡ khoảng vài năm trước, trước khi hắn bị bỏ tù.”
“Cô có thể mô tả thêm gì về cô ta nữa không? Cô ta có đặc điểm nhận dạng gì đặc biệt không?”
“Theo tôi nhớ thì không.” Helen dừng lại một thoáng rồi bật dậy. “Đợi một lát.” Bên kia căn phòng là một tấm bảng gỗ gắn đầy những bức ảnh. “À đây, nó đây rồi. Cô ta đây, cùng Peter Bentley. Cả hai luôn dính lấy nhau cho đến khi hắn vào tù.”
Họ vây quanh tấm bảng khi cô gỡ bức ảnh ra. Nó là hình chụp gã đàn ông và một người phụ nữ ngồi trên bức tường thấp phía trước tòa nhà. Cả hai đều có vẻ nghiện ma túy. Gã đàn ông là Peter Bentley. Người phụ nữ thì thật thảm hại, mái tóc rối bù rất cần được gội sạch. Làn da cô ta sạm đen, đôi mắt sẫm màu và có vài vết thương đã đóng vảy dưới cằm. Grace cảm thấy chút quen thuộc, nhưng chỉ vậy thôi.
“Ồ, tôi nhớ ra cô ta rồi!” Sandy hét lên.
“Thật ư?” Grace không thể giấu được sự mừng rỡ trong giọng nói.
“Phải, cô ta đã vài lần bị bắt vì tội ăn cắp, một hai lần gì đó là cùng với Bentley.” Cô gật đầu. “Nếu tôi nhớ chính xác, chúng tôi có lưu lại dấu vân tay của cô ta trong hệ thống.”
“Tuyệt!” Grace và Frankie đồng thanh, rồi quay sang cười toe toét với nhau.
“Đó là người mà cô đang tìm kiếm ư?” Helen hỏi.
“Chúng tôi hy vọng là vậy,” Grace nói. “Đến tận bây giờ chúng tôi mới biết chính xác cô ta trông thế nào, và đây quả là một sự hỗ trợ tuyệt vời. Cô có ghi lại danh sách những người qua đêm ở đây không? Từ hồi 2014?”
“Có,” Helen đáp. “Cơ mà cũng phải mất chút thời gian để tìm lại chúng.”
“Sao cô không để việc đó cho tôi?” Sandy đề nghị. “Tôi sẽ thông báo cho cô ngay khi tìm được điều gì đó.”
Trên đường lái xe trở lại Stoke, tâm trí Grace trở nên quá tải, cố gắng tìm hiểu vai trò của người phụ nữ đó trong vụ này.
“Cô có email từ Sandy kìa, sếp,” Frankie nói khi rút điện thoại của mình ra. “Cô ấy đã chuyển tiếp cho tôi. Chúng ta có một người phụ nữ liên quan tới địa chỉ của phòng trọ, nhưng là dưới tên Beth Whiston.”
“Cái họ đó!”
“Ừm, và bức ảnh cũng khớp với cái trong hồ sơ.”
“Vậy là hết chạy nhé.” Grace cắn môi trong lúc tăng tốc trên xa lộ. “Chúng ta cần huy động toàn bộ nhân lực để tìm xem cô ta đang ở đâu.”
Grace rẽ vào cửa hàng tiện dụng tại Knutsford để sử dụng phòng tắm bốn mươi phút trước khi rẽ vào Giao lộ 16 để trở về Stoke. Khi Frankie đi kiếm cà phê, cô kiểm tra bức ảnh của Beth whiston được đính kèm trong email. Đột nhiên, cô có cảm giác mình đã từng thấy cô ta trước đó. Trong cái nghề này, cô phải gặp quá nhiều người đến mức thường quên mất mặt họ. Nhưng ở người phụ nữ này có điểm gì đó khiến cô nhận ra.
Khi trở lại xe, cô gọi nhanh cho Sam để cập nhật tình hình cho cô ấy. “Tôi muốn tất cả mọi thứ cô có thể tìm được về Whiston,” cô nói. “Hồ sơ trên mạng xã hội, thử những cái tên khác nhau mà cô ta có thể sử dụng - thêm nữa, kiểm tra xem cô ta có phải thành viên của All Talk không.”
Grace ngắt máy và bật nắp lon cà phê.
“Tôi không biết cậu thì sao, Frankie ạ, nhưng tôi nghĩ Whiston có thể biết tên sát nhân của chúng ta. Chúng ta phải tìm ra cô ta.”
Frankie di ngón tay trên điện thoại để phóng lớn hình ảnh và nhìn chằm chằm vào đó.
“Cô ta có thể trông hoàn toàn khác nếu tút tát lại sau khi bức ảnh này được chụp, cô biết chứ?”
“Tôi sẽ tự mình kiểm tra trên mạng xã hội.”
Grace kiểm tra vài cái tên trên Facebook. Có bốn Beth Whistons: hai trong số đó có mái tóc nâu đậm, một người tóc đỏ và một người dùng số năm làm ảnh đại diện. Cô tự hỏi, liệu đó có phải đầu mối hay không?
Cô ấn vào bức ảnh số năm ngay lập tức và được chuyển tới một trang cá nhân, sững sờ vì nó không hề được cài đặt quyền riêng tư, phơi bày toàn bộ thông tin cá nhân cho mọi người. Grace không thường xuyên sử dụng Facebook, nhưng cài đặt bảo mật của cô được thiết lập vô cùng chặt chẽ.
Đột nhiên, cô ngừng kéo xuống và quay ngược trở lại.
“Có một tấm hình chụp vài người tụ tập cùng nhau. Tôi đã thoáng thấy Nathan Stiller!”
Frankie nghiêng người qua nhìn khi cô quẹt tay trên màn hình.
“Đó! Ô, không, không thể nào!” Grace hào hứng thốt lên khi cô phóng lớn màn hình. “Chuẩn rồi. Là cô ta, phải không?”
“Tôi sẵn sàng cược là vậy,” Frankie đồng ý.
Người phụ nữ mà họ đang tìm kiếm đang ngồi trên đầu gối của một người mà cả hai cùng quen. Đầu cô ta ngửa ra trong lúc cười, mái tóc vàng rủ xuống như tấm màn.
Grace tiếp tục kéo xuống để chắc chắn. Có vài bức hình tự sướng của cô ta. Như Frankie đã chỉ ra, cô ta đã tắm rửa sạch sẽ và nước da không còn vàng bủng nữa. Mái tóc của cô ta sáng màu hơn và cô ta đã tăng cân. Dù mới chỉ thoáng gặp nhau, Grace vẫn nhớ đó là ai.
Đôi mắt xanh đầy sức sống đó.
Đó là bạn gái của Jason Tranter, Bethan. Người phụ nữ mà cô đã gặp tại buổi tưởng niệm Lauren Ansell.
Grace khởi động xe trong lúc chờ cuộc gọi được kết nối.
“Bảo Nick mở loa ngoài ngay khi ông ấy bắt máy.” Cô đưa điện thoại cho Frankie. Cần phải lên đường ngay lập tức. Không còn thời gian để lãng phí nữa.
Cô phóng thẳng lên đường cao tốc.